Đang
truy
cập
:
626
•Máy chủ tìm kiếm : 17
•Khách viếng thăm : 609
Hôm
nay
:
44944
Tháng
hiện
tại
:
2940263
Tổng
lượt
truy
cập
:
121208295
13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay...
Những con đường qua góc nhìn của NSND Bạch Tuyết
1.
8
giờ
tối,
mồng
6
Tết,
gió
xuân
lành
lạnh.
Bàn
chân,
ngón
chân
của
đứa
con
gái
tám
tuổi
đầu
cứ
bám
chặt
dưới
mặt
đường,
hổn
hển
chạy
theo
cái
bóng
chị
Hai,
cạnh
bên
là
thằng
con
bà
Sáu
nhà
hàng
xóm.
Nó
không
buồn
giận
tôi
bởi
cú
song
phi
trước
đó
mấy
phút,
hình
như
nó
biết
điều
gì
đang
chờ
đợi
hai
chị
em
tôi
nên
cứ
lầm
lũi
chạy
theo
sau.

Con
đường
Trần
Hưng
Đạo
mọi
ngày
thênh
thang,
lồng
lộng,
sao
hôm
nay
xơ
xác,
buồn
thiu.
Tôi
cảm
giác
bàn
chân
mình
đang
ran
rát,
càng
chạy
càng
đau,
đau
đến
thốn
tim.
Tôi
không
nhớ
phải
băng
qua
mấy
ngã
tư
đèn
xanh
đèn
đỏ,
chỉ
biết
khi
đang
dò
dẫm
dọc
theo
hành
lang
của
nhà
thương
Sài
Gòn,
bất
ngờ
có
bàn
tay
người
lớn
nào
đó
đẩy
mạnh
hai
chị
em
tôi
qua
cánh
cửa
màu
vàng
nhạt;
căn
phòng
trắng
toát,
những
cái
giường
trắng
toát;
có
tiếng
ai
đó
nói,
vô
cho
má
bây
nhìn
lần
cuối…
Tôi
vốn
yêu
màu
trắng,
vậy
mà
lần
đầu
cảm
thấy…
sợ,
bởi
nó
lạnh
và
hoang
vu.
Tôi
quờ
quạng
ánh
mắt
tìm
má…
Mãi
mười
mấy
năm
sau,
vào
một
đêm
đi
hát
về,
bải
hoải,
chán
chường,
tôi
chạy
xe
chầm
chậm
dọc
theo
những
con
phố
Sài
Gòn
và
tận
mắt
chứng
kiến
cảnh
một
cô
gái
bán
hoa
bị
khách
quỵt
tiền,
dí
đánh.
Tôi
quay
về
nhà
trong
tâm
trạng
bất
lực
và
uể
oải
trong
cảm
giác
“làm
biếng
sống”.
Tôi
muốn
dừng
lại.
Nằm
vật
ra
giường,
chiếc
dao
lam
bé
tẹo
nằm
lẫn
trong
mớ
đồ
trang
sức,
phụ
kiện,
tôi
cứ
thế
hí
hoáy
với
“trò
chơi”
sinh
sinh
tử
tử.
Một
chị
bạn
cả
mười
năm
không
gặp,
bất
ngờ
từ
Vũng
Tàu
về
Sài
Gòn
thăm
tôi,
ghé
qua
nhà,
cứ
thế,
chị
thốc
ôm
tôi
đưa
vào
nhà
thương
Sài
Gòn.
Tôi
nằm
ngay
căn
phòng
và
cái
giường
của
má.
Ba
tôi
cuống
cuồng
vào.
Ông
không
nói
gì,
chỉ
ánh
mắt
đang
hỏi:
“Sao
con
làm
vậy
hả
con?”.
Tôi
chìm
vào
giấc
ngủ
mồ
côi…
Sau
đám
tang
má,
chiều
nào
hai
chị
em
tôi
cũng
dẫn
bộ
từ
nhà
ở
đường
Cộng
Hòa
(nay
là
đường
Nguyễn
Văn
Cừ
-
Q.5)
qua
đường
Trương
Minh
Giảng
(nay
là
đường
Lê
Văn
Sĩ
-
Q.3)
rồi
cứ
thế
mà
xuống
tới
Ngã
năm
chuồng
chó,
Ngã
ba
cây
thị,
nơi
má
tôi
nằm
đó.
Không
tấp
nập
phố
xá
như
bây
giờ,
hồi
đó,
đường
lên
Ngã
năm
chuồng
chó
đầy
lau
sậy,
bãi
hoang.
Lên
tới
nơi,
hai
chị
em
ngồi
cạnh
má…
khóc,
rồi
lại
lặn
lội
đi
bộ
về
nhà.
Trời
tối
om,
có
hôm
mưa
dầm,
tiếng
xình
xịch
của
chuyến
tàu
đang
về
ga
Hòa
Hưng,
ngang
qua
Gò
Vấp
không
quên
kéo
mấy
tiếng
còi
lạnh
buốt,
tiếng
xe
ngựa
thồ
lóc
cóc
gõ
xuống
mặt
đường…
Tôi
ước
chi
trời
mau
sáng.
Má
mất,
ba
đi
theo
xe
hàng
khắp
vùng
Lào,
Campuchia,
cả
tháng
mới
về
một
lần,
hai
chị
em
không
tìm
thấy
hơi
ấm
trong
ngôi
nhà
cũ
với
má…
mới
nên
đường
sá
trở
thành
điểm…
khám
phá
của
tôi.
Tôi
thích
đi,
đi
miết;
ngang
ngôi
nhà
nào
đẹp,
tôi
đi
chậm
lại,
ngắm
nghía.
Có
khi
cả
một
gia
đình
đang
quây
quần
bữa
cơm
chiều;
có
khi
hai
ông
bà
già
ngồi
vắt
cửa
chờ
con…
Tôi
không
thấy
có
mình
trong
đó.

Rồi
ba
về,
quyết
định
mở
garage
ở
nhà,
ông
đưa
tôi
vào
học
nội
trú
dù
trường
không
xa
nhà
mấy.
Những
buổi
chiều
cuối
tuần
không
ai
đến
đón,
tôi
một
mình
đi
bộ
về
nhà.
Lạ
là
lúc
này
tôi
chẳng
còn
hứng
thú
ngắm
nghía
nhà
ai
cả,
mà
cắm
cúi
đi
một
mạch.
Tôi
sợ
người
ta
thấy
tôi
cứ
lủi
thủi
lớn
lên
một
mình,
mặc
dù
tôi
thích
và
chấp
nhận
nó
từ
ngày
má
ra
đi.
Khi
đã
thành
danh,
hoặc
là
tôi
mua
nhà
hoặc
là
thuê
nhà
trên
mọi
nẻo
đường
mà
tuổi
thơ
tôi
từng
đi
qua.
Mặc
dù
tôi
đã
quy
tập
mộ
phần
má
về
chùa
Tây
An,
Châu
Đốc
để
nằm
cạnh…
bà
sui
gia
(bà
nội
của
con
trai
tôi)
nhưng
tròn
mười
năm,
nhà
tôi
ở
đường
Lê
Lợi,
ngày
nào
tôi
cũng
đi
lại
những
con
đường
ngày
xưa.
Nhưng
chẳng
tìm
đâu
ra
một
khoảnh
đất
trống.
Nhà
cửa
san
sát
hai
bên
đường,
siêu
thị
nhà
hàng
chen
chúc.
Người
và
xe
lúc
nào
cũng
dính
chặt.
Đông
đúc
hơn,
bình
an
hơn
mà
cũng…
quạnh
vắng
hơn.
2.
Nhà
tôi
bây
giờ
ở
quận
9,
tứ
bề
cây
xanh,
gió
lộng,
ngày
ngày
nước
đổ
từ
sông
Đồng
Nai
vào
rạch
Ông
Từ,
len
qua
mương
tắm
tưới
cho
cây
lá.
Khoảng
chừng
một
năm
trước
khi
mất,
chồng
cũ
của
tôi,
anh
Phạm
Huỳnh
Tam
Lang
có
nhờ
đứa
cháu
đưa
lên
nhà
thăm
tôi.
Ngày
trước,
tôi
và
anh
từng
sống
ở
cư
xá
Kiến
Thiết,
Thủ
Đức,
ngay
bên
hông
quận
9.
Lối
xưa,
người
cũ,
mấy
lời
thăm
hỏi,
lo
lắng.
Ai
dè
là
lời
chào
từ
biệt…
Những
đêm
hát
về
muộn,
xe
chen
qua
dòng
người
đi…
chơi
đêm,
chỉ
cần
nhích
khỏi
cái
nút
vòng
xoay
Điện
Biên
Phủ
là
đã
bon
bon
trên
hai
cây
cầu
vượt
thép.
Những
tòa
nhà
đang
hoàn
thiện.
Những
tòa
nhà
lập
lòe
ánh
đèn,
báo
hiệu
dân
cư
mới
dọn
về.
Song
song
xa
lộ
là
những
trụ
thép
rải
dài
từ
chân
cầu
Sài
Gòn
về
tận
Suối
Tiên,
tiến
độ
dự
án
metro
Bến
Thành
-
Suối
Tiên
đang
đuổi
dồn
từng
ngày.
Cả
những
ngày
Chủ
nhật,
đi
ngang
qua,
tôi
cũng
thấy
từng
nhóm
công
nhân
đu
mình
trên
những
trụ
thép.
Tuyến
giao
thông
hiện
đại
đang
thành
hình
và
sẽ
vận
hành
vào
năm
2020,
liệu
đến
lúc
ấy
mấy
ai
nhớ
những
tấm
lưng
ướt
đẫm
mồ
hôi
kia
và
cả
những
bàn
tay
tỉa
tót,
chăm
bón
cho
những
thảm
cỏ,
khóm
hoa
đang
che
chắn
công
trình
dang
dở.

Vào
những
khóa
giảng
dạy
ở
trường
Đại
học
Sân
khấu
-
Điện
ảnh
TP.HCM,
tôi
lại
chọn
đi
hướng
Nguyễn
Duy
Trinh,
lên
cầu
Giồng
Ông
Tố
để
thẳng
tiến
xa
lộ
Đông
Tây,
xuyên
qua
hầm
Thủ
Thiêm.
Đã
từng
đi
lưu
diễn
các
nước
châu
Âu,
Mỹ,
Nhật
Bản;
đã
sống
và
học
tập
mấy
năm
ở
Anh,
Singapore,
sử
dụng
và
thụ
hưởng
các
dịch
vụ,
phương
tiện
công
cộng
hiện
đại
nhưng
luôn
là
cảm
giác
“thăm
thú”;
chỉ
khi
kéo
cửa
kiếng
xe
xuống,
đón
làn
gió
thổi
từ
sông
Thủ
Thiêm,
ngắm
bờ
lau
dập
dềnh
dưới
chân
đường
dẫn
lên
cầu
Phú
Mỹ
trước
khi
xuyên
vào
đường
hầm
Thủ
Thiêm,
tôi
tưởng
mình
đang
rẽ
nước
sông
Sài
Gòn,
mát
lành,
dịu
nhẹ,
như
thể
“Tôi
giơ
tay
ôm
nước
vào
lòng/
Sông
mở
nước
ôm
tôi
vào
dạ…”
(Tế
Hanh),
mới
có
cảm
giác
sung
sướng
và
một
chút…
tự
hào
không
hề
nhẹ!
Có
lẽ,
vì
một
phần
Sài
Gòn
đang
phát
triển
và
mở
rộng
theo
chiều
lên
cao
-
xuống
thấp
như
thế
nên
mảnh
đất
này
ngày
mỗi
ngày
cứ
len
vào
cái
chiều
sâu
thăm
thẳm
trong
tôi.
Ai
đó
cứ
quay
quắt
cho
những
hàng
cây
bị
đốn
hạ,
tôi
lại
thấy
thương
mà
không
hẳn
tiếc.
Thương
một
đời
cây
tỏa
bóng
mát
cho
bao
dòng
người
xuôi
ngược.
Đời
cây
cũng
có
tuổi,
già
nua
rồi,
chạm
tới
sinh
tử
rồi,
cây
này
nằm
xuống
để
mầm
cây
khác
vươn
lên,
sao
cho
thích
ứng
với
địa
hình,
thổ
nhưỡng,
kiến
trúc,
con
người
thời
kế
tiếp.
Hoặc
như
đi
ngang
con
đường
nhấp
nhô
“lượn
sóng”
bên
Thủ
Thiêm,
tôi
chỉ
nghĩ,
từ
một
vùng
đất
Thủy
Chân
Lạp,
mấy
năm
trước
thôi
ngang
qua
đây
còn
bãi
hoang,
lau
sậy,
nay
đường
sá
thênh
thang,
lỡ
như
đường
và
đất
chưa
kết
dính
nhau,
nêm
chặt
nhau,
nó
còn
cần
thêm
một
độ
dài
thời
gian
“chờ
lún”
thì
cũng
khả
dĩ.
Đất
non,
đường
trẻ,
đôi
chỗ
gập
ghềnh,
lồi
lõm
cũng
là
lẽ
đương
nhiên…
Đã
từng
đi
hát
trong
thời
loạn
lạc,
xe
đoàn
đi
sau,
xe…
rà
bom
mìn
đi
trước,
hát
ngay
giữa
nội
thành
mà
biết
đâu
chừng
bom
rơi
đạn
lạc,
có
thể…
sập
màn
như
chơi,
bạn
sẽ
thấy
quý
giá
biết
nhường
nào
không
gian
thanh
bình,
yên
ả
này.
Một
trong
những
thú
vui
mà
tôi
không
sao
bỏ
được
là
sau
mỗi
đêm
lưu
diễn
ở
tỉnh,
tôi
lại
quày
quả
trở
về
nhà
ngay
trong
đêm.
Tôi
thích
được
ngắm
nhìn
những
con
đường
đang
ngủ
yên.
Ngày
trước,
đó
là
điều
không
tưởng.
Nhớ
lại
chuyến
công
diễn
bảy
nước
châu
Âu
năm
1984,
chuyện
tôi
và
NSND
Ngọc
Giàu
cùng
anh
chị
em
nghệ
sĩ
trở
về
sau
“chuyến
xe
bão
táp”,
ở
khoảnh
khắc
quyết
định,
trong
tôi
chỉ
kịp
nghĩ
tới
con
đường
về
nhà
và
cậu
con
trai
bé
bỏng.
Không
có
một
ngã
rẽ
nào
với
một
nghệ
sĩ
dân
tộc
ngoài
cung
đường
Tổ
quốc.
hai chị, em tôi, con đường, đường lê, sài gòn, cảm giác, tôi không, mấy năm, về nhà, cứ thế, nào cũng, ngang qua, tôi thích, từng đi, từ sông, trước khi, thủ thiêm, lên cầu, tôi lại, chân, đường, theo, không, đang, ngày, mình, hành, người, những, thấy, trong, cũng, nước
Mã
an
toàn:

13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay chỉ thư giản thôi.
Ý kiến bạn đọc