Đang
truy
cập
:
274
•Máy chủ tìm kiếm : 17
•Khách viếng thăm : 257
Hôm
nay
:
88535
Tháng
hiện
tại
:
88535
Tổng
lượt
truy
cập
:
118356567
Sắp tới đây là kỷ niệm 22 năm ngày thành lập trang web cailuongvietnam.com (13/04/2004 - 13/04/2026) Dây là trang tin tức đầu tiên của cailuongvietnam.com từ năm 2004. Còn đuọc gọi là CLVNCOM1 . Thân mời các dộc giả xem những bằi mới hơn tại trang tin tưc CLVNCOM2 theo link dưới dây https://www.cailuongvietnam.com/newscl
Hương Lan: Tôi tôn thờ nghề ca như thờ cha
Xin
phép
được
gọi
nghệ
sĩ
là
chị
cho
dù
chị
đã
đến
tuổi
điền
viên
bên
con
cháu,
nhưng
giọng
hát
ngọt
ngào
của
Hương
Lan
vẫn
trẻ
và
đỉnh
cao
chưa
có
người
vượt
qua!
Khi
Hương
Lan
cất
giọng,
là
thấy
cả
một
vùng
sông
nước
Nam
bộ!
Nỗi
nhớ
làm
giọng
hát
tôi
như
buồn
hơn
-
Năm
nay
là
tròn
20
năm
chị
về
lại
Việt
Nam
rồi
nhỉ.
Chắc
mọi
người
cũng
không
còn
nhớ,
Hương
Lan
chính
là
nghệ
sĩ
thành
danh
ở
hải
ngoại
đầu
tiên
trở
về
Việt
Nam
trình
diễn,
và
để
mở
lối
sau
này
cho
hầu
hết
các
danh
ca!
-
Vâng,
tôi
về
Việt
Nam
lần
đầu
tiên
năm
1994,
nhưng
phải
đến
năm
1996
mới
bắt
đầu
được
trình
diễn
tại
quê
nhà.
Từ
năm
1996
đến
giờ,
hầu
như
số
nào
của
chương
trình
"Duyên
dáng
Việt
Nam"
ở
trong
nước
và
Thúy
Nga
tại
hải
ngoại
tôi
cũng
có
mặt.
Tôi
gắng
duy
trì
sự
gặp
gỡ
của
mình
với
khán
giả
cả
trong
và
ngoài
nước
thông
qua
hai
chương
trình
lớn
này.
-
Và
20
năm
qua,
chị
đi
đi
về
về
giữa
Việt
Nam
và
Mỹ?
-
Tôi
vẫn
chủ
yếu
sống
tại
Mỹ
vì
bên
đó
còn
có
con
cháu,
cũng
như
điều
kiện
khí
hậu
tốt
hơn
cho
sức
khỏe.
Tôi
có
2
con,
2
cháu
và
chúng
cũng
có
cuộc
sống
công
việc
riêng.
Tôi
còn
có
một
căn
nhà
ở
Bình
Phước,
gần
sông
nước,
cây
cỏ,
ruộng
vườn.
Nhưng
sống
trong
một
căn
hộ
thế
này
cũng
ổn,
2
mặt
hướng
ra
sông,
thấy
cũng
nhẹ
nhõm…
-
Về
lâu
dài
chị
sẽ
về
hẳn
Việt
Nam
chứ!
-
Chắc
chắn
rồi.
Lá
rụng
về
cội
mà,
nghệ
sĩ
nào
cũng
muốn
như
vậy
thôi.
-
Chị
bắt
đầu
thành
danh
từ
rất
sớm,
và
đến
tuổi
ngoài
50
rồi
vẫn
đường
hoàng
là
một
tượng
đài
của
dòng
nhạc
trữ
tình
quê
hương.
Nếu
để
chính
chị
tự
nhận
xét,
thì
điều
gì
đã
làm
nên
thành
công
đó?
-
Đầu
tiên
phải
nói
may
mắn
nhất
đời
tôi
là
do
ơn
trên
đã
cho
tôi
giọng
hát,
cho
tôi
được
là
con
của
cha
tôi
(danh
ca
cải
lương
Hữu
Phước
-
PV)
để
ông
có
thể
dìu
dắt
tôi
vào
nghề
này
từ
những
ngày
tháng
đầu
tiên.
Tôi
phải
cảm
ơn
cha
tôi,
rồi
các
bậc
cha
chú
trong
nghề,
các
nhạc
sĩ
đã
dạy
dỗ
và
nâng
đỡ
tôi
từ
năm
tôi
10
tuổi
đến
giờ.
Lúc
nào
xung
quanh
tôi
cũng
đều
có
những
người
giỏi
nhất
giúp
đỡ
và
rèn
giũa.
Cha
tôi
là
người
giao
thiệp
rộng,
nên
ông
có
nhiều
bạn
bè
giỏi
để
gửi
gắm
tôi.
Tôi
thấy
mình
như
người
học
võ,
thừa
hưởng
được
nhiều
chiêu
thức
từ
nhiều
cao
thủ.
Chẳng
hạn
ngay
từ
những
lần
dượt
bài
thu
thanh
đầu
tiên,
tôi
đã
được
dượt
bởi
ông
Nghiêm
Phú
Phi,
một
nhạc
sĩ
hòa
âm
nổi
tiếng
nhất
Việt
Nam
thời
bấy
giờ.
Rồi
tôi
đi
làm
cho
truyền
hình
hay
phát
thanh,
lại
có
nhạc
sĩ
Văn
Phụng.
Tôi
chuyển
qua
hát
nhạc
miền
Trung,
lại
có
ông
Duy
Khánh,
ông
Châu
Kỳ…
Họ
cô
đọng
và
bao
bọc
tôi.
Cái
gì
tinh
túy
nhất
của
nghề
nghiệp
họ
đều
đã
truyền
dạy
cho
tôi.
-
Chị
có
nghĩ
rằng
chính
cuộc
sống
xa
quê
hương
cũng
làm
đẹp
hơn
giọng
ca
luôn
luôn
ẩn
chứa
một
vẻ
hoài
hương
buồn
buồn,
rất
hợp
với
dòng
âm
nhạc
của
chị?
-
Cũng
một
phần
là
như
vậy.
Thời
gian
tôi
lớn
lên
chủ
yếu
là
trong
chiến
tranh.
Ra
nước
ngoài,
trong
đầu
tôi
lúc
nào
cũng
mang
một
thân
phận
có
những
sự
mất
mát
lớn,
không
được
gần
quê
hương.
Tôi
ra
đi
khi
vừa
mới
trưởng
thành,
lúc
nào
cũng
nhớ
bạn
bè,
nhớ
từng
con
sông
con
đường,
nhớ
đủ
thứ
hết…
Tất
cả
những
nỗi
nhớ
ấy
làm
mình
như
buồn
hơn,
tiếng
hát
hoài
cổ
hơn
nhưng
cũng
có
nhiều
khao
khát
hơn.
Đặc
trưng
giọng
hát
Hương
Lan
nằm
ở
cái
tâm
-
Chị
yêu
âm
thanh
nào
nhất
trong
các
nhạc
cụ?
-
Cây
guitar
thùng.
Nó
tạo
tình
cảm
cho
tôi
nhiều
lắm,
rất
mộc
mạc.
Hầu
như
bài
hát
nào
tôi
cũng
chỉ
muốn
tiếng
guitar
mộc,
chứ
không
thích
nhạc
công
chơi
guitar
điện.
Thanh
âm
thứ
hai
tôi
mê
là
cây
violoncelle,
nó
rất
da
diết...
Tôi
nhớ
mình
hát
câu
“Trả
lại
anh
câu
yêu
mà
anh
đã
tặng...”,
tiếng
violoncelle
kéo
lên,
nghe
xót
xa
lắm.
Còn
tất
nhiên,
nếu
tôi
hát
nhạc
quê
hương
thì
nhất
thiết
là
phải
có
tranh,
sáo,
bầu…
-
Chị
có
thích
những
thể
nghiệm
âm
nhạc
khác
lạ
so
với
sở
trường
của
mình
không?
Chẳng
hạn
tôi
từng
nghe
một
đĩa
nhạc
do
nhạc
sĩ
Bảo
Chấn
thực
hiện
cho
chị
với
những
tình
khúc
mới.
Rất
lạ!
-
Đúng,
đó
là
một
đĩa
nhạc
rất
lạ
tai.
Nhưng
phải
ngẫm
thế
này,
đôi
khi
trình
diễn
một
bài
hát,
mình
phải
theo
thể
điệu
và
tác
phẩm
chứ
không
thể
áp
đặt
màu
dân
gian
vào
bài
nhạc
nhẹ
một
cách
thái
quá.
Đĩa
nhạc
đó
có
vài
bài
tôi
rất
thích,
nó
hợp
với
đêm
khuya,
mình
tập
trung
lắng
nghe
âm
nhạc,
quên
đi
đó
là
Hương
Lan
đang
ca…
Tôi
cũng
thích
thử
nghiệm,
lâu
lâu
mình
cũng
cần
phải
thử.
Đối
với
tôi,
âm
nhạc
bao
la
lắm.
Khi
còn
trẻ
có
thể
mình
chưa
đủ
trải
nghiệm,
khi
đã
có
rồi
cũng
nên
chiêm
nghiệm
lại,
thử
thách
mình
một
chút
cũng
không
phải
là
quá
mạo
hiểm.
-
Chị
có
nhớ
mình
đã
thu
bao
nhiêu
đĩa
nhạc
không?
-
Không,
không
thể
nhớ
được.
Còn
số
bài
hát
thì
bao
la,
càng
không
thể
nhớ
được
chính
xác
-
Bây
giờ
có
thể
nói
có
một
“trường
phái
Hương
Lan”,
bởi
tôi
thấy
nhiều
người
dạy
hát
đem
những
bài
hát
Hương
Lan
ra
làm
tiêu
chuẩn!
-
Tôi
cũng
có
nghe
nói,
người
ta
đem
mình
ra
làm
giáo
án
vậy
cũng
vui.
Nhưng
tôi
nghĩ,
trong
mỗi
bài
hát
của
tôi,
có
những
câu
luyến
hay,
câu
nhạc
xử
lý
đúng
chỗ
các
em
nên
học.
Nhưng
học
rồi
để
có
cách
xử
lý
bài
của
riêng
mình
chứ
không
nhất
thiết
phải
hát
giống
Hương
Lan
mới
là
hay.
Bản
thân
tôi
được
trời
cho
giọng
ca.
Tôi
không
học
nhiều
về
kỹ
thuật
thanh
nhạc,
mà
chỉ
học
nhạc
lý
căn
bản.
Sau
này
thì
tự
rèn
luyện
ca,
luyện
hơi
và
giữ
giọng.
Căn
bản
nhất
vẫn
là
cố
giữ
và
nghiên
cứu
những
kỹ
thuật
ca
cổ
nhạc
truyền
thống.
Hát
nhạc
dân
ca,
nhất
là
dân
ca
Nam
bộ,
càng
mộc
thì
càng
ra
chất,
không
cần
ngân
nhiều,
và
không
được
điệu
đà…
vì
bản
chất
người
Nam
bộ
rất
mộc
mạc.
-
Vậy
kỹ
thuật
nào
là
tiêu
biểu
của
Hương
Lan?
-
Vì
tôi
từ
cải
lương
bước
qua
nên
cái
nghề
ngấm
vào
trong
máu.
Trong
cải
lương,
chất
Nam
Bộ
mộc
mạc
và
chân
thật,
không
mộng
mị
xa
vời.
Tôi
sống
bình
dị
và
hát
cũng
bình
dị
hơn
những
người
làm
nghệ
thuật
khác,
nên
cũng
dễ
đi
vào
lòng
người
hơn…
Tôi
rèn
luyện
nhiều
năm
cho
giọng
hát
của
mình
điêu
luyện,
nhả
chữ
nhẹ
nhàng,
có
thể
xuống
thấp
tốt
và
rền
hơn,
hát
lên
cao
thì
ngọt
hơn
và
nhất
là
kỹ
thuật
chuyển
giọng
thật
sang
giả
thanh
mềm
mại
và
tốt
hơn.
Đặc
trưng
của
tôi
nằm
ở
cái
tâm,
tôi
hát
bài
nào
cũng
phải
có
tình
của
mình
trong
đó.
-
Thực
ra
nhiều
người
nói,
hát
mộc
và
đơn
giản
mới
là
khó
nhất
mà
chị!
-
Đúng.
Thực
ra
học
được
cách
hát
mà
không
biết
sử
dụng
đúng
chỗ
sẽ
khiến
cho
bài
hát
máy
móc
và
không
còn
cái
tình.
Ví
dụ
tôi
có
những
câu
luyến
đặc
trưng,
nhưng
không
phải
lúc
nào
cũng
sử
dụng.
Hát
nhạc
tình
tôi
cũng
hạn
chế
luyến
láy,
giữ
lề
lối
cho
các
tác
giả,
tránh
làm
sến
bài
hát
của
họ.
Nhưng
với
những
bài
hát
quê
hương,
câu
luyến
làm
bài
hát
ngọt
ngào
mềm
mại
hơn,
dễ
đi
vào
lòng
người
hơn.
Nhận
được
bài
hát,
mình
phải
nghiên
cứu,
thêm
chỗ
này
chỗ
kia,
luyến
những
chỗ
nào.
Tiếng
Việt
mình
khó,
những
dấu
hỏi,
dấu
ngã
không
có
trong
nốt
nhạc.
Nếu
hát
theo
văn
bản
của
tác
giả
đôi
khi
không
ra
chất.
Tôi
thường
xin
phép
các
nhạc
sĩ
trước
khi
thu
âm
cho
tôi
xử
lý
hoặc
sửa
đôi
chút
cho
phù
hợp
với
phong
cách
của
mình.
Dòng
nhạc
quê
hương
không
bao
giờ
chết
-
Nãy
chị
có
nói
về
giọng
ca
trời
cho.
Vậy
trời
cho
mình
cũng
phải
cố
giữ
chứ?
-
Ơn
trên
cho
tôi
giọng
hát,
lại
cho
tôi
may
mắn
ít
khi
bị
khan
tiếng
đau
cổ,
chắc
cũng
bởi
dòng
nhạc
tôi
hát
không
phá
giọng
nhiều.
Tôi
không
hút
thuốc,
uống
rượu.
Và
một
bí
quyết
riêng
là
giấc
ngủ
phải
đầy.
Tôi
có
nguyên
tắc
là
trước
khi
hát
bắt
buộc
phải
nghỉ
ngơi,
có
khi
chỉ
cần
giấc
ngủ
khoảng
1
tiếng
trước
khi
lên
sân
khấu
là
tôi
hát
đầy
đặn
và
khác
liền.
Tôi
chú
ý
đến
điều
này
từ
khi
còn
rất
nhỏ,
trước
khi
thu
băng
hay
lên
sân
khấu
diễn,
mình
phải
tĩnh
tâm
thì
hát
mới
có
lực
và
có
hồn.
Bao
nhiêu
năm
làm
nghề,
tôi
vẫn
dậy
sớm,
từ
7
giờ
và
không
bao
giờ
động
đến
điện
thoại,
không
tiếp
chuyện
ai
hết.
Chỉ
mình
tôi
và
cái
đầu
trống,
ê
a
hát…
Bởi
thế
10
giờ
sáng
là
tôi
có
thể
hát
hoặc
thu
âm
ngay
được
rồi.
Như
đã
nói,
tôi
hát
không
dùng
nhiều
kỹ
thuật
mà
bằng
cái
tình,
nên
bất
cứ
chuyện
gì
chi
phối,
làm
mất
tập
trung
là
tôi
không
hát
được.
-
Chị
có
phải
là
người
khó
tính
không?
-
Khó
chứ.
Tôi
luôn
đặt
ra
rằng,
nếu
bài
hát
của
nhạc
sĩ
viết
ra
được
10
phần,
tôi
phải
ca
cho
được
9
hoặc
cao
hơn,
chứ
được
chừng
8
phần
thôi
là
không
được.
Tôi
nghiêm
khắc
và
khó
với
chính
bản
thân
để
mình
không
bao
giờ
làm
việc
với
thái
độ
tròn
bài.
-
Chính
bản
thân
mình
đặt
ra
những
sự
kỹ
lưỡng
ấy
có
khó
không
chị?
Mã
an
toàn:

Sắp tới đây là kỷ niệm 22 năm ngày thành lập trang web cailuongvietnam.com (13/04/2004 - 13/04/2026) Dây là trang tin tức đầu tiên của cailuongvietnam.com từ năm 2004. Còn đuọc gọi là CLVNCOM1 . Thân mời các dộc giả xem những bằi mới hơn tại trang tin tưc CLVNCOM2 theo link dưới dây https://www.cailuongvietnam.com/newscl
Ý kiến bạn đọc