ĐQ
-
HT
CLVNCOM
-
Tự
nhiên
nào
đưa
con
đò
cứ
sớm
sớm
chiều
chiều
lại
xuôi
ngược
trên
sông,
tự
đâu
đó
sao
cánh
lục
bình
cứ
trôi
lững
lờ
trên
sóng
nước
êm
êm,
và
...
cung
đàn
hòa
tiếng
hát
đã
bao
lâu
rồi
nhỉ?
Có
những
vấn
vương,
vương
vấn
cứ
sóng
đôi
mãi
thế,
êm
êm
tình
bước
bên
tình,
lời
yêu
nồng
vẹn
nghĩa
phu
thê
lại
thắm
hòa
tất
lòng
khúc
nhạc
quê
hương.
Đó
là
bức
chân
dung
tình
của
đôi
uyên
ương
nghệ
sỹ
cải
lương:
Hoài
Thanh
-
Đỗ
Quyên!
Chuyện
tình
hai
người
ấy
cớ
sao
lại
hòa
tất
lòng
khúc
nhạc
quê
hương?
Không
du
dương,
không
chung
đường
tơ
tiếng
nhạc
làm
sao
được
khi
mà
đôi
bạn
đời
nay
là
đôi
bạn
ngày
xưa
cùng
học
dưới
sự
truyền
dạy
của
NSND
Phùng
Há.
Đã
ngần
ấy
năm,
bụi
thời
gian
không
làm
phôi
pha
lòng
yêu
nghề
mà
lửa
đam
mê
sân
khấu
cứ
bùng
cháy
và
cháy
mãi
như
muốn
lan
truyền
cho
thế
hệ
trẻ!
Nếu
năm
dài
tháng
rộng
mang
theo
những
biến
cô,
thăng
trầm
của
cải
lương
thì
bản
tài
tử
vẫn
đứng
một
ngôi
vị
cao
trong
lòng
mộ
điệu
không
hề
phai
nhạt!
Tài
tử
là
bản
hồn
quê
non
nước
đó,
đâu
riêng
gì
nơi
lòng
mộ
điệu
mà
ngay
cả
những
họa
sỹ
vẽ
cảm
xúc
trên
sân
khấu
-
là
những
người
nghệ
sỹ
cũng
phải
nắm
vững
nhịp
tài
tử
mới
có
thể
tự
do
sáng
tạo
theo
từng
làn
hơi
cách
ca,
nhả
chữ
riêng
của
mình.
Nghệ
thuật
đờn
ca
tài
tử
Nam
bộ
đã
được
Unesco
công
nhận
là
Di
sản
văn
hóa
phi
vật
thể,
là
một
gia
tài
lớn,
hơn
nữa
cải
lương
phát
triển
trên
nền
nghệ
thuật
đờn
ca
tài
tử,
vậy
thì
tại
sao
nhiều
em
nghệ
sỹ
trẻ
bây
giờ
không
biết
nhiều
về
đờn
ca
tài
tử,
thậm
chí
là
không
biết
hát
tài
tử?
Vậy
thì
hát
cải
lương
là
để
làm
cái
gì?
Vì
sao
lại
xuất
hiện
những
câu
hỏi
ấy?
Phải
chăng
đó
là
thực
trạng,
hiện
trạng
hôm
nay?
Vậy
lỗi
là
do
đâu?
Đâu
rồi
bài
tài
tử
trong
cải
lương?
Phải
chăng
từ
đó
mất
đi
dần
cái
hồn,
sự
hấp
dẫn
cũng
như
thu
hút
giới
mộ
điệu?
Mà
oái
oăm
thay
không
biết
mất
ở
chỗ
nào,
từ
đâu
mà
mất?
Với
những
câu
hỏi
ấy,
trăn
trở
đó,
vợ
chồng
nghệ
sỹ
Hoài
Thanh
và
Đỗ
Quyên
tiếc
thay
lại
là
số
ít
hầu
như
rất
ít
trong
trong
số
nghệ
sỹ
quan
tâm
đến
tình
hình
ca
tài
tử
hiện
nay
và
càng
đặt
biệt
hơn
là
việc
biết
ca
và
phải
ca
làm
sao
cho
thật
chín
chữ
trong
bài
tài
tử,
không
những
thế
mà
còn
ai
hoài,
đau
đáu
khi
thốt
lên
"đâu
rồi
bài
tài
tử
của
cải
lương
nay"
như
chính
nỗi
lòng
của
bản
thân
mình
vậy!
Nếu
cải
lương
có
nhiều
biến
cố
hay
khi
thăng
trầm...
thì
bài
tài
tử
vẫn
có
vị
trí
nhất
định
trong
đời
sống
người
dân
Nam
bộ,
và
hiển
nhiên
nằm
trong
thẳm
sâu
thiêng
liêng
nơi
trái
tim
người
nghệ
sỹ,
điều
ấy
có
hay
không
thì
thiết
nghĩ
bản
thân
câu
hỏi
"đâu
rồi
bài
tài
tử
trong
cải
lương
nay"
cũng
là
câu
trả
lời,
đó
có
lẽ
cũng
chính
là
đáp
án
chỉ
ra
thực
trạng
cải
lương
hôm
nay
và
cách
làm
nghề
của
người
trẻ!
Không
là
sương
khói
tương
tư
tiếng
tiêu
sầu,
không
là
lục
bình
trên
sông
mà
là
một
khối,
một
niềm
trăn
trở
day
dứt
chung
trong
cuộc
đời
nhau!
Nếu
như
với
nghệ
sỹ
Đỗ
Quyên
theo
sự
dí
dỏm
của
nghệ
sỹ
Hoài
Thanh
khi
nói
về
phu
nhân
của
mình
là:
8
tuổi
đi
theo
thầy
cô
lớn,
cuộc
đời
đi
học
rồi
đi
học,
làm
đạo
diễn
đến
phụ
giáo
rồi
làm
cô
giáo!
–
Như
có
một
sự
tiếp
nhận,
duy
trì,
truyền
nghề,
phát
triển
và
bảo
tồn
bộ
môn
nghệ
thuật
đờn
ca
tài
tử
và
đặt
biệt
là
lưu
truyền
và
ca
bài
bản
tài
tử
trong
cải
lương
ở
người
nữ
nghệ
sỹ
đã
có
nhiều
đóng
góp
này!
Phải
chăng
đó
là
yếu
tố
tạo
nên
một
sự
khác
biệt
ít
ỏi
trong
nhiều
thế
hệ
những
người
hát
và
biểu
diễn,
hay
chỉ
khi
nào
mang
một
trái
tim
nhà
sư
phạm
thì
mới
có
được
điều
đó
chăng
hỡi
các
bạn
nghệ
sỹ
ơi
-
trách
Người
thầy
này
phát
biểu:
“tài
tử
phải
đúng
nhịp”
–
khi
nói
đến
đây
cô
kể
về
cha
mình
–
một
nhạc
sỹ
đàn
tranh
luôn
nghiêm
khắc
với
con
mình
“cứ
1
giờ
khuya
đang
ngủ
là
vực
con
dậy
học
nhịp,
vì
trong
đêm
khuya
thanh
vắng
dễ
dàng
cảm
âm
hơn,
nghe
nhịp
chuẩn
hơn,
và
khi
thật
chuẩn
rồi
thì
người
nghệ
sỹ
mới
sáng
tạo
ra
cách
ca
riêng
của
mình,
dùng
giọng
hát
của
mình
để
thu
hút
chú
ý
người
khác
muốn
nghe
mình
hát”
–
điều
này
nay
được
lặp
lại
ở
cậu
con
trai
Hoài
Anh
Kiệt
–
cứ
khi
mọi
người
đang
ngủ
thì
Kiệt
lại
thức
để
sáng
tác.
Nghệ
sỹ
Đỗ
Quyên
còn
chia
sẻ
thêm
bên
cạnh
ca
cho
đúng
nhịp
thì
lời
thoại
cũng
phải
học,
khi
thoại
không
đàn
thế
nào
và
thoại
không
đàn
thế
nào,
hoàn
toàn
khác
nhau,
người
đàn
phải
rao
làm
cho
nghệ
sỹ
có
hứng
muốn
ca
ngay,
ngay
cả
khi
đã
mặc
bộ
đồ
hát
–
phục
trang
vào
cũng
phải
có
trách
nhiệm
–
có
khi
người
nghệ
sỹ
phải
nhập
vai
trước
khi
hóa
trang
một
tiếng
đồng
hồ,
nghĩa
là
có
sự
kết
hợp
của:
đàn,
ca,
diễn
xuất
phải
chú
trọng
–
điều
này
các
bạn
trẻ
nên
xem
và
học
hỏi
NSND
–
tiến
sỹ
Bạch
Tuyết
–
một
nhân
vật
rất
điển
hình
của
sân
khấu
cải
lương,
và
người
đạo
diễn
là
hết
sức
quan
trọng!
Không
chỉ
có
thế
đôi
nghệ
sỹ
còn
theo
dõi
tình
hình
cải
lương
hôm
nay
qua
đài
phát
thanh
với
các
chương
trình
thi
ca
cổ
và
vẫn
một
lời
ai
hoài:
“đâu
rồi
bản
tài
tử
cũ,
không
có!
Xót
xa
trước
tình
hình
mai
một
này”.
Nghệ
sỹ
Hoài
Thanh
cùng
chung
nỗi
niềm
đó
“khi
đi
chấm
điểm
cho
các
chương
trình
thi
ca
ở
người
lớn
tuổi
thì
âm
hưởng
tài
tử,
cải
lương
vẫn
còn
và
ở
những
giọng
ca
trẻ
thì
điều
này
hầu
như
không
còn
nữa!”
–
con
trai
-
ca
sỹ
Hoài
Anh
Kiệt
có
lẽ
ảnh
hưởng
từ
những
trăn
trở
của
bậc
sinh
thành
nên
mỗi
lời
anh
nói,
cả
trong
suy
nghĩ,
cảm
hứng
bài
tài
tử
cũng
theo
vào
sáng
tác,
biểu
diễn
“đem
trường
tương
tư,
tứ
đại
oán,
tẩu
mã
đem
cả
tiếng
đàn
tranh,
đàn
kìm
của
quê
hương
vào
giai
điệu
trẻ
sôi
động,”
và
“khi
học
thì
phải
biết
tiết
chế,
ví
dụ
như
một
người
nam
học
thầy
là
nữ
thì
phải
biết
tư
duy,
tiết
chế
lại
cho
phù
hợp
với
giọng
nam”
–
phải
chăng
đưa
hồn
tài
tử
vào
dòng
chảy
hôm
nay?
Trong
nỗi
niềm,
trong
ai
hoài,
trong
xót
xa
đâu
rồi
“bản
tài
từ
tử
trong
cải
lương”
gia
đình
nghệ
sỹ
không
ai
bảo
ai
vậy
mà
họ
cùng
chugn
một
nỗi
nhớ
và
hồi
tưởng
về
cải
lương
ngày
ấy,
nghệ
sỹ
Hoài
Thanh:
“nhớ
cải
lương,
nhớ
rạp
Hưng
Đạo
xưa
đặt
biệt
là
mỗi
Tết
về
có
cây
thật
to,
to
lắm
trước
rạp,
còn
có
hai
câu
đối
hai
bên
và
cả
tấm
liễng
cung
chúc
tân
xuân
nữa…
đoàn
nào
cũng
có
tuồng
hát,
Sài
Gòn
cách
nhau
một
cây
số
lại
có
rạp
hát,
nhớ
thủ
phủ
của
cải
lương:
rạp
Hưng
Đạo
xưa
rồi
bên
Cô
Bắc,
Cô
Giang,
Hội
Sân
Khấu
cả
tòa
soạn
báo
Sân
Khấu
nữa…”
còn
nghệ
sỹ
Đỗ
Quyên
“ước
gì
cải
lương
mỗi
ngày
được
diễn
3
suất,
tài
tử
vẫn
có
hướng
phát
triển
riêng”
Tự
nhiên
nào
đưa
con
đò
cứ
sớm
sớm
chiều
chiều
lại
xuôi
ngược
trên
sông,
tự
đâu
đó
sao
cánh
lục
bình
cứ
trôi
lững
lờ
trên
sóng
nước
êm
êm,
và
...
cung
đàn
hòa
tiếng
hát
đã
bao
lâu
rồi
nhỉ?
Có
lững
lờ
không?
Có
bèo
dạt
mây
trôi
không
khi
mà
tài
tử
là
hồn
của
cải
lương
mà
…
“đâu
rồi
bản
tài
tử
trong
cải
lương
nay?”
Tác
giả:
Vương
Thoại
Hồng
Chú
ý:
Việc
đăng
lại
bài
viết
trên
ở
website
hoặc
các
phương
tiện
truyền
thông
khác
mà
không
ghi
rõ
nguồn
http://www.cailuongvietnam.com
là
vi
phạm
bản
quyền
Ý kiến bạn đọc