Cảm
động
về
một
minh
quân...
Từ
bi
thương
đến
hào
sảng.
Từ
bế
tắc
đến
sáng
tỏ.
Từ
đớn
đau
đến
niềm
vui.
Vở
cải
lương
Vua
Thánh
triều
Lê
đã
dẫn
dắt
khán
giả
đi
qua
những
cung
bậc
cảm
xúc
như
thế
để
cùng
hoài
niệm
rồi
mong
ước
về
một
đấng
minh
quân...
Vừa
được
Nhà
hát
Cải
lương
VN
công
diễn
tối
1
và
2-12,
Vua
Thánh
triều
Lê
xoay
quanh
đề
tài
lịch
sử
quen
thuộc:
vua
Lê
Thánh
Tông
minh
oan
cho
khai
quốc
công
thần
Nguyễn
Trãi.
Tháng
7-2012,
vở
kịch
lịch
sử
cùng
tên
do
đạo
diễn
Vũ
Minh
dàn
dựng
từ
kịch
bản
văn
học
của
Lê
Duy
Hạnh
cũng
đã
ra
mắt
thành
công
tại
TP.HCM.
Hai
“nhân
vật”
đặc
biệt
Có
lẽ
cái
khó
nhất
song
đã
làm
nên
sự
khác
biệt
cho
vở
cải
lương
này
là
tác
giả
và
đạo
diễn
phát
triển
xung
đột
kịch
bằng
diễn
biến
tâm
lý
nhân
vật.
Đấy
là
những
đổi
thay
về
nhận
thức
của
vua
Lê
Thánh
Tông
trong
quá
trình
minh
oan
cho
Nguyễn
Trãi,
để
qua
đó
nổi
bật
lên
chất
thánh
vua
Lê
Thánh
Tông.
Hơn
nữa,
xung
đột
này
lại
được
đưa
ra
không
trực
tiếp
mà
thông
qua
hai
“nhân
vật”
đặc
biệt:
bản
Bình
Ngô
đại
cáo
và
ngai
vàng.
Không
có
tiếng
nói
thì
được
trở
thành
có
tiếng
nói.
Không
biết
hành
động
thì
được
trở
thành
biết
hành
động.
“Nhân
vật”
ngai
vàng
trong
Vua
Thánh
triều
Lê
là
thế.
Đấy
là
những
giây
phút
bầy
quạ
đen
hay
đám
bá
đạo
vây
quanh
ngai
vàng,
những
thời
khắc
ngai
vàng
vút
lên
trời
xanh
tươi
sáng
rồi
lại
hạ
xuống
trần
gian
đầy
nỗi
đau
thương.
Khủng
khiếp
hơn
là
ngai
vàng
tuôn
máu
trong
tiếng
ca
xé
lòng
của
chính
vua
Lê
Thánh
Tông
(Mạnh
Hùng):
“Anh
em
ruột
giết
nhau...”
.
Lời
ca
cao
vút
cứa
tận
tâm
can
người
đời
nay
trước
nỗi
đau
đời
không
phải
của
riêng
ngày
xưa!
“Nhân
vật”
Bình
Ngô
đại
cáo
lại
được
khắc
họa
với
bao
nỗi
trầm
luân,
gắn
liền
án
oan
Nguyễn
Trãi.
Ức
Trai
tiên
sinh
bị
tru
di
thì
Bình
Ngô
đại
cáo
cũng
bị
những
kẻ
bá
đạo
săn
lùng
đến
bản
thảo
cuối
cùng,
người
truyền
miệng
cuối
cùng
để
giết,
đốt...
Ba
đêm
công
diễn
tại
rạp
Hồng
Hà
(30-11,
1
và
2-12),
vở
cải
lương
Vua
Thánh
triều
Lê
(tác
giả:
Lê
Duy
Hạnh,
đạo
diễn:
NSƯT
Hoàng
Quỳnh
Mai)
đã
thu
hút
được
sự
quan
tâm
của
rất
đông
khán
giả,
không
chỉ
ở
Hà
Nội
mà
tại
Hải
Dương,
Bắc
Ninh,
Thái
Bình...
cũng
lặn
lội
về
xem.
Sắp
tới
vào
trung
tuần
tháng
12,
vở
sẽ
tiếp
tục
được
biểu
diễn
tại
rạp
Hồng
Hà
(Hà
Nội),
sau
đó
diễn
ở
Bắc
Ninh,
Nam
Định
vào
cuối
tháng
12.

Vua
Thánh
triều
Lê
nêu
bật
tư
tưởng
“gốc
của
nước
là
dân”
-
Ảnh:
Đức
Triết
Bằng
nhiều
cách
gợi,
tả,
đạo
diễn
đã
khéo
léo
để
Nguyễn
Trãi
cùng
với
áng
“thiên
cổ
hùng
văn”
của
ông
bao
trùm
toàn
bộ
không
gian
sân
khấu
cũng
như
diễn
tiến
của
vở,
thêm
một
lần
nữa
khẳng
định:
không
tượng
đài
nào
bền
bỉ
và
vững
chắc
bằng
tượng
đài
lòng
dân
khi
đã
khắc
ghi
tài
năng
và
đức
độ
về
các
bậc
vĩ
nhân
vì
dân
vì
nước
như
Nguyễn
Trãi.
Đấy
là
có
khi
Bình
Ngô
đại
cáo
được
viết
bằng
tiếng
Việt,
chữ
thảo
trên
sáu
tấm
vải
trắng
lớn
treo
hai
bên
cánh
gà.
Có
khi
là
lời
luận
bàn
của
Nguyễn
Lê
(người
đối
nghịch
với
Nguyễn
Trãi)
về
đôi
câu:
“Việc
nhân
nghĩa
cốt
ở
yên
dân/Quân
điếu
phạt
trước
lo
trừ
bạo”.
Và
đỉnh
điểm
là
sự
biến
chuyển
trong
tư
tưởng
của
vua
Lê
Thánh
Tông
khi
tiếp
nhận
Bình
Ngô
đại
cáo.
Trong
vòng
vây
của
lũ
bá
đạo,
đã
có
lúc
bậc
quân
vương
cũng
đành
bất
lực
nhìn
Bình
Ngô
đại
cáo
bị
thiêu
hủy
ngay
trước
mặt.
Nhưng,
cuối
cùng,
ông
đã
hiểu
mình
cần
làm
gì
và
cần
tiếp
tục
con
đường
“gốc
của
nước
là
dân”
cùng
chân
lý
ngàn
đời:
“Nước
kia
có
thể
đẩy
thuyền
đi/Nước
kia
có
thể
dìm
đi
con
thuyền”!
“Nước
thịnh
vì
có
minh
quân”!
Có
lần
Hoàng
Quỳnh
Mai
nói:
“Làm
cải
lương
thời
nay
là
chụp
CT”.
Ở
những
vở
trước
như
Cung
phi
Điểm
Bích,
Trọn
đời
trung
hiếu
với
Thăng
Long
hay
Cổ
tích
một
tình
yêu...
cách
làm
cắt
lớp
này
được
chị
“ẩn
sâu”
trong
chất
lãng
mạn
của
kịch
bản
văn
học.
Nhưng
ở
Vua
Thánh
triều
Lê
thì
Hoàng
Quỳnh
Mai
đã
sử
dụng
thủ
pháp
này
khá
nhiều
với
những
lớp
chụp
chắt
lọc
hòng
hóa
giải
tính
triết
lý
rất
sâu
sắc
trong
mỗi
câu,
mỗi
chữ
tác
giả
đã
gửi
gắm.
Đấy
là
pháp
trường
quằn
quại,
ngai
vàng
tuôn
máu,
Bình
Ngô
đại
cáo
rực
cháy
và
cuộc
giằng
co
giữa
bá
đạo
-
lê
dân...
Phụ
trợ
vào
đó
là
không
gian
sân
khấu,
âm
thanh,
ánh
sáng
luôn
chuyển
động
đầy
dữ
dội,
bạo
liệt.
Vậy
nhưng,
nhiều
khán
giả
-
dù
là
bình
dân
hay
chuyên
gia
-
xem
xong
đều
gật
đầu
khẳng
định
Vua
Thánh
triều
Lê
là
một
vở
cải
lương
rất
ngọt
và
dễ
hiểu,
cũng
vì
nhân
vật
được
khắc
họa
rõ
nét.
Sân
khấu
được
xử
lý
với
những
mảng
miếng
đẹp
đến
lung
linh.
Những
câu
ca
được
vận
vào
vừa
đủ
nhưng
“đắt”
đến
nỗi
làm
người
nghe
phải
ngơ
ngẩn.
Bởi
thế,
trong
khán
phòng
đã
có
những
giọt
nước
mắt
rơi
khi
chứng
kiến
lại
án
oan
Lệ
Chi
viên.
Rất
nhiều
gương
mặt
âu
lo
để
đến
lớp
cuối
cùng
thì
bật
ra
tiếng
thở
phào.
Và
ông
lão
bán
nước
chè
đầu
phố
Bùi
Ngọc
Dương,
chưa
khi
nào
bỏ
vở
mà
Hoàng
Quỳnh
Mai
dựng,
khi
xem
xong
đã
cười
hả
hê
nói:
“Thời
nào
cũng
thế,
nước
thịnh
vì
có
minh
quân”.
Tâm
đắc
với
vở
diễn,
nhà
văn
Chu
Lai
nhận
xét:
“Thật
ngẫu
nhiên
khi
vở
Vua
Thánh
triều
Lê
được
công
diễn
đúng
thời
điểm
nước
ta
đang
còn
nhiều
câu
chuyện
về
nỗi
oan
sai.
Rất
khó,
rất
hóc
búa
vậy
nhưng
Vua
Thánh
triều
Lê
đã
thành
công
vì
sự
hấp
dẫn,
sâu
lắng
và
xúc
động”.
Hà
Nội
đã
bước
vào
đông.
Vậy
nhưng
sau
đêm
công
diễn,
khán
giả
ra
về
với
lòng
ấm
áp.
Vì
nói
cho
cùng
kịch
cũng
là
đời,
là
những
mong
muốn
khôn
cùng
về
một
bậc
minh
quân
một
lòng
vì
dân
vì
nước...
Đức
Triết
Ý kiến bạn đọc