Đang
truy
cập
:
661
•Máy chủ tìm kiếm : 7
•Khách viếng thăm : 654
Hôm
nay
:
66632
Tháng
hiện
tại
:
2961951
Tổng
lượt
truy
cập
:
121229983
13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay...
Nghệ sĩ Diệu Hiền thời trẻ.
Mong manh phận hát

14
tuổi,
tôi
ốm
nhách,
đen
thui,
tóc
tai
dài
rũ
rượi,
cái
ý
muốn
theo
gánh
hát
năm
nào
vẫn
chưa
bao
giờ
nguôi.
Hôm
đó,
tôi
lại
dấm
dẳng
xin
theo
đoàn
hát.
Má
bực
mình
quá,
bước
xăm
xăm
vô
nhà,
lựa
2
bộ
đồ
rách
nhất
quăng
ra,
nói
sẵng:
“Đó,
bây
đi
đâu
thì
đi.
Nhớ
là
đã
đi
thì
không
có
về
nữa,
nghe
chưa”.
Chẳng
biết
sao
lúc
đó
tôi
mừng
húm,
cuốn
hai
bộ
quần
áo
đi
ngay,
sợ
chậm
vài
bước
má
sẽ
chạy
ra
bắt
lại.
Mà
phải
chi
chậm
vài
bước,
chắc
tôi
đã
thấy
má
tu
tu
khóc,
dáo
dác
tìm
tôi.
Mà
phải
chi
ráng
chậm
vài
bước,
chắc
tôi
đã
không
ném
vào
đời
má
gần
3
năm
dài
đăng
đẵng
sống
bằng
sự
day
dứt,
hối
hận
khôn
cùng
vì
một
buổi
trưa
gió
cả,
lỡ
đuổi
đứa
con
đi.
Lúc
ấy
tôi
đi
mà
lòng
mừng
khấp
khởi.
2.Tôi
đi
bộ
đến
Tân
Định,
tạt
vào
mái
đình
chỗ
đoàn
Hoa
Lan
–
Xuân
Liễu
hay
tập
tuồng.
Mấy
anh
chị
hát
chay,
không
xiêm
y
lụa
là,
thỉnh
thoảng
ra
bộ
mà
không
có
đạo
cụ,
thấy
mắc
cười,
mà
vẫn
coi
say
mê.
Đến
trưa,
chỉ
còn
ông
bầu
Xuân
Liễu
ngồi
tính
sổ
sách,
tôi
rón
rén
lại
gần
xin
vào
đoàn.
Ổng
tròn
mắt
nhìn
tôi
một
lượt,
thấy
cuộn
quần
áo
chỏng
chơ
bên
cạnh
mới
gập
sổ,
nói:
“Mày
con
cái
nhà
ai
mà
xin
vô
đây?”.
Tôi
biết
chú
đang
dụ
tôi
khai
ra
nhà
cửa
để
chú
dẫn
trả
về
nhà,
nên
nín
re,
chỉ
năn
nỉ
chú
cho
theo
vô
đoàn.
Nói
thế
nào
chú
cũng
không
chịu,
tôi
nằm
chèo
queo
trên
sân
tập
trống
trơ.
Đói
quá,
tôi
lầm
lũi
ra
phông
–
tên
hứng
nước
uống,
rồi
lại
về
đình,
trong
đầu
không
hề
có
ý
nghĩ
sẽ
trở
về
nhà,
bởi
4
năm
trời
nằn
nì,
giờ
mới
có
cơ
hội
được
đi.
Tôi
còn
nhớ,
lúc
ôm
gói
đồ
chạy
dọc
mé
sông
trong
lòng
có
lập
lời
thề,
nếu
mà
hát
hổng
được
thì
thà
chết
ở
đâu
chứ
cương
quyết
không
về.
Hai
mắt
đang
líu
ríu
chực
ngủ
thì
có
tiếng
ru
con
đang
lại
rất
gần.
Chị
tên
Cúc,
có
mái
tóc
rất
dài,
đang
đưa
đứa
con
đang
khóc
ré
giữa
trưa.
Thấy
tôi
nằm
co
ro,
chị
lại
hỏi
thăm.
Nói
một
hồi
chị
Cúc
“tóc
dài”
mới
biểu
tôi:
“Thôi
em
về
đưa
em
cho
chị,
chị
nuôi
cơm”.
Từ
đó,
tôi
theo
chị
Cúc
về
Đoàn
Hoa
Lan
–
Xuân
Liễu.
Chị
Cúc
múa
chính
trong
đội
vũ
của
đoàn,
chị
có
đứa
con
mới
vài
ba
tháng
tuổi,
khóc
liên
miên.
Chị
cho
tôi
theo
để
mỗi
khi
chị
tập,
hay
ra
sân
khấu
thì
giao
con
cho
tôi
ẵm.
Dạo
đó,
tôi
về
nhà
thường
xuyên,
trưa
một
bận,
tối
một
bận.
Nhớ
má
quá,
nên
về,
về
mà
cũng
chẳng
dám
vô.
Tôi
núp
sau
gốc
cây
trứng
cá,
hỏi
con
bạn
cùng
xóm:
“Mày
vô
coi
má
tao
đang
làm
gì,
có
nhà
không”.
Rồi
đứng
đợi
má
bước
ra
phơi
áo,
rửa
rau,
thấy
má
xong
rồi
về.
Được
ít
lâu
thì
đoàn
Hoa
Lan
–
Xuân
Liễu
rã
gánh.
Chị
Cúc
được
vũ
sư
Minh
Cao
tuyển
vào
đội
múa
của
đoàn
Hoa
Sen.
Tôi
cũng
theo
chị,
đoàn
đi
tới
đâu,
tôi
theo
đến
đó.
Lúc
nào
không
ẵm
em
cho
chị
Cúc
thì
tôi
lại
đi
loanh
quanh,
thấy
gì
phá
đó.
Tại
nhớ
nhà,
nhớ
má
quá,
kiếm
chuyện
phá
cho
vui.
Mấy
anh
chị
trong
đoàn
hay
quở:
“Con
gái
gì
mà
quậy
trời
sợ”.
Sẵn
tôi
đen
đúa,
tóc
đen
thui,
dài
thòng
nên
mấy
anh
chị
kêu
chết
tên
là
“con
chà
cái”.
Hổng
hiểu
“chà
cái”
là
cái
giống
gì,
tôi
vẫn
thích
chí
le
te
cười.
Lâu
lâu
mấy
anh
chị
thường
cho
chút
đỉnh
tiền
biểu
chị
Cúc
ra
chợ
mua
cho
tôi
cái
quần,
cái
kẹp
tóc,
chớ…
“con
Hiền
nó
mặc
cái
quần
rách
lòi
thịt
mà
nó
hổng
biết
quê”.
Quê
gì
đâu
trời,
tôi
vẫn
thường
cởi
trần
bơi
đua
với
mấy
thằng
con
trai
lạ
hoắc,
có
sao
đâu.
Trong
đoàn
có
thầy
Hoàng
Nô,
là
cha
của
ca
sĩ
Hoàng
Lệ
Nga.
Tôi
gọi
là
thầy
chứ
thực
ra
gọi
nhau
bằng
anh
Hai,
xưng
em
vậy
à.
Anh
Hoàng
Nô
dạy
cho
chị
Cúc
hát,
tôi
ẵm
em
lẩm
nhẩm
hát
theo.
Chị
Cúc
không
có
khiếu
hát,
nên
tập
hoài
không
có
được.
Buổi
trưa,
anh
Hoàng
Nô
thường
ôm
đàn
gảy
tửng
từng
tưng
ngó
rất
buồn.
Bữa
đó
tôi
không
đi
phá,
thấy
anh
buồn
hiu
vậy
mới
chạy
ra
tính
chọc
anh
chơi.
Tôi
nói:
“Anh
Hai,
đờn
cho
em
hát
nha”.
Anh
cười:
“Bây
biết
hát
gì
mà
đòi
hát”.
“Anh
Hai,
giỡn
chơi
không
à,
đờn
thử
coi”.
Anh
Hoàng
Nô
đờn,
tôi
đưa
dăm
ba
câu
vọng
cổ
ghẹo
ảnh
thất
tình
thui
thủi.
Nào
ngờ,
cả
đoàn
đang
ngủ
trưa
đều
tỉnh
dậy,
khen
“con
chà
cái”
ngó
vậy
mà
ca
hay
quá
trời.
Từ
đó,
anh
Hoàng
Nô
nhận
dạy
tôi
hát,
tôi
được
cho
theo
xe
bò
đọc
thơ,
rao
bảng,
hát
nói
hậu
trường.
Bữa
đó
sắp
tới
giờ
diễn,
chị
đào
chánh
bỗng
nhiên
đùng
đùng
dọn
tủ
bỏ
đi,
chị
giận
chuyện
lương
bổng.
Vậy
là
vở
Cánh
chim
bằng
thiếu
mất
vai
nữ
chúa.
Mà
lỡ
rao
bảng
rồi,
vé
cũng
bán
hết,
giờ
mà
không
có
diễn
chắc
bà
con
bỏ
đoàn
luôn.
Ông
bầu
hết
đứng,
tới
ngồi,
đi
tới
đi
lui
chừng
như
hai
tay,
hai
chân
muốn
quấn
lại
với
nhau.
Lúc
đó
chú
Khả
Năng
chuyên
đóng
hài,
mới
vỗ
vai
ông
bầu,
nói:
“A,
hay
mình
cho
“con
chà
cái”
nó
đóng
thế”.
Ông
bầu
nhăn
mặt:
“Con
Hiền
hả,
giỡn
không
cha,
nó
biết
gì
đâu”.
Chú
Khả
Năng
bồi
thêm:
“Nó
ca
hay
thí
mồ,
không
sao
đâu,
nó
khôn
lắm,
nghe
tuồng
nó
thuộc
hết
trơn
à”.
Ông
bầu
hết
cách,
đành
viết
thêm
7
câu
vọng
cổ
nữa
đưa
cho
tôi
để
kéo
lại
phần
diễn.
Tôi
chỉ
biết
ca,
có
biết
diễn
gì
đâu.
Vậy
mà
lên
sân
khấu,
tôi
ca
nghe
cũng
mướt,
thầy
đờn
Hoàng
Nô
vừa
đờn
vừa
ngó
tôi
gật
gù
động
viên.
Người
ta
cuốn
tiền
trong
quạt,
quăng
lên
sân
khấu
thưởng
cho
tôi
quá
trời.
Sau
cái
lần
mặt
hoa
da
phấn
lên
“cứu
cánh”
cho
đoàn,
anh
Hoàng
Nô
bảo:
“Ngó
con
Hiền
coi
cũng
được
chớ
đâu
có
xấu
đâu”.
Rồi
anh
lấy
tiền
thưởng
may
cho
tôi
vài
bộ
đồ,
sắm
kẹp
tóc,
gương
lược.
Anh
thương
tôi
hổng
khác
nào
con
ruột
của
anh.
Cứ
thế,
tôi
bám
theo
đoàn,
đoàn
sai
gì,
tôi
làm
nấy.
Học
ca,
học
vũ,
trưa
trưa,
chiều
chiều
vẫn
chạy
đi
phá
loanh
quanh
cho
đỡ
nhớ
nhà.
Ngót
nghét
cũng
2
năm
trôi
qua,
tôi
16
tuổi,
cao
nhong
nhỏng.
Mới
16
tuổi
mà
tính
đi
tính
lại
tôi
xém
chết
mấy
lần.
Cũng
mới
16
tuổi
đầu
tôi
bắt
đầu
có
chút
danh
tiếng.
16
tuổi,
tôi
gặp
soạn
giả
Viễn
Châu,
rồi
thương
ông
hồi
nào
hổng
biết.
Ngỡ
là
vu
vơ
thôi,
chú
có
vợ
rồi
mà,
ai
ngờ
đâu
tình
đó
đeo
đẳng
suốt
cả
một
đời
…
Tơ tình giăng giăng
|
Năm ấy tôi bị bệnh đậu mùa, ngỡ như là sắp chết. Nốt ban nổi đầy người, đau đớn không thể tả. Mọi người sợ lây bệnh, không ai dám lại gần. Chỉ có mỗi anh Hoàng Nô, chạy tới chạy lui, ngày mấy bận thuốc thang, cơm cháo. Có hôm anh đi đâu cả ngày trời, rồi xấp xải bước về vai vác theo cái giường xếp, nói: “Con Hiền để anh bồng nằm lên đây, chớ bây bị nổi đậu khắp người, nằm dưới đất cứng, đậu nó bể ra đau sao mà thấu”.
Tôi nghe anh nói mà nước mắt rớt xuống nóng hổi. Mỗi lần lên cơn sốt, tôi lại nói mê về một vùng sông nước, có mái nhà nhỏ nhoi ra sông, có những buổi chiều lặn ngụp đến rã rời, người ướt rượt, đu ở góc cột mé nhà tần ngần nhìn hoàng hôn loang loáng đắp lên sông. Anh Hoàng Nô thường buồn hiu ngồi hỏi: “Quê Hiền ở đâu, anh đưa về”. Tôi thều thào: “Em sắp chết rồi phải không anh Hai”. Anh Hoàng Nô thương tôi, nên nói tới đó thì xua ngay câu chuyện. Bệnh tôi càng ngày càng trầm trọng, ban trên mặt đã bắt đầu dày hơn, tôi không còn sợ chết nữa, chỉ sợ sống mà khuôn mặt bị tàn phá thì thôi thà chết cho rồi. Ông bầu nhắm tình hình tôi không ổn, liền tới nói thiệt cho tôi nghe, rằng: “Hiền à, chẳng lẽ con không có bà con thân thích gì sao, lỡ gì có… chuyện, anh em đưa con về”. Từ lúc đi, tôi đã có lời thề, không hát được, có chết cũng không về, lời thề đó tôi quên rồi, chỉ sợ má thấy tôi nằm đó, thân tàn ma dại, đếm ngược ngày về với đất, má sẽ đau đến mức muốn chết theo. Tôi sợ nhiêu đó thôi, nên ông bầu nói tới đâu, tôi lắc đầu đến đó, tôi van: “Chú ơi, con chết ở đâu thì chú chôn con ở đó, con bây giờ không biết ba má con đang ở đâu nữa”. Và cứ mỗi đêm, trong cơn đau sảng, tôi lại thấy nấm mồ cô của mình nằm vất vưởng đâu đó trên những con đường vắng ngắt. Tôi đâu có sợ chết, mà sao cái chết cứ ám ảnh ghê gớm trong những giấc mơ tôi. Một ngày, anh Hoàng Nô mang về mấy thứ lá, anh nhai rồi đắp lên từng nốt ban trên khuôn mặt tôi. Anh Hoàng Nô cười cười nói: “Qua cơn rồi, không chết đâu, chỉ sợ để lại thẹo tùm lum thì khó làm đào lắm”. Tôi không chết, thẹo trên mặt tự nhiên cũng từ từ lành. Anh Hoàng Nô hay ghẹo: “Tưởng nó sắp chết, ai ngờ lột xác ghê ta, nó đẹp vầy, giờ ai dám gọi nó là “chà cái” nữa không”. Mà tôi đẹp thiệt. Nằm bệnh cả tháng trời, tôi chỉ được ở trong bóng tối, không tiếp xúc ánh sáng nên da trắng lên thấy rõ, tâm tính cũng dịu dàng hơn. Tôi bắt đầu được giao những vai lớn hơn trong vở. Có lần đi Đà Lạt lưu diễn, tôi được vào vai ni cô Diệu Hiền trong tuồng Hoa tàn trong am vắng. Ca đến đâu, khán giả vỗ tay đến đó. Tôi lấy nghệ danh Minh Hiền mà mọi người cứ gọi chết tên Diệu Hiền. Thấy vậy, chú họa sĩ Mười Rang bôi luôn chữ Minh trên bảng rao, sửa thành chữ Diệu. Từ đó tôi mới có nghệ danh là Diệu Hiền. Năm 16 tuổi, đoàn rong ngược về Sài Gòn. Lúc này, tôi đã thành đào hát có tên. Ngồi trên chuyến ghe trở về mà hai chân tôi ríu vào nhau, muốn nhảy xuống sông, bơi một hơi rồi đu ngay mé nhà, gọi má ra để hù má hết hồn chơi. Tôi nhớ má quá, buổi nắng này, má bưng đồ ra hàng rào chắn cát phơi, nắng xiên nheo mắt; buổi chạng vạng này, má gom củi mục, un khói đuổi muỗi, khói lên cay xè, tôi quẹt cùi tay dụi mắt; má gắt: “Khói quá thì chun ra đi, ngồi đó hửi khói làm gì”. Nhưng mà khói thơm lắm má, dại gì con lại chun ra… Về tới nhà, tôi lại chẳng dám vô. Con bạn thân ngày nào cũng đã thành thiếu nữ. Tôi lấp ló bên mé nhà nó, nhỏ nhỏ gọi tên ơi hời. Nó nghe giọng thì nhận ra, mà giáp mặt toàn “í trời” với “í cha, sao bây lạ dữ”. Tôi nhờ nó chạy vào nhà báo tin giúp, nó xắn quần ống thấp ống cao, đi như chạy. Được một lúc, thì má tôi xách roi chạy ra: “Con Hiền đâu, vô đây tao biểu coi. Bà con ơi, con Hiền nó về rồi, chờ nó vô đây, tui đánh cái tội mới bây lớn mà bỏ nhà đi biền biệt. Con Hiền đâu”, tôi nghe trong giọng má ướt rượt nước mắt. Tôi núp ngay gốc trứng cá, nói váng lên, “Con đây, từ từ con vô, má đừng có đánh con nha”. Nói rồi tôi chạy đến ôm chầm má, hai má con cùng khóc. Như nhìn thôi chưa rõ, má cầm tay cầm chân, hết quay sau lưng, lại dòm trước mặt, tôi cười cười: “Thôi, đừng nắn xương con nữa, không có cái nào lòi ra đâu”. Má cười, môi run, tay run: “Cha mầy, để má coi. Cha, bây ăn cái giống gì mà lớn dữ. Coi ra thiên hạ nuôi hay hơn má rồi ta”. Má chẳng nói gì, toàn là chọc ghẹo để đứa con lạc lòng đỡ tủi. Má chẳng nói gì, mà tôi biết, hai năm qua má mỏi mòn tìm tôi, xơ xác tóc mai, rạc ráo ánh nhìn. 2. Tôi về, má khóc là thật, nhưng cười thì rất gượng. Trưa, má mắc võng đu đưa ngó ra sông, tôi ngồi dựa cột, nghe gió đuổi nhau từng lớp trên mái nhà. Biết má muốn nói gì đó, nhưng còn sợ gì nên má không có nói, cứ cười cười rồi thôi. Gió sông đầm đìa hơi nước, cơn ngủ mơn man trên những lọn tóc lòa xòa. Má vẫn đu đưa trên võng, vẫn ngó ra sông mà nói chắc nịch: “Con Hiền khoan ngủ, lại má hỏi cái này”. Tôi ngóc lên, có cảm giác sờ sợ, mấy hôm nay cứ ngờ ngợ má khúc mắc chuyện gì. Ai ngờ, má hỏi: “Bây nói thiệt đi, mấy năm qua bây làm cái giống gì mà về nhà ăn mặc như… là như vợ Tây”. Trời đất ơi, hóa ra má sợ tôi làm mấy cái chuyện bậy bạ, sợ mà không có dám hỏi, lại sợ luôn cái điều má nghĩ là sự thật. “Má ơi, con làm đào hát, nổi tiếng rồi, con không có làm cái gì bậy bạ đâu, trời đất ơi”. Má bật dậy: “Bây làm đào hát hồi nào, bây mà biết hát hò gì mà làm đào, nói thiệt hông, nói thiệt hông để má mừng”… Trưa hút gió qua vai, tôi đưa võng, kể má nghe bao nhiêu vui buồn của hai năm lưu lạc. Má cười, mắt ướt hơn xưa.
Tôi về Sài Gòn, hát tuồng Người thám tử già, đóng vai nữ điệp viên. Đêm nào cũng cháy vé, má cười nói xênh xang: “Ai còn trách tui đuổi con Hiền đi nữa không, nhờ tui đuổi nó đi, nó mới hát hay vầy nè”. Má ơi, hồi đó má đâu có đuổi con, tự con cuốn gói đi mà má. Có chút tiếng tăm, đoàn này, đoàn kia mời tôi về nhiều lắm. Giá tiền giao kèo cứ cao ngất ngưởng, tính ra mua được mấy căn nhà. Tôi đắn đo lắm, bên này hoàn cảnh gia đình cũng đang rất khó, mà bên kia thì ơn sâu nghĩa nặng của đoàn hát còn oằn vai. Biết tôi phân vân, anh Hoàng Nô lại gần nói: “Thôi, em đi đoàn khác đi. Ai cũng phải lo cơm áo cho gia đình. Đi đoàn lớn hơn, vừa có tiền, vừa có tiếng, em trả nghĩa cho đoàn nhiêu đó, anh nghĩ cũng đủ rồi. Mai mốt, có nhớ tới đoàn thì về hát vài đêm, vậy cũng được rồi”. Có anh Hoàng Nô khuyên giải, tôi phần nào nhẹ lòng, liền xin ông chủ gánh Hoa Sen cho đi. Ngại ngần đến ríu cả lời, nào ngờ, ông chủ gánh chỉ nói nhẹ như không: “Ờ, tao biết trước sau gì bây cũng đi. Tao tính biểu bây đi đi, chớ người ta kêu giá cao quá, không đi nó uổng cho cái tài của bây. Mà tao chờ chừng nào bây thấy được rồi, bây tự đi, khỏi mắc công mang ơn tao này nọ”. Tôi khóc, tới lạy bàn tổ một lúc lâu rồi đi. Tôi về đoàn Thống Nhất, tiền giao kèo đoàn trả tôi đủ mua được hai căn nhà, một cái cho anh, một cái đưa má về ở, phần tôi rong ruổi theo đoàn. Cũng tại đây tôi gặp ông Viễn Châu. Ngày đó, ông lớn hơn tôi cũng nhiều. Tôi thường lén nhìn ông nhè nhẹ vuốt mồ hôi trán, mắt không rời bàn viết, sửa một đoạn ca, thêm vài lời hát. Tôi thấy ông đẹp trai, đẹp cái kiểu rất hiền, phảng phất buồn, phảng phất vui. Tôi không có cái kiểu sét đánh cái đùng yêu luôn, mà tình cảm đối với ông nhẹ nhàng như từng sợi tơ, mỗi ngày một sợi vướng vít vào lòng tôi. Tôi yêu ông, mà tôi không có nói, nên ông cũng không có biết. Nhưng tình đơn phương, nó thường nhoi nhói. Khó chịu lắm khi thương đứt ruột mà gặp phải giả bộ ngó lơ, khi quan tâm mà cũng lén lút, tìm mọi cách để hỏi về người ta mà cứ phải viện cớ này, cớ kia để thiên hạ khỏi nghi ngờ. Tôi cứ không thèm nói chuyện với ông, làm ông tưởng tôi ghét ông rồi. Trời ơi, người ta đâu có ghét ông làm gì, chỉ tại đối mặt tôi run quá, cất tiếng không thành lời nên thôi, tìm cách tránh luôn cho rồi. Rồi một ngày, căng thẳng lên tới đỉnh điểm, tôi quyết định nói ra… Mà biết đâu, nói ra rồi ông cũng để ý đến mình. Tôi lấy hết can đảm, thổ lộ lòng mình. Viễn Châu cầm tay tôi rất nhẹ, cười phảng phất, nói: “Chú có vợ rồi, con ơi”. Trời đất ơi, tôi nửa cười, nửa mếu, tưởng người ta cầm tay là sắp có gì hay, ai dè… Ừ thì người có vợ rồi thì thôi, tôi cũng đi theo chồng. Ừ thì tôi có cuộc sống riêng, và chẳng bao giờ muốn làm vọng động đời nhau. Người có vợ rồi, mà tôi đâu có biết, biết rồi thì thôi chứ giờ phải làm sao. Hôn nhân của tôi tan vỡ, chẳng phải vì ai, mà vì cái nghiệp nghệ sĩ, bản ngã nặng nề cứ đeo mang. Chuyện đời tôi, có lẽ hơi dài. À mà chuyện đời ai chẳng dài. Có điều, tôi có cái tính, chuyện gì về tình, về nghĩa tôi nhớ suốt một đời. Tôi nhớ anh Hoàng Nô, buổi chạng vạng, cầm roi men theo bờ sông, vừa gào tên tôi vừa khóc vì sợ tôi chết đuối. Tôi nhớ má tôi, buông tay thõng thượt nhìn tôi ngụp vào đám lục bình. Tôi nhớ chị Cúc tóc dài, chú hài Khả Năng, nhớ con nhỏ hàng xóm, lấp ló bụng bầu mà vẫn chen chân đi coi hát rồi hét váng lên, “con nhỏ trên sân khấu, là bạn của tui…”. Và tôi cũng nhớ người, cái người tôi yêu từ năm 16 tuổi, chuyện ngỡ là của con nít thôi mà váng vất đến cả một đời… |
||
| Hồ Ngọc Giàu |
Mã
an
toàn:

13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay chỉ thư giản thôi.
Ý kiến bạn đọc