13/4
đến
rồi
13/4
về
cũng
như
ngày
Tết
vậy,
sinh
nhật
web
lần
thứ
22
của
web
cailuongvietnam.com
lại
đến,
xin
chúc
trang
web
và
Àdmin
luôn
được
nhiều
sức
khoè.
được
sự
tin
yêu
của
bạn
đọc
và
luôn
là
nơi
dừng
bước
của
khách
mộ
điệu
nghệ
thuật
cải
lương,
quá
khứ
vàng
son
hay
một
tương
lai
vô
định
với
những
giấy
phút
tìm
về,
trăn
trổ
hướng
đi,
phát
triển...
hay...
Xem
tiếp...
CLVNCOM
-
Nhiều
bạn
bè
hỏi
"đi
chừng
nào
về",
mình
thường
trả
lời
khi
nào
thấy
nhớ.
Và
mới
năm
rồi,
khi
cái
nhớ
dâng
cao
mình
lại
về
thăm
làng
An
Hòa
nơi
có
"Tha
La
Xóm
Đạo",
nơi
có
Bánh
Canh
Trảng
Bàng
và
Bánh
Tráng
phơi
sương,
thấy
vui
vài
ngày
đầu
nhưng
sao
đó
tôi
nhận
ra
cái
chất
xưa
yên
bình
làng
quê
nay
đã
không
còn,
bà
con
nghèo
bán
vé
số
có
mặt
hầu
hết
các
tụ
diểm
đông
người
như
quán
cà
phê,
siêu
thị,
chợ....kinh
tế
thị
trường
tư
bản
chủ
nghĩa
dường
như
làm
hài
lòng
rất
nhiều
người
đang
ăn
nên
làm
ra...và
cũng
có
vô
số
người
lạ
lẫm
không
biết
nó
là
gì,
những
nguời
không
may
mắn
hay
thức
thời
đều
bị
bỏ
lại
phía
sau...Một
số
được
sưởi
ấm
qua
các
đợt
từ
thiện,
những
giữa
xã
hội
người
ta
luôn
nói
tiền
muôn
bạc
tỷ
thì
những
số
tiền
từ
thiện
cứ
như
nước
đổ
lá
môn..
Cái
xóm
Tha
La
đó,
sinh
ra
và
lớn
lên
chẳng
thấy
gì
là
hay,
những
năm
80
và
trước
đó,
con
gái
lớn
lên
thì
"chằm
nón",
con
trai
thì
làm
ruộng,
rảnh
rang
thi
chẻ
ép
lép
làm
vành
nón.
Trưa
nào,
cũng
tụ
tập
cả
đám
vừa
chằm
nón
vừa
nghe
cải
lương.
Có
một
thời
gian,
làng
nón
bổng
được
'vinh
danh"
qua
bải
"Chiếc
nón
bài
thơ".
Nhiều
nguòi
con
trai
Tha
La
trong
đó
có
tôi
lớn
lên
các
đầu
ngón
tay
có
vết
sẹo
do
nghề
nghiệp
chẻ
ép
lép
làm
vành
nón
Tha
La
lắm
khi
tôi
muốn
bỏ
lại
đằng
sau
đễ
lên
Sài
Gòn
cách
hai
tiếng
đế
gột
rứa
cái
qụê,
cái
nghèo,
cái
con
đường
đất
đỏ
mà
đi
xe
có
cám
giác
như
là
đi
ngựa,
con
đường
này
chỉ
chạy
từ
thị
trấn
Trảng
Bàng
đến
ngã
ba
An
Hòa,
không
băng
qua
xóm
đạo
nên
người
xóm
đạo
lúc
nào
củng
sống
trong
cành
"
Bụi
đùng
quanh
ngỏ
vắng,
khói
đùng
quanh
nóc
tranh".
Người
Tha
La
sạm
nắng
vì
"
giữa
mùa
nắng
vàng
tanh".
Nhiều
người
nghe
bài
"
Hận
Tha
La
"
cứ
hỏi
"
phải
Tha
La
Tây
Ninh
mình
không
hay
Tha
La
nào
khác
"
Nếu
ai
sinh
ra
vào
thời
điểm
đất
nước
hoá
rồng,
những
cuộc
thi
sinh
viên
rầm
rộ
tầm
cỡ
quốc
gia,
nền
kinh
tế
toàn
cầu
với
chủ
trương
hoà
nhập
mà
không
hoà
tan....những
sinh
viên
tranh
luận
uyên
thuyên
về
sự
hoá
hổ,
hoá
rồng...mà
lòng
đầy
kính
phục...đêm
đêm
đám
thanh
niên
không
ngủ,
lăn
theo
trái
banh
các
giải
khu
vực
trong
nước
và
ngoài
nước,
thấy
được
phần
nào
thế
giới
bên
ngoài
qua
Tivi
.
Sự
chuyền
mình
của
đất
nước
có
thể
thấy
rõ
từ
những
sinh
hoạt
hằng
ngày
như
từng
kiểu
tóc
mới,
thời
trang
mới,
hàng
hiệu...
và
phong
trào
hàng
Việt
hàng
nội
chất
lượng
cao
để
bảo
vệ
hàng
Việt......thời
đi
xe
đạp
cóc
cách
với
bàn
đạp
cây,
thời
"Một
ngàn
lời
nói
không
bẳng
một
làn
khói
xe
Honda"
qua,
thời
hội
nhập
toàn
cầu
lại
đến
với
xe
hơi,
kỹ
thuật
số,
công
nghệ
cao,
nhiều
người
đầu
tư
làm
chơi
ăn
thiệt,
mua
một
mảnh
đất
sáng
thì
chiều
có
lời
bạc
tỷ...hơn
cả
trúng
số,
thời
trúng
đất,
trúng
mùa,
trúng
chứng
khoán,
trúng
vàng
...Nhiều
em
may
mắn
sinh
ra
và
lớn
lên
khu
đất
vàng,mảnh
đất
vàng
và
những
đứa
trẻ
bị
bỏ
rơi
phía
sau,
những
đứa
trẻ
lớn
lên
cùng
với
những
người
già
đầu
tắt
mặt
tối,
chân
lắm
tay
bùn
lạ
lẫm
với
hai
từ
sinh
nhật,
những
đứa
trẻ
lớn
hơn
rành
như
sáu
câu
vọng
cổ
khi
tranh
luận
về
cuộc
sống,
cuộc
sống
không
cần
những
lùm
xanh
lá,
mà
chỉ
cần
gốc
bự
mà
thôi
thì
cuộc
sống
mới
có
sự
yên
bình,
còn
không
thì
phải
bon
chen.....có
những
em
bị
xã
hội
bỏ
sau
lưng,
cũng
không
biết
vì
sao
mình
nghèo
dù
làm
hết
sức,
chạy
vạy
khắp
nơi,
sống
đủ
thứ
nghề...những
đứa
trẻ
đi
trên
ngay
quê
hương
mình
cảm
thấy
tủi,
vì
nó
đã
trở
thành
những
khu,
mảnh
đất
vàng
tu
bao
đời
mới
chạm
tới
được...những
đứa
trẻ
chỉ
dựa
cột
mà
nghe
đồng
bạn
trang
lứa....
Giờ
thì
con
đường
đất
đỏ,đường
quê
được
trải
nhựa,
đuợc
đặt
tên,
nhiều
nghề
nghiệp
truyền
thống
cũng
không
còn
hay
đang
bị
mai
một,
nhiều
những
cánh
đồng
ruộng
cò
bay
"gãy
cánh"
giờ
trờ
thành
"
Khu
công
nghiệp,
Vườn
Công
Nghiệp",
một
số
nông
dân
đổi
đời
ngay
tại
mảnh
đất
của
mình
không
cần
phài
"đi
hợp
tác,
đi
thành
phồ,
đi
nước
ngoài"
Tôi
và
nhiều
bạn
trẻ
cùng
thế
hệ
,
lập
nghiệp
tha
hương
bằng
sức
lao
động
chân
tay
hay
bằng
con
đường
học
vấn
với
đồng
lương
căn
bản
thì
kiếm
được
đồng
nào
xào
hết
đồng
đó,
cũng
chung
số
phận
cánh
cò,
giờ
không
còn
đất
dung
thân
chớ
nói
chi
là
bay
thẳng
cánh.
Nhìn
quanh
cũng
có
những
bạn
trang
lứa
trở
thành
đại
gia
nhưng
đa
số
là
những
bạn
năng
động,
thông
minh,
trí
thức
hay
có
gốc...mỗi
khi
tụ
hợp
lại
ai
cũng
nói
về
công
việc
của
mình...nên
khoảng
cách
giữa
giàu
và
nghèo
trong
xã
hội
ngày
càng
xa
ngay
tại
nơi
mình
lớn
lên
và
sinh
ra
Và
tôi
thật
sự
thấy
nhà
cao
tầng
nhiều
nơi,
nhiều
khu
công
nghiệp
thu
hút
hàng
nghìn
công
nhân
từ
những
miền
quê,
miền
đồng
ruộng
tay
lấm
chân
bùn,
một
sự
dịch
chuyển
từ
nông
nghiệp
sang
công
nghiệp
và
tôi
thấy
cuộc
đời
làm
công
nhân
của
những
người
xung
quanh
tôi
thật
đáng
thương,
lãnh
đồng
nào
xào
đồng
đó,
ở
những
khu
nhà
trọ
chật
hẹp,
phải
trả
tiền
lời
ứng
trước
cho
cha
yếu,
mẹ
già,
con
đau...những
con
đường
cao
tốc,
đại
lộ
nhiều
làn
xe,
những
nhà
mặt
tiền,
những
hàng
cây
làm
đẹp
mỹ
quan
mọc
bất
thình
lình,
những
chiếc
xe
bò,
xe
đạp,
xe
honda
phải
nhường
đường
cho
những
chiếc
xe
hơi,
những
chiếc
xe
hơi
"khủng"...nơi
nào
phát
triển
người
dân
ngay
chỗ
đó
hay
những
nhà
qui
hoạch,
đầu
tư
giàu
lên
họ
có
điều
kiện
sở
hữu
những
khu
đất
rẻ
bỗng
dưng
thành
vàng,
thành
mặt
tiền
còn
những
nơi
khác
phải
chịu
thiệt
Một
sự
so
le
từ
khởi
điểm
cho
đến
kết
thúc...một
khoảng
cách
giữa
giàu
và
nghèo,
giữa
đại
gia
và
giới
công
nhân...đòi
hỏi
sự
hy
sinh
của
nhiều
người
?
Nghệ
sĩ
nhân
dân
nào
hát
lên
tiếng
nói
cho
những
đứa
trẻ
bị
bỏ
phía
sau?
những
đợt
từ
thiện
nào
làm
cho
con
em
có
thể
đứng
vững
ngang
bằng
với
các
bạn
bình
thường
khác?
Tác
giả
bài
viết:
khangianhandan
-
CLVNCOM
Ý kiến bạn đọc