Họ
rất
vui
mừng
và
hãnh
diện
khi
có
con
cháu
là
nghệ
sĩ
cải
lương
tài giỏi.
Nghệ
sĩ
Trương
Hoàng
Long
tên
thật
là
Lý
Thành
Long,
sanh
năm
1945,
quê
quán
ở
xã
Đôn
Châu,
quận
Trà
Ôn,
tỉnh
Trà
Vinh,
ông
nội
của
anh
là
người
Hoa,
từ
bên
Tàu
sang
Việt
Nam
sinh
sống.
Cha
anh
cũng
nối
nghề
thương
mãi
trong
giới
thương
buôn
người
Hoa
nhưng
ông
mê
xem
hát
cải
lương
và
thường
tham
gia
những
tổ
chức
dờn
ca
tài
tử
ở
địa
phương.
Nhạc
sĩ
Bảy
Bá
Ông
rất
mê
tiếng
đờn
tranh
của
nhạc
sĩ
Bảy
Bá,
xin
thọ
giáo
ông
thầy
nhạc
sĩ
trẻ
Bảy
Bá
nhưng
ông
không
có
khiếu
âm
nhạc
nên
ông
nghĩ
đến
việc
cho
con
ông
học
đờn.
Nghệ
sĩ
Bảy
Bá
vì
có
máu
giang
hồ,
anh
không
thể
ở
Đôn
Châu,
một
làng
quê
bé
nhỏ
yên
tỉnh
nên
ông
đi
lưu
lạc
lên
Saigon,
tìm
nơi
phồn
hoa
đô
hội,
tìm
cách
sinh
sống
trong
giới
ca
nhạc
sĩ
ở
SÁI
Thành
hoa
lệ.
Nhạc
sĩ
Bảy
Bá
được
mời
đàn
cho
quán
cổ
nhạc
Đức
Thành
Hưng
sau
chợ
Sàigòn.
Anh
cũng
đờn
cho
Đài
Phát
Thanh
Pháp
Á.
Sau
đó
nhạc
sĩ
Bảy
Bá
được
đoàn
Việt
Kịch
Năm
Châu
thu
nhận
vào
Ban
cổ
nhạc
đờn
cho
gánh
hát
Năm
Châu
khi
đoàn
hát
đi
lưu
diễn
ở
HàNội.
Nhạc
sĩ
Bảy
Bá
đờn
cho
đoàn
hát
và
anh
cũng
soạn
tuồng
nổi
danh
với
nghệ
danh
là
soạn
giả
Viễn
Châu.
Năm
15
tuổi,
em
Lý
Thành
Long
mê
ca
hát
quá
nên
được
cha
dẫn
lên
Saigon
ký
thác
cho
bạn
đồng
hương
Bảy
Bá
dạy
ca
cổ.
Em
được
cha
đóng
tiền
học
và
tiền
ăn
ở
tại
nhà
của
nhạc
sĩ
Bảy
Bá,
em
siêng
năng,
dễ
dạy,
được
Bảy
Bá
xem
như
con
ruột
nên
anh
tận
tâm
chỉ
dạy
cho
em
ca
rành
rẽ
ba
Nam,
sáu
Bắc,
bảy
Bài
và
vọng
cổ.
Năm
1960,
Nhạc
sĩ
Bảy
Bá
đặt
nghệ
danh
cho
Lý
Thành
Long
là
Trương
Hoàng
Long
và
giới
thiệu
với
soạn
giả
Điêu
Huyên
cho
em
đi
hát
với
đoàn
cải
lương
Sài
Thành
để
tiếp
tục
học
về
diễn
xuất
và
vũ
đạo
tuồng
cổ.
Trên
sân
khấu
đoàn
cải
lương
Sài
Thành,
Trương
Hoàng
Long
ca
cổ
nhạc
chắc
nhịp,
hơi
rông,
hát
thành
công
trong
các
vai
kép
ba,
kép
nhì
trong
hai
năm.
Sau
đó
Trương
Hoàng
Long
đi
hát
đoàn
Thái
Dương
–
Út Trà
Ôn,
đoàn
hát
Thành
Được
-
Út
Bạch
Lan,
đoàn
Xuân
Liên
Hoa
của
đội
nghệ
sĩ
Thanh
Điền
–
Thanh
Kim
Huệ…Trương
Hoàng
Long
diễn
xuất
rất
đặc
sắc
trong
vai
Võ
Đại
Lang,
tuồng
Ai
Bán
Ân
Tình
tức
tuồng
Võ
Tòng
Sát
Tẩu,
vai
Hoàng
Tử
Vương
Trúc
trong
tuồng
Tiếng
Hát
Rừng
Hoang.
Đó
là
hai
vai
tuồng
mà
Trương
Hoàng
Long
được
khán
giả
yêu
mến
nhiều
nhất.
Giọng
ca
chân
phương
Năm
1968,
nghệ
sĩ
Trương
Hoàng
Long
theo
đoàn
hát
Kiên
Giang
của
ông
bầu
Hoàng
Mật
đi
lưu
diễn
một
thời
gian
dài
ở
miền
Trung.
Lúc
đó
trong
đoàn
hát
Kiên
Giang,
Trương
Hoàng
Long
kết
bạn
thân
thiết
với
các
nghệ
sĩ
Trường
Ninh,
Minh
Viễn,
Thanh
Hiền,
Hữu
Lộc,
soạn
giả
Hoa
Phượng,
họa
sĩ
Phan
Phan
và
chuyên
viên
ánh
sáng
Chín
Siểng.
Những
người
bạn
nghệ
sĩ
nầy
bồi
dưỡng
cho
khả
năng
diễn
xuất
ngày
một
tinh
tế
của
nghệ
sĩ
Trương
Hoàng
Long.
Nghệ
sĩ
Trương
Hoàng
Long
cộng
tác
với
đoàn
Kiên
Giang,
một
đoàn
hát
bực
trung
nên
Trương
Hoàng
Long
được
nhiều
dịp
hát
vai
kép
chánh
và
được
hát
tuồng
của
soạn
giả
Hoa
Phượng
nên
anh
tiến
bộ
rất
nhanh.
Anh
nổi
tiếng
qua
các
tuồng
Đời
Luận
Anh
Hùng,
Giữa
Chốn
Bụi
Hồng,
Tần
Nương
Thất…
Tuy
nhiên
nghệ
sĩ
Trương
Hoàng
Long
thành
công
nhiều
nhất
không
phải
là
vai
kép
mùi
hát
cặp
với
đào
mùi,
mà
anh
thành
công
trong
các
vai
từ
sồn
sồn
đến
vai
lão,
mà
phải
là
vai
lão
mùi,
vai
lão
hiền,
trung
thần
nghĩa
khí
chớ
không
phải
các
vai
lão
độc,
lẵng
hay
lão
ác,
vai
nịnh.
Nghệ
sĩ
Trương
Hoàng
Long
có
giọng
ca
chân
phương,
trầm
ấm,
khoẻ
khoắn
với
âm
vực
rất
rộng,
nghe
sang
sảng
như
chuông
ngân
nhưng
gương
mặt
của
anh
rất
hiền,
có
vẻ
trung
hậu,
mắt
luôn
nhìn
thẳng,
thái
độ
trầm
tỉnh,
từ
tốn.
Đó
là
phong
cách
của
Trương
Hoàng
Long
ở
cuộc
đời
thường
nên
đã
ảnh
hưởng
đến
phong
cách
trình
diễn
của
anh
trên
sân
khấu.
Nhân
đây,
tưởng
cũng
nên
nhắc
qua
những
trường
hợp
của
các
nghệ
sĩ
người
gốc
Hoa
như
các
anh
Ba
Xây(
tên
Tất
Xây),
Hoài
Trúc
Phương,…
các
anh
cũng
có
giọng
ca
chân
phương,
trầm
ấm
và
diễn
xuất
rất
hay
nhưng
lại
không
được
Tổ
đải
như
nghệ
sĩ
Út
Trà
Ôn.
Các
nghệ
sĩ
gốc
Hoa:
Ba
Xây,
Hoài
Trúc
Phương,
Trương
Hoàng
Long
đều
thủ
diễn
các
vai
lão
trung
thần,
thuộc
dạng
kép
nhì
hoặc
kép
ba
chớ
không
thể
trở
thành
kép
mùi
được.
Đó
là
chuyện
khó
hiểu,
chưa
có
người
quan
tâm
phân
tích
và
lý
giải.
Quá
trình
nghệ
thuật
Sau
năm
1975,
nghệ
sĩ
Trương
Hoàng
Long
trở
về
quê
hương
Trà
Ôn
một
thời
gian.
Đến
năm
1976,
Trương
Hoàng
Long
hát
chánh
cho
đoàn
cải
lương
Tiền
Giang
trong
suốt
10
năm,
từ
năm
1976
đến
năm
1986.
Ở
sân
khấu
đoàn
cải
lương
Tiền
Giang,
Trương
Hoàng
Long
có
những
vai
diễn
thành
công
như
vai
Trương
Định
trong
vở
tuồng
Bình
Tây
đại
nguyên
soái
của
soạn
giả
Nguyễn
Thành
Châu
do
nữ
nghệ
sĩ
tiền
phong
Phùng
Há
đạo
diễn,
Trương
Hoàng
Long
được
huy
chương
vàng
diễn
viên
trong
Hội
Diễn
Sân
Khấu
Cải
Lương
toàn
quốc
năm
1980.
Năm
1986,
Trương
Hoàng
Long
về
hát
cho
đoàn
hát
Phước
Chung,
anh
thủ
vai
Thạch
Sanh,
vai
chánh
trong
tuồng
Thạch
Sanh
Lý
Thông.
Năm
1988,
Trương
Hoàng
Long
cũng
đã
để
nhiều
ấn
tượng
tốt
qua
các
vai
lão
trong
tuồng
Bài
Ca
Tìm
Mẹ,
Trả
Lại
Tình
Xưa,
Võ
Tòng
Sát
Tẩu,
Xác
Quỷ
Tình
Người…
Sau
đó,
sân
khấu
cải
lương
ngày
bị
thu
hẹp
đất
diễn,
nhiều
rạp
hát
đổi
thành
vũ
trường,
quán
ăn
ca
nhạc
hoặc
thành
những
địa
điểm
dành
cho
đám
cưới,
tiệc
tùng,
còn
lại
ít
rạp
hát
cải
lương
và
khán
giả
ngày
một
thưa
vắng,
nghệ
sĩ
Trương
Hoàng
Long
cũng
như
các
nghệ
sĩ
bạn
xoay
qua
kiếm
sống
bằng
cách
đóng
các
vai
tuồng
trong
các
video
cải
lương.
Trong
địa
hạt
băng
tuồng
cãi
lương,
Trương
Hoàng
Long
cũng
có
những
vai
tuồng
đáng
nhớ
như
vai
Ba
Mơ
trong
tuồng
Đắng
Cay
Đời
Mẹ,
vai
Sáu
Hảo
trong
tuồng
Nợ
Nước
Mắt,
vai
Nguyễn
Trung
Thành
trong
tuồng
Tần
Nương
Thất,
vai
Xuân
Lão
tuồng
Lâm
Sanh
Xuân
Nương,
vai
thầy
giáo
trong
Lương
Sơn
Bá
Chúc
Anh
Đài,
vai
Hoàng
Phủ
Khánh
trong
tuồng
Mạnh
Lệ
Quân….
Nối
tiếp
niềm
đam
mê
của
cha
truyền
lại,
Trương
Hoàng
Long
đã
thành
một
nghệ
sĩ
tài
năng
như
cha
của
anh
mong
muốn,
như
ông
thầy
Bảy
Bá
kỳ
vọng
khi
truyền
nghề
cho
anh
và
chính
bản
thân
của
Trương
Hoàng
Long
khi
đeo
đuổi
hơn
bốn
chục
năm
theo
nghệ
thuật
sân
khấu
cải
lương,
anh
rất
vui
và
sống
huy
hoàng
trong
thời
hoàng
kim
của
sân
khấu
cải
lương
và
hiện
nay
anh
tuy
vẫn
theo
nghiệp
Tổ
nhưng
trong
lòng
anh
quá
nuối
tiếc
một
thời
vàng
son
đã
qua
chưa
biết
đến
kiếp
nào
mới
phục
hồi
trở
lại.
Trên
sân
khấu
cải
lương
xưa,
khi
nhân
vật
chánh
bị
chết
vì
tà
ma
ngoại
đạo
thì
có
thần
tiên
giáng
trần,
hóa
phép
cứu
sống.
Ngày
nay
cũng
là
sân
khấu
cải
lương,
cái
thời
mạt
vận
của
cải
lương
tới
đã
lâu,
sắp
chết
rồi,
chẳng
biết
có
ông
Tiên
bà
Thánh
nào
có
giáng
trần
để
hóa
phép
cứu
sống cải
lương
chăng?
SG
Nguyễn
Phương
NS
Trương
Hoàng
Long:
Tài
không
thắng
thời
''Thiệt
ra,
nói
về
mình
khó
quá,
nhất
là
nghệ
sĩ
nữa,
không
khéo
người
ta
nói
mình
khéo
vẽ
vời,
tô
điểm.
Lúc
đương
thời
cần
nói
thì
lại
không
nói,
nay
về
hưu
kể
lại
hóa
ra
mình
ôm
hào
quang
quá
khứ
mà
sống.
Hơn
nữa
nghề
hát
với
tôi
là
duyên
nghiệp,
mê
hát
đi
hát
cho
đã
được
hóa
thân
vào
niềm
đam
mê
của
mình
thì
có
gì
vui
sướng
cho
bằng,
sống
ớ
đời
đâu
phải
ai
ước
gì
được
nấy
đâu..."
NS
Trương
Hoàng
Long
đã
nói
với
tôi
như
vậy,
anh
có
ý
khước
từ
không
muốn
nói
về
mình.
Một
lần,
hai
lần,
ba
lần...
Chúng
tôi
cứ
''dây
dưa''
như
vậy
đến
gần
hai
năm.
Công
việc
cuốn
tôi
đi
mãi,
tình
cờ,
đầu
năm
Tết
Canh
Dần
(2010)
gặp
lại
anh,
chúng
tôi
mừng
vì
gặp
nhau,
bên
ly
cà
phê
đá
buổi
sáng
đầu
xuân,
bỗng
dưng
anh
cao
hứng
nói
chuyện
rất
vui...
và
tôi
đã
tranh
thủ
ghi
lại
trong
bộ
nhớ
của
mình.
Từ
lâu,
tôi
thích
giọng
ca
mùi
mẫn
của
anh,
không
giống
ai,
rất
riêng
của
anh,
nhất
là
lối
sắp
nhịp
điêu
luyện,
tinh
quái.
Anh
không
ca
ào
ạt
mà
ca
như
ru,
thì
thầm
nhỏ
nhẹ.
Theo
lời
anh
Phương
Tùng
(đoàn
Long
An)
ngày
trước
NS
Thành
Được
rất
thích
giọng
ca
của
Trương
Hoàng
Long,
bấy
nhiêu
cũng
đủ
bảo
chứng
tài
nghệ
một
nghệ
sĩ,
theo
chủ
quan
của
tôi,
là
có
tài
mà
không
gặp
thời.
Anh
Trương
Hoàng
Long
mến
tôi
vì
công
việc
sáng
tác,
vì
tánh
tình
vui
vẻ
cởi
mở.
Chúng
tôi
từng
là
hàng
xóm
với
nhau
gần
bảy
tám
năm
trời,
nhà
đối
diện
nhau,
ở
hai
bên
bờ
con
kinh
nước
đen
ở
bến
Phú
Lâm.
Và
xa
hơn,
năm
1978
chúng
tôi
cùng
dự
Liên
hoan
SKCN
phía
Nam
tại
Tiền
Giang,
anh
hát
chánh
đoàn
Tiền
Giang,
thủ
vai
Trương
Công
Định
trong
vở
Ngọn
cờ
đầu
(Bình
Tây
Đại
Nguyên
Soái)
của
tác
giả
NSND
Nguyễn
Thành
Châu
(Năm
Châu)
còn
tôi
hát
chánh
đoàn
Tây
Ninh,
thủ
vai
Lê
Trung
Hiệp
trong
vở
Trăng
sáng
làng
Kha
của
tác
giả
Thanh
Hiền
-
Xuân
Phát,
Hoa
Phượng
chấp
bút
và
đạo
diễn.
Quen
thân
vậy,
nhưng
thời
gian
trò
chuyện
riêng
với
nhau
rất
ít,
gặp
nhau
qua
công
việc
thì
nhiều,
kể
cả
lần
tâm
sự
này
của
anh
với
tôi
cũng
qua
công
việc.
Tôi
biết
anh
rất
rành
qua
sân
khấu,
còn
một
chút
riêng
tư
của
anh
thì
tôi
không
biết
gì.
Anh
kể
...
TRÀ
VINH
NƠI
CÓ
TRUYỀN
THỐNG
HÁT
CẢI
LƯƠNG
Tôi
sinh
năm
1945,
tại
xã
Lương
Hòa
-
huyện
Châu
Thành
-
tỉnh
Trà
Vinh.
Tên
thật
là
Lý
Thành
Long.
Cùng
quê
quán
với
NS
Đặng
Vinh
Quang
(Viễn
Trình),
lúc
ở
nhà
chúng
tôi
là
bạn
thân
từng
đi
chơi
đờn
ca
tài
tử
với
nhau,
theo
nhạc
sư
Hai
Phát,
ông
Tám
Tảo,
ông
Sáu
Vĩnh,
ông
Bảy
Hoa
giao
lưu
khắp
Anh
Long,
Trà
Vinh,
Sa
Đec.
Ba
tôi
quen
thân
với
soạn
giả
Viễn
Châu.
Thấy
tôi
có
khiếu
văn
nghệ,
mà
nhà
tôi,
quê
hương
tôi,
bà
con
ai
cũng
mê
ca
vọng
cổ.
Ba
tôi
quyết
định
dẫn
tôi
lên
Sài
Gòn
gởi
cho
soạn
giả
Viễn
Châu
dạy
cho
tôi
ca
hát
cứng
hơn,
có
đủ
bản
lĩnh
để
trở
thành
một
nghệ
sĩ
hẳn
hoi.
Soạn
giả
Viễn
Châu
thương
tôi
nên
chỉ
dạy
rất
tận
tình,
đồng
thời
ông
còn
lấy
họ
Trương
của
mình
đặt
nghệ
danh
cho
tôi
là
Trương
Hoàng
Long.
Đối
với
soạn
giả
Viễn
Châu,
ngoài
tình
thầy
trò,
ông
còn
là
người
cha
đỡ
đầu
cho
tôi
trên
bước
đường
đi
theo
nghệ
thuật.
Cho
đến
hôm
nay,
đã
mấy
mươi
năm
qua,
tình
nghĩa
thầy
trò,
cha
con
càng
thêm
sâu
đậm
và
trong
thâm
tâm
tôi
đã
xem
ông
như
cha
ruột
của
mình.
Tôi
tự
hào
vì
được
ông
cho
họ
Trương
để
có
một
Trương
Hoàng
Long
ngày
hôm
nay.
Tôi
chính
thức
rời
nhà
ba
Bảy
(soạn
giả
Viễn
Châu,
còn
có
nghệ
danh
khác
rất
nổi
tiếng,
khi
ông
thủ
cây
đờn
tranh,
danh
cầm
Bảy
Bá,
nên
mọi
người
vẫn
gọi
ông
là
anh
Bảy,
chú
Bảy,
bác
Bảy,
hay
ba
Bảy)
gia
nhập
vào
đoàn
Sài
Thành
Ca
Kịch
của
soạn
giả
Điêu
Huyện
vào
năm
1960,
bắt
đầu
một
cuộc
đời
mới
trên
SK
Cải
lương.
VUI
VỚI
CUỘC
ĐỜI
RÀY
ĐÂY
MAI
ĐÓ
Hát
ở
đoàn
Sài
Thành
được
mấy
năm,
đến
1964,
soạn
giả
Điêu
Huyền
đau
nặng
phải
về
Sài
Gòn
chữa
trị,
đoàn
Sài
Thành
tan
rã,
tôi
qua
hát
cho
đoàn
Lan
Hương
-
Hoàng
Mật,
đến
năm
1968
thì
tôi
theo
soạn
giả
Hoa
Phượng
về
hát
đoàn
Hoa
Phượng
cho
tới
năm
1970,
đoàn
Thái
Dương
của
bà
Tiêu
Thị
Mai
mời
soạn
giả
Hoa
Phượng
về
phụ
trách
nghệ
thuật.
Anh
Hoa
Phượng
đã
đưa
tôi
về
hát
đoàn
Thái
Dương
1
chung
với
các
nghệ
sĩ
như
cậu
Mười
-
út
Trà
ôn,
Ngọc
Bích,
Minh
Đức...
Tưởng
đã
yên,
cuộc
đời
tôi
sẽ
lên
hương
khi
về
hát
ở
một
đại
bang
lớn
nhất
Sài
Gòn
thời
đó.
Bất
ngờ
bà
Tiêu
Thị
Mai
bị
kẻ
cướp
sát
hại,
bà
mất,
đoàn
Thái
Dương
tan
rã,
soạn
giả
Hà
Triều
-
Hoa
Phượng
mướn
lại
xác
gánh
của
đoàn
lập
đoàn
Tân
Thái
Dương
-
Hà
Triều
-
Hoa
Phượng,
tôi
được
lăng-xê
cho
hát
kép
chánh.
Những
vai
tôi
tâm
đắc
như
Liễu
Khánh
Nhạc
trong
vở
Trường
tương
tư,
Lê
Long
Hồ
trong
Tuyệt
tình
ca,
Kiều
Quế
Phương
Trong
sương
mù
trên
non
cao...
Tôi
biết
viết
tuồng,
biết
dàn
dựng
và
nắm
được
một
số
mấu
chốt
của
sân
khấu
là
nhờ
thời
gian
này
được
gần
gầi,
nhận
được
sự
chỉ
dạy
tận
tình
của
hai
đàn
anh
tài
năng
bậc
thầy.
Năm
1972,
đoàn
hát
chúng
tôi
về
diễn
tại
Phan
Rang,
tôi
và
nghệ
sĩ
Nam
Bình
bị
bắt
quân
dịch,
không
có
người
hát,
buộc
lòng
anh
Hoa
Phượng
cho
rã
gánh.
Trong
trại
lính
tôi
tìm
cách
uống
thuốc
phá
phổi,
nên
khi
khám
sức
khỏe
thấy
phổi
tôi
không
ổn
họ
chê,
rồi
tôi
được
cho
ra
quân.
Sau
đó,
tôi
gia
nhập
đoàn
Thành
Được
-
út
Bạch
Lan
(đoàn
út
Bạch
Lan
-
Thành
Được
được
thành
lập
sau
đoàn
này).
Đoàn
hoạt
động
một
thời
gian
thì
NS
Thành
Được
rời
đoàn,
buộc
đoàn
phải
đổi
bảng
hiệu
là
đoàn
Kim
Thanh.
Lúc
đó,
anh
Thành
Được
là
ngôi
sao
ăn
khách
nhất
của
SK
Cải
lương.
Tại
đây
tôi
gặp
lại
ba
Bảy
Viễn
Châu
đờn
cho
đoàn,
tôi
diễn
thay
vai
anh
hai
Thành
Được
trong
vở
Ai
bán
ân
tình.
Rồi
đoàn
Kim
Thanh
cũng
ngưng
hoạt
động,
tôi
được
ông
bầu
Hai
Xe,
người
ở
NhaTrang
cùng
với
NS
Tư
Giò
mời
về
đoàn
Hùng
Vương
tập
tuồng
ở
miếu
Ngũ
Hành.
Tôi
với
NS
Hà
Bửu
Tân
là
đôi
bạn
thân
cùng
tuổi,
khi
ấy
Hà
Bửu
Tân
lấy
nghệ
danh
là
Tấn
Bửu...
Cuộc
đời
trai
tráng
khi
đó
thật
bấp
bênh,
tôi
bị
bắt
quân
dịch
lần
thứ
hai
tại
Sài
Gòn,
lại
khám
sức
khỏe
thấy
không
tốt,
họ
lại
cho
tôi
ra
quân,
lúc
ấy
tôi
được
NS
Thanh
Điền
mời
về
hát
đoàn
Xuân
Liên
Hoa,
đứng
nhì
bên
cạnh
Dũng
Thanh
Lâm.
Có
lần,
trong
đêm
diễn
của
đoàn,
tôi
bị
bệnh
tưởng
chết
phải
rời
bỏ
sân
khấu
trong
một
thời
gian
dài
là
do
hậu
quả
của
lần
phá
phổi
trước,
vết
thương
ấy
bất
ngờ
quật
lại
tôi.
Trong
khi
Tây
Y
bó
tay,
tôi
tưởng
mình
vắn
số
xong
đời,
mai
nhờ
có
anh
Hải
chồng
chị
Hồng
Hoa
quen
biết
một
ông
thầy
thuốc
nam
đã
cho
tôi
uống
thuốc
và
tận
tình
chạy
chữa,
tôi
không
ngờ
mình
được
cứu
sống.
Tôi
luôn
nhớ
ơn
ông
thầy
thuốc
nam,
vợ
chồng
anh
Hải,
chị
Hồng
Hoa,
anh
Phương,
chị
Liên
Chi.
Tình
nghĩa
nghệ
sĩ
sao
mà
ấm
áp,
thân
thuộc.
hơn
cả
người
thân
của
dòng
họ,
gia
đình.
Vậy
là
tôi
lại
được
tiếp
tục
nghề
hát...
Niềm
vui
nhân
đôi,
lúc
sức
khỏe
bình
phục
cũng
là
lúc
đất
nước
hết
chiến
tranh,
thống
nhất
Tổ
quốc.
Tôi
đi
hát
cho
đoàn
Tân
Dạ
Lý
cùng
với
Vũ
Linh
tạo
thành
một
bộ
đôi
rất
ăn
khách.
Suốt
thời
gian
ấy,
đoàn
Tân
Dạ
Lý
diễn
tới
đâu
được
bà
con
ở
đó
ủng
hộ
nhiệt
tình.
Một
thời
gian
sau,
tỉnh
Tiền
Giang
có
chủ
trương
nhập
bốn
đoàn
cải
lương
Tân
Dạ
Lý,
Hoàng
Ngọc
Ân,
Hương
Xuân
-
Trọng
Nghĩa,
Hoa
Anh
Đào
-
Kim
Lệ
Thủy
để
thành
lập
đoàn
Cải
lương
Tiền
Giang.
Tôi
vẫn
là
kép
chánh
và
còn
được
anh
em
bầu
vào
Ban
lãnh
đạo
đoàn,
tôi
đã
hát
và
làm
việc
tại
đoàn
cải
lương
Tiền
Giang
đúng
10
năm...
Trở
về
TP
HCM:
SK
Cải
lương
ở
các
tỉnh
có
nhiều
biến
động,
đoàn
CL
Tiền
Giang
không
tránh
khỏi
quy
luật
chung.
Nhiều
nghệ
sĩ
tài
năng
rời
khỏi
đoàn,
lãnh
đạo
Sở
Văn
hóa
có
chủ
trương
thành
lập
đoàn
nghệ
thuật
tổng
hợp
ca
múa
nhạc
-
cải
lương.
Sau
mười
năm
từ
diễn
viên
rồi
làm
lãnh
đạo
đoàn,
tôi
cảm
thấy
mệt
mỏi
và
không
phù
hợp
với
môi
trường
hoạt
động
mới
nên
đã
xin
rời
đoàn,
tiếp
tục
cuộc
phiêu
lưu
mới
của
người
nghệ
sĩ
biểu
diễn
trên
sân
khấu
TPHCM.
Năm
1985,
tôi
được
ban
phụ
trách
đoàn
Phước
Chung
mời
về
hát
chia
với
NS
Minh
Phụng.
Đến
năm
1988,
NS
Minh
Phụng
rủ
tôi
cùng
về
hát
chung
ở
nhà
hát
CL
Trần
Hữu
Trang,
đây
là
nhà
hát
mà
tôi
có
thời
gian
hoạt
động
lâu
nhất.
Có
nhiều
vai
diễn
hay,
cho
đến
năm
2005,
thì
tôi
được
nghỉ
hưu,
tạm
chấm
dứt
45
năm
đi
hát
liên
tục
của
mình.
Thỉnh
thoảng,
tôi
lại
xuất
hiện
trên
màn
ảnh
truyền
hình
cho
đỡ
nhớ
nghề.
HÀNH
TRANG
CỦA
45
NĂM
ĐI
HÁT
Kể
ra
tôi
cũng
gặp
nhiều
may
mắn
trên
con
đường
ca
hát
của
mình.
Nhờ
có
giọng
ca
lạ,
được
mọi
người
khen
là
sâu
lắng,
tướng
tá
cao
ráo,
gương
mặt
dễ
coi
mà
tôi
đã
nhanh
chân
bước
lên
sân
khấu
nhận
những
vai
diễn
chánh.
Được
sự
chỉ
dạy
của
NSƯT
Đoàn
Bá,
NSND
Huỳnh
Nga,
NSUT
Trần
Ngọc
Giàu,
NSUT
Hoa
Hạ...
lại
được
hát
chung
với
những
nghệ
sĩ
tài
danh
như
út
Trà
Ôn,
Thành
Được,
Dũng
Thanh
Lâm,
Minh
Phụng,
Vũ
Linh...
nên
học
được
rất
nhiều
từ
những
bậc
thầy,
đàn
anh
và
cả
những
sáng
tạo
mới
của
đàn
em.
Với
tôi,
đó
là
thứ
gia
sản
quí
báu
nhất
mà
mình
may
mắn
có
được
nhờ
đi
theo
SK
Cải
lương.
Cũng
có
thể
đúc
kết
lại
những
vai
diễn
mà
khán
giả
biết
đến
tôi,
nhất
là
sau
ngày
thống
nhất.
ở
đoàn
CL
Tiền
Giang,
tôi
được
nhận
giải
xuất
sắc
do
Bộ
Văn
hóa
cấp
trong
Liên
hoan
SK
chuyên
nghiệp
TC
1980
tổ
chức
tại
Cần
Thơ
với
vai
Trương
Định
trong
vở
Ngọn
cờ
đầu
(Bình
Tây
Đại
Nguyên
Soái).
Vai
diễn
này
tôi
được
đồng
nghiệp
đánh
giá
rất
cao,
riêng
tôi
cũng
thấy
hài
lòng,
bao
nhiêu
năm
đi
hát
mới
có
được
một
vai
diễn
lớn,
đây
là
vai
diễn
hay
nhất,
thành
công
nhất
trong
sự
nghiệp
của
tôi
và
có
lẽ
chỉ
thăng
hoạ
ở
đoàn
CL
Tiền
Giang,
vai
diễn
đúng
lúc,
đúng
thời
và
được
sự
đầu
tư
chăm
chút
của
cả
một
tập
thể
từ
lãnh
đạo
tỉnh,
ngành
văn
hóa
và
một
ê-kíp
tác
giả
đạo
diễn
tài
năng
cùng
một
dàn
diễn
viên
trẻ
đang
hồi
sung
sức.
Tôi
đã
gặp
thiên
thời,
địa
lợi,
nhân
hòa.
Suốt
nhiều
năm
liền,
khi
nhớ
lại
vai
Trương
Định,
tôi
cứ
nghĩ
đến
là
một
giấc
mơ
tuyệt
đẹp.
Người
anh
hùng
của
đất
nước
đã
chiến
đấu
hy
sinh
oanh
liệt
ngay
trên
mảnh
đất
Tiền
Giang
nhân
nghĩa,
anh
cùng.
Nhiều
khán
giả
đã
quen
gọi
tôi
là
Trương
Định.
Cũng
ở
đoàn
CL
Tiền
Giang,
năm
1982,
tôi
được
đoàn
cử
tham
gia
cuộc
thi
Tiếng
hát
sân
khấu
do
Bộ
Văn
hóa
tổ
chức
tại
phía
Nam,
được
giải
B.
Sau
đó,
trên
sân
khấu
nhà
hát
Trần
Hữu
Trang,
năm
1995,
tôi
nhận
HCB
vai
ông
Dương
trong
vở
Giấc
mộng
không
tên
của
tác
giả
Hoàng
Song
Việt,
đạo
diễn
NSUT
Đoàn
Bá,
cùng
lực
lượng
của
đoàn
1
nhà
hát
Trần
Hữu
Trang
như
Cẩm
Tiên,
Linh
Tâm,
Phương
Quang,
hề
Vũ
Đức
tham
dự
Liên
hoan
Hội
diễn
toàn
quốc.
Và
vai
diễn
sau
cùng
tôi
tham
dự
Hội
diễn
SK
chuyên
nghiệp
TQ
năm
2009
được
HCB
làvai
người
cha
trong
vở
Sau
lũy
tre
làng
của
tác
giả
Lam
Tuyền,
đạo
diễn
NSUT
Đoàn
Bá
ở
SKCL
Hoàng
Anh
Tú.
Thời
mình
được
hát
kép
thì
ít
được
lên
truyền
hình,
hay
video
cải
lương,
đến
khi
bước
vào
tuổi
trung
niên
chuyển
qua
hát
dàn
bao,
hình
ảnh
quen
thuộc
của
tôi
mà
khán
giả
thường
thấy
là
những
vai
lão
nông
hiền
lành,
chân
chất,
gặp
nhiều
bất
trắc
trong
đời.
TUỔI
XẾ
CHIỀU
THANH
THẢN
NHỚ
NHỮNG
BẠN
DIỄN
XƯA
Nhiều
năm
liền
tôi
và
anh
Đặng
Vinh
Quang
thường
có
mặt
song
đôi
trên
sân
khấu
âu
cũng
là
cái
duyên.
Hồi
nhỏ
chúng
tôi
cùng
đi
đờn
ca
tài
tử
ở
miệt
vườn
quê
nhà,
lớn
lên
mỗi
người
mỗi
ngã
hát
kép
chánh
ở
một
số
đoàn,
khi
xế
chiều
lại
tụ
hội
sân
khấu
nhà
hát
trần
Hữu
Trang,
trên
màn
ảnh
truyền
hình,
tình
bạn
đồng
hương,
tình
bạn
nghề
và
tình
bạn
những
vai
diễn
trên
sân
khấu
tự
lúc
nào
đã
gắn
bó
chúng
tôi,
chia
sẻ
bổ
sung
cho
nhau
từ
nghệ
thuật
đến
cuộc
sống
bình
thường.
Bây
giờ
hai
chúng
tôi
đầu
nghỉ
hưu
nhưng
vẫn
thưởng
gặp
nhau
bên
ly
rượu,
chung
trà
cùng
vài
người
bạn
già
tiếp
tục
đờn
ca,
vui
vầy
với
nhau.
Tuy
tôi
và
anh
Quang
mỗi
người
có
chút
bệnh
của
người
già
như
suy
tim,
huyết
áp,
nhưng
chính
niềm
vui
trong
cuộc
sống
không
bận
bịu
lo
toan
cũng
là
liều
thuốc
giúp
cho
chúng
tôi
tiếp
tục
thanh
thản,
dù
cuộc
đời
đã
trải
qua
biết
bao
nhiêu
lần
sóng
gió,
sự
nghiệp,
tình
trường
và
những
căn
bệnh
hiểm.
Bây
giờ
chúng
tôi
mới
hiểu
rằng,
sự
thanh
thản,
bình
an
quí
giá
biết
chừng
nào,
mà
tiền
bạc
và
cuộc
sống
vật
chất
đủ
đầy
cũng
không
sao
sánh
nổi.
Tôi
đã
hát
chung
với
rất
nhiều
nghệ
sĩ
nhưng
tôi
vẫn
nhớ
nhất
những
người
bạn
diễn
với
tôi
thời
trẻ,
tôi
nhớ
đến
Trang
Yến
Nga,
Kiều
Lệ
Tâm,
Thu
Thủy,
Kim
Loan,
Ngọc
Bích,
Hà
Mỹ
Xuân,
Kim
Lệ
Thủy,
Hà
Mỹ
Xuân,
Kim
Lệ
Thủy,
Kiều
Lệ
Tâm
là
nghệ
sĩ
tên
tuổi,
số
còn
lại
chỉ
là
những
cô
đào
chánh
của
đoàn
tỉnh
nhưng
họ
đều
để
lại
dấu
ấn
sâu
đậm
trong
lòng
tôi
những
kỷ
niệm
khó
quên
từ
những
sân
khấu
nhỏ
khi
lên
đồi
núi
miền
Trung,
khi
xuống
sông
rạch
miền
Tây.
Lúc
chúng
tôi
xênh
xang
bước
ra
sân
khấu
lớn
ở
Sài
Gòn,
ở
trung
tâm
các
tỉnh
hay
những
lúc
hát
đình
hát
chợ,
trốn
quân
dịch,
chui
nhủi.
Những
lúc
mưa
gió
hát
ế
ẩm
cùng
heo
hút
ăn
cơm
hội,
chia
nhau
những
ly
cà
phê
đen
rẻ
tiền.
Vậy
mà
chúng
tôi
vẫn
gắn
bó,
yêu
thương
nhau.
Cuộc
sống
của
người
nghệ
sĩ
lúc
đó
dẫu
bấp
bênh
nhưng
trên
tất
cả
vẫn
là
một
chữ
tình
gắn
bó.
Bây
giờ
tôi
đã
an
cư
lạc
nghiệp
bên
vợ
con,
cuộc
sống
tạm
yên
ổn,
thảnh
thơi
mà
hưởng
hết
tuổi
già,
con
đường
quen
thuộc
ở
bến
Phú
Lâm
bên
dòng
kênh
nước
đen
ở
P.9
-
Q6
vẫn
gắn
bó
với
tôi
đã
trên
hai
mươi
năm,
và
có
lẽ
còn
gắn
bó
đến
hết
cuộc
đời.
Những
năm
tháng
trước
đây,
tất
bật
với
công
việc
đi
sớm
về
khuya,
tôi
không
cảm
nhận
hết
những
điều
xảy
ra
chung
quanh
tại
căn
nhà
tôi
đang
ở.
Mấy
năm
sau
này
về
hưu,
tôi
mới
chợt
nhận
ra
mình
đã
có
một
chỗ
dựa
tinh
thần
vững
chắc
từ
những
bà
con
xóm
giềng
chung
quanh,
nhất
là
những
người
thân
của
tôi
đã
tạo
điều
kiện
cho
tôi
được
bình
yên
vui
với
những
ngày
xế
chiều.
Trong
suốt
cuộc
đời
đi
hát
của
mình
tôi
không
có
những
thành
công
rực
rỡ
,
những
contract
bạc
triệu
hay
trở
thành
một
ngôi
sao
ăn
khách
ồn
ào.
Có
người
an
ủi
nói
tôi
có
tài
mà
không
gặp
thời.
Nhưng
với
tôi
như
thế
đã
quá
tuyệt
vời,
bởi
hơn
ai
hết,
tôi
biết
mình
có
những
ưu
thế
gì
và
những
hạn
chế
trở
thành
một
ngôi
sao
lớn.
Niềm
vui
lớn
nhất
trong
đời
là
tôi
đã
đi
đến
cuối
con
đường
đam
mê
của
mình,
hành
trang
là
vốn
liếng
nghệ
thuật
và
những
ký
ức
đẹp
mà
sân
khấu
đã
ưu
ái
dành
cho
tôi.
Ngày
nay,
SKCL
đang
trải
qua
những
thay
đổi,
những
biến
động,
có
lúc
làm
cho
trái
tim
những
nghệ
sĩ
những
khán
giả
ái
mộ
nhói
đau.
Và
với
tôi,
một
nghệ
sĩ
tuổi
đã
về
chiều,
ngọn
lửa
nghề
vẫn
còn
sôi
sục
trong
tim
nhưng
lực
bất
tòng
tâm,
dẫu
có
buồn
nhưng
tôi
không
bi
quan,
tôi
tin
vào
lớp
trẻ,
tôi
tin
sẽ
có
cuộc
đổi
thay
lớn
để
làm
mới,
làm
đẹp
hơn
khuôn
mặt
cải
lương,
phù
hợp
với
nhịp
sống
của
xã
hội
mới
và
lớp
khán
giả
mới.
Đòi
hỏi
những
tâm
huyết
mới,
tài
năng
mới,
lớp
nghệ
sĩ
già
như
tôi
sẵn
sàng
làm
kho
kinh
nghiệm
để
ủng
hộ
lớp
trẻ
và
hy
vọng
sau
cơn
mưa
trời
lại
sáng,
bởi
sự
thay
đổi
không
ở
đâu
xa
mà
ở
từ
trong
tim,
trong
óc
của
những
người
nghệ
sĩ
trẻ,
tài
năng,
chân
chính.
Đăng
Minh
Ý kiến bạn đọc