Vĩnh
biệt
danh
hài
Thanh
Hoài
-
Nghệ
sĩ
hài
Thanh
Hoài
qua
đời
lúc
3
giờ
ngày
22-12,
hưởng
thọ
83
tuổi.
Vậy
là,
sân
khấu
hài
miền
Nam
lại
mất
thêm
một
trong
bảy
"quái
kiệt"
từng
khiến
bao
thế
hệ
khán
giả
ngưỡng
mộ.
Nghệ
sĩ
hài
Thanh
Hoài
đã
về
nơi
chín
suối.
Ảnh:
Thanh
Hiệp
Danh
hài
Thanh
Hoài
tên
thật
Đinh
Tiến
Hoài,
sinh
năm
1932
tại
Hưng
Yên.
Ông
là
một
trong
bảy
"quái
kiệt"
của
sân
khấu
hài
miền
Nam
trước
năm
1975
bên
cạnh:
Thanh
Việt,
Tùng
Lâm,
Xuân
Phát,
Phi
Thoàn,
Khả
Năng,
La
Thoại
Tân.
Mỗi
người
đều
có
một
sở
trường
riêng.
Thanh
Hoài
thường
nhếch
nhếch
bộ
râu
nở
nụ
cười
khoan
khoái,
chất
giọng
nhừa
nhựa
tạo
dấu
ấn
khó
quên
khi
ông
diễn
trên
sân
khấu.
Danh
hài
Thanh
Hoài
và
danh
hài
Tùng
Lâm.
Ảnh:
Thanh
Hiệp
Thanh
Hoài
có
cha
là
giáo
viên,
mẹ
lo
nội
trợ.
Ngoài
quê
quán
gốc
Hà
Nội,
tuổi
thơ
của
ông
gắn
liền
với
hai
vùng
đất
Hưng
Yên
và
Hải
Phòng.
Cha
ông
vì
luân
chuyển
việc
dạy
học
và
làm
hiệu
trưởng
tại
các
trường
tiểu
học
nên
ông
đã
có
nhiều
kỷ
niệm
với
hai
vùng
đất
này.
Dù
gia
đình
không
có
ai
theo
nghệ
thuật
nhưng
khiếu
hài
hước
của
cậu
bé
họ
Đinh
thời
đó
đã
sớm
được
bộc
lộ.
Khi
còn
học
ở
Trường
Tiểu
học
Kiến
An,
Hải
Phòng,
ông
đã
là
một
cây
cười,
chuyên
trêu
chọc
bạn
bè,
được
giao
phụ
trách
nhóm
văn
nghệ,
tập
múa
hát,
kịch
hài
Lý
Toét,
Xã
Xệ...
Đồng
thời,
ông
còn
rất
năng
nổ
trong
sinh
hoạt
hướng
đạo
của
nhóm
“Sói
con”
do
người
nhạc
sĩ
tài
hoa
Nguyễn
Xuân
Khoát
hướng
dẫn.
NS
Mỹ
Chi,
Tùng
Lâm
và
Thanh
Hoài
trong
một
video
hài
về
đề
tài
nông
thôn
Danh
hài
Tùng
Lâm
–
người
bạn
diễn
ăn
ý
của
nghệ
sĩ
Thanh
Hoài
kể:
“Sau
khi
cha
qua
đời,
Thanh
Hoài
theo
mẹ
vào
Sài
Gòn
kiếm
sống.
Đến
năm
1955,
ông
bắt
đầu
hoạt
động
nghệ
thuật
chuyên
nghiệp
dưới
nghệ
danh
Thanh
Hoài,
nhanh
chóng
khẳng
định
vị
trí
trên
sân
khấu
và
phim.
Tôi
đã
mất
đi
một
người
bạn
thân,
giờ
cô
độc.
Tháng
sáu
vừa
rồi
tôi
chia
biệt
Xuân
Phát,
nay
lại
vĩnh
viễn
không
gặp
Thanh
Hoài.
Lòng
tôi
đau
nhói!”.
NSND
Kim
Cương
không
giấu
được
xúc
động
khi
nghe
tin
nghệ
sĩ
Thanh
Hoài
qua
đời:
"Mỗi
lần
Thanh
Hoài
bước
ra
sân
khấu,
chỉ
mới
nhìn
bộ
dáng
khán
giả
đã
cười.
Trong
quá
trình
diễn
ông
luôn
có
những
động
tác,
lời
thoại
gây
cười
“độc
chiêu"
mà
không
hề
có
trong
kịch
bản,
chỉ
ngẫu
hứng,
ứng
tác
khi
diễn
với
bạn
diễn”.
Cách
đây
5
năm,
đạo
diễn
NSND
Doãn
Hoàng
Giang
mời
nghệ
sĩ
Thanh
Hoài
xuất
hiện
vở
Số
đỏ,
diễn
vai
cụ
cố
Hồng
trong
vở
kịch
trên
do
tác
giả
Lê
Chí
Trung
chuyển
thể
từ
tiểu
thuyết
cùng
tên
của
nhân
văn
Vũ
Trọng
Phụng.
Sau
đó,
ông
được
Đài
Truyền
hình
Việt
Nam
mời
tham
gia
biểu
diễn
chương
trình
Gala
cười,
cùng
với
NSND
Hồng
Vân,
nghệ
sĩ
Anh
Vũ,
mang
tiếng
cười
đến
mọi
người.
Những
năm
gần
đây,
nghệ
sĩ
Thanh
Hoài
tham
gia
biểu
diễn
tại
Nhà
hát
kịch
Thành
phố
và
thường
đi
diễn
phục
vụ
trẻ
em
mồ
côi,
khuyết
tật,
các
mái
ấm
tình
thương...
Ông
còn
thành
lập
Công
ty
TNHH
Tâm
Hạnh
gồm
khoảng
mười
mấy
thành
viên
chuyên
tổ
chức
biểu
diễn
nhằm
gây
quỹ
từ
thiện
giúp
đồng
bào
nghèo
vùng
sâu,
vùng
xa...
Tang
lễ
nghệ
sĩ
Thanh
Hoài
được
tiến
hành
tại
nhà
riêng
ở
811
Đoàn
Văn
Bơ,
phường
18,
quận
4,
TP
HCM.
Lễ
động
quan
lúc
6
giờ
ngày
25-12,
sau
đó
đưa
đi
hỏa
táng
tại
Bình
Hưng
Hòa.
Tin
-
ảnh:
Thanh
Hiệp
“Hề
nhựa”
Thanh
Hoài
Nếu
Khả
Năng
được
gọi
là
Hề
mập,
Thanh
Việt
là
Hề
râu
thì
Thanh
Hoài
bị
“chết
tên”
Hề
nhựa
bởi
ông
có
giọng
nói
nhừa
nhựa
rất
đặc
biệt.
Đó
cũng
là
nét
độc
đáo,
riêng
biệt
nhất
của
danh
hài
Thanh
Hoài
mà
khi
ông
tham
gia
đóng
phim,
không
ai
có
thể
lồng
tiếng
thay
cho
ông
được.
Chất
hài
bẩm
sinh
Hề
nhựa
Thanh
Hoài
Ông
tự
nhận
mình
như
thế.
Thanh
Hoài
tên
thật
là
Đinh
Tiến
Hoài,
sinh
năm
1934
tại
Hà
Nội
trong
một
gia
đình
có
bố
là
một
hiệu
trưởng.
Hồi
còn
đi
học,
bất
kỳ
chương
trình
văn
nghệ
nào
của
trường
tổ
chức
ông
cũng
đều
tham
gia,
mà
toàn
là
diễn
những
vai
hài.
Riết
rồi
bạn
bè,
thầy
cô
trong
lớp
hễ
nhìn
thấy
mặt
ông
là
tự
nhiên…
tức
cười.
Sau
khi
bố
qua
đời
năm
1952
thì
năm
1954,
ông
và
mẹ
quyết
định
vào
Nam
lập
nghiệp.
Ông
đã
tìm
gặp
“quái
kiệt”
Ba
Vân
xin
“thọ
giáo”
làm
đệ
tử.
Năm
1955,
ông
chính
thức
bước
chân
vào
con
đường
nghệ
thuật
chuyên
nghiệp
với
nghệ
danh
Thanh
Hoài.
Một
người
bạn
của
ông
khuyên,
muốn
làm
hề
nổi
tiếng
thì
phải
có
độc
chiêu
riêng.
Cả
hai
ngồi
suy
nghĩ
cả
ngày
mà
vẫn
chưa
nghĩ
ra
độc
chiêu
nào,
bỗng
lúc
ấy,
có
người
chọc
giận,
Thanh
Hoài
tức
tối
la
hét
mà
cái
giọng
Bắc
cứ
nhừa
nhựa.
Người
bạn
vỗ
đùi,
hí
hửng:
“Độc
chiêu
là
giọng
nói
đây
rồi
Hoài
ơi!”.
Và
cũng
nhờ
thế
mạnh
này,
ông
dần
dần
được
khán
giả
chú
ý.
Năm
1967,
Đài
truyền
hình
chọn
phát
sóng
là
vở
kịch
Lão
hà
tiện
của
soạn
giả
Ngọc
Ngân
phóng
tác
theo
vở
kịch
L’Avare
của
Molière.
Trong
vở
này,
Thanh
Hoài
được
giao
đóng
vai
chính
Cả
Keo.
Chính
vai
diễn
này
đã
giúp
tên
tuổi
của
ông
bật
sáng,
đi
đến
đâu,
khán
giả
cũng
gọi
ông
bằng
cái
tên
là
“Cả
Keo”
đầy
sự
ngưỡng
mộ.
Sau
đó,
các
hãng
phim
đua
nhau
mời
ông
đóng
các
bộ
phim
hài:
Tứ
quái
Sài
Gòn,
Năm
hiệp
sĩ
bất
đắc
dĩ,
Bốn
thủy
thủ
sợ
ma,
Triệu
phú
bất
đắc
dĩ,
Anh
hùng
sợ
vợ,
Con
ma
nhà
họ
Hứa...
Bộ
phim
“đình
đám”
nhất
của
Thanh
Hoài
là
Năm
vua
hề
về
làng
của
đạo
diễn
Lê
Mộng
Hoàng.
Với
nhân
vật
Anh
hùng
sợ
nước
đã
giúp
ông
dẫn
đầu
danh
sách
khán
giả
bình
chọn
“Vua
hề
hay
nhất”.
Ông
cho
biết:
“Bạn
diễn
ăn
ý
với
tôi
nhất
là
Hề
râu
Thanh
Việt.
Một
vài
lần
Thanh
Việt
bị
bệnh,
một
mình
tôi
lên
sân
khấu
bỗng
thấy
hụt
hẫng,
trống
vắng,
lớp
diễn
không
đạt
hiệu
quả
cao.
Trước
giải
phóng,
ở
miền
Nam
hình
thành
4
cặp
hài:
Thanh
Hoài
-
Thanh
Việt,
Phi
Thoàn
-
Khả
Năng,
Tùng
Lâm
-
Xuân
Phát,
Văn
Chung
-
La
Thoại
Tân.
Tất
cả
đều
ngang
tài,
ngang
sức,
không
ai
đố
kỵ
ai,
cùng
nhau
sáng
tạo
ra
những
mảng
miếng
riêng
để
chinh
phục
khán
giả.
Trong
số
này
hiện
nay,
chỉ
còn
có
tôi,
Tùng
Lâm
và
Văn
Chung
là
còn
sống…”.
Sau
năm
1975,
Thanh
Hoài
được
giao
phụ
trách
chương
trình
Gia
đình
bác
Tám
trên
Đài
Phát
thanh
Long
An
rồi
về
làm
Trưởng
phòng
Văn
Thể
Mỹ
cho
Xí
nghiệp
Đánh
cá
Côn
Đảo.
Năm
1990,
Thanh
Hoài
làm
cán
bộ
thuộc
Sở
VHTT
Bà
Rịa
-
Vũng
Tàu.
Trong
thời
gian
từ
năm
1991-1995,
ông
chỉ
tham
gia
đóng
phim
video
hài
(khoảng
200
bộ
phim)
rồi
tạm
ngưng
hẳn
hoạt
động
nghệ
thuật.
Gừng
càng
già
càng
cay
Năm
2000,
tình
cờ
gặp
nghệ
sĩ
Hồng
Vân
tại
nhà
Tùng
Lâm,
với
sự
thuyết
phục
của
Hồng
Vân,
Thanh
Hoài
đã
tái
ngộ
khán
giả
TP.HCM
trên
Sân
khấu
Kịch
Phú
Nhuận,
vai
cụ
cố
Hồng
trong
vở
Số
đỏ
do
NSND
Doãn
Hoàng
Giang
đạo
diễn.
Sau
25
năm
không
xuất
hiện
trên
sân
khấu,
lần
“tái
xuất
giang
hồ”
này
khiến
ông
hồi
hộp
vô
cùng,
không
biết
khán
giả
có
còn
ái
mộ
mình
như
xưa
nữa
không.
Xuất
diễn
đầu
tiên
ở
Nhà
hát
TP,
ông
vừa
bước
ra
khán
giả
đã
xì
xào
và
dành
những
tràng
pháo
tay
nồng
nhiệt.
Lúc
đó,
ông
mới
thở
phào
nhẹ
nhõm
và
cảm
thấy
“duyên
nghề
của
mình
vẫn
còn”.
Số
đỏ
đã
“sống”
trên
Sân
khấu
Kịch
Phú
Nhuận
suốt
3
năm
liền,
góp
phần
cho
sự
thành
công
đó
chính
là
ông.
Câu
nói
cửa
miệng
“Biết
rồi,
khổ
lắm,
nói
mãi!”
và
lối
diễn
hài
rất
có
duyên
của
lão
nghệ
sĩ
Thanh
Hoài
đã
để
lại
trong
lòng
khán
giả
những
ấn
tượng
khó
phai.
Một
đôi
lần
ông
bị
bệnh,
Hồng
Vân
quyết
định
hủy
xuất
diễn
bởi
không
ai
có
thể
đóng
thế
vai
cụ
cố
Hồng
hay
bằng
ông
được.
Sau
đó,
ông
tiếp
tục
cộng
tác
với
Kịch
Phú
Nhuận
qua
nhiều
vở
hài
kịch
khác.
Đặc
biệt
là
vở
cải
lương
hài
Ngao
Sò
Ốc
Hến,
đoạn
Lý
trưởng
(do
ông
thủ
diễn)…
hát
vọng
cổ,
khán
giả
tán
thưởng
nồng
nhiệt
bởi
cách
ca
vọng
cổ
cũng
“nhừa
nhựa”,
đứt
quãng
có
một
không
hai.
Ông
kể:
“Hồi
trước
giải
phóng,
lúc
đầu
tôi
đâu
có
ca
cải
lương
được
nên
phải
nhờ
Tùng
Lâm
tập
giúp,
rồi
dần
dần
cũng
hát
được
những
đoạn
ngắn.
Khi
cùng
với
Văn
Chung,
Thanh
Việt
về
hát
ở
Đoàn
Dạ
Lý
Hương
của
anh
bầu
Xuân
thì
vui
lắm,
mỗi
lần
tôi
chuẩn
bị
ca
là
Thanh
Nga,
Út
Bạch
Lan
ở
hai
bên
cánh
gà
bắt
nhịp
giùm,
còn
nhạc
công
thì
đệm
guitar
“từng
từng”
cho
tôi
vào.
Vậy
mà
cũng
được
khán
giả
vỗ
tay
rần
rần…”.
Ngoài
giọng
nói
nhừa
nhựa,
Thanh
Hoài
còn
có
vật
bất
ly
thân
là
cặp
kính
trắng.
Một
kỷ
niệm
vui
trong
lần
tham
gia
bộ
phim
Rùa
vàng
-
rùa
bạc,
ông
được
giao
đóng
vai
nhà
vua.
Khi
diễn,
vì
là
phim
cổ
tích
phục
vụ
thiếu
nhi
nên
đạo
diễn
Lê
Lộc
vẫn
để
cho
ông
đeo
cặp
kính
trắng.
Quay
được
ngày
đầu,
về
xem
lại
ông
thấy...
kỳ
quá.
Vì
thế
sau
đó,
không
ngại
cực
khổ,
ông
đề
nghị
quay
lại
vì:
“Thời
xưa,
nhà
vua
làm
gì
có
kính
mà
đeo,
không
khéo
trẻ
con
nó
bắt
lỗi
thì
nguy”.
Sự
nghiêm
túc,
sáng
tạo
trong
nghề
của
ông
luôn
được
các
diễn
viên
trẻ
kính
trọng,
noi
gương.
NS
Hồng
Vân
cho
biết:
“Chú
Thanh
Hoài
không
bao
giờ
câu
nệ
vai
lớn,
vai
nhỏ
mà
đã
nhận
vai
rồi
thì
chú
luôn
đưa
ra
nhiều
ý
tưởng
độc
đáo
cho
nhân
vật
của
mình
cũng
như
cho
bạn
diễn.
Những
ngày
tập
tuồng,
bao
giờ
chú
cũng
đến
rất
sớm.
Các
xuất
diễn
cũng
thế,
chưa
bao
giờ
tôi
phải
lo
chuyện
chú
đến
trễ
cả…”.
Theo
ông:
“Cái
hài
bây
giờ
và
ngày
xưa
rất
khác
nhau.
Hài
ngày
xưa
ít
có
kịch
bản,
chỉ
có
anh
em
hội
ý
với
nhau
ra
diễn
nhưng
nghiêm
túc
và
sâu
sắc
lắm,
đi
sâu
vào
lòng
người.
Hai
-
ba
năm
sau
khán
giả
nhắc
tới
vẫn
còn
cười.
Hài
bây
giờ
có
kịch
bản
nhưng
nhiều
diễn
viên
trẻ
muốn
làm
nổi
nên
cương
bậy,
sa
đà,
đôi
khi
khiến
khán
giả
khó
chịu.
Tôi
nghĩ
các
em
phải
“chuẩn”
lại,
phải
có
cái
nhìn
về
hài
một
cách
toàn
diện
và
“sạch
sẽ”
hơn…”.
Hiện,
ông
sống
rất
thanh
đạm,
an
nhàn
cùng
vợ
và
hai
con
trong
ngôi
nhà
yên
tĩnh
đường
Cô
Giang,
quận
Phú
Nhuận
–
TP.HCM.
Ngoài
việc
thỉnh
thoảng
đóng
kịch,
ông
còn
tham
gia
các
hoạt
động
từ
thiện
xã
hội,
đi
diễn
phục
vụ
và
tặng
quà
cho
người
nghèo,
trẻ
em
mồ
côi,
khuyết
tật
ở
các
mái
ấm
tình
thương...
Ông
muốn
đem
lại
tiếng
cười
nhằm
giúp
cuộc
sống
của
những
người
kém
may
mắn
có
ý
nghĩa
hơn,
tốt
đẹp
hơn.
Bài,
ảnh:
Hiệp
Thanh
XEM
THÊM
TIN
TỨC
HÌNH
ẢNH
TẠI
ĐÂY
Ý kiến bạn đọc