Đang
truy
cập
:
250
•Máy chủ tìm kiếm : 4
•Khách viếng thăm : 246
Hôm
nay
:
23379
Tháng
hiện
tại
:
942987
Tổng
lượt
truy
cập
:
123492528
13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay...
NSND Thanh Hoa hài lòng với cuộc sống hạnh phúc bên người chồng
Gần
đẻ
mới
đăng
ký
kết
hôn
Cuộc
sống
đời
thường
của
chị
hiện
nay
như
thế
nào?
Ngoài
việc
đi
hát
và
dạy
thanh
nhạc
thì
tôi
vẫn
đang
phụ
trách
công
ty
sản
xuất
băng
đĩa
nhưng
thời
buổi
này
băng
đĩa
ế
lắm.
Có
thể
nói
là
thất
thu
vì
làm
ra
một
sản
phẩm
thu
hồi
lại
vốn
rất
khó.
Nhưng
trong
đợt
tới
tôi
cũng
sẽ
làm
một
album
gồm
3
đĩa
để
kỉ
niệm
35
năm
tôi
đã
làm
việc
tại
Đài
Tiếng
nói
VN
và
45
năm
gắn
bó
với
nghề
cầm
ca.
Còn
cuộc
sống
gia
đình
hiện
tại
thì
hạnh
phúc,
chồng
tôi
bây
giờ
lại
yêu
tôi
hơn
thời
trẻ.
Đợt
rồi
tôi
bị
ngã
bong
gân,
suốt
ba
tháng
trời
tối
nào
ông
xã
cũng
lấy
nước
nóng
cho
tôi
ngâm
chân,
trước
khi
đi
ngủ
thì
lấy
muối
cho
tôi
ngậm.
Sáng
cũng
dậy
sớm
mua
bánh
cuốn
hoặc
phở,
thậm
chí
còn
tự
xào
mì
cho
tôi
ăn
nữa.
Chắc
chị
phải
có
bí
quyết
gì
ghê
gớm
lắm
thì
anh
ấy
mới
“si
mê”
chị
lâu
thế?
Tôi
chẳng
có
bí
quyết
gì.
Tôi
vẫn
hay
nói
với
anh
ấy
rằng,
lỗi
lớn
nhất
trong
cuộc
đời
tôi
cho
đến
bây
giờ
là
không
chăm
sóc
được
ai
từ
bố
mẹ,
anh
chị
em
đến
chồng
con.
Tôi
cứ
mải
mê
với
diễn
xướng
hết
nơi
này
đến
nơi
khác,
Tết
nhất
chả
có
mặt
ở
nhà,
chồng
cứ
phải
thui
thủi
một
mình.
Thế
mà
cũng
gắn
bó
với
nhau
30
năm
rồi
đấy!
Điều
này
chứng
tỏ
sự
lựa
chọn
của
chị
với
chàng
diễn
viên
xiếc
Tôn
Thất
Lợi,
kém
chị
đến
6
tuổi
lúc
bấy
giờ
là
đúng
đắn?
Chẳng
ai
tin
chúng
tôi
sống
được
với
nhau
lâu
như
thế,
bạn
bè
toàn
nói
rồi
lại
đến
lúc
chán
nhau
ngay
ý
mà.
Gia
đình
anh
ấy
cũng
không
đồng
ý
họ
bảo
thiếu
gì
người
mà
phải
lấy
gái
nạ
dòng
có
2
con
riêng,
còn
xấu
chứ
đâu
có
đẹp.
Trong
khi
đó
anh
Lợi
là
con
trai
út
lại
cao
to,
đẹp
trai.
Phía
họ
hàng
nhà
tôi
cũng
phản
đối
vì
sợ
tôi
khổ.
Bố
tôi
bảo:
“Nó
đẹp
trai
lồng
lộng
thế
lại
chưa
vợ
con
gì
cả
mày
thì
hai
đứa
con,
lại
lùn
một
mẩu
thế
này,
ai
nghe
hát
mãi
mà
sống
được.
Giờ
ở
với
nhau
chẳng
may
có
thêm
một
đứa
rồi
nó
bỏ
đi
lấy
vợ
thì
một
nách
ba
đứa
con,
lôi
tha
lôi
thôi
chả
ra
sao.
Nếu
mà
định
lấy
thì
lấy
người
nào
có
hoàn
cảnh
giống
con
thì
nó
mới
yên
thân
được”.
Gia
đình
hai
bên
phản
đối
quyết
liệt
thế
nhưng
không
hiểu
anh
ấy
thuyết
phục
thế
nào,
sau
một
lần
về
quê
lên
anh
bảo
với
tôi
bố
mẹ
đồng
ý
rồi.
Chị
bỏ
qua
lời
góp
ý
của
mọi
người,
“góp
gạo
thổi
cơm
chung”
với
chàng
diễn
viên
trẻ
tuổi,
chưa
từng
lập
gia
đình
có
phải
vì
vẻ
bề
ngoài
bảnh
bao?
Dù
lúc
đó
mọi
người
ầm
ĩ
chuyện
của
tôi
với
anh
Phan
Lạc
Hoa
nhưng
vẫn
có
nhiều
người
đến
với
tôi
lắm,
già
có,
trẻ
có,
tướng
có,
quan
chức
có,
sinh
viên
cũng
có
nhưng
tôi
nghĩ
việc
đến
với
anh
Lợi
đó
là
số
phận.
Nhìn
Lợi
tôi
thấy
có
gì
đó
đáng
tin
cậy.
Thật
ra
thì
anh
ấy
cũng
chưa
bao
giờ
nói
yêu
tôi
mà
cũng
chả
cưới
luôn.
Tôi
cũng
từng
hỏi
có
cần
cưới
không
vì
tôi
cũng
đã
có
một
đời
chồng
nhưng
anh
Lợi
bảo
là
không
cần
những
thứ
phù
phiếm
đó
miễn
là
sống
với
nhau
hạnh
phúc.
Anh
ấy
cũng
sợ
lúc
bấy
giờ
mà
làm
đám
cưới
thì
mọi
thứ
lại
ầm
ĩ
khiến
tôi
khó
sống.
Bản
thân
tôi
cũng
lo
vì
anh
Lợi
còn
quá
trẻ
nên
nghĩ
cứ
ở
với
nhau
thế
thôi
chứ
cưới
xin
sau
này
lại
rắc
rối
ra
tòa.
Cho
đến
khi
tôi
chuẩn
bị
đẻ
Tôn
Thất
Sơn
thì
mới
đi
đăng
kí
kết
hôn.
Mà
lúc
đó
đăng
kí
vì
người
ta
dọa
nếu
không
con
sẽ
bị
ghi
trong
giấy
khai
sinh
là
ngoài
giá
thú
chứ
cũng
không
còn
quan
trọng
gì
mấy
thủ
tục
đó
nữa.
Nhưng
khi
về
sống
chung
có
xảy
ra
nhiều
bất
đồng
không?
Sau
khi
hạnh
phúc
đầu
tiên
của
tôi
bị
đổ
vỡ,
tôi
rất
cô
đơn.
Bố
tôi
có
nói
rằng:
“Bố
chỉ
nói
với
con
một
điều,
đã
là
một
người
đàn
bà
thì
dù
có
là
thủ
tướng,
là
chủ
tịch
nước
hay
nữ
hoàng
đi
chăng
nữa
thì
đó
cũng
chỉ
là
công
việc.
Khi
về
nhà
vẫn
phải
làm
tròn
bổn
phận
của
người
vợ.
Và
nếu
đã
là
một
người
vợ
thì
con
phải
biết
rằng
cái
nồi
nào
của
nhà
con
bị
hỏng,
bao
nhiêu
đôi
đũa
bị
mốc
phải
thay,
cái
nhà
vệ
sinh
có
còn
giấy
hay
không...
Và
luôn
luôn
phải
biết
gạo
ăn
còn
mấy
bữa
nữa
thì
hết…Con
phải
làm
được
điều
đó
thì
mới
giữ
được
hạnh
phúc.
Còn
con
chỉ
thích
sống
trong
hào
quang,
con
bắt
chồng
con
trước
khi
ăn
cơm
phải
hoan
hô,
trước
khi
đi
ngủ
phải
hoan
hô
thì
nó
sẽ
giải
tán
gấp”.
Sau
cuộc
trò
chuyện
đó
với
bố,
tôi
thấm
thía
được
rằng
tôi
phải
trở
về
cuộc
sống
thực
tế
hơn,
nó
kéo
tôi
về
gần
với
gia
đình
và
tôi
cảm
thấy
mình
có
giá
trị
với
chồng
con,
biết
hi
sinh
và
nhường
nhịn
nhiều
hơn
trước.
Có
chồng
trẻ
lại
đẹp
trai
nhưng
chị
phải
đi
lưu
diễn
suốt,
chị
có
lo
lắng
anh
sẽ
trăng
hoa
rồi
bỏ
rơi
mình?
Tôi
là
người
đàn
bà
hay
ghen
lắm,
tôi
ghen
dữ
dội
dù
biết
cái
ghen
của
tôi
không
phải
lúc
nào
cũng
có
lý.
Nhưng
lúc
đó
tôi
quá
nổi
tiếng
nên
tôi
có
sự
hiếu
thắng
của
riêng
mình,
không
bao
giờ
tôi
tỏ
ra
là
mình
đang
ghen.
Dù
trong
lòng
thì
đau
khổ,
khóc
lóc
nhưng
bề
ngoài
lúc
nào
tôi
cũng
bất
cần
và
bảo
với
anh
ấy
rằng
nếu
yêu
ai
thì
tôi
đồng
ý
cho
đi
ở
với
người
đó
luôn.
Ông
xã
thì
lại
luôn
trấn
an
tôi
là:
“Em
đừng
có
nghĩ
đến
những
điều
đó
nếu
đúng
như
số
phận
mà
bọn
mình
không
ở
được
với
nhau
thì
bất
chợt
một
lúc
nào
đó
chúng
ta
không
chịu
nổi
nhau
nữa
thì
tự
nhiên
sẽ
đến
lúc
phải
chia
tay.
Còn
bây
giờ
đừng
nghĩ
đến
điều
đó
vì
trong
tư
tưởng
của
anh
chưa
bao
giờ
anh
có
một
suy
nghĩ
nhỏ
nào
là
sẽ
chia
tay
và
anh
sẽ
yêu
một
người
nào
đó
khác”.
Nhưng
phụ
nữ
đa
nghi
mà,
tôi
vẫn
suốt
ngày
hỏi
xem
tại
sao
xung
quanh
toàn
người
đẹp
chân
dài
thế
lại
lấy
cô
chân
ngắn
nhất
quả
đất
như
tôi.
Nhưng
anh
ấy
bảo
nếu
mà
lý
giải
được
điều
đó
thì
sẽ
không
bao
giờ
lấy
tôi
và
vì
không
thể
lý
giải
được
nên
không
thể
sống
thiếu
tôi
(cười).
Làm
bò
cho
con
riêng
của
vợ
cưỡi
Lúc
quyết
định
về
ở
với
anh
Lợi
chị
có
lo
lắng
việc
đối
đãi
của
chồng
với
hai
con
riêng
không?
Có
thể
mọi
người
không
biết
chứ
cả
Thư
và
Lữ
đều
bênh
ba
Lợi
lắm
mỗi
một
lần
có
chuyện
gì
xảy
ra
đều
bảo
là
“Mẹ
đanh
đá,
ba
lành
mẹ
cứ
bắt
nạt
ba”.
Còn
nếu
có
cỗ
máy
thời
gian
quay
ngược
lại,
mọi
người
sẽ
thấy
hình
ảnh
ba
Lợi
nằm
bò
ra
buộc
cái
dây
ở
tay
để
cái
Thư
trả
vờ
dắt
bò,
còn
cái
Lữ
thì
cưỡi
con
bò.
Hình
ảnh
đó
rất
đầm
ấm
và
tôi
tin
đó
là
sự
chân
thành
chứ
không
phải
diễn.
Anh
Lợi
đi
diễn
ở
Liên
Xô
về
khi
mở
cái
ba
lô
ra
thì
người
đầu
tiên
mà
anh
phát
quà
phải
là
hai
chị
gái
trước
rồi
mới
đến
con
của
anh
ấy,
chưa
bao
giờ
cho
thằng
con
của
mình
trước
cả.Nhiều
khi
tôi
cũng
không
lý
giải
được
tại
sao
tôi
lại
có
một
cuộc
sống
êm
đềm
như
thế
này.
Mọi
thứ
với
tôi
bây
giờ
đều
tròn
trĩnh
và
viên
mãn.
Có
bao
giờ
anh
Lợi
hỏi
han
về
nhạc
sĩ
Phan
Lạc
Hoa,
chồng
cũ
của
chị?
Ngay
từ
khi
về
sống
với
nhau
tôi
chỉ
nói
rằng:
“Những
gì
về
quá
khứ,
em
không
giấu
một
điều
gì
cả
bởi
vì
nó
đã
quá
phơi
bầy
rồi”.
Anh
ấy
cũng
nói
rằng
quan
trọng
là
hiện
tại
và
tương
lai,
chỉ
coi
quá
khứ
là
kỉ
niệm
nên
sẽ
không
bới
lại.
Có
lẽ
vì
thế
mà
chưa
một
lần
nào
anh
Lợi
hỏi
về
anh
Hoa
dù
ngày
nào
tôi
cũng
hát
Tàu
anh
qua
núi.
Nhưng
cứ
đến
ngày
giỗ
của
anh
Hoa,
anh
Lợi
cũng
có
mặt
để
thắp
hương.
Lúc
mẹ
anh
Hoa
mất,
tôi
lại
đang
đi
diễn
ở
nước
ngoài,
anh
Lợi
đã
thay
tôi
về
quê
để
làm
giỗ
và
làm
tất
cả
mọi
việc
như
một
người
em
trai.
Không
muốn
bới
lại
quá
khứ
nên
chị
đã
quyết
định
không
phát
hành
tự
truyện?
Tự
truyện
lại
là
một
vấn
đề
hoàn
toàn
khác,
tôi
cũng
muốn
tặng
tự
truyện
đó
cho
độc
giả,
không
phải
để
thanh
minh
một
điều
gì
về
cá
nhân
mà
tự
truyện
của
tôi
tư
tưởng
nó
lớn
hơn
nhiều.
Không
phải
chuyện
tình
đôi
lứa,
không
phải
chuyện
tình
của
một
người
nghệ
sỹ
yêu
bao
nhiêu
người
và
bao
nhiêu
người
yêu
mình
và
tại
sao
ông
kia
ra
đi,
tại
sao
bà
này
ở
lại.
Tự
truyện
của
tôi,
đẳng
cấp
của
nó
không
phải
là
một
nhật
ký
mà
nó
là
bức
tranh
về
một
người
nghệ
sĩ
đích
thức
của
một
đất
nước.
Đó
là
chân
dung
của
một
nghệ
sỹ
dám
xả
thân
cho
tiếng
hát
Việt
Nam,
vượt
qua
mọi
khó
khăn
bởi
sự
đam
mê
nghệ
thuật
đến
tận
cùng
của
người
nghệ
sỹ
dám
đến
với
nghệ
thuật,
dám
vì
nghệ
thuật.
Nhưng
sau
đó
thì
tôi
thấy
rằng
dân
trí
của
mình,
văn
hóa
của
người
Việt
Nam
chưa
có
chữ
chia
sẻ.
Họ
đợi
nhật
ký
của
tôi
ra
là
để
phán
xét,
để
xem
tôi
thanh
minh
kiểu
gì
và
tò
mò
xem
Cục
nói
như
thế
nào.
Bởi
sau
tự
chuyện
của
Lê
Vân,
không
phải
là
tôi
sợ
dư
luận
mà
cảm
thấy
thất
vọng
bởi
cái
điều
mình
muốn
mang
tới
nó
lớn
hơn
là
điều
vụn
vặt
mà
mọi
người
chờ
đợi.
Mã
an
toàn:

13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay chỉ thư giản thôi.
Ý kiến bạn đọc