Trịnh
Công
Sơn
và
một
ngày
Đó
là
ngày
1.4.2001.
Ngày
nhạc
sĩ
Trịnh
Công
Sơn
mất.
Một
ngày
cách
đây
đã
mười
bốn
năm.
Hồi
còn
sống,
ông
có
thể
ở
chỗ
này
nơi
khác.
Bước
chân
lang
thang
cho
phép
ông
rong
ruổi
đi
qua
rất
nhiều
vùng
miền
của
đất
nước
mình.
Và
cả
nữa,
ở
chân
trời
góc
biển
nào
đó
xa
xăm.
Suốt
khoảng
thời
gian
ông
vắng
mặt
nơi
cõi
đời
này,
áng
chừng
như
ông
còn
đi
nhiều
hơn
nữa.
Và
thật
kỳ
diệu.
Bởi
cùng
lúc
ông
có
thể
hiện
hữu
ở
rất
nhiều
nơi.
Trong
một
quán
rượu
tồi
tàn.
Ở
một
phòng
trà
sang
trọng.
Nơi
một
bãi
biển
khi,
các
chàng
trai
quần
tụ
lại
và
giành
nhau
cất
tiếng.
Cùng
với
âm
thanh
dữ
dội
của
sóng
và
những
giai
điệu
mảnh
yếu
của
tiếng
ghi-ta.
Hay
góc
tối
khoảng
hiên
nhà
với
người
phụ
nữ
lẻ
loi,
ngồi
bó
gối…
 |
|
Cùng
các
bạn
ở
Sư
phạm
Quy
Nhơn.
Nguồn:
VTC |
Ấy!
Là
khi
thứ
âm
nhạc
của
ông
cất
lên.
Một
thứ
âm
nhạc
hết
sức
đặc
biệt.
Không
chung
lẫn,
trộn
hòa.
Không
mất
biến
nhòa
nhạt
vào
bất
cứ
một
dòng
chảy
âm
nhạc
nào
khác.
Âm
nhạc
của
ông
có
cõi
người,
có
cuộc
đời,
có
tình
yêu,
có
tuyệt
vọng,
có
những
tha
thiết,
có
sự
dửng
không…
Và
giờ,
sau
ngần
ấy
tháng
ngày
ông
đi
xa.
Sao
ta
không
thêm
một
lần
nữa,
thấu
nhận…
Hoàng
Phủ
Ngọc
Tường
đã
viết:
“
…dù
những
trầm
tư
của
tác
giả
đi
xa
tới
đâu,
âm
nhạc
Trịnh
công
Sơn
vẫn
là
một
cõi
riêng
dành
cho
tình
yêu…”.
Và
phải
thâm
nhập
vào
cái
cõi
riêng
của
ông
qua,
hết
thảy,
những
tâm
trạng
qua
bao
dấu
mốc
thời
gian.
Từ
lúc
khởi
đi
cho
tới
hồi
kết
thúc.
Từ
buổi
ban
mai
cho
mãi
tận
chiều
tà.
Từ
ngày
sang
đêm
với
tận
cùng
hạnh
phúc
và
ngập
ngụa
khổ
đau.
Cứ
mở
rộng
và
trải
hết
tâm
hồn
của
mình
ra
để,
chu
du
khắp
cùng
cõi
tình
của
ông
dù,
cho
rất
thênh
thang
dù
có
là
thăm
thẳm.
Bởi
sẽ
khám
phá
được
vô
vàn
những
lạ
lẫm
những
cũ
quen.
Quả
thật,
tình
của
ông
là
tình
thơ,
tình
mộng.
Tình
của
ông
vượt
trên
những
bụi
bặm
trần
gian,
những
rác
rưới
đời
thường.
Tình
của
ông
để
ngó
nhìn,
rọi
soi,
nhớ
tưởng…
Để
vui
vừa
phải
để
buồn
chừng
chừng.
Để
khóc,
cười
vơi
vơi…Không
bằng
sự
dữ
dội
mà
bằng
những
dịu
dàng,
thoang
thoảng
mà
đằm
sâu.
Một
cõi
tình
rất
đỗi
Trịnh
công
Sơn
và
được
ông
đón
nhận
hết
sức
dửng
không,
hẳn
vậy.
Còn
cuộc
đời?
Tất
nhiên,
một
cõi
đời
không
phải
của
những
tính
toán
thiệt
hơn:
khốc
liệt
và
lạnh
lùng.
Không
phải
cuộc
đời
của
những
đổi
thay
vay
trả:
đảo
điên
và
khốc
liệt.
Một
cuộc
đời
như
không
có
thực
và
như
ông
đã
tự
tình:
“
Trên
những
trang
giấy
tinh
khôi,
chúng
ta
không
bao
giờ
thấy
bóng
dáng
của
những
đường
kiếm
mưu
đồ…”.
Và
ông,
cùng
với
sự
bao
dung
vốn
sẵn
vẫn
ngời
ngợi
một
niềm
tin
dâng
đời.
Vẫn
tìm
đến
đời
xin
được
góp
mặt
hồn
nhiên.
Vẫn
bước
vào
cuộc
đời
này
như
thể
bước
vào
một
cuộc
chơi
với
những
bước
đi
thanh
thản
trong
lồng
lộng
thương
yêu.
Có
vẻ
như
ý
nghĩ
ông
xuyên
suốt
được
hết
thảy.
Cảm
được
những
hạn
kỳ
trong
một
kiếp
người,
một
duyên
phận…
Biết
được
những
phù
du,
hư
ảo…
của
những
chói
lòa
vinh
quang
và
sự
không
tồn
tại
của
những
tang
thương
tàn
tạ.
Và
bằng
cái
cách
của
mình
cứ
bình
tâm
mà
chờ
đợi.
Phải
chăng
trong
cái
nhìn
của
ông:
tai
ương
và
may
mắn
là
một,
hạnh
phúc
đâu
có
tách
lìa
khỏi
những
sầu
đau…
Nên
ông
thâm
thúy
và
ông
lãng
đãng.
Nên
ông
bền
chặt
và
ông
chông
chênh.
Nên
ông
già
nua
và
ông
thơ
trẻ…
Nên
ông
hắt
hiu
buồn
và
hắt
hiu…vui,
khi
tâm
sự
về
âm
nhạc
của
mình:
“Mỗi
bài
hát
của
tôi
là
một
lời
tỏ
tình
với
đời
sống,
mỗi
lời
nhắn
nhủ
thầm
kín
về
tuyệt
vọng
và
cũng
là
nỗi
lòng
tiếc
nuối
không
nguôi
đối
với
buổi
chia
lìa(
một
ngày
nào
đó)
cùng
mặt
đất
mà
tôi
đã
chia
sẻ
buồn
vui
cùng
mọi
người”.
Và
như
từ
trước
đó
như
suốt
mười
mấy
năm
qua
chúng
ta
vẫn
không
ngừng
nghe
âm
nhạc
của
ông.
Nghe
và
cảm
như
ông
chưa
hề
nói
lời
cách
xa
dẫu,
một
ngày
đầu
tháng
tư
khi
ông
giã
từ
cõi
trần
ai
này,
là
có
thật.
NGUYỄN
MỸ
NỮ
Ý kiến bạn đọc