13/4
đến
rồi
13/4
về
cũng
như
ngày
Tết
vậy,
sinh
nhật
web
lần
thứ
22
của
web
cailuongvietnam.com
lại
đến,
xin
chúc
trang
web
và
Àdmin
luôn
được
nhiều
sức
khoè.
được
sự
tin
yêu
của
bạn
đọc
và
luôn
là
nơi
dừng
bước
của
khách
mộ
điệu
nghệ
thuật
cải
lương,
quá
khứ
vàng
son
hay
một
tương
lai
vô
định
với
những
giấy
phút
tìm
về,
trăn
trổ
hướng
đi,
phát
triển...
hay...
Xem
tiếp...
ĐÀO
(
SAU
ÁNH
ĐÈN
SÂN
KHẤU
)
CLVNCOM
-
Đào
cùng
mấy
chị
em
trong
xóm
ra
ruộng
hái
dưa.Vừa
hái
vừa
hò
đối
đáp
.
Mấy
chị
em
vừa
làm
vừa
hát
vui
vẻ
,Thoáng
chốc
đã
hái
được
đống
dưa.Mấy
cô
tập
trung
lại
sẻ
dưa
,vừa
ăn
vừa
cầm
nón
lá
làm
quạt
Trên
đường
quốc
lộ
có
chiếc
xe
tải
đi
ngang,
đám
thanh
niên
trên
xe
huýt
sáo
vẫy
gọi
chọc
mấy
cô
.Lành
nhanh
tay
chỉ
:
-
Chị
ơi
,hình
như
là
đoàn
cải
lương
về
xóm
mình
đó
chị
.
-
Ừa
đúng
rồi
.
Trên
xe
tải
lại
có
người
nói
vọng
xuống
:
-
Cho
tụi
anh
ăn
dưa
với
mấy
em
ơi
.
-
Anh
tên
gì
?
dừng
ở
đâu
?
–
Đào
đứng
lên
vẫy
vẫy
.
Anh
chàng
thanh
niên
trắng
trẻo
ngồi
sát
mép
ngoài,mái
tóc
dài
chấm
đến
vai
,tươi
cười
một
tay
chỉ
vào
tấm
băng
rol
treo
bên
hông
xe
tải
còn
một
tay
chỉ
về
hướng
sân
vận
động
.Đào
chỉ
kịp
nhìn
thấy
tấm
ảnh
trên
băng
rol
nghi
mấy
chữ
“
Đoàn
cải
lương
Thanh
sơn’’
bên
dưới
ngay
tay
chàng
thanh
niên
chỉ
là
bức
ảnh
ghi
2
chữ
Minh
Khang
.Mấy
chị
em
cùng
cười
,Cúc
chọc
:
-
Tối
nhớ
đem
dưa
cho
anh
Minh
Khang
đó
nha
chị
Đào
.
-
Mấy
đứa
này
ghẹo
chị
không
à
!
biết
ai
với
ai
đâu
?
thôi
dọn
sớm
gọi
chú
tư
xuống
cân
dưa
,
rồi
tối
nay
đi
xem
cải
lương.
Chiều
tối
mấy
chị
em
ghé
sân
vận
động.Thấy
nhiều
người
đang
dừng
rạp,dựng
sân
khấu.Thấy
một
chú
lớn
tuổi
đang
thấp
mấy
cây
nhang
và
rải
rượu
lên
nền
đất.Mấy
đứa
đùn
đẩy
,Đào
lên
trước
hỏi
:
-
Chú
ơi
,tối
nay
hát
tuồng
gì
vậy
chú.
-
À
,Tối
Mai
mới
diễn
mấy
cô
ơi,
Mai
diễn
tuồng
“
Lương
sơn
bá
,Chúc
Anh
Đài
”
-
Dạ
con
có
cái
này
muốn
gửi
cho
nghệ
sĩ
Minh
Khang
được
không
chú
-
Khang
….có
người
gặp
–
Chú
gọi
với
vào
.
Minh
khang
bước
ra
tươi
cười.
Đào
cầm
giỏ
dưa
.Mấy
đứa
cười
khúc
khích
bỏ
đi
.
Đào
đưa
vội
-
Dưa
của
anh
nè
!
Rồi
vội
vàng
chạy
theo
đám
bạn
.Minh
Khang
gọi
với
theo
:
-
Em
tên
gì
?...
Mấy
đứa
quay
đầu
lại
cười
:
-
Chị
ấy
tên
Đào…
Đào
đỏ
mặt
chạy
theo
nhéo
hông
tụi
nó
.
Anh
Chín
Sẹo
chủ
đoàn
chỉnh
trang
lại
bàn
thờ
tổ
.Trên
bàn
thờ
một
mâm
cúng
có
con
heo
quay
và
ít
rượu
.Anh
cầm
ba
cây
nhang
thành
khẩn
khấn
,Anh
em
trong
đoàn
cũng
lần
lượt
thắp
nhang
khấn
lạy
.
Anh
Chín
sẹo
ngồi
vào
bàn
Nhậu
,sở
dĩ
mọi
người
gọi
anh
là
Chín
sẹo
vì
trên
mặt
anh
có
một
vết
sẹo
to
nhưng
chưa
ai
nghe
anh
kể
về
chuyện
đó
.Anh
nhắc
mấy
anh
em
:
-
Uống
ít
thôi
nha
mấy
đứa
,
lo
nghỉ
ngơi
,Tối
mai
bắt
đầu
diễn
rồi
.Lo
đèn
đóm
âm
thanh
ánh
sáng
cho
chu
đáo.
Còn
Minh
Khang
lo
dữ
giọng
phải
kiêng
khem
mai
còn
hát
nữa
đó.
-
Dạ
em
biết
rồi
anh
Chín,
Mà
Ngọc
Diễm
Chi
đâu
không
thấy
-
Dạ
chị
đi
gội
đầu
rồi
anh
–
Kim
Thoa
trả
lời
-
Mấy
đứa
ăn
dưa
nhớ
chừa
Diễm
Chi
với
nha
-
Dạ
thưa
kép
đẹp
trai
không
ai
dám
dành
phần
với
đào
của
anh
đâu
.
2
đêm
liền
khán
giả
đến
xem
rất
là
đông
.Từ
già
đến
trẻ
.Đào
cùng
mấy
chị
em
trong
xóm
lúc
nào
cũng
có
mặt
sớm
để
ủng
hộ
.
Ngọc
Diễm
Chi
đang
soi
gương
bôi
kem
dưỡng
da
thì
kim
thoa
đi
vào
.Vừa
xoa
kem
cô
vừa
hỏi
:
-
Kim
Thoa
,ai
tới
kiếm
mà
ồn
ào
ngoài
đó
vậy?
-
Thì
mấy
con
nhỏ
nhà
quê
mặc
áo
bà
ba,
ngày
nào
cũng
tới
đưa
dưa
cho
anh
Minh
Khang
đó
.
-
Ra
nói
giống
như
mấy
bữa
trước
là
anh
Khang
đi
vắng
rồi
.Người
ta
là
nghệ
sĩ
bộ
muốn
gặp
là
gặp
hay
sao
?
Kim
Thoa
ra
khuôn
mặt
lạnh
lùng
nói
:
-
Nghệ
sĩ
minh
khang
đi
vắng
rồi.
có
nhắn
gì
tôi
nhắn
cho.
-
Cũng
không
có
gì,em
gửi
ảnh
với
anh
em
trong
đoàn
ít
dưa
hấu
ăn
lấy
thảo
–Đào
từ
tốn
Minh
Khang
cũng
vừa
ra
tới
:
-
Anh
ở
trong
đoàn
chứ
có
đi
đâu
vắng
đâu.Anh
cám
ơn
Đào
nha,nhà
mấy
chị
em
gần
đây
không
để
anh
ghé
thăm.
-
Dạ
gần
lắm
đi
chừng
5-10
p
tới
hà.Em
không
dám
làm
phiền
anh
chị
nghệ
sĩ.
-
Phiền
gì
chứ
ban
ngày
tụi
anh
cũng
ở
không
à!
Để
anh
rủ
thêm
anh
em
trong
đoàn
đi
cho
vui
nha.
Minh
Khang
cùng
mấy
anh
em
trong
đoàn
đến
ruộng
dưa
nhà
Đào
và
các
cô
bạn
phụ
hái
dưa.Lành
nhanh
nhẩu
:
-
Anh
Minh
khang
hát
lại
đoạn
hồi
tối
cho
tụi
em
nghe
đi
,anh
hát
hay
quá
chừng.
-
Nhưng
mà
phải
có
vai
nữ
hát
cùng
mới
được
-
Chị
Đào
đó
anh
,
chị
hát
hay
lắm
đó.Hát
cho
tụi
em
nghe
đi
chị.
-
Mấy
đứa
này
ghẹo
chị
không
à,em
hát
không
hay
anh
đừng
có
chê
nha.
Đào
và
Minh
Khang
cùng
hát
một
trích
đoạn,mọi
người
vỗ
tay
phấn
khích.Minh
khang
cũng
tấm
tắc
khen:
-
Em
có
giọng
hát
hay
quá!
Tuy
còn
nhiều
chỗ
chưa
được
luyến
lắm.Sao
em
hát
được
hay
vậy
?
-
Em
mê
cải
lương
từ
nhỏ,rồi
hay
qua
nhà
ông
bảy
trong
xóm
học
ca
đờn
ca
tài
tử
,có
đám
vía
,đám
đình
là
ông
kêu
em
đi
hát
em
thích
lắm.
-
Hay
là
em
theo
đoàn
tụi
anh
đi
hát
luôn
đi
–
mấy
anh
trong
đoàn
hùa
theo
rồi
cả
nhóm
cười
khúc
khích.
Hôm
sau,Đào
ôm
rổ
đi
dưới
mấy
lip
đậu
ve
vừa
hái
vừa
hát
“
gặp
anh
từ
buổi
xem
nhạc
giọng
ca
ngọt
êm
siết
bao
lời
ca
ấy
như
lao
xao
mà
lòng
em
thấy
nao
nao
tựa
như
giấc
mơ
phương
nào”
vừa
dứt
câu
đã
nghe
tiếng
vỗ
tay,cô
quay
lại
thấy
Minh
Khang
đang
đi
tới
.Đào
cười
khẻ
hỏi
:
-
Sao
anh
biết
em
ở
đây
mà
tìm.
-
Thì
ra
ruộng
cô
lành
nói
em
đang
hái
rau
ở
nhà.Ngày
mốt
là
đoàn
đi
rồi.
-
Vậy
hả
?
tiếc
quá!
Không
còn
được
gặp
mấy
anh
nữa.
-
Trong
đoàn
đang
thiếu
người
Đào
có
muốn
đi
cùng
không?
Đào
có
giọng
ca
thiên
phú
lại
yêu
thích
cải
lương
không
làm
nghệ
sĩ
thì
quả
là
phí
đó
nha.
-
Được
không
anh,chủ
đoàn
có
nhận
em
không?
-
Anh
chín
hiền
lắm
lại
rất
nhiệt
tình,tất
nhiên
là
anh
ấy
sẽ
đồng
ý
rồi.
-
Nhưng
mà
ba
em
khó
tính
lắm,
ba
nhất
định
không
cho
em
đi
đâu.
-
Thôi
em
cứ
suy
nghĩ
cho
kỹ
đi
anh
về
đây
.
Đào
ngồi
thẩn
thờ
cùng
rổ
đậu.Tay
cô
bấm
bấm
ngắt
ngắt
suy
nghĩ
miêng
mang
‘đây
là
cơ
hội
của
mình,
mình
đã
từng
ước
mơ
trở
thành
nghệ
sĩ
chuyên
nghiệp,với
lại
có
như
vậy
mình
mới
gần
anh
Minh
Khang,mai
mốt
mình
sẽ
được
diễn
chung
sân
khấu
với
anh
…nhưng
mà
tía
rất
khó
tính,
tía
biết
được
chắc
cạo
đầu
luôn
quá!
-
Chị
Đào
…Chị
Đào
–
Lành
gọi
lớn
-
Ủa
,em
gọi
chi
hả?
–
Đào
giật
mình
trả
lời
.
-
Chị
làm
gì
mà
ngồi
thừ
ra
như
người
mất
hồn
vậy?
em
tới
nãy
giờ
hỏi
chị
cái
gì
chị
cũng
không
trả
lời
hết.
-
Không
có
gì,chỉ
là
anh
Minh
Khang
sắp
đi
rồi.
Chị
buồn
quá!
Chị
không
biết
tính
sao
luôn
đó.Đi
theo
đoàn
vừa
được
đi
diễn
vừa
được
gần
anh.Còn
ở
nhà
thì
chị
từ
bỏ
tình
yêu
đầu
đời
của
mình.
-
Trời
đất
…chị
yêu
anh
Khang
chị
định
bỏ
nhà
theo
ảnh
luôn
hả
?..
-
Cái
con
nhỏ
này
nói
nhỏ
thôi.
Tía
chị
mà
nghe
được
ổng
đánh
chết
đó.
-
Thôi
đi
chị
ơi!
Anh
Minh
Khang
là
nghệ
sĩ
nỗi
tiếng
sẽ
có
nhiều
người
yêu,
Nghệ
sĩ
thường
đa
tình
vướng
vào
chị
sẽ
khổ,mà
chị
đi
theo
đoàn
rày
đây
mai
đó
nắng
mưa
cực
khổ,
thôi
cứ
ở
nhà
trồng
rau
trồng
dưa,
lấy
chồng
trong
xóm
trong
làng
gần
cha
gần
mẹ.
-
Ừa
thì
cũng
suy
nghĩ
bậy
bạ
vậy
thôi…thôi
trưa
vồi
vô
nấu
cơm
đây
.
Tối
đến
Đào
ngủ
với
bà
nội
,cô
trở
mình
lăn
qua
lăn
lại
không
ngủ
được
bà
khẻ
:
-
bây
qua
đây
là
tao
biết
có
chuyện,
có
gì
muốn
nói
với
bà
thì
nói
đi.
-
Bà
ơi
!
ước
mơ
của
con
là
trở
thành
nghệ
sĩ
,mốt
đoàn
cải
lương
đi
rồi.Bên
đó
đang
thiếu
người.Biết
tính
của
tía
rồi.Có
xin
tía
cũng
không
cho
đi.Phải
từ
bỏ
ước
mơ
của
mình
con
buồn
quá!
-
Thì
bây
cứ
trốn
mà
đi,có
gì
ở
nhà
tao
nói
tía
bây
cho.Phải
mạnh
dạn
theo
đuổi
ước
mơ
của
mình.Cơ
hội
không
đến
nhiều
lần
đâu.Sau
này
hối
hận
thì
thời
gian
cũng
không
quay
trở
lại.Đừng
có
vội
vàng
từ
bỏ
nhưng
phải
hứa
với
nội
là
hiển
vinh
trở
về
.
-
Con
cám
ơn
nội.Con
nhất
định
sẽ
thành
công.
Nội
hiểu
con
nhất
nè.
Sáng
hôm
sau
Đào
đến
đoàn
cải
lương
gặp
Minh
Khang
cô
rụt
rè
-
Em
sợ
anh
chín.
em
không
dám
gặp
đâu?
Em
hồi
hộp
quá!
-
Không
sao
đâu,ảnh
hiền
lắm
,vô
đi
em
anh
đang
chờ
đó.
Đào
bước
vào.Anh
Chín
sẹo
đang
ngồi
chờ
sẵn
ngay
bàn,
mặt
đeo
khẩu
trang
nhưng
vẫn
không
che
hết
nhưng
vết
sẹo
dài
đến
tai
,anh
từ
tốn
:
-
Ngồi
đi
em,
nghe
nói
em
muốn
xin
phục
vụ
trong
đoàn
em
đã
suy
nghĩ
kỹ
chưa?
-
Dạ
thưa
anh,
em
hứa
là
sẽ
hoàn
thành
tốt
công
việc
trong
đoàn.
-
Em
còn
rất
trẻ
nên
có
thể
không
biết
,theo
đoàn
rày
đây
mai
đó
rất
cực
khổ
khi
nắng
khi
mưa.khi
gió
khi
bão.khi
có
khách
thì
có
lương
khi
không
thì
chia
sẻ
nhau
chén
cơm
trắng
gói
mì.Sân
khấu
và
chiếc
xe
tải
nhỏ
cũng
là
nhà
…Gian
nan
lắm.
-
Dạ
,em
không
ngại
gian
khổ,
các
anh
chịu
được
em
cũng
chịu
được-
Đào
cương
quyết
ánh
mắt
nhìn
về
phía
Minh
Khang.
-
Được
rồi.
em
về
chuẩn
bị
đi
mai
lên
đường
sớm.
-
Dạ
em
cám
ơn
anh,
vậy
là
từ
mai
em
được
theo
đoàn
rồi,em
mừng
quá!
Sớm
tinh
mơ
,khi
màn
sương
còn
dầy
đặc
trên
ngọn
chuối.Đám
gà
còn
yên
giấc
trên
chuồng.Đào
cầm
túi
sách
vẻn
vẹn
mấy
bộ
quần
áo
lén
mở
cửa
sau
lần
theo
bờ
ruộng
ra
đường
cái.Bà
nội
tay
cầm
đèn
pin
nhỏ
soi
đường
cô
ôm
lấy
bà
khóc.
-
Con
cám
ơn
nội,
con
rất
nhớ
nội
.
-
Thôi
bây
đi
lẹ
đi
,để
sáng
trắng
ra
tía
bây
biết
là
chết
đó.ráng
mà
theo
học
hỏi,làm
gì
cũng
phải
biết
nhẫn
nhịn.
-
Dạ
con
biết
rồi.Thôi
nội
về
đi
,con
đi
đây.
-
Chị
Đào
…Chị
đem
theo
bánh
tét
mà
ăn,đi
mạnh
giỏi
nha
chị,
cực
khổ
quá
thì
về
quê
nha
chị
-
đám
con
lành
,thu
cũng
chạy
ra
với
theo.
Đào
ra
đường
đoàn
xe
ra
tới.Minh
Khang
tươi
cười
nắm
tay
cô
kéo
lên
xe.mọi
người
cùng
vỗ
tay
và
hát
chung
một
bài
hát
tập
thể.
Đào
vừa
hát
đôi
tay
múa
cong
theo
bài
hát.
Cô
nhẩm
lại
một
khúc
mà
lúc
chiều
Minh
Khang
và
Ngọc
Diễm
Chi
tập,cô
mơ
hồ
thấy
Minh
Khang
cùng
cô
lả
lướt
trên
sàn
tập.Cô
mĩm
cười
một
mình.Minh
Khang
bước
ra
tựa
bao
giờ
anh
nắm
bàn
tay
cô
bẻ
gọn
mấy
ngón
tay
xuống
chỉ
chừa
ngón
giữa
và
con
trỏ
thẳng
đứng
chĩa
về
một
hướng
giảng
:
-
Điệu
này
tay
cong
vừa
phải
nhưng
phải
dứt
khoát
,giữ
2
ngón
tay
thẳng,kèm
theo
ánh
mắt
tự
nhiên
không
nên
nhìn
chầm
chầm
vào
tay
mình.
-
Dạ
,để
em
làm
lại
anh
coi
thử
nha
…
-
ừ
đúng
rồi
đó.Em
mới
xem
qua
mà
làm
được
vậy
là
đúng
rồi.Nhất
là
cách
lấy
hơi
đó
theo
kiểu
anh
chỉ
sẽ
giữ
được
giọng
khỏe
mà
không
bị
hụt
hơi.
-
Có
phải
em
tệ
lắm
không?
Thấy
mọi
người
ra
sân
khấu
em
nôn
nao
lắm,cũng
muốn
được
một
vai
diễn.
-
Em
cứ
tập
giọng
cho
quen
dần
đi,
có
vai
hợp
là
anh
chín
ảnh
giao
cho
em
mà
em
tiến
bộ
nhanh
lắm.
Đào
vừa
ủi
đồ
vừa
hát
một
khúc
nhạc
nhớ
những
lúc
Minh
Khang
chỉ
tận
tình
khi
cô
học
lóm
cô
rất
vui.Kim
thoa
nghe
thấy
liền
bĩu
môi
:
-
Ô
sin
thì
cố
gắng
mấy
cũng
chỉ
là
ô
sin
thôi
đừng
có
mơ
mộng
thành
đào
hát.
Tâm
Tâm
nghe
thấy
cũng
liền
bênh
vực
:
-
Nè
chị
Thoa
lúc
chị
mới
vào
thì
chị
cũng
chỉ
là
Ô
sin
đó
thôi
,bây
giờ
nhờ
mấy
tấc
lưỡi
nịnh
hót
thì
được
giao
mấy
vai
cỏn
con
đã
bày
đặt
ăn
hiếp
người
mới
rồi.
-
Tao
chỉ
nói
sự
thật
thôi.Nghĩ
sao
vậy
quê
mùa
cóc
ké
mà
đòi
mơ
đến
anh
Minh
Khang.Tỉnh
mộng
dùm
cái
đi
-
Cứ
để
xem,
anh
Chín
khen
Đào
có
giọng
ca
thiên
phú
đó.sắp
tới
sẽ
giao
vai
quan
trọng.Chị
cố
gắng
đi
nha
chứ
để
không
bằng
người
ta
rồi
đừng
có
xỉa
xói.
-
Thôi
mà
Tâm
Tâm
đừng
cãi
nhau
nữa,cùng
là
chị
em
trong
đoàn
mà
–
Đào
lay
Tâm
Tâm
Kim
Thoa
bỏ
đi
một
hơi
vào
trong
thở
dài.Ngọc
Diễm
Chi
đang
chải
đầu
hỏi
-
Có
chuyện
gì
mà
em
bực
mình
quá
vậy
?
-
Em
tức
quá
chị
ơi!
Con
quê
mùa
đó
từ
ngày
vào
đoàn
lấy
lòng
hết
mọi
người.Lúc
nào
cũng
tiếp
cận
anh
Minh
khang
chị
mà
không
khéo
mất
ảnh
cho
coi.em
nghe
nói
anh
Chín
sắp
giao
một
vai
quan
trọng
đó.Kiểu
gì
anh
Minh
Khang
cũng
nói
tốt
cho
nó.Chi
thấy
đó
em
vô
lâu
rồi
mà
có
bao
giờ
được
mấy
ảnh
chỉ
bảo
hay
giao
vai
nào
quan
trọng
đâu.
-
Được,
nó
muốn
lên
sân
khấu
thì
chị
cũng
sẽ
đề
cử
cho
nó
một
vai
diễn
để
cho
nó
biết
sợ.
-
Vậy
là
chị
cũng
ủng
hộ
nó
nữa
hả?
-
Mày
ngu
quá
Thoa
lại
tao
nói
nhỏ
cho
nghe
…xyz…
-
Ừ
hay
…chị
đúng
là
cao
tay.
Mọi
người
đang
tập
tuồng
mới,
Anh
chín
đang
thử
giọng
và
phân
vai.
-
Mọi
người
tập
trung
cho
tốt
nha,nhớ
học
lời
thoại
cho
thuộc
đó.
Đào
dạo
này
tiến
bộ
rồi
đó
vũ
đạo
không
còn
cứng
đờ
như
trước
nữa,
chất
giọng
khá
mượt
mà
để
coi
…
-
Anh
chín
à,
hay
hôm
nay
anh
cho
Đào
vào
vai
Tịnh
Nhi
a
hoàn
công
chúa
Liên
Hoa
đi,2
chị
em
thử
đóng
cặp
với
nhau
–
Ngọc
Diễm
Chi
nhanh
nhẩu
-
Uh
,cũng
được
,rồi
tập
trung
bất
đầu
nha
Đoạn
công
chúa
đi
ra
,
tay
dẻo
một
chút
gọi
phò
mã
đi…rồi
đúng
rồi.
chú
ý
tay,
làm
lại
liếc
mắt
đưa
tình
…rồi
tới
đoạn
đi
gối
chú
ý
…Ngọc
Diễm
Chi
đi
đẹp
rồi.Đào
đi
lại
đi
em
chụm
lại
,lại
lần
nữa
…
Mọi
người
tập
xong
buổi
chiều
được
đi
chơi.Đào
vẫn
cần
mẫn
với
lời
thoại
vừa
diễn
lại
những
đoạn
còn
chưa
được.Tâm
Tâm
chậc
lưỡi
:
-
Đào
sao
siêng
quá
vậy
?
chỉ
là
vai
nhỏ
xuất
hiện
ít
cảnh
thôi
có
cần
phải
tập
nhiều
vậy
không
?
-
Tâm
Tâm
mình
vô
sau
nên
cố
gắng
luyện
tập
những
gì
anh
Minh
Khang
với
anh
Chín
chỉ
dạy
,tuy
vai
diễn
nhỏ
nhưng
mình
muốn
làm
tròn.
Chịu
khó
khổ
luyện
một
tí
với
mình
vai
diễn
nào
cũng
quan
trọng.
-
Làm
gì
thì
làm
phải
chú
ý
Diễm
Chi
với
Kim
Thoa
đó
,nhìn
là
biết
không
có
ý
gì
tốt
đẹp
cả.
Tối
đến
khi
ra
sân
khấu
biểu
diễn
đến
đoạn
Công
Chúa
Liên
Hoa
tát
a
Hoàn
Tịnh
nhi
bất
ngờ
Ngọc
Diễm
Chi
lấy
sức
tát
liền
4
cái
khiến
Đào
ngã
sóng
xoài
trên
sàn
diễn.Mọi
người
hơi
bất
ngờ
nhưng
vẫn
tiếp
tục
bình
thản
diễn.
Hết
tuồng
Minh
Khang
kéo
tay
Diễm
Chi
nói
:
-
Em
làm
cái
gì
vậy
?
chỉ
là
tát
nhẹ
một
cái
sao
em
lại
đánh
Đào
4
cái
mạnh
dữ
vậy
?
-
Thật
sự
là
em
không
cố
ý,
tại
vì
lúc
đó
em
nhập
vai
quá!
Nên
mới
quên
tát
nhẹ
4
cái
như
vậy.
-
Như
vậy
mà
em
còn
nói
nhẹ
nữa
hả?
có
bao
giờ
anh
mạnh
tay
với
em
không
?em
nhìn
đi
10
ngón
tay
của
em
còn
in
trên
mặt
người
ta
kia
kìa.Em
có
lương
tâm
không
khi
đánh
đồng
nghiệp
như
vậy
?
-
Em
đã
nói
là
em
lỡ
tay
thôi
mà,nó
là
gì
của
anh
mà
anh
xót
xa
quá
vậy?
trước
đây
anh
chưa
bao
giờ
lớn
tiếng
với
em,Từ
ngày
nó
vào
cái
đoàn
này
thì
anh
thay
đổi
hẳn
mọi
người
đã
bị
nó
mê
hoặc
rồi.
Đào
kéo
tay
Minh
Khang
:
-
Anh
đừng
trách
chị
Diễm
Chi
,em
không
sao
?
vì
vai
diễn
thôi
mà.
-
Đó
..đó
thấy
chưa
làm
ơn
mắc
oán
mà,
tui
năn
nỉ
cho
cô
có
vai
diễn
trên
sân
khấu
bây
giờ
còn
bị
hiểu
lầm
nữa-
Diễm
Chi
đắc
chí
thêm
vào
Minh
Khang
tay
xoa
lên
những
vết
hằn
trên
mặt
Đào
nói
:
-
Em
vào
đây
,anh
chờm
đá
cho,
kẻo
mai
nó
lại
bầm
đó.
Viên
đá
bọc
vào
mảnh
vải
Minh
Khang
cẩn
thận
chờm
cho
Đào
.Mắt
cô
không
rời
khỏi
anh,
tự
nhiên
cô
không
thấy
đau
hay
thấy
lạnh
nữa.
Một
cảm
giác
ấm
áp
khi
được
anh
Chăm
sóc.
Diễm
Chi
đi
về
phía
lều
của
mình
cô
bực
tức
hất
hết
đồ
trang
điểm
xuống
đất
:
-
Tức
chết
đi
được.
Anh
Minh
Khang
chửi
thẳng
vào
mặt
mình
còn
chăm
sóc
cho
nó
nữa
chứ
!
-
Nó
giỏi
đóng
kịch
để
lấy
lòng
thương
hại
của
mọi
người.Mà
công
nhận
chị
đúng
ác
nha
đánh
nó
liền
mấy
cái
tối
sầm
mặt
mũi.May
mà
còn
bò
dậy
hát
được
đó.-Kim
Thoa
thêm
vào
-
Để
coi
nó
lấy
tư
cách
gì
mà
giành
giật
với
Diễm
Chi
này,
Chị
nhất
định
không
tha
cho
nó
đâu.
Đào
trở
mình
mãi
không
chợp
mắt
được
,Tâm
Tâm
nói
:
-
Mình
biết
trước
mà,Diễm
Chi
không
có
tốt
lành
gì
đâu
?
quá
đáng
thật
chứ
!
-
Bạn
đừng
trách
Diễm
Chi
nữa
mình
phải
cám
ơn
chị
ấy
mới
đúng.
Mình
rất
hạnh
phúc
khi
anh
Minh
Khang
lo
lắng
tự
tay
chờm
đá
cho
mình.
Mình
không
còn
cảm
giác
đau
nữa.
Mình
làm
vậy
thật
ra
có
đúng
không
?
có
phải
mình
đang
cướp
anh
Minh
Khang
của
chị
Diễm
Chi
không
?
Tâm
Tâm
ngồi
hẳn
dậy
nói
:
-
Thật
ra
mọi
người
trước
kia
hay
chọc
2
người
vì
đóng
cặp
trên
sân
khấu
thôi.chứ
Ông
Khang
chưa
nói
gì
hết
đó.
Mà
nè
Mình
lo
cho
bạn
lắm
đó.
Yêu
ai
cũng
được
nhưng
chừa
ổng
ra
dùm
cái,Nghệ
Sĩ
thường
đa
tình,
ổng
đẹp
trai,hát
hay
đi
tới
đâu
gái
theo
tới
đó.Đừng
dây
vô
mai
mốt
khổ
lắm!
với
ai
ổng
cũng
tốt
hết
đó
.
-
Mình
biết
rồi.
chỉ
là
mình
suy
nghĩ
vẫn
vơ
thôi.
Đào
vẫn
cần
mẫn
,rèn
luyện
thêm
tranh
thủ
những
buổi
tập
để
học
hỏi
.Một
hôm
trong
lúc
chuẩn
bị
trang
phục
để
lên
sân
khấu
Diễm
Chi
nói
:
-
Đào
giúp
tui
chỉnh
sửa
trang
phục
coi.
-
Dạ
-
Chị
nói
cho
cưng
biết
cưng
đừng
tưởng
tỏ
ra
tội
nghiệp
là
lấy
lòng
anh
Khang
được,chẳng
qua
là
thấy
của
lạ
nên
ảnh
chơi
bời
thôi.Nghĩ
sao
một
cô
Đào
chính
xinh
đẹp
như
chị
mà
anh
bỏ
để
chạy
theo
đứa
quê
mùa
như
cưng.Cưng
đừng
có
nuôi
mộng
giựt
người
yêu
của
chị.
-
Dạ
,em
biết
rồi.
-
Trời….ới
là
trời
!
bộ
muốn
giết
tui
hay
sao
mà
siết
dây
chặt
quá
vậy
hả
?
Nói
cô
biết
nha
cả
đoàn
này
ăn
cơm
hay
ăn
mì
gói
là
nhờ
tui
đó
nha.Tui
là
đào
chính
đó.ghết
tui
đi
ai
diễn
để
bán
vé
trả
lương
cho
cô,
xê
ra
đi
có
xíu
mà
không
được
tích
sự
gì
hết
!người
gì
mà
toàn
mang
xui
xẻo
đến
không
à
.
Đào
ôm
mặt
khóc
nức
nở
chạy
ra
ngoài
thì
đụng
Minh
Khang
đang
bước
vào
:
-
Từ
nay
về
sau
em
không
có
nhiệm
vụ
gì
mà
phục
vụ
Diễm
Chi
hết,
để
Kim
Thoa
nó
làm.
Em
qua
phụ
anh
là
được
rồi.-
vừa
nói
Minh
Khang
vừa
lau
nước
mắt
trên
mặt
Đào.
-
Dạ
-
Đào
ngoan
ngoãn
lấy
trang
phục
cho
Minh
Khang.
Chợt
Minh
Khang
reo
lên:
-
Bộ
này
hôm
bữa
múa
kiếm
nhớ
rách
một
đường
mà
sao
bây
giờ
không
thấy
nữa
ta.
-
Em
mới
khâu
lại
cho
anh
đó.
-
Đào
khéo
tay
ghê
nha.Không
thấy
đường
chỉ
luôn
như
áo
mới
vậy
đó.
Diễm
Chi
vùng
vằng
khó
chịu
đi
ra
ngoài.
Một
hôm
Diễm
Chi
đang
chải
đầu,cô
suy
tư.
Kim
Thoa
thở
dài
nói
:
-
Gần
đây
chị
có
thấy
điều
gì
khác
không
?
Làm
sao
mà
nó
tiến
bộ
rõ
rệt
như
vậy.Mới
diễn
có
mấy
tỉnh
miền
tây
thôi
mà
tuồng
nào
cũng
thuộc
diễn
khá
hơn
nhiều.
em
Thấy
nhiều
bữa
nó
tập
riêng
một
mình
đó.Em
nghi
là
anh
Minh
Khang
với
Anh
chín
đem
bí
kiếp
riêng
ra
dạy
cho
nó
nên
nó
mới
tiến
bộ
nhanh
như
vậy.
-
Có
thật
không
?
Chị
thấy
anh
chín
vẫn
chỉ
bình
thường
thôi
mà.
-
Tất
nhiên
là
phải
có
bí
quyết
riêng
rồi.Em
thấy
chị
Mất
anh
Minh
Khang
,rồi
anh
chín
cũng
đang
dạy
cho
nó
dần
thay
thế
chị.Nghĩ
mà
không
đành
lòng
tý
nào.
-
Vậy
bây
giờ
phải
làm
thế
nào
?
-
Bây
giờ
anh
Chín
đang
cần
chị
đúng
ko
?
không
có
chị
thì
ai
diễn
sao
bán
vé
đây.Phải
tạo
ra
lỗi
cho
nó
rồi
chị
bắt
ảnh
chọn
chị
với
nó.Tất
nhiên
là
ảnh
phải
chọn
chị
sa
thải
nó
rồi.chỉ
cần
đuổi
nó
ra
khỏi
đoàn
thì
anh
Minh
Khang
sẽ
trở
về
bên
chị.
-
Nhưng
tạo
lỗi
gì
bây
giờ
-
Để
em
lo
vụ
này….
Đoàn
cải
lương
lại
đóng
quân
ở
điểm
mới.Mọi
người
đã
chuẩn
bị
đầy
đủ.Anh
Chín
chỉ
đạo
lại
mấy
chỗ
đặt
sân
khấu.Mấy
anh
em
hậu
cần
chuẩn
bị
đầy
đủ
:
-
Anh
Chín
!
dân
ở
đây
coi
đông
lắm.Treo
băng
rol
là
người
ta
xem
quá
chừng.
-
Rồi
cám
ơn
mấy
anh
em.
Tranh
thủ
gửi
hết
giấy
mời
cho
địa
phương
nha.
Bên
trong
Diễm
chi
đã
la
om
sòm
:
-
Trời
ơi
trang
phục
diễn
của
tui
,ai
lại
cắt
xé
nát
như
vầy
nè!
Có
biết
là
bộ
này
mắc
lắm
không
?
-
Ừ
chị
để
đâu
mà
rách
dữ
vậy
–
mấy
em
trong
đoàn
hỏi.
-
Cái
kéo
này
phải
của
em
không
Đào
–
Kim
Thoa
cầm
cây
kéo
bước
vào
-
Dạ
cây
kéo
đó
của
em.
-
Mọi
người
chứng
kiến
đi
trên
kéo
còn
dính
vải
áo
của
Chị
Diễm
Chi
Chính
xác
là
nhỏ
này
cắt
rồi.
-
Em
không
có…
Diễm
Chi
cầm
cây
kéo
nói
:
-
Cô
không
làm
thì
ai
làm
,quá
lắm
rồi
rõ
ràng
cây
kéo
của
cô.Tui
biết
cô
mà
giả
vờ
ngây
thơ
hôm
nay
lộ
mặt
thật
ra
rồi
đó
.Muốn
hãm
hại
tui
mà
mọi
người
thấy
chưa
?
-
Anh
tin
Đào
không
làm
những
chuyện
như
vậy
–
Minh
Khang
nói
-
Vậy
ý
anh
là
em
tự
cắt
trang
phục
của
mình
chứ
gì
?
em
đâu
có
bị
điên.Tới
giờ
này
còn
bênh
vực
nó
nữa
sao,không
thể
để
nó
ở
lại
đây
được
nữa
rồi.Cô
nói
đi
tui
có
thù
oán
gì
với
cô
mà
cô
giựt
người
yêu
rồi
còn
hãm
hại
tui
chứ!
-
Em
không
có
làm
mà
…
-
Anh
tin
Đào
không
có
làm
điều
đó.Hơn
nữa
em
đừng
đi
tới
đâu
là
giới
thiệu
người
yêu
này
nọ
.
Anh
lúc
nào
cũng
coi
em
như
một
đứa
em
gái.
Anh
cũng
chưa
từng
ghét
bỏ
em
kể
từ
khi
Đào
xuất
hiện
cũng
vậy.
-
Trước
đây
anh
dùng
nhiều
lời
khen
quan
tâm
tới
em,nói
em
xinh
đẹp,
chàng
trai
nào
có
phước
mới
làm
người
yêu
em,những
lời
nói
đó
chỉ
là
dành
cho
em
gái
thôi
sao
?
Vậy
bây
giờ
anh
nói
đi
.Đào
là
gì
của
anh
?
Mọi
người
đổ
dồn
ánh
mắt
vào
Minh
Khang
rồi
nhìn
sang
Đào.
Lặng
im
nghe
câu
trả
lời
của
Khang,
Khang
để
tay
lên
vai
Diễm
Chi
nói
:
-
Em
đừng
có
trẻ
con
như
vậy
được
không?
Anh
không
có
trách
nhiệm
trả
lời
câu
hỏi
đó
của
em,đó
là
chuyện
riêng
của
anh
với
Đào.
Anh
Chín
bước
vào
Diễm
Chi
bù
lu
bù
loa:
-
Anh
chín
phân
xử
cho
em
đi
,em
chịu
hết
nổi
cảnh
này
rồi.
-
Anh
cũng
tin
là
Đào
không
làm
chuyện
đó.
Chỉ
là
hiểu
lầm
thôi.
Có
một
chiếc
áo
thôi
có
cần
phải
cãi
nhau
như
vậy
không?
Anh
cho
tiền
em
mua
mấy
cái
khác.
Người
ta
có
lúc
còn
hi
sinh
mạng
sống
của
mình
cho
người
khác
cơ
mà.Đừng
vì
những
cái
nhỏ
nhặt
mà
đánh
mất
cái
lớn
em
à
!
thôi
bỏ
qua
đi.
-
Anh
chọn
đi
có
nó
thì
không
có
em.
Có
em
thì
không
có
nó.
-
Em
đừng
có
trẻ
con
như
vậy
nữa?
sẽ
không
có
ai
phải
đi
hết.
-
Được
nó
không
đi
thì
em
đi.Rồi
anh
sẽ
hối
hận
,mọi
người
sẽ
hối
hận
vì
hùa
nhau
ăn
hiếp
em
Kim
Thoa
lăn
săng
chạy
theo
Diễm
Chi.
Đào
tràn
ngập
nước
mắt
:
-
Em
Không
muốn
mọi
người
cãi
nhau
vì
em,
em
không
muốn
mọi
người
khó
xử,Em
sẽ
đi
để
chị
Diễm
Chi
ở
lại
với
đoàn
-
Không
Phải
là
lỗi
của
em,
em
đừng
áy
náy
gì
hết.Mọi
người
tin
em
mà.Diễm
Chi
quá
trẻ
con,cô
ấy
chỉ
giận
lẫy
vậy
thôi.-
Minh
Khang
an
ủi
Đào
-
Cứ
để
Diễm
Chi
đi
lúc
nào
bình
tĩnh
cô
ấy
lại
về,Không
có
chiều
vô
lý
được
có
như
vậy
mới
trưởng
thành.Thôi
mọi
người
việc
ai
nấy
làm
đi.
Tới
chiều
thằng
tý
hớt
hơ
hớt
hải
chạy
vào
:
-
Anh
chín
vé
mời
phát
hết
rồi,
vé
cũng
bán
hết
hơn
2/3
rồi.Giờ
này
chị
Diễm
Chi
chưa
về
duyệt
chương
trình
nữa
?
Vậy
tối
nay
có
diễn
không
vậy
để
còn
thông
báo
?
-
Đêm
đầu
tiên
không
hủy
được
đâu
,người
ta
tưởng
mình
lừa
đảo
mấy
hôm
sau
không
ai
coi
đâu
anh
Chín-
Minh
Khang
thêm
vào.
-
Tập
trung
anh
em
vô
tổng
duyệt
đi,
Lên
phương
án
2
.Kiếm
người
thay
thế
Diễm
Chi
lỡ
trường
hợp
diễm
Chi
không
về.
Mọi
người
tập
trung
lại
sau
một
hồi
đi
tới
đi
lui
anh
hỏi
:
-
Đào
em
thuộc
lời
thoại
nhân
vật
này
không?
-
Dạ
thuộc
.
-
Thôi
bắt
đầu
đi
tạm
thời
Đào
sẽ
thay
thế
Diễm
Chi,
nếu
tối
nay
Diễm
Chi
không
về
diễn
bình
thường.
Tối
hôm
đó
Diễm
Chi
không
về.Minh
Khang
suy
nghĩ
một
cái
tên
cho
Đào.Đào
khá
hồi
hộp
:
-
Em
hồi
hộp
quá
!
không
biết
khán
giả
có
chấp
nhận
không
nữa,mà
lấy
tên
gì
đây
-
Anh
đặt
tên
cho
em
là
“
Diệp
Tử
Liên
’’
một
mầm
hoa
sen
đang
hé
nở
-
Cái
tên
hay
quá!
Em
cám
ơn
anh
.
Vở
tuồng
diễn
ra
suông
sẻ
thành
công
ngoài
mong
đợi.Khán
giả
khen
ngợi
cặp
Đào
kép
vừa
đẹp
vừa
diễn
hay
.Trưa
hôm
sau
Diễm
Chi
cùng
Kim
Thoa
trở
về
mọi
người
đã
xì
xào
bàn
tán
“
đêm
hôm
qua
chậc
kín
rạp
,ai
cũng
khen
hay,quả
là
Minh
Khang
và
Diệp
Tử
Liên
là
một
cặp
đôi
tài
sắc.Diễm
Chi
hậm
hực
:
-
Kế
hoạch
của
mình
bị
thất
bại
rồi.Chị
tưởng
hôm
qua
anh
phải
hủy
show
nhưng
mà
nó
lại
thay
vai
của
chị
chiếm
lĩnh
tình
cảm
mọi
người
rồi.
-
Không
sao
đâu
?
chị
giả
vờ
vui
vẻ
với
nó
và
mọi
người
rồi
mình
tìm
cách
khác.
Diễm
Chi
đến
chỗ
của
Đào
:
-
Chị
xin
lỗi
em
nha.Chị
ích
kỷ
quá!
Nhưng
mà
chị
suy
nghĩ
thông
suốt
rồi.Hôm
qua
may
mà
có
em.
-
Dạ,
không
có
gì
đâu
chị.Bí
quá
không
hủy
được
nên
em
liều
lên
thay
chị
thôi.Cũng
nhờ
tổ
độ
nên
không
có
sao.Thôi
chị
vô
tập
đi.
-
2
người
vui
vẻ
là
anh
vui
rồi.
Chuyện
cũ
bỏ
đi
–Minh
Khang
cười
nói.
Diễm
Chi
vừa
hắng
giọng
lấy
hơi,tiếng
của
cô
bỗng
khàn
đặt
chỉ
nghe
hơi
gió
cô
cố
gắng
nhưng
càng
họ
sặc
sụa
:
-
Chết
rồi
hôm
qua
em
uống
quá
nhiều
rượu
giờ
bị
tắt
tiếng
rồi.
-
Em
phải
chú
ý
tới
sức
khỏe
chứ!
–
Minh
Khang
nói
Anh
Chín
chậc
lưỡi
:
-
Thôi
Diễm
Chi
tạm
thời
nghỉ
ngơi
mấy
bữa
đi.Đào
chịu
khó
tập
diễn
nốt
mấy
đêm
nữa
nha.Em
tiến
bộ
rõ
rệt.Hôm
qua
khán
giả
khen
quá
chừng.
Cố
gắng
lên
nha.
Nhờ
siêng
năng
luyện
tập
thả
hồn
vào
nhân
vật.Đào
và
Minh
Khang
được
khán
giả
ủng
hộ
nồng
nhiệt.Khán
giả
đến
đông,
mới
chập
tối
đã
hết
vé.Đoàn
phải
nới
rộng
thêm
sân
bãi
và
phát
hành
vé.Dưới
sân
khấu
khán
giả
reo
to
“
Diệp
Tử
Liên,
Diệp
Tử
Liên
”…Ngày
diễn
cuối
khán
giả
đến
càng
đông
hơn.Hôm
nay
diễn
tuồng
kiếm
hiệp.Diễm
Chi
đứng
trong
cánh
gà
nhìn
Minh
Khang
và
Đào
diễn
tình
tứ
cô
ganh
tức
trong
lòng.Cô
giấu
một
con
dao
tiến
sát
lại
sợi
dây
thừng
buộc
lưng
để
tạo
cảnh
bay
đấu
kiếm
trên
không
của
Đào.
Cô
ra
sức
cứa
vào
sợi
dây.
Anh
Chín
đi
một
vòng
gọi
:
-
Diễm
Chi,em
đang
bệnh
sau
không
vào
trong
nghỉ
ngơi,ra
ngoài
này
gió
lắm.
Diễm
Chi
giật
mình
quay
lại
giấu
vội
con
dao
ra
sau
lưng
lúng
túng
:
-
Dạ,
…em
ra
đây
một
tí
cho
thoáng.Em
vào
trong
đây.
Đến
đoạn
sắp
gắn
dây,thằng
tí
phụ
trách
kéo
dây
trong
cánh
gà
nói
nhỏ
với
ra
chỗ
Đào
-
Chị
Đào…sợi
dây
sắp
đứt
rồi.Không
bay
được.
Đào
vừa
diễn
vừa
phất
tay
ra
hiệu
tiếp
tục.Thằng
Tí
vội
vàng
gắn
dây
tạo
cảnh
bay
.Cảnh
bay
trên
không
vô
cùng
đẹp
mắt
khiến
khán
giả
hò
reo,
đứng
dậy
vỗ
tay
.Bỗng
“
phựt
”.Đào
ngã
nhào
hơi
sâu
vào
cánh
gà.Khán
giả
lặng
im
30
giây
Đào
chống
kiếm
trở
ra
tiếp
tục.Khán
giả
reo
hò
không
ngớt.Màn
sân
khấu
vừa
khép
lại.Đào
buông
kiếm
ngã
quỵ
Minh
Khang
vừa
kịp
đỡ
lấy.Le
lói
trong
ánh
đèn
mặt
Đào
xanh
như
tàu
lá.Máu
từ
tay
trái
chảy
đầm
đìa
ước
cả
ống
tay.
Minh
Khang
hoảng
hốt
:
-
Đào
ơi
!
em
có
sao
không
vậy
Đào,tỉnh
dậy
đi
em.
Trời
ơi
máu
ra
nhiều
quá!
Anh
Chín
ơi!
-
Để
xuống.Tâm
tâm
lấy
hộp
y
tế
ra
đây,
chết
gãy
xương
rồi.Lấy
cho
anh
cả
cái
nẹp.
Mọi
người
chuẩn
bị
xe
cho
anh
–
Anh
Chín
vội
vàng.
***
Đào
dần
tỉnh
cô
nhìn
xung
quanh
lạ
lẫm.nhút
nhích
tay
hơi
vướng.Cô
ngồi
dậy
cánh
tay
cô
một
đoạn
bó
bột
một
đoạn
quấn
băng.Cô
nhớ
lại
Minh
Khang
đã
ôm
cô
trong
cánh
gà.Cô
nhìn
bên
cạnh
có
một
bó
hoa
hồng.Cô
với
tay
ôm
bó
hồng
hít
thở
mùi
hương
hoa.Tâm
Tâm
cũng
vừa
vào
tới
:
-
Đào
tỉnh
rồi
hả?
Làm
mọi
người
lo
lắng
hết
sức.
-
Anh
Minh
Khang
đâu
rồi?
bó
hoa
đẹp
quá!
-
Minh
Khang
cái
gì?
Lúc
nào
cũng
chỉ
biết
Minh
Khang.Anh
Chín
băng
bó
sơ
cứu
cho
Đào
rồi
đưa
vào
đây
đó.Ảnh
túc
trực
nguyên
đêm.
Sáng
nay
mới
ra
ngoài
mua
cho
Đào
bó
hoa
đó.Ảnh
rất
là
lo
lắng.
-
Vậy
anh
Minh
Khang
đâu?
Sáng
nay
ảnh
được
bên
thông
tin
văn
hóa
mời
hát
làm
lễ
gì
đó.Nên
chắc
là
chiều
mới
vô.
Anh
Chín
vừa
vào
tới
hỏi
:
-
Em
thấy
đở
hơn
chưa
?
-
Dạ
khỏe
hơn
nhiều
rồi
anh.
-
Rõ
ràng
là
anh
đã
kiểm
tra
kỹ
hết
các
thiết
bị
rồi.Thằng
Tí
cũng
rất
tệ
khi
phát
hiện
ra
không
an
toàn
mà
vẫn
gắn,kì
này
phải
kỷ
luật
mới
được.
-
Dạ,lỗi
của
em.Tí
có
báo
với
em
rồi.Nhưng
em
thấy
khán
giả
đang
hăng
say
nếu
cắt
cảnh
đó
thì
rất
uổng
nên
em
cố
,em
không
muốn
phá
vở
tuồng
hay.
-
Em
có
biết
là
quá
nguy
hiểm
không?
Cũng
may
là
khâu
mấy
mũi
và
gãy
tay.Nếu
có
mệnh
hệ
gì
phải
làm
sao?
Em
cũng
kiêng
cường
thật
ráng
chịu
đau
để
diễn
cho
hết
tuồng.
-
Lần
sau
em
sẽ
cẩn
thận.
-
Thôi
Tâm
Tâm
ở
lại
nha,anh
về
đoàn
đây.Có
gì
cứ
gọi
cho
anh.
Minh
Khang
và
Diễm
Chi
cũng
vừa
đến.Minh
Khang
ôm
bó
hoa
ân
cần
:
-
Em
thấy
trong
người
thế
nào
rồi.Sáng
nay
đi
diễn
bên
thông
tin
mà
không
yên
tí
nào
hớt
.
-
Em
không
sao.Đỡ
nhiều
rồi.
-
Chị
ân
hận
quá!
Em
thay
chị
mà
phải
bị
như
thế
này
,chị
áy
náy
quá!
Ước
gì
được
hoán
đổi
với
em
hay
biết
mấy.
-
Chị
đừng
nói
như
vậy.Tai
nạn
thôi
mà
đâu
ai
muốn
đâu.
-
Mấy
chị
em
vui
vẻ
như
vậy
anh
vui
rồi.Anh
mong
là
anh
chị
em
trong
đoàn
lúc
nào
cũng
vui
vẻ
như
vậy.
Tâm
Tâm
đến
nói
với
Diễm
Chi
:
-
Nhiều
đồ
quá
chị
giúp
em
đưa
đồ
về
đoàn
với
em
cầm
không
hết
–cô
không
quên
đá
long
nheo
với
Đào.
-
Ừ
,nhưng
mà
…vậy
Đào
nghỉ
ngơi
nha.
Đoàn
di
chuyển
đến
một
xã
lân
cận.Đào
trở
về
đoàn
tay
vẫn
chưa
tháo
bột.Diễm
Chi
đắc
ý
chuẩn
bị
trang
phục
diễn
cô
luôn
nghỉ
“
không
dể
qua
mặt
được
mình
đâu,mình
sẽ
lấy
lại
những
gì
đã
mất,
để
xem
mình
diễn
hay
như
thế
nào’’
Minh
Khang
đưa
cho
Diễm
Chi
ly
nước
giá
:
-
Em
uống
một
ít
đi
cho
đỡ
khô
cổ.
-
Anh
cũng
vậy
nữa,để
em
chỉnh
trang
phục
lại
cho
anh
nha.
-
Anh
cám
ơn.
Sau
2
đêm
diễn
không
mấy
thành
công
của
Diễm
Chi
,hầu
như
giữa
chừng
khán
giả
đã
bỏ
về.Minh
Khang
thở
dài
:
-
Em
sao
vậy
Diễm
Chi,
tâm
trí
để
đâu
rồi.
Ngay
cả
lời
thoại
cũng
quên,cả
nhân
vật
nữa,
hình
như
em
không
được
tập
trung.
-
Anh
nói
vậy
là
ý
gì?
Từ
trước
thì
không
sao,
anh
không
muốn
diễn
cặp
với
em
đúng
không?
Anh
muốn
diễn
chung
với
Diệp
Tử
Liên
của
anh
chứ
gì
?
-
Anh
không
nói
chuyện
với
em
nữa,em
bị
căng
thẳng
nặng
rồi.
Nói
rồi
Minh
khang
đi
thẳng
vào
trong.Anh
Chín
vào
tới
nói
ngay
với
Diễm
Chi
:
-
Tạm
thời
hủy
2
đêm
diễn
cuối.Cho
anh
em
nghỉ
ngơi.Diễm
Chi
cũng
nghỉ
ngơi
đi
lúc
nào
thoải
mái
thì
tiếp
tục.
-
Anh
nói
vậy
là
sao?
Tại
sao
lại
hủy,Anh
Chín
,Minh
Khang
mọi
người
đang
cố
tình
quay
lưng
với
em
phải
không?
Mọi
người
muốn
em
đi
chứ
gì?
-
Anh
Thấy
em
quá
căng
thẳng
rồi.Em
không
thoát
ra
khỏi
chính
mình
thì
sao
em
thể
hiện
tốt
nhân
vật
được.
-
Phải
bây
giờ
em
chỉ
là
cái
gai
trong
mắt
mọi
người.Em
không
biết
Đào
đã
dùng
bùa
mê
gì
mà
anh
và
Anh
Khang
đều
mê
nó,em
theo
anh
bao
nhiêu
lâu
nay
mà
anh
để
dành
bí
quyết
riêng
để
chỉ
cho
Đào.Lăng
xê
cho
nó
thành
đào
chính,đưa
em
xuống
đào
nhì
chứ
gì
?
anh
không
muốn
để
em
diễn
là
gì
chờ
tay
nó
bình
phục
,vì
sợ
em
nổi
tiếng
hơn
chứ
gì
?
Em
không
ngờ
anh
đối
xử
với
em
như
vậy?
Anh
Chín
lắc
đầu
:
-
Diễm
Chi
em
đã
thay
đổi
hoàn
toàn
rồi.Em
còn
nhớ
những
gì
anh
dạy
cho
em
không?
Làm
nghệ
sĩ
thì
phải
có
cái
tâm,cái
đức
làm
đầu.Anh
không
hề
có
bí
quyết
nào
riêng
cả.
Đào
tiến
bộ
là
do
tinh
thần
học
hỏi
không
ngừng,cố
gắng
rèn
luyện
bản
thân.Anh
cũng
chưa
bao
giờ
nghĩ
đưa
Đào
lên
đưa
em
xuống
cả.Thực
ra
giọng
ca,luyến
láy
kinh
nghiệm
diễn
vũ
đạo
của
em
hay
hơn
Đào.Nhưng
Đào
diễn
bằng
cảm
xúc
thật.Còn
em
mải
mê
đố
kị
ghen
ghét
trong
tâm
của
em.Em
không
thoát
ra
cảm
giác
đó
thì
làm
sao
em
diễn
được.Chính
em
đã
tự
đánh
mất
hình
ảnh
của
mình
trước
khán
giả.
-
Em
…
-
Còn
nữa,
Anh
không
thể
chấp
nhận
một
người
đang
tâm
hại
chính
đồng
nghiệp
của
mình.Anh
đã
biết
em
chính
là
người
đã
cắt
sợi
dây
thừng
hôm
đó.Nhưng
mà
anh
nghĩ
sau
khi
thấy
Đào
bị
như
vậy
em
sẽ
thay
đổi
và
hối
hận.Anh
đang
cho
em
cơ
hội
để
thay
đổi.Những
gì
anh
dạy
em,em
đã
quên
hết
rồi.Tất
cả
mọi
người
và
ngay
cả
chính
anh
còn
phải
học
hỏi
ở
Đào.Đào
chính
là
một
nghệ
sĩ
thật
sự.
Biết
sợi
dây
thừng
sắp
đứt
nhưng
muốn
làm
tròn
vai
diễn
không
màng
đến
tính
mạng
của
mình.Sau
khi
bị
thương
cô
ấy
gắng
gượng
diễn
đến
giây
phút
cuối
cùng.Em
có
làm
được
điều
đó
không?
-
Hu
hu
…em
sai
rồi.Em
xin
lỗi…Em
đã
quá
ích
kỷ
-
Diễm
Chi
khóc
nức
nở.
Anh
Chín
ôm
Diễm
Chi
vào
vai
vỗ
về.
-
Biết
sai
là
tốt
rồi.Ai
cũng
có
lúc
sai
lầm
phải
sữa
chữa
sai
lầm
đó.Phải
biết
sống
vị
tha,bao
dung.em
hãy
tìm
lại
chính
em,
cô
bé
Diễm
Chi
của
trước
đây.Thôi
nghỉ
ngơi
đi.
Sáng
sớm
thằng
tí
hớt
hải
:
-
Anh
chị
ơi
!
chị
Diễm
Chi
đi
rồi.
Chị
đi
rồi.
Minh
Khang
giật
lá
thơ
mở
ra
xem
“
mọi
người
ở
lại
mạnh
giỏi,em
bận
việc
riêng
nên
vội
đi
không
lời
từ
biệt,em
xin
lỗi
anh
Khang
và
rất
rất
xin
lỗi
Đào.Mong
Đào
tha
lỗi
cho
chị
vì
hành
động
nông
nỗi
của
chị.Em
đi
tìm
lại
Diễm
Chi
của
ngày
trước’’
Anh
Chín
cũng
mở
bức
thư
ra
xem
“
Anh
Chín,em
cám
ơn
anh,người
thầy
đã
dạy
dỗ
em
suốt
thời
gian
qua.Cám
ơn
anh
vẫn
giữ
hình
ảnh
đẹp
của
em
trong
mắt
mọi
người.Em
không
xứng
đáng
với
sự
bao
dung
của
anh,
em
chọn
cách
ra
đi
để
thanh
thản
và
tìm
lại
chính
mình
’’.Anh
Chín
thở
dài
buộc
miệng
“
đi
rồi
’’.
Đoàn
tạm
nghỉ
ít
hôm.Huyện
mời
đoàn
giao
lưu
trong
chương
trình
từ
thiện
của
một
đại
gia
tại
nhà
văn
hóa.
Kết
thúc
trong
một
bữa
cơm
thân
mật
bí
thư
huyện
giới
thiệu
:
-
Giới
thiệu
mọi
người
đây
là
anh
Chín
chủ
đoàn
cải
lương
Thanh
Sơn,
anh
Minh
Khang
kép
chính
của
đoàn.Đây
là
Chị
Hương
Lan
doanh
nhân
cũng
là
nhà
tài
trợ
chính
cuả
chương
trình
hôm
nay.
-
Rất
hân
hạnh
gặp
chị
-Anh
Chín
bắt
tay
và
nói.
-
Nghệ
sĩ
Minh
Khang
vừa
đẹp
trai
vừa
hát
hay.Công
nhận
chủ
đoàn
chủ
khéo
chọn
kép
ghê.
-
Dạ
,chị
quá
khen
rồi.-
Minh
khang
từ
tốn.
-
Xin
phép
anh
chủ
đoàn
cho
tôi
mời
nghệ
sĩ
Minh
Khang
tham
gia
nốt
2
đêm
cuối
nha.
-
Chị
cứ
tự
nhiên.Được
phục
vụ
chương
trình
thế
này
chúng
tôi
rất
hân
hạnh.
Sau
khi
tham
gia
chương
trình
từ
thiện.Minh
Khang
được
chị
Hương
Lan
mời
về
thành
phố
hứa
sẽ
đầu
tư
lăng
xê
cho
anh
thành
một
ngôi
sao.Sau
khi
tâm
sự
nguyện
vọng
và
xin
rời
khỏi
đoàn
với
anh
Chín.Minh
Khang
gấp
ít
đồ
đạc
vào
ba
lo
nhỏ.Đào
nhìn
theo
với
đôi
mắt
đỏ
hoe.
-
Anh
định
đi
thật
sao
?
-
Anh
đã
suy
nghĩ
mấy
ngày
nay
rồi.Nếu
cứ
rong
ruổi
theo
đoàn
thì
hoài
phí
tuổi
thanh
xuân,lần
này
anh
vào
sài
gòn
để
phát
triển
sự
nghiệp.Chị
Lan
hứa
sẽ
giúp
đỡ
anh
có
cơ
hội
làm
việc
với
những
đoàn
lớn.quay
video
ca
nhạc
,cổ
nhạc,và
thâu
ra
đĩa
để
bán.Có
cơ
hội
còn
đi
lưu
diễn
nước
ngoài
nữa…Cơ
hội
không
đến
2
lần
đâu
em
phải
biết
nắm
lấy.
-
Không
có
anh
em
biết
phải
làm
thế
nào
?
hức
hức
…
-
Em
là
một
cô
gái
tốt,tài
năng
sau
này
có
cơ
hội
gặp
đại
gia
hay
người
khá
giả
thì
cũng
nên
nắm
bắt.cuộc
sống
nghệ
sĩ
khổ
lắm
em
à,tương
lai
con
cái
sau
này
nữa
…anh
biết
em
có
tình
cảm
với
anh.
Anh
không
nỡ
làm
tan
giấc
mộng
và
hoài
bảo
ban
đầu
của
cô
bé
ngây
thơ
như
em.Nhưng
bây
giờ
em
cũng
đã
trưởng
thành
rồi.Anh
xem
em
như
một
đứa
em
gái
…không
có
anh
hãy
tự
chăm
sóc
bản
thân.Sau
này
nếu
ổn
định
anh
hứa
sẽ
đưa
em
đi
cùng…
-
Anh
Minh
Khang
…
Minh
Khang
ôm
lấy
Đào.
Anh
hôn
lên
trán
lên
tóc
tay
vỗ
nhè
nhẹ
lên
vai
Đào
rồi
khoác
ba
lô
bước
đi.Đào
hụt
hẫng
hai
dòng
nước
mắt
tuôn
rơi,cô
nấc
lên
từng
tiếng
nhìn
theo
bóng
Minh
Khang
khuất
xa
dần.
Cô
ngồi
thu
lu
một
góc,gói
ghém
mấy
bộ
quần
áo,tay
quệt
nước
mắt
“
nội
ơi
con
về
với
nội
đây,con
xin
lỗi
vì
không
hiển
vinh
trở
về,
ước
mơ
của
con
đã
dập
tắt’’
Không
gian
im
lìm
thanh
vắng,Ánh
trăng
chíu
rọi
khắp
sân.Tiếng
đàn
vang
lên
réo
rắc,
Một
khúc
nhạc
não
nề
vang
lên.Cô
đứng
dậy
đi
theo
tiếng
hát,
tiếng
hát
vừa
lạ
vừa
quen
như
cô
đã
nghe
đâu
đó
từ
lâu
rồi.Từ
ngày
vào
đoàn
ngoài
giọng
Minh
Khang
không
có
giọng
ca
nào
hay
như
thế.Cô
đến
bên
chiếc
bàn
con
có
kê
mấy
chiếc
ghế,Một
bộ
trà
nóng
.Cô
khẽ
:
-
Là
anh
ca
đó
sao
anh
Chín?
Anh
Chín
dừng
tay
khảy
đàn,
rót
một
ly
trà
nói
:
-
Đào
ngồi
đi,
Anh
buồn
quá!
Diễm
Chi,
Minh
Khang
đủ
lông
đủ
cánh
đã
bay
đi
rồi.Đây
không
phải
lần
đầu
tiên
các
nghệ
sĩ
rời
đoàn
nhưng
lần
nào
người
đưa
đò
như
anh
cũng
thấy
trống
vắng.
-
Anh
ca
rất
hay,hay
hơn
cả
anh
Minh
Khang
nhưng
hồi
nào
giờ
em
không
thấy
anh
ca,
giọng
anh
rất
quen.
Có
phải
anh
từng
là
nghệ
sĩ
?
-
ừm
,
Anh
chính
là
nghệ
sĩ
Thanh
Sơn.
Đào
thản
thốt
:
-
Anh
chính
là
nghệ
sĩ
Thanh
Sơn
–
Bích
Vân,
2
giọng
ca
đã
từng
làm
mưa
làm
gió
khắp
tỉnh
miền
tây
10
năm
về
trước…?
Anh
chín
khẽ
gật
đầu.
Đào
tiếp
lời
:
-
Em
đã
từng
rất
thần
tượng
giọng
ca
nghệ
sĩ
Thanh
Sơn.
Nhưng
đang
ở
đỉnh
cao
sự
nghiệp
thì
anh
đã
đi
đâu
?
gần
như
biệt
tăm
biệt
tích.
-
Chuyện
dài
dòng
lắm!
10
năm
trước.Anh
và
Bích
Vân
là
cặp
đôi
khá
ăn
khách
của
đoàn
Trường
Giang.
Tối
hôm
đó
khán
giả
đến
xem
rất
đông.Diễn
tuồng
xong
khán
giả
vẫn
còn
chưa
chịu
về,
có
một
số
người
mời
anh
cùng
một
số
anh
em
trong
đoàn
về
nhà
nhậu.
Gần
2
giờ
sáng
anh
trở
về
đoàn
thì
thấy
sân
khấu
cùng
các
liều
trại
anh
em
đang
bốc
cháy.Anh
hô
hoán
mọi
người
thức
dậy
rồi
xông
vào
dập
lửa
cứu
mọi
người.Đám
lửa
cháy
nhanh
khi
đưa
người
cuối
cùng
ra
thì
anh
bị
vây
trong
vòng
lửa
bị
ngạt
khói
và
cây
đè.May
mắn
mấy
anh
trong
đoàn
kéo
ra
kịp.Ba
ngày
bất
tỉnh
trong
bệnh
viện
toàn
thân
phỏng
và
một
bên
mặt.
Từ
một
chàng
trai
khôi
ngô
tuấn
tú
lại
trở
thành
một
Trương
Chi
xấu
xí.Đoàn
tan
rã,
Bích
Vân
chia
tay
theo
người
khác.Anh
về
lại
quê
Long
An
làm
ruộng
và
che
giấu
khuôn
mặt
xấu
xí.Chiều
chiều
nghe
loa
phát
thanh
phát
trích
đoạn
cải
lương
thấy
nôn
nao
lòng.Một
buổi
trưa
đang
nằm
trên
võng
nghe
radio
phát
lại
một
tuồng
của
mình
diễn
anh
bật
dậy
gom
tiền
bán
thóc
lúa
cả
con
trâu
cày
mua
một
chiếc
xe
tải,
bôn
ba
khắp
nơi
mua
lại
dụng
cụ
và
cảnh
trí
gầy
dựng
đoàn
cải
lương
Thanh
Sơn.Biết
mình
không
thể
xuất
hiện
trước
công
chúng
anh
tập
hợp
những
anh
em
yêu
thích
cải
lương
truyền
nghề
cho
họ
.vừa
dạy
vừa
đạo
diễn
bôn
ba
đây
đó
diễn
đỡ
nhớ
nghề
…10
năm
rồi,
đứng
sau
sân
khấu
nhìn
sự
thành
công
của
các
em,
cuối
cùng
cũng
chỉ
là
người
đưa
đò
cô
độc…nhưng
không
sao
chỉ
cần
các
em
thành
công
là
anh
vui
rồi.
Hai
hàng
nước
mắt
của
Đào
lại
chảy
dài.Anh
Chín
như
quay
về
thực
tại
hớp
một
ngụm
trà
rồi
hỏi
:
-
Đào
,
Chừng
nào
em
đi,
Minh
Khang
đã
đi
rồi…Anh
biết
em
vào
đoàn
cũng
vì
Minh
Khang.
-
Dạ
,
em
đã
từng
yêu
thích
cải
lương,và
khi
gặp
ảnh
em
lại
muốn
theo
ảnh
làm
nghệ
sĩ
,theo
đuổi
mối
tình
đầu
của
mình…Anh
Minh
Khang
đã
đi
rồi…thì
Diệp
Tử
Liên
vì
tình
yêu
cũng
đã
chết.
Em
sẽ
không
đi
đâu
hết.Sân
Khấu
từ
nay
chỉ
có
một
Thanh
Đào
quyết
sống
chết
vì
cải
lương.Còn
người
thầy
như
anh
thì
mãi
còn
nghệ
sĩ
như
em.
Cám
ơn
anh
đã
truyền
cho
em
ngọn
lửa
nhiệt
huyết.
Anh
đàn
đi
em
sẽ
hát
và
sân
khấu
sẽ
sáng
đèn.
Minh
Khang
về
sài
gòn.
Anh
luôn
được
Hương
Lan
đưa
đón
bằng
xe
hơi
và
mua
sắm.Trong
căn
biệt
thự
khá
lớn
giữa
lòng
sài
gòn
Minh
Khang
cùng
Hương
Lan
bàn
bạc
với
ông
bầu
Minh
Trí
.Một
ông
bầu
được
mệnh
danh
là
thầy
phù
thủy.
Hương
Lan
đẩy
cọc
tiền
1
trăm
triệu
đồng
về
Minh
trí
nói
:
-
Anh
Trí
tôi
không
cần
biết
anh
dùng
cách
nào,
làm
gì
nhưng
phải
đảm
bảo
1
tuần
sau
Minh
Khang,
à
không
Hoàng
Lê
Minh
phải
trở
thành
ngôi
sao
hạn
nhất.
-
Chị
Lan
à
,
một
tuần
thì
gấp
quá!
Hiện
nay
nghệ
sĩ
Hoàng
Lâm
đang
ăn
khách
muốn
hạ
bệ
thì
cũng
phải
2
tuần.
-
Tôi
không
cần
biết
anh
làm
cách
nào,
tạo
scandal
hay
gì
đó.Nếu
một
tuần
không
được
tôi
lấy
lại
tiền
đặc
cọc
và
giao
cho
người
khác.
-
Ấy
,chị
đừng
có
nóng,
một
tuần
thì
một
tuần.Nhất
em
đó
nha.Chị
Lan
mà
lên
tiếng
là
không
có
ai
dám
cãi
đâu.
-
À
,chuyện
cuộc
thi
anh
làm
tới
đâu
rồi.Tôi
sẽ
tài
trợ
từ
A
>
Z
.phải
đảm
bảo
Hoàng
Lê
Minh
đạt
huy
chương
vàng.
-
Dạ
chị
yên
tâm
đi.em
sắp
xếp
ổn
rồi.cám
ơn
bà
chị
nha.Thôi
em
lui
trước.
-
Chỉ
cần
xong
việc.Thù
lao
cho
anh
không
ít
đâu.
Ông
bầu
minh
trí
ra
về
Hương
Lan
quay
qua
Minh
Khang.
-
Khang
Thấy
Lan
đặt
tên
cho
Khang
là
Hoàng
Lê
Minh
hay
không?
Nghe
rất
là
sang.
-
Dạ,
em
thấy
tên
đó
rất
hay.Cám
ơn
chị.
-
Ơ
kìa!
Chẳng
lẻ
Lan
già
lắm
hay
sao
mà
gọi
bằng
chị.Lan
sẽ
gọi
là
Lê
Minh
nha.
-
Dạ,em
…ơ
…tui
…chị
à
Lan
…
-
Toàn
bộ
đồ
sắm
sửa
hôm
nay
Lan
Tặng
cho
Minh
đó.
-
Um
…nhưng
mà
toàn
đồ
hiệu
mắc
tiền
không
à
!
Minh
mặc
đồ
thường
được
rồi.
-
Một
tuần
sau,
Minh
sẽ
là
một
ngôi
sao
lớn
rồi.Phải
mặc
những
đồ
này
mới
hợp
với
đẳng
cấp
của
Minh
chứ.
-
Nhưng
mà
tại
sao
lại
tổ
chức
cuộc
thi
rồi
Minh
lại
đạt
huy
chương
vàng
chẳng
khác
nào
mua
giải
-
Bây
giờ
ngay
cả
kế
toán
người
ta
mua
bằng
kế
toán
trưởng
,tiến
sĩ
cũng
vậy.những
người
mua
bằng
mà
họ
có
thực
lực
họ
làm
được
,còn
nhiều
người
học
được
nhưng
chỉ
là
bằng
giấy
mà
họ
không
làm
được
có
ai
nhận
đâu.Huy
Chương
chỉ
là
hình
thức
để
dể
làm
việc
thôi.Nếu
Minh
không
có
tài
không
hát
được
nửa
câu
vọng
cổ
thì
Lan
có
dám
trao
huy
chương
không
?
Bây
giờ
Minh
cứ
ở
ngồi
nhà
này.
Đây
là
10
triệu
đồng
Minh
giữ
mà
tiêu
vặt.
-
Thật
ra
Minh
chưa
làm
ra
tiền.Đã
tốn
kém
đủ
thứ.Lan
cứ
giữ
đó
khi
làm
đi
diễn
hay
bán
được
đĩa
thì
Minh
sẽ
lấy
lương.
-
Minh
Khách
sáo
quá
à
!
thì
cứ
coi
như
Lan
choMinh
ứng
trước.Thật
ra
Lan
yêu
Minh
từ
cái
nhìn
đầu
tiên.Nên
Lan
làm
mọi
thứ
cũng
vì
Minh.
Nếu
nợ
thì
cả
tình
lẫn
tiền
Minh
trả
không
hết
đâu.
-
Ơ
nhưng
mà
…
-
Tất
cả
là
Lan
tự
nguyện.Lan
đã
lên
lịch
cho
Minh
chọn
tuồng
quay
video.Minh
muốn
đóng
cô
đào
nào
nổi
tiếng
nhất
hiện
nay
chỉ
cần
lên
tiếng.Lan
không
ép
gì
cả
chỉ
là
Lan
tin
với
sự
chân
thành
của
mình
thì
trái
tim
Minh
rồi
sẽ
thuộc
về
Lan.Thôi
Lan
về
đây
Minh
nghỉ
ngơi
nha.
Minh
Khang
gieo
mình
xuống
chiếc
giường
nệm
trong
ngôi
nhà
to
lớn
mà
chưa
bao
giờ
anh
thấy
hay
đặt
chân
đến.Mọi
thứ
ở
đây
đều
mới
và
sáng
như
chiếc
gương
soi.Anh
vào
nhà
tăm
khoát
nước
lên
mặt
rồi
tự
ngắm
mình
trong
gương
nghĩ
“
Minh
Khang
ơi
chẳng
lẻ
mày
hèn
hạ
như
vậy
sao,mày
đánh
đổi
để
được
mọi
thứ,
mày
là
đàn
ông
mà
mày
có
mất
mát
gì
đâu?
Nhiều
người
mơ
ước
còn
không
được,một
tuần
sau
mày
sẽ
thành
ngôi
sao,
mày
đừng
bỏ
qua
những
gì
mày
đang
có
’’.
Đoàn
cải
lương
Thanh
Sơn
lại
tiếp
tục
rong
rủi.Cánh
tay
Đào
đã
bình
phục
hoàn
toàn
.Anh
Chín
cho
tập
dợt
lại
tuồng
nhiều
lần
nhưng
đều
không
ưng
ý
vì
đoàn
thiếu
kép
chính.Kép
nhì
được
đôn
lên
nhưng
không
hiệu
quả.Anh
ngồi
trầm
ngâm
bóp
trán
suy
nghĩ
giải
quyết
vấn
đề
nan
giải.
Đào
bước
vào
rót
một
ly
trà
hỏi
:
-
Mấy
anh
em
mới
xin
vào
đoàn
anh
thấy
thế
nào?
-
Thật
sự
anh
chưa
ưng
ý
được
ai.Với
anh
một
vở
tuồng
đến
với
khán
giả
phải
thật
hoàn
hảo,
không
chấp
vá,
không
khập
khiễng.
-
Hay
anh
trở
lại
sân
khấu
diễn
đi.
Mình
dựng
lại
tuồng
Trương
Chi
–
Mỵ
Nương,hay
tuồng
nước
mắt
thằng
gù
đi
anh.
-
Không
được
,anh
không
muốn
trở
lại
sân
khấu.
Từ
khi
gặp
biến
cố
anh
không
muốn
xuất
hiện
nữa
vì
anh
muốn
những
hình
ảnh
đẹp
trước
kia
mãi
ở
trong
lòng
công
chúng.Anh
không
muốn
đánh
mất
chính
hình
ảnh
của
mình.
-
Như
vậy
thật
không
công
bằng,
Nghệ
sĩ
Thanh
Sơn
với
hình
ảnh
đẹp
bị
trôi
vào
quên
lãng.Biết
bao
nhiêu
người
hâm
mộ
không
biết
anh
đã
đi
đâu
về
đâu.Có
lẻ
họ
và
ngay
cả
chính
em
luôn
mong
chờ
sự
trở
lại
của
anh.Anh
đừng
mãi
đứng
sau
bức
rèm
sân
khấu.Chẳng
lẻ
anh
không
muốn
được
diễn
trở
lại
một
lần
hay
sao.Em
tin
là
có
nhiều
khán
giả
rất
mong
tin
của
anh.Hơn
nữa
khi
anh
vào
những
vai
xấu
xí
thì
cũng
như
nghệ
sĩ
hóa
trang
thôi.Khán
giả
sẽ
không
nhận
ra
anh
bị
sẹo
thật
đâu.Trong
thời
gian
này
tạm
thời
diễn
những
tuồng
hợp
với
anh.Khi
tìm
được
kép
chính
tính
sau.
-
Liệu
có
được
không
em?Anh
thật
sự
không
tự
tin
với
lần
trở
lại
này.
-
Anh
làm
được
mà.Em
rất
tin
ở
anh.
Được
sự
động
viên
của
Đào,
anh
chín
quyết
định
trở
lại
với
nghệ
danh
Thanh
Sơn
của
mình.Anh
ngồi
khá
lâu
để
tự
hóa
trang
thật
kỹ
lưỡng
cho
chính
mình.anh
khá
hồi
hộp
hỏi
Đào
:
-
Nhìn
anh
thật
sự
đáng
sợ
đúng
không
?
-
Không
có,
Chỉ
là
hóa
trang
thôi
mà.Những
hình
ảnh
anh
nhìn
thấy
trong
gương
chỉ
là
hóa
trang
thôi.Và
khán
giả
cũng
nhìn
thấy
như
vậy.Nhìn
anh
em
nhớ
lại
cảm
giác
lần
đầu
lên
sân
khấu
của
mình
vậy
lúc
đó
anh
động
viên
em
rất
nhiều
anh
nói
“
em
sẽ
làm
được”
bây
giờ
anh
cũng
vậy
anh
sẽ
làm
được.
Khi
bức
ảnh
của
Thanh
sơn
treo
lên.Khán
giả
đã
đến
xem
rất
đông.Họ
đến
sớm
mua
cho
được
vé
tốt
để
được
xem
lại
nghệ
sĩ
mà
mình
yêu
thích.Trong
đó
có
cả
những
người
đã
già.Chưa
tới
giờ
diễn
khán
đài
đã
xôn
xao
:
-
Không
biết
có
phải
nghệ
sĩ
Thanh
Sơn
về
diễn
không
nữa,
lâu
lắm
rồi
em
không
được
xem,không
biết
có
lừa
đảo
không
đây.Mà
cô
nghệ
sĩ
Thanh
Đào
nữa
hát
hay
lắm.Em
xem
một
lần
rồi.
-
ừ
ba
má
chị
,mấy
cô
mấy
cậu
dặn
từ
sớm
phải
mua
được
vé
để
cả
nhà
đi
xem
nghệ
sĩ
Thanh
Sơn
hát,
vì
lâu
lắm
rồi
mới
nghe
lại
,
mình
xem
ảnh
diển
từ
hồi
còn
nhỏ
xíu
đó.
Ánh
đèn
sân
khấu
bật
sáng.Màn
bắt
đầu
kéo
ra.Chàng
Trương
Chi
xuất
hiện
với
ngọn
sáo
trên
tay,
Anh
cất
tiếng
ca
khán
giả
reo
hò
những
tràng
pháo
tay
giòn
giả.Giọng
hát
của
anh
vẫn
mượt
mà
ngọt
ngào
như
trước.
kết
hợp
với
Mỵ
Nương
Thanh
Đào
tạo
thành
một
vở
tuồng
xuất
sắc
chạm
đến
trái
tim
của
người
xem.Vở
diễn
kết
thúc
thành
công
ngoài
mong
đợi
.Hoa
và
quà
tràn
ngập
sân
khấu.Ai
cũng
vui
mừng.Thanh
Sơn
là
người
vui
hơn
cả
anh
rất
xúc
động
trước
tình
cảm
khán
giả
dành
cho
mình.Lần
đầu
tiên
anh
được
diễn
lại
như
giải
tỏa
được
khao
khát
của
chính
mình.Thanh
Đào
ôm
anh
chúc
mừng
:
-
Chúc
mừng
anh,tình
cảm
của
khán
giả
ấm
áp
quá!
Em
còn
phải
ganh
tỵ
đây
nè.Em
còn
phải
khớp
khi
lần
đầu
tiên
được
diễn
với
thần
tượng
của
mình.
-
Thanh
Đào,cám
ơn
em
nhiều
lắm!
Em
đã
giúp
anh
vượt
qua
chiếc
bóng
của
chính
mình.Lâu
nay
anh
cứ
núp
trong
chiếc
bóng
đó.Anh
cứ
ôm
mãi
ánh
hào
quang
cũ
mà
không
dám
bước
đi.Em
đã
cho
anh
sống
lại
một
lần
nữa.
-
Anh
Chín
à
!
mai
phải
mở
rộng
sân
khấu
phát
hành
thêm
vé.Hôm
nay
nhiều
người
đến
xem
không
có
vé
người
ta
dừng
bên
ngoài
để
nghe
đến
hết
tuồng
luôn
đó-
Tí
xen
vào
.
-
Được
rồi.
Mai
sẽ
triển
khai
mở
rộng
thêm.
Sau
thời
gian
lăng
xê
Hoàng
Lê
Minh
thật
sự
trở
thành
một
ngôi
sao
có
tiếng
khắp
sài
gòn
và
nhiều
tỉnh
khác.Tin
tức
của
anh
tràn
khắp
mặt
báo
được
khen
ngợi.Anh
đoạt
giải
cao
trong
cuộc
thi
và
thường
xuyên
làm
từ
thiện.Anh
có
mặt
khắp
sân
khấu
lớn.
Anh
đi
đến
đâu
cũng
có
đoàn
vệ
sĩ
vay
chặt
tháp
tùng.
Anh
đến
diễn
tại
một
tụ
điểm
lớn.tiếng
quản
lý
vang
vang
:
-
Tránh
đường
đi
,cho
nghệ
sĩ
qua.
Anh
vừa
đến
cánh
gà,mọi
người
dạt
qua
bên
tránh
đường.Một
số
anh
em
nghệ
sĩ
đến
trước
cũng
phải
lùi
xuống
để
nhường
Hoàng
Lê
Minh
hát
trước
có
nhiều
tiếng
to
nhỏ
xầm
xì:
-
Tránh
Hoàng
lê
Minh
ra
đụng
tới
đoàn
này
mệt
mỏi
lắm
đó.Công
nhận
ra
dáng
ngôi
sao
chảnh
thiệt
chứ!
-
Ngôi
sao
gì
bà
ơi!
Cặp
với
bà
già
Hương
Lan
bả
lăng
xê
lên
thì
có.
Một
anh
chàng
ca
sĩ
trẻ
uống
ly
cà
phê
hớt
hải
va
phải
Hoàng
Lê
Minh
đổ
hết
cà
phê
lên
bộ
áo
vest
trắng
của
anh
liên
tục
xin
lỗi
:
-
Em
xin
lỗi
anh,
em
vô
ý
quá!
Em
thành
thật
xin
lỗi.
-
Không
có
gì
đâu
?
được
rồi
không
sao?
Để
anh
đi
thay
bộ
khác.
Lê
Cường
quản
lý
riêng
cho
Hoàng
Lê
Minh
đã
đến
gặp
bầu
sô
hỏi
:
-
Thằng
nhóc
đó
là
thằng
nào
vậy
?
-
À
ca
sĩ
trẻ
hát
lót
Tuấn
khôi
đó
mà
-
Từ
nay
về
sau
tôi
không
muốn
nó
xuất
hiện
bất
cứ
chương
trình
nào
hết,
đừng
để
Hoàng
Lê
Minh
gặp
mặt
nó
lần
2
.Anh
thông
báo
luôn
mấy
anh
em
được
rõ
luôn
nha.
-
Dạ
,em
biết
rồi.
Để
em
đuổi
nó.Anh
lên
tiếng
rồi
thì
chẳng
anh
em
nào
dám
mời
nó.
Một
buổi
tối
Hoàng
Lê
Minh
cùng
Hương
Lan
đến
vũ
trường
gặp
mặt
bạn
bè
của
Hương
Lan.vừa
thấy
mặt
Thúy
Hòa
đã
lên
tiếng
:
-
Hương
Lan
à
!
con
Trai
lớn
của
chị
hôm
nay
tháp
tùng
hả
?
-
Hưm
..hưm
,
để
Chị
giới
thiệu
với
mấy
em
nha,
Đây
là
Nghệ
sĩ
Hoàng
Lê
Minh
người
yêu
của
Lan,
còn
đây
là
bạn
của
Lan
đó.
-
Xin
Chào
–
Hoàng
Lê
Minh
lịch
sự
-
Ôi
trời
ơi
!
Hoàng
Lê
Minh
đây
sao
?
sao
mà
đẹp
trai
quá
vậy
?
Chị
Lan
đó
nha
giỏi
ghê
vậy
đó.
Chừng
nào
chán
nhớ
chuyền
bóng
qua
cho
em
nha.
Mọi
người
cùng
uống
rượu
mạnh
trong
tiếng
nhạc
xập
xình.
Đoàn
cải
Lương
Thanh
Sơn
đi
đến
đâu
cũng
được
sự
ủng
hộ
của
bà
con.Khi
bà
con
muốn
giao
lưu
trực
tiếp
với
Thanh
Sơn
anh
đều
tránh
mặt
.Lần
này
số
lượng
khán
giả
họp
mặt
họ
tổ
chức
một
buổi
off
hoành
tráng
và
lên
sẳn
chương
trình
để
gặp
gỡ
giao
lưu
với
Thanh
Sơn
và
Thanh
Đào
trong
đó
có
cả
nhà
báo.
Thanh
Sơn
ngồi
một
góc
trong
đêm
tối
dưới
ánh
trăng
mờ
nhạt
bóp
trán
suy
nghĩ.Mấy
ngày
nay
anh
tắt
máy
không
liên
lạc
không
nói
chuyện
với
ai
,và
thường
hay
cáu
gắt.Thanh
Đào
lại
gần
mở
lời
:
-
Anh
Sơn
à!
Em
thật
sự
xin
lỗi
khi
mọi
chuyện
đi
quá
xa
như
vậy.Anh
tính
thế
nào
?
-
Anh
không
trách
em,
nhưng
mà
anh
không
biết
phải
làm
thế
nào
nữa
.
-
Hay
là
anh
cứ
gặp
mọi
người
đi.Nói
cho
họ
biết
sự
thật.
-
Làm
sao
anh
có
thể
gặp
mọi
người
được.Anh
không
còn
là
một
Thanh
sơn
ngày
nào
nữa
rồi.Tất
cả
những
hình
ảnh
đẹp
trước
đây
sẽ
sụp
đổ.Anh
bây
giờ
khác
nào
một
Trương
Chi
khi
nhìn
thấy
hình
ảnh
thật
của
anh
bây
giờ
người
ta
sẽ
khiếp
sợ
hãi
hùng
và
sẽ
quay
lưng
đi.Anh
sẽ
mất
hết
tất
cả
…có
lẻ
anh
phải
trốn
chạy
,trốn
chạy
thật
sự
em
à!
-
Anh
không
thể
trốn
chạy
mãi
được.
Anh
hãy
đối
mặt
một
lần
đi.Em
tin
sẽ
có
người
cảm
thông
với
anh
mà.
Thanh
Sơn
cầm
tay
Đào
kéo
cô
ra
ngay
ánh
điện
đèn
cao
áp
tay
chỉ
vào
tấm
băng
rol
có
bức
ảnh
của
anh
mười
năm
trước
rồi
anh
ngửa
khuôn
mặt
ra
:
-
Em
hãy
nhìn
kỹ
đi.Khán
giả
nghĩ
anh
là
ai
?
khuôn
mặt
đáng
sợ
này
là
ai
?
Thanh
Đào
đưa
bàn
tay
nhỏ
bé
lên
khuôn
mặt
Thanh
Sơn
cô
xoa
lên
những
vết
sẹo
chai
sần
:
-
Cho
dù
khán
giả
có
quay
lưng
với
anh
đi
chăng
nữa.Nhưng
ở
sân
khấu
đời
thường
em
là
Mỵ
Nương
sẽ
không
bao
giờ
quay
lưng
với
anh
cho
dù
anh
là
Trương
Chi
,Là
chàng
gù
hay
xấu
xia
hơn
nữa.Bởi
vì
với
em
ngoại
hình
bên
ngoài
không
quan
trọng.Nghệ
sĩ
Thanh
Sơn
luôn
đẹp
vì
anh
có
một
trái
tim
nhân
hậu
hi
sinh
bản
thân
để
cứu
sống
bao
người
khác.Lặng
lẽ
làm
người
đưa
đò
để
bảo
tồn
sân
khấu
cải
lương.Hãy
chia
sẻ
để
khán
giả
hiểu
anh
hơn.Em
sẽ
luôn
ở
bên
cạnh
anh.
Thanh
Sơn
ôm
chầm
lấy
Đào
như
tìm
được
hơi
ấm
,sự
đồng
cảm.Anh
khóc
thật
sự
như
một
đứa
trẻ.Những
giọt
nước
mắt
mà
bấy
lâu
nay
anh
kìm
nén
gói
vào
trong
lòng
với
bao
ngỗn
ngang
tâm
trạng.
Đào
càng
khóc
nhiều
hơn
cho
thân
phận
nghệ
sĩ
sau
ánh
đèn.Và
có
lẻ
giờ
đây
chính
họ
mới
cảm
nhận
được
hết
điều
điều
đó.
Cuộc
họp
báo
nho
nhỏ
diễn
ra,
Thanh
Sơn
đeo
chiếc
mặt
nạ
che
nữa
bên
mặt
giao
lưu
với
khán
giả.
Sau
câu
hỏi
lí
do
10
năm
mất
tích
của
anh,anh
đã
kể
lại
câu
chuyện
buồn
đời
mình
“…Tôi
đã
vô
cùng
hạnh
phúc
khi
được
trở
lại
sân
khấu
,khi
được
hát
phục
vụ
bà
con
với
tất
cả
niềm
khát
khao
đam
mê
nghề.Tôi
giờ
đây
không
còn
là
Trương
Chi
của
sân
khấu
là
chính
là
Trương
Chi
của
đời
thường”
.Anh
đưa
tay
gỡ
chiếc
mặt
nạ
xuống.Mọi
người
khiếp
sợ
ra
mặt
.Họ
lần
lượt
đứng
dậy
bỏ
đi.Đào
nắm
chặt
tay
anh.Mấy
anh
mấy
cô
nhà
báo
tháo
mắt
kiếng
lau
những
giọt
nước
mắt
trên
đó.Khán
giả
còn
lại
cũng
vậy,kể
cả
những
khán
giả
đã
quay
đi
lau
nước
mắt,
Lần
lượt
từng
người
tiến
lại
gần
ôm
lấy
anh
động
viên
anh
và
Đào.Thanh
Sơn
và
Thanh
Đào
tràn
ngập
hạnh
phúc
với
những
bó
hoa,
vòng
hoa
,vòng
nguyệt
quế
khán
giả
trao
tặng.
***
***
Ba
năm
sau
…
Đoàn
cải
lương
Thanh
Sơn
–
Thanh
Đào
đi
đến
đâu
cũng
được
khán
giả
ủng
hộ
,từ
miền
nam
đến
miền
trung
,miền
bắc
.Đoàn
nhận
đào
tạo
nhiều
học
trò
thi
đậu
giải
Trần
Hữu
Trang.Hoàng
Lê
Minh
(Minh
Khang
)
chơi
bời
ăn
chơi
trát
tán.Sự
nghiệp
bắt
đầu
xuống
dốc.Anh
bước
vào
nhà
ồng
nặc
hơi
men.Một
thanh
niên
trẻ
cởi
trần
quấn
một
chiếc
khăn
bông
lớn
bên
dưới.Hoàng
Lê
Minh
chỉ
tay
vào
mặt
nói
:
-
Mày
là
ai
?
tại
sao
lại
ở
trong
ngôi
nhà
này
.
-
Anh
không
nhớ
tôi
nhưng
tôi
thì
nhớ
anh
rất
rõ
,không
bao
giờ
quên.
-
Chúng
ta
có
gặp
nhau
sao?
-
Anh
còn
nhớ
không?
Ngày
xưa
tôi
đi
hát
vô
tình
làm
đổ
li
cà
phê
lên
áo
anh,
mặt
dù
tôi
đã
xin
lỗi.Trước
mặt
thì
anh
xem
như
không
có
gì
còn
sau
lưng
thì
sao?
Anh
hất
đổ
chén
cơm
của
một
thằng
chuyên
đi
hát
lót
một
đêm
5
chục
ngàn
như
tôi.Tất
cả
sân
khấu
lớn
nhỏ
từ
nhà
hàng
đến
khách
sạn
họ
đều
không
nhận
tôi
vì
tôi
đã
bị
anh
cấm
vận.Anh
có
biết
tôi
đã
khổ
sở
như
thế
nào?
Tôi
tự
hứa
lòng
mình
anh
vay
tôi
1
tôi
sẽ
trả
gấp
10.
-
Có
chuyện
đó
nữa
sao?
Việc
của
anh
tôi
không
biết
và
không
liên
quan.
-
Honney
à
!
Anh
làm
gì
lâu
quá
vậy
?
–Hương
Lan
lả
lướt.
-
Anh
muốn
nó
bấm
nút
–
Tuấn
Khôi
nhép
miệng.
Hương
Lan
ngồi
xuống
ghế,
tay
mở
ví
rút
ra
một
xấp
tiền.
-
Hoàng
Lê
Minh
tôi
đã
chán
anh
rồi.Tôi
cho
anh
ít
tiền
coi
như
quà
chia
tay.Tôi
trả
cho
anh
nửa
số
nợ
nần
mà
anh
đang
nợ
còn
lại
anh
tự
lo
liệu
lấy
và
đừng
bao
giờ
xuất
hiện
trước
mặt
tôi
nữa.
-
Ha
há…tôi
đã
hết
giá
trị
lợi
dụng
rồi
đúng
không?
Rồi
một
ngày
nào
đó
cậu
sẽ
giống
như
tôi
bây
giờ.
Cũng
chỉ
như
con
chó
bị
vứt
ra
đường
thôi.Các
người
đã
dùng
tiền
bóp
chết
nghệ
thuật.Chỉ
có
nghệ
thuật
mới
tồn
tại
được.Từ
lâu
tôi
đã
chán
sự
kiểm
soát
của
bà
rồi.Tôi
đã
trở
thành
một
con
búp
bê
gỗ
cho
bà
đặt
đâu
thì
đặt.Hãy
chống
mắt
lên
coi
tôi
sẽ
kiếm
tiền
từ
nghệ
thuật.Tại
sao
một
nơi
mà
người
này
muốn
bước
ra
mà
người
khác
muốn
đâm
đầu
vào.
Đúng
là
đời…
Bằng
Thủ
đoạn
củ
Hương
Lan
dùng
tiền
xăng
xê
cho
Tuấn
Khôi.Hoàng
Lê
Minh
Nhanh
chống
bị
cấm
vận
trên
các
sân
khấu
lớn
nhỏ.Anh
còn
bị
dính
tới
scandal
đồng
tính,
hút
chít
ma
túy
.Hoàng
Lê
Minh
chán
nản
anh
ngồi
trong
một
quá
Bar
uống
rượu.Anh
uống
hết
chai
này
đến
chai
khác.Một
bầu
show
tên
Thắng
lại
tỉ
tê:
-
Hoàng
Lê
Minh
ngôi
sao
vụt
tắt
sao
lại
uống
rượu
một
mình
ở
đây.
-
Ông
kiếm
tui
làm
gì?
Hắn
đưa
tay
vuốt
ve
khuôn
mặt
đầy
râu
lâu
ngày
chưa
cạo
của
Lê
Minh
rồi
nâng
cằm
bàn
tay
hắn
lại
di
chuyển
xuống
bờ
ngực
nơi
chiếc
áo
sơ
mi
để
phanh
2
nút
trên
cùng
của
Lê
Minh
hắn
nói:
-
Hoàng
Lê
Minh
hãy
về
công
ty
của
anh,
anh
sẽ
đưa
em
trở
lại
thành
một
ngôi
sao
tuy
không
nhất
nhì
nhưng
cũng
có
số
má
trong
giới
showbit
này.
Lê
Minh
hất
tay
hắn
ra
nhếch
miệng
cười
nhạt
:
-
Thôi
đi
má!
Má
về
lo
cho
đám
bê
đê
của
má
đi.Để
cho
con
yên.
-
Hoàng
Lê
Minh,
em
nghĩ
bây
giờ
em
là
ai,em
chỉ
là
một
thằng
nát
rượu
nợ
nần
chồng
chất
,đầy
rẫy
scandal
ha.Đám
bê
đê
nhờ
anh
mà
tụi
nó
lấy
đại
gia
hết
rồi.Em
suy
nghĩ
cho
kỹ
đi
nha,đây
là
danh
thiếp
của
anh,anh
tin
là
em
sẽ
tìm
đến
anh,
anh
đợi
điện
thoại
của
em
nha
cưng.
Bầu
thắng
bước
đi
,Hoàng
Lê
Minh
hất
mấy
chai
rượu
xuống
bàn
lẩm
bẩm
“
khốn
nạn
”.anh
ôm
chai
rượu
uống
tiếp.
-
Anh
Minh
Khang
–một
người
phụ
nữ
trẻ
mặc
váy
sang
trọng
tóc
búi
cao
gọi.
Anh
giật
mình
rồi
quay
mặt
đi
sợ
người
khác
nhận
ra
mình.tiếng
người
phụ
nữ
lại
thỏ
thẻ
-
Anh
Minh
khang,
em
là
Đào
nè.Anh
không
nhận
ra
em
sao.
Hoàng
Lê
Minh
chợt
nhận
ra
cái
tên
thân
quen
của
mình.anh
nhìn
lại
Đào
lắc
đầu
:
-
Em
đi
đi
,anh
không
muốn
em
nhìn
thấy
anh
trong
bộ
dạng
này.Hãy
giữ
những
hình
ảnh
tốt
đẹp
của
anh
trước
kia.
-
Với
em
Nghệ
Sĩ
Minh
Khang
luôn
là
người
anh
,người
Thầy
mà
em
kính
trọng.Anh
không
bao
giờ
xấu
cả.Bỏ
nơi
này
đi
anh,về
đoàn
cải
lương
vợ
chồng
em
diễn
đi
anh.
-
Anh
vẫn
còn
là
một
nghệ
sĩ
sao?
Anh
vì
tham
vọng
mà
bỏ
đi
bây
giờ
anh
không
còn
mặt
mũi
nàomà
gặp
anh
Chín
nữa.
-
Chính
anh
chín
nói
em
đến
mời
anh
về
đoàn
đó.Công
danh
lợi
lộc
trong
giới
showbit
ảo
lắm
phù
du
lắm,bỏ
hết
đi
anh.Mình
về
đi
diễn
cho
bà
con
thôn
quê.Ai
cũng
háo
hức
mong
chờ
hết
.Mong
được
nghệ
sĩ
Minh
Khang
hợp
tác
không
là
em
khó
ăn
nói
với
anh
Chín
lắm
đó.
-
Đúng
rồi.Anh
chính
là
Minh
Khang,Nghệ
Sĩ
Minh
Khang.Cám
ơn
em
và
anh
Chín
rất
nhiều.Anh
sẽ
cố
gắng
để
không
phụ
lòng
của
ảnh
.
***
Bà
Nội
Đào
miệng
nha
trầu
chóp
chép
nói
với
bà
năm
:
-
Hồi
nào
bà
quởn
qua
coi
cải
lương
với
tui,
tui
coi
một
mình
cũng
buồn.
-
Sắp
nhỏ
bây
giờ
coi
ca
nhạc
không
à
!
cải
lương
sắp
chết
rồi.Chẳng
còn
ai
xem
nữa
đâu.
-
Bà
nói
bậy
rồi.Tôi
có
cháu
gái
,cháu
rể
còn
trẻ
tuổi
là
nghệ
sĩ
cải
lương
nổi
tiếng
đó
nghen.Đi
tới
đâu
bà
con
ủng
hộ
rần
rần.mà
từ
hồi
nó
đi
cái
nhà
mày
vắng
quoét
,cả
tết
cũng
không
có
dìa,
buồn
.
Thanh
Đào
về
tới
gọi
vang
:
-Con
dìa
rồi
nè
nội
ơi
!
-
Tổ
cha
bây
phải
nhắc
tiền
nhắc
bạc
cũng
đỡ.Mới
nói
dìa
tới
rồi
đó.
-
Con
chào
nội,con
chào
bà
5
,Tết
năm
nay
đoàn
ăn
tết
ở
nhà
mình
nha
nội
-
Bây
dìa
đây
ăn
tết
thiệt
hả
?
Tao
chứa
hết
!
tết
năm
nay
vui
.
-
Con
chào
nội
,con
chào
năm,năm
nay
mấy
anh
em
ăn
hết
hát
phục
vụ
miễn
phí
bà
con
quê
mình
đó
nội-
Thanh
Sơn
nói
-
Ủa
anh
Khang
đâu
không
thấy
vậy
anh
–
Đào
thắc
mắc
-
Kép
đẹp
trai
bị
gái
vây
đầu
ngõ
kìa
chưa
có
vô
tới.
Cả
nhà
cùng
cười.
Năm
mới
sau
khi
cúng
tổ
,anh
em
trong
đoàn
chuẩn
bị
diễn.Bà
nội
chải
tóc
cho
Đào
nói:
-
Người
ta
nói
cải
lương
bây
giờ
không
ai
coi.Cải
Lương
sắp
chết.
Nhưng
mà
chỉ
cần
có
khán
giả
như
bà
con
quê
mình.
Chỉ
cần
có
nghệ
sĩ
yêu
nghề
như
các
con.Cải
lương
sẽ
không
bao
giờ
chết.
-
Dạ
đúng
rồi
đó
nội.
Mùa
xuân
mới
về
trên
quê
nghèo.Đoàn
cải
lương
phục
vụ
miễn
phí
cho
bà
con.Thanh
Đào
cùng
Minh
Khang
trở
thành
một
cặp
diễn
ăn
ý
.Bà
con
vây
kín
cả
sân
vận
động.Họ
tự
hào
có
cô
Đào
tài
năng
của
quê
hương
mình.Và
tự
hào
khi
loại
hình
nghệ
thuật
truyền
thống
luôn
được
phát
triển
và
gìn
giữ
bởi
những
nghệ
sĩ
yêu
nghề
và
khán
giả
yêu
nghệ
thuật.
ngọc
bảo
linh
-
Sinh
nhật
web
cailuongvietnam.com
lần
11
Tác
giả
bài
viết:
ngọc
bảo
linh
-
Sinh
nhật
web
cailuongvietnam.com
lần
11
Nguồn
tin:
cailuongvietnm.coma
Chú
ý:
Việc
đăng
lại
bài
viết
trên
ở
website
hoặc
các
phương
tiện
truyền
thông
khác
mà
không
ghi
rõ
nguồn
http://www.cailuongvietnam.com
là
vi
phạm
bản
quyền
Ý kiến bạn đọc