
Lâm
Hữu
Tặng
(ngoài
cùng,
bên
trái)
cùng
các
tác
giả,
soạn
giả
cải
lương
trong
một
chuyến
đi
thực
tế
sáng
tác
vào
tháng
4-2014.
(Ảnh
nhân
vật
do
cung
cấp).
Viết
cho
người
nằm
trong
quan
tài
Bài
ca
Chị
Hai
kể
về
người
chị
lớn
trong
một
gia
đình
cả
đời
chỉ
biết
lo
lắng,
chăm
sóc
cho
tám
đứa
em.
Đến
khi
các
em
lớn
khôn
và
có
gia
đình
riêng,
chị
Hai
vẫn
lẻ
loi
cô
quạnh
nương
nhờ
niềm
vui
trong
hạnh
phúc
riêng
của
các
em.
Nhưng
rồi
số
phận
khắc
nghiệt,
chị
bị
ung
thư…
Một
trong
tám
người
em
ấy
nhờ
Tặng
viết
bài
ca
về
chị
mình,
khi
tác
phẩm
hoàn
thành,
nhân
vật
chính
cũng
vừa
nhắm
mắt.
Trong
đám
tang,
người
em
trai
hát
bài
ca
cổ
Tặng
viết
cho
chị
mình
đang
nằm
trong
quan
tài
mà
nước
mắt
rơi
từng
chặp.
Một
hoàn
cảnh
khác,
về
hai
mẹ
con
người
hàng
xóm.
Người
mẹ
với
duyên
phận
không
được
suôn
sẻ
đã
tìm
được
bến
đỗ
mới
ở
nơi
xa.
Người
con,
là
bạn
của
Tặng
mừng
cho
hạnh
phúc
của
mẹ
nhưng
quyết
định
ở
lại
quê
hương,
nương
nhờ
ân
tình
của
bà
con
lối
xóm
tự
sống.
Tặng
viết
Mùa
xuân
nhớ
mẹ
để
mỗi
lần
nhớ
mẹ,
người
bạn
lại
ngân
nga
bài
ca
này
cho
lòng
vơi
đi
nỗi
niềm.
Nhân
vật
thật
hát,
phản
hồi:
“Mày
viết
gì
đâu
mà
tao
hát,
tao
chỉ
muốn
rơi
nước
mắt”.
Đó
là
những
kỷ
niệm
sáng
tác
đẹp,
là
niềm
động
viên
khơi
nguồn
cho
chàng
trai
trẻ
mê
sáng
tác
cổ
nhạc
này
tiếp
tục
thực
hiện
được
giấc
mơ
trở
thành
một
soạn
giả
cải
lương
thực
thụ.
Tặng
kể
năm
lớp
1,
khi
chưa
thuộc
hết
mặt
con
chữ,
lại
vào
học
trễ
nên
không
biết
bài
hát
thiếu
nhi
nào
(khi
cô
giáo
gọi
lên
hát
thử).
Thế
là
Tặng
hát
luôn
Chuyến
xe
Tây
Ninh!
Lên
học
cấp
3,
Tặng
bắt
đầu
tập
viết
lời
ca,
chập
cải
lương.
Sau
đó,
tìm
được
thầy
Bảy
Quý
để
học
nhịp
nhàng,
bài
bản
và
cộng
tác
với
báo
Sân
Khấu
rồi
học
hỏi
thêm
nhiều
kinh
nghiệm
từ
các
bậc
đàn
anh.
Tính
đến
nay,
Tặng
đã
có
hơn
30
bài
ca
phát
sóng
trong
chương
trình
Vầng
trăng
cổ
nhạc
của
HTV,
nhiều
bài
phát
trên
Đài
PT-TH
Bình
Phước
do
các
NSƯT
Cẩm
Tiên,
Phượng
Loan,
Kim
Tiểu
Long,
Thanh
Ngân…
thể
hiện
như:
Bàn
tay
anh,
Câu
uyên
ương,
Nỗi
chờ
mong,
Hẹn
thêm
lần
nữa,
Quê
chồng,
Quê
em,
Bông
bần
rụng
trắng
mặt
sông…
Lấy
việc
làm
để
nuôi
đam
mê
Cải
lương
đã
bước
qua
thời
hoàng
kim,
hiện
nay,
các
tác
giả
trẻ
đến
với
con
đường
sáng
tác
bằng
niềm
đam
mê
là
chính.
Họ
phải
“tự
bơi”,
tự
tìm
hiểu
thị
hiếu
và
tìm
cho
mình
cách
viết
sao
cho
phù
hợp.
Hữu
Tặng
cũng
trăn
trở
nhiều
về
điều
đó:
“Đầu
ra
của
các
tác
phẩm
hiện
nay
vẫn
là
vấn
đề
nan
giải,
khi
mà
các
đài
tỉnh
sản
xuất
chương
trình
rất
ít,
bên
HTV
thì
có
thời
lượng
vừa
phải.
Cho
nên
đối
với
các
tác
giả
trẻ,
viết
bài
ca
cũng
chỉ
thỏa
niềm
đam
mê.
Không
ai
có
thể
sống
được
bằng
nghề
viết
ca
cổ,
cải
lương
trong
thời
buổi
bây
giờ.
Phải
tìm
cho
mình
một
công
việc
ổn
định
để
nuôi
đam
mê
thôi”.
Là
người
dành
tâm
huyết
cả
đời
cho
bộ
môn
đờn
ca
tài
tử,
soạn
giả
Ngô
Hồng
Khanh
cho
rằng:
“Sáng
tác
vọng
cổ
là
một
loại
hình
thuộc
thể
loại
văn
học,
mang
tính
chất
thi
ca,
đòi
hỏi
phải
nắm
vững
bài
bản,
nhịp
nhàng,
văn
chương
chứ
viết
lung
tung
sẽ
không
bao
giờ
thành
công
được.
Tôi
đã
từng
chấm
nhiều
cuộc
thi,
đoạt
giải
thường
là
các
tác
giả
tuổi
đời
từ
40
đến
50
còn
tác
giả
trẻ
thì
rất
hiếm.
Lĩnh
vực
sáng
tác
vọng
cổ
không
có
trường
đào
tạo,
chuyên
ngành,
biên
chế
nên
các
bạn
trẻ
phải
làm
một
công
việc
khác
rồi
mới
theo
đuổi
sáng
tác
được.
Thời
của
tôi
thì
khác,
sáng
tác
gần
như
là
công
việc
chính,
chuyên
nghiệp.
Lâm
Hữu
Tặng
là
một
người
trẻ
nhưng
có
đầu
tư
cho
công
việc
sáng
tác
chứ
không
hề
ngẫu
hứng,
đề
tài
phong
phú
không
kém
người
viết
nhiều
năm,
thêm
vào
đó
là
tình
yêu,
sự
say
mê
với
bộ
môn
đờn
ca
tài
tử.
Tặng
có
nhiều
yếu
tố
trở
thành
tác
giả
giỏi”.
Nghệ
thuật
đờn
ca
tài
tử
đã
được
vinh
danh,
con
đường
Hữu
Tặng
đi
dù
có
trắc
trở
song
vẫn
luôn
được
ngọn
lửa
đam
mê
soi
sáng,
dẫn
đường.
Hiện
tại,
Tặng
đang
là
biên
tập
viên
phụ
trách
chương
trình
ca
cổ
trên
Đài
PT-TH
Bình
Phước.
Ngoài
ra,
Tặng
còn
phụ
khâu
viết
kịch
bản,
viết
bài
cho
chương
trình
Vọng
cổ
đồng
quê
tập
hợp
sáng
tác
của
những
bạn
trẻ
đam
mê
cổ
nhạc
phát
sóng
trên
website
caovanlau.vn
được
nhiều
người
truy
cập.
Trích
đoạn
bài
ca
cổ
Chị
Hai
Lối:
Không
biết
tự
bao
giờ
cây
bần
ven
sông
đã
mọc
lên,
Theo
ngày
tháng
dần
trôi
cho
lá
xanh
bông
trắng.
Để
xuồng
anh
Thanh
mỗi
ngày
cập
bến,
Để
chiều
chiều,
chị
quét
lá
vàng
rơi.
Vọng
cổ:
Chị
quét
lá
vàng
rơi
còn
anh
quảy
đôi
thùng
ra
bến
sông
gánh
nước.
Giúp
chị
lo
xong
việc
nhà
sau
trước,
xuồng
anh
lại
tách
bến
ra
đi
khi
con
nước
dâng…
đầy.
Chị
đứng
đó
nhìn
theo,
rồi
buông
tiếng
thở
dài.
Quay
gót
trở
vào
căn
nhà
tinh
tươm,
sạch
sẽ,
bên
mấy
đứa
em
khờ
đang
nhao
nháo
chờ
trông.
Cha
mẹ
sớm
qua
đời,
nhà
như
tổ
chim
non,
cánh
chim
lớn
phải
đương
đầu
cùng
giông
bão.
Đàn
em
lớn
lên
bên
những
tiếng
ru
buồn,
cây
bần
cũng
vươn
cao
theo
tiếng
vỗ
bờ
của
sóng.
***
Họ
đã
nói
Tặng
là
nhạc
sĩ
sáng
tác
vọng
cổ
trẻ
nhất
mà
tôi
được
biết.
Những
bài
ca
của
Tặng
có
hơi
hướng
lạ,
mới,
lời
ca
tròn
trịa,
suôn,
đúng
khuôn
nhịp
nên
ca
rất
thuận
miệng.
Tặng
rất
biết
lắng
nghe
và
tiếp
thu
ý
kiến
của
các
nghệ
sĩ
để
hoàn
thiện
lối
viết,
khai
thác
đề
tài…
nên
ngày
càng
tiến
bộ.
Mỗi
bài
ca
Tặng
viết
đều
có
cốt
truyện
dẫn
dắt
rõ
ràng,
xúc
động.
Nếu
trau
dồi
thêm
kinh
nghiệm,
vốn
sống,
với
sức
bật
của
tuổi
trẻ,
Tặng
sẽ
còn
tiến
xa
hơn
nữa”.































Ý kiến bạn đọc