Chánh hiệu Bình Dương
Trước hết xin nói mau đây không phải người đẹp Bình Dương tài tử điện ảnh Thẩm Thúy Hằng, phu nhân của tiến sĩ Nguyễn Xuân Oánh mà là cô đào Kim Cúc, sinh quán tại Lái Thiêu, Bình Dương. Cô có một cuộc di cư ra miền Bắc, và câu chuyện kể về cuộc đời đi hát của cô cũng khá lý thú.
Sau 1975 khán giả cải lương miền Nam bắt đầu thấy nữ nghệ sĩ Kim Cúc xuất hiện trong một số vở hát trình diễn trên sân khấu cũng như trên truyền hình. Như vậy chớ còn trước 1975 Kim Cúc hát ở đâu, là người Bắc hay người miền Nam, và tại sao lại di cư ra Bắc?
Nếu như đào Kim Cúc không là một nữ nghệ sĩ nổi tiếng ở làng sân khấu, mà là một cô gái bình thường thì chắc rằng câu chuyện “di cư ra Bắc” của cô sẽ chìm luôn theo thời gian.
Trước khi đề cập vấn đề, cũng xin ngược thời gian trở về thời kỳ Hiệp Định Genève 1954 ra đời, lúc ấy đã có gần một triệu người miền Bắc di cư vào Nam, nhưng cũng cùng thời gian ấy lại có số ít người đã di cư ra miền Bắc, đó là trường hợp của cô đào Kim Cúc.
Số là song thân của Kim Cúc, người quê quán ở huyện Đông Anh gần Hà Nội. Vì hoàn cảnh nghèo nên vào Nam sinh sống lập nghiệp tại Lái Thiêu, Thủ Dầu Một từ những năm trước 1945, làm nghề thợ mộc. Cô và hai người chị được sinh ra tại vùng đất có nhiều trái cây sầu riêng, chôm chôm, măng cụt mà về sau tỉnh này được có tên Bình Dương.
Cha cô mất năm 1948, thì ít lâu sau 4 mẹ con về Sài Gòn cư ngụ ở khu Vườn Lài gần Ngã Bảy, và vẫn sống cuộc đời lao động nghèo nàn cho đến khi Kim Cúc được 10 tuổi.
Năm 1955 trong khi đồng bào từ miền Bắc di cư vô Nam, thì thân mẫu của Kim Cúc lại buồn nhớ quê nhà không muốn ở Sài Gòn nữa, nên đã dẫn 3 đứa con gái di cư trở ra miền Bắc.
Hai năm sau thì tình cờ gặp đạo diễn Văn Chiêu, là người quen biết với song thân cô lúc còn ở trong Nam. Ông đi kháng chiến và tập kết ra Bắc, lúc đó đang làm việc tại đoàn Kịch Nói Nam Bộ ở Cầu Giấy, Hà Nội. Lúc đó Kim Cúc mới 12 tuổi đã yêu thích nghề sân khấu nên xin đạo diễn cho đi theo học nghề sân khấu ca hát, thì lại đúng lúc đoàn đang thiếu một vai Bé An (em bé chăn trâu) trong vở kịch “Lòng Dân”. Thế là cô được chấp thuận cho gia nhập đoàn, khởi đầu sự nghiệp sân khấu kể từ đó.
Năm 1970 nghệ sĩ Kim Cúc được điều vào đoàn Văn Công Trung Ương Cục Miền Nam, và đến 1974 thì lại được lệnh trở về Bắc. Năm 1976 cô được cho đi xuất ngoại thực tập đạo diễn tại Bungary. Cuối năm 1978 về nước và năm sau thì cô được chuyển vào Nam, được điều về đoàn kịch nói Cửu Long Giang. Cô từng là diễn viên một số vở kịch, trong số có vở “Sông Dài” cô thủ vai bà chủ hãng phim, và vở “Hồn Trương Ba da hàng thịt” vai bà Sáu Liệu. Về hoạt động ở màn ảnh nhỏ đài truyền hình, nữ nghệ sĩ Kim Cúc cũng đã từng có mặt qua nhiều vở kịch, trong đó có vở do chính cô đạo diễn.
Sau đây là câu chuyện xảy ra mà trong cuộc đời đi hát đã có mấy ai gặp phải? Cô được theo nhà hát Kịch Trung Ương đi Hòn Gay tập huấn. Hôm ấy là ngày 5 tháng 8, 1964 vào khoảng 9 giờ sáng, trong lúc mọi người đang quay quần nghe đạo diễn Lỗ Uy phân tích kịch bản “Đứng Gác Dưới Ánh Đèn Néon” thì bỗng đâu một đội chiến đấu cơ F. 105 của Mỹ bất ngờ xuất hiện oanh kích vào những tàu Hải Quân dọc theo bờ biển ngoài Hòn Gay. Tiếng đạn nổ, tiếng máy bay phản lực vang dội rền trời. Đội máy bay F. 105 của Mỹ đã bay là là sát mặt nước nên đã xuất hiện bất ngờ bắn vào các tàu Hải Quân. Các tàu cũng phản phản ứng kịp thời bắn trả lại...
Dân chúng ở bờ biển cũng như anh chị em nghệ sĩ của nhà hát Kịch Trung Ương vội vàng chạy tìm nơi trú ẩn, và có vẻ lo sợ vì đây là lần đầu tiên có chiến tranh xảy ra sau nhiều năm hòa bình không tiếng súng. Sau khoảng gần một giờ, tiếng súng không còn nữa, anh chị em nghệ sĩ vội vã trở về Hà Nội tập tiếp chớ không thể tiếp tục tập ở Hòn Gay nữa. Ở ngoài Bắc thiên hạ thắc mắc tại sao Kim Cúc là người Hà Nội, mẹ cô cũng nói tiếng Bắc mà sao cô lại nói giọng Nam? Người ta đâu có biết cô là người sinh ra ở miền Nam.
Sống chết với nghề

Nghệ
sĩ
Thẩm
Thúy
Hằng.
Đầu
thập
niên
1990
hoạt
động
sân
khấu
ở
trong
nước
chuyển
qua
cơ
chế
thị
trường.
Vấn
đề
trên
có
kẻ
vui
người
buồn.
Thật
vậy,
đối
với
nghệ
sĩ
và
những
người
hoạt
động
sân
khấu
trong
Nam
thì
cơ
chế
thị
trường
giúp
cho
họ
hoạt
động
nghề
nghiệp
dễ
dàng
hơn,
cũng
gần
giống
như
trước
đây
ở
trong
Nam,
chẳng
hạn
như
các
nghệ
sĩ
hữu
danh
Út
Trà
Ôn,
Minh
Cảnh,
Bạch
Tuyết,
Lệ
Thủy,
Kim
Cương,
Út
Bạch
Lan
v.v...
hoặc
các
bầu
gánh
như
ông
Bầu
Xuân,
Bầu
Long,
Kim
Chưởng,
những
nghệ
sĩ
và
người
làm
nghệ
thuật
trên
đây,
cơ
chế
thị
trường
rất
tốt
đối
với
họ.
Nhưng
rất
tiếc
là
lúc
ấy
ho
đã
già
rồi,
đâu
còn
hoạt
động
được
bao
nhiêu,
thành
thử
ra
dù
có
cơ
chế
thị
trường
họ
cũng
chẳng
còn
năng
nổ
như
trước.
Đó
là
những
người
đã
từng
làm
ăn
bằng
khả
năng
nghề
nghiệp,
có
nhiều
kinh
nghiệm,
cũng
như
vốn
liếng
của
mình
và
có
sự
may
rủi
trong
đó.
Tóm
lại
là
làm
“lời
ăn
lỗ
chịu”
đã
quen
rồi.
Thế
nhưng
đối
với
số
nghệ
sĩ
miền
Bắc
thì
lại
không
quen,
bởi
suốt
mấy
chục
năm
được
bao
cấp,
rồi
giờ
đây
không
được
ưu
đãi
nữa,
mà
phải
tự
sống
chết
với
nghề
bằng
khả
năng
của
mình,
mà
trường
hợp
cô
đào
Kim
Cúc
là
một
vậy.
Kim
Cúc
vào
nghề
từ
lúc
12
tuổi,
hoạt
động
văn
nghệ
dưới
chế
độ
bao
cấp
suốt
mấy
chục
năm.
Lần
thứ
nhứt
(1976)
đi
thực
tập
đạo
diễn
ở
Bungary,
rồi
đến
năm
1989
lại
được
đi
Bungary
lần
nữa,
cũng
thực
tập
đạo
diễn.
Lần
này
có
kỳ
nữ
Kim
Cương
và
cải
lương
chi
bảo
Bạch
Tuyết
cùng
đi.
Nếu
như
vẫn
còn
chế
độ
bao
cấp
thì
với
mảnh
bằng
từ
ngoại
quốc
mang
về,
Kim
Cúc
sẽ
có
chỗ
ngồi
xứng
đáng
trong
văn
nghệ,
đồng
thời
có
cả
quyền
hành,
và
hành
nghề
đạo
diễn
sẽ
không
khó.
Thế
nhưng,
học
xong
về
nước
thì
đúng
lúc
hoạt
động
sân
khấu
chuyển
qua
cơ
chế
thị
trường,
đã
khiến
cho
cô
gần
như
mất
chỗ
đứng.
Và
sau
đây
là
cuộc
tiếp
xúc
của
nghệ
sĩ
Kim
Cúc
với
một
nhà
báo:
Gặp
nữ
nghệ
sĩ
ưu
tú
Kim
Cúc
khi
chị
đang
trong
giai
đoạn
tìm
kiếm
kịch
bản,
thương
lượng
với
các
tác
giả,
đề
đạt
xin
dàn
dựng...
Tôi
thấy
chị
không
có
vẻ
phấn
chấn,
vui
vẻ
cho
lắm...
“Tôi
đang
gặp
khó
khăn,
1
năm
qua
tôi
vẫn
chưa
làm
được
gì
từ
khi
sang
Bungary
lần
thứ
hai
trở
về.
Tôi
ray
rức
mãi
vì
điều
đó...
Giải
thích
mọi
khó
khăn
của
mình?
Tôi
nghĩ
có
lẽ
không
cần
thiết.”
“Tôi
gặp
nhiều
trở
ngại
không
chỉ
vì
hoàn
cảnh
khách
quan,
mà
ngay
bản
thân,
tôi
chưa
dốc
hết
sức
mà
đã
sớm
chán
nản...
Khi
sang
Bungary
lần
1
trở
về,
tôi
muốn
thử
thách
ngay,
nhưng
trong
thời
gian
ấy,
tôi
làm
được
ít
việc
(chỉ
dựng
được
hai
vở
ngắn),
có
lẽ
do
bản
tính
phụ
nữ,
tôi
chưa
quen
và
không
bươn
chải
trong
công
việc
mới
của
mình,
mà
cũng
có
thể
phần
lớn
vì
tôi
vẫn
thích
đeo
đuổi,
chưa
rời
được
cái
“nghiệp
diễn
viên”.
Sang
Bungary
lần
hai
trở
về,
tôi
cảm
thấy
đã
đến
lúc
phải
bắt
tay
vào
công
việc
đạo
diễn,
thì
gặp
không
biết
bao
nhiêu
khó
khăn...”
Kim
Cúc
lại
tâm
sự
thêm.
“Hiện
giờ,
công
việc
vẫn
chưa
tiến
triển
được
bao
nhiêu,
nhưng
tôi
quyết
tâm
trong
năm
nay
phải
giải
tỏa
được
những
ray
rức
của
mình...”
Tôi
chợt
nhận
ra
có
lẽ
cái
không
may
mắn
của
chị
là
ở
chỗ
chị
vừa
không
đủ
sức
đầu
tư
kịch
bản,
vừa
không
có
nhiều
người
ủng
hộ,
và
nhất
là
chẳng
có
quyền
hành
gì
cả...
Ba
số
không
to
tướng:
(không
tiền,
không
quân,
không
quyền)
phải
chăng
là
tất
cả
mọi
trở
ngại?
Không
chính
xác
nếu
nói
rằng
chị
không
có
người
ủng
hộ,
nhưng
làm
nghệ
thuật
bây
giờ
việc
trước
tiên
là
chị
phải
có
khả
năng
đầu
tư
kịch
bản,
và
để
trở
thành
vở
diễn
thì
công
sức
tìm
tòi,
lao
động
của
chị
và
sự
hỗ
trợ
các
diễn
viên
không
chỉ
có
tấm
lòng
là
đủ...
Đến
năm
1994,
tiếp
xúc
với
ký
giả
Huy
Trường,
nhà
báo
hỏi
cô:
-
Cô
nghĩ
gì
sau
nhiều
năm
hoạt
động
ở
sân
khấu?
Suy
nghĩ
một
lúc,
Kim
Cúc
nói:
-
Những
điều
tôi
suy
nghĩ,
quan
tâm
về
sân
khấu
đều
thuộc
về
dĩ
vãng,
một
dĩ
vãng
không
thể
nào
quên
được
sau
khi
tôi
đã
ở
trong
nghề
được
37
năm.
Tôi
đã
từng
ca
hát
trong
thời
chiến,
có
đêm
vừa
diễn
vừa
nhảy
xuống
hầm
tránh
bom
cả
mười
mấy,
hai
mươi
lần,
gian
khổ
rất
nhiều,
nhưng
cạnh
đó
đời
sống
không
phải
lo
vì
được
bao
cấp
mọi
mặt,
chỉ
có
việc
phải
cố
gắng
diễn
cho
đạt
yêu
cầu
nghệ
thuật,
phục
vụ
đồng
bào
khán
giả.
Sau
này
khi
sân
khấu
chuyển
qua
cơ
chế
thị
trường,
tính
chất
cao
quý
của
người
nghệ
sĩ
ngày
nào
dường
như
mất
mát
đi
nhiều
với
sự
bon
chen,
lấn
áp
lẫn
nhau,
tranh
tiếng
lớn
tiếng
nhỏ,
lương
cao
lương
thấp...
những
điều
đó
quả
tình
là
tôi
không
quen,
càng
không
quen
tôi
lại
càng
nhớ
đến
một
thời
kỳ
trong
dĩ
vãng.
“Với
nghề
nghiệp
đạo
diễn,
khi
dàn
dựng
vở
diễn,
dĩ
vãng
luôn
luôn
hiện
về
như
nhắc
nhở
tôi
về
cái
quá
khứ
không
nên
quên...”
“Dù
đã
lớn
tuổi,
mỗi
lần
tôi
tìm
thấy
một
kịch
bản
có
ý
nghĩa,
là
tôi
muốn
lăn
thân
vào
sân
khấu
làm
bất
cứ
điều
gì.
Tôi
như
có
ý
muốn
tìm
cái
gì
đó
cao
đẹp
ở
dĩ
vãng.
Nhưng
tôi
tự
hỏi
chẳng
biết
mình
tìm
lại
có
được
không?
Vì
sao
cái
gì
đó
như
đã
mất
đi
rồi
ở
trong
lòng
người
hôm
nay?”
Từ
khi
thực
tập
đạo
diễn
lần
thứ
hai
về,
Kim
Cúc
đã
không
thực
hiện
được
cái
nghề
đạo
diễn
bao
nhiêu,
mà
chỉ
có
mấy
vai
trò
diễn
viên
đào
mụ
trên
sân
khấu,
trên
truyền
hình.
Mấy
năm
sau
đó
thì
hầu
như
không
còn
hoạt
động
văn
nghệ,
cô
về
sống
ở
Trảng
Bom,
Biên
Hòa.
Đến
năm
2001
mới
56
tuổi
cô
đã
vĩnh
viễn
ra
đi.

































Ý kiến bạn đọc