Đang
truy
cập
:
82
•Máy chủ tìm kiếm : 8
•Khách viếng thăm : 74
Hôm
nay
:
2419
Tháng
hiện
tại
:
964932
Tổng
lượt
truy
cập
:
111992245
Sắp tới đây là kỷ niệm 21 năm ngày thành lập trang web cailuongvietnam.com (13/04/2004 - 13/04/2025) Dây là trang tin tức đầu tiên của cailuongvietnam.com từ năm 2004. Còn đuọc gọi là CLVNCOM1 . Thân mời các dộc giả xem những bằi mới hơn tại trang tin tưc CLVNCOM2 theo link dưới dây https://www.cailuongvietnam.com/newscl
Ðào Thanh Hoàng trong vở hát “Tiếng Súng 1 Giờ Khuya” trên sân khấu Hương Mùa Thu. (Hình: Bộ sưu tập của Ngành Mai)
Là
nghệ
sĩ
từng
đoạt
giải
Thanh
Tâm
1965
cùng
một
năm
với
đào
Thanh
Nguyệt,
Thanh
Hoàng
là
con
nhà
nòi,
thế
hệ
thứ
ba
trong
gia
đình
theo
nghiệp
cải
lương.
Hai
đời
trước
là
Bầu
Lư
(ông
nội)
và
song
thân
là
kép
hát
Lê
Thành
Cát-đào
Ngọc
Tính.
|
|
Thời kỳ 20 tỉnh Nam Kỳ là thuộc địa Pháp, ông Bầu Lư là bầu cải lương rất nổi tiếng, và người ta không biết ông đã có công trạng gì với chính quyền Pháp mà được ân thưởng cho sợi dây Tam Tài, tức dây đeo huy chương có màu cờ tam sắc, xanh trắng đỏ (cờ Pháp). Bầu Lư nhờ có dây Tam Tài này mà ghe hát của ông đi tới đâu cũng được làng xã địa phương tận tình giúp đỡ.
Gánh hát Bầu Lư chẳng cần có tiền đạo, hay quản lý để chuyên trách việc xin phép, thuê rạp trước khi cho gánh dọn đến. Nhiều khi ghe di chuyển đến một nơi xa lạ mà tất cả người trên ghe, kể cả Bầu Lư cũng chẳng hề biết ở đó là đâu, là làng xã nào, chỉ đoán chừng mà ghé vào thôi. Bởi vậy khi ghe hát rời bến này để đi đến bến khác, nghệ sĩ và công nhân sân khấu cũng chưa biết rằng mình sẽ đi đâu. Có nhiều khi địa điểm sắp đến xa đến 2, 3 chục cây số, các tay chèo quá mỏi mệt rồi mới lên tiếng hỏi ông bầu, rằng gánh mình sẽ tới hát ở đâu, thì Bầu Lư mới chợt nhớ ra mà rằng: “Ờ, ờ... thì tụi bây cứ thấy ở đâu có cây dương là ghé vào hát vậy, ở đó thiên hạ đang chờ ghe hát mình đến để coi hát.”
Sở dĩ bầu Lư nói như vậy, bởi vì xưa kia ở đất Nam Kỳ Lục Tỉnh nơi nào có đình, miễu là nơi đó có trồng cây dương chung quanh, hoặc nhiều hoặc ít. Tức nhiên ghé nơi có cây dương là ghé chỗ có đình, có miễu rồi, không thể nào hiểu khác hơn được.
Rồi thì khi nghe hát cập bến, Bầu Lư mặc áo dài, chít khăn đống, mang dây Tam Tài trước ngực, đến thẳng nhà làng kêu Ban Hội Tề phải gọi dân làng mượn ngựa, mượn ván kê sân khấu cho gánh của ông hát. Và lạ thay Ban Hội Tề tuân lời ông răm rắp. Có lẽ là họ thấy dây Tam Tài đeo trước ngực của ông, mà nghĩ rằng ông có uy thế với nhà nước Pháp. Và cứ như vậy, bầu Lư đi hát tới đâu cũng chẳng thèm xin phép tắc của ai cả.
Khi hát quanh các tỉnh trong vùng đất Nam Kỳ rồi, Bầu Lư đưa gánh hát của ông lên Cao Miên, lần mò lên tới Biển Hồ mà hát. Ở đây thì đâu có rạp, có đình gì để hát. Nhưng gánh của ông vẫn trình diễn được khi nghĩ ra cách kết năm ba chiếc ghe lại lót ván làm sân khấu quay mặt ra biển. Khán giả phải dùng xuồng ghe bơi chèo tới ngồi trên đó mà coi, hoặc xăn quần đứng dưới nước mà thưởng thức. Ban đầu còn dùng tới đèn măng xông để làm ánh sáng sân khấu, thét rồi đèn măng xông hư, Bầu Lư dùng tới đèn chai năm ba cây đốt lên mà hát cũng xong. Thế nhưng, gánh hát của Bầu Lư không chú trọng tới phần hát xướng cho mấy, mà chỉ lo diễn thuyết nhiều hơn nên khán giả càng lúc càng thưa thớt.
Và đào kép được phát lương đêm cũng lần lượt bỏ gánh mà đi rất nhiều. Có bữa muốn hát vở “Ngũ Nương Tiên Xuất Thế” mà thiếu đào, Bầu Lư phải thuê chị em giang hồ đưa lên sân khấu lép nhép miệng để có người đứng bên trong sân khấu ca hát giùm, khiến cho khán giả biết ra bất bình quá xá. Trong số khán giả đó phải nói là có người Miên đông đảo, họ phẫn nộ và cho là bị gánh hát gạt nên họ rủ nhau chờ khi gánh hát dọn đi là đón đường “cáp duồn” cho lợi gan. Bầu Lư nghe là họ toan tính như vậy và tin rằng họ sẽ làm thiệt, nên bữa chót dọn đi, bầu ta mới nghĩ ra cách bắt năm ba anh em công nhân sân khấu khỏe mạnh giả mặc đồ lính cầm súng mút (mousqueton) giả đeo quanh chiếc xe chở đồ đạc, rồ máy chạy đi vào giữa đêm.
Quả như đã dự đoán, một toán người Miên liều lĩnh nhảy ra dùng gậy gộc chận đường đồng thanh hô cáp duồn! Bầu Lư ngồi trong xe thét lớn: “Cáp duồn hả? Soldats, armes à mains.” Anh em cầm súng tức khắc chĩa súng về đám người quá khích. Vì rằng là ban đêm, chẳng phân biệt được súng giả thiệt như thế nào, lại nghe có người ra lịnh bằng tiếng Pháp, nên bỏ chạy tán loạn tưởng rằng gánh hát của Bầu Lư được lính hộ tống.
Ðó
là
thế
hệ
thứ
nhứt,
ông
nội
của
Thanh
Hoàng
quá
nổi
tiếng.
Thế
hệ
thứ
2
là
Lê
Thành
Các
và
đào
Ngọc
Tính
là
thân
phụ,
thân
mẫu
của
Thanh
Hoàng
cũng
tiếng
tăm
lừng
lẫy.
Lê
Thành
Các
là
tay
đua
xe
đạp
nổi
tiếng
khắp
Ðông
Dương,
từng
được
mệnh
danh
“Con
phượng
hoàng
Lê
Thành
Các.”
Và
đi
hát
thì
nhiều
năm
làm
kép
đóng
vai
chánh
vai
mùi.
Ðào
Ngọc
Tính
thì
hát
ở
đoàn
Khánh
Hồng.
Ðến
năm
1965
thì
cha
con
đầu
quân
gánh
Hương
Mùa
Thu,
Lê
Thành
Các
làm
tiền
đạo,
và
Thanh
Hoàng
làm
diễn
viên
đào
nhì.
Khoảng 1970, tự nhiên rộ lên phong trào nuôi cút, khiến cho hằng bao nhiêu người tiêu tan tài sản, mang nợ cũng vì nuôi cút. Lúc ấy Lê Thành Các thấy thiên hạ chạy theo phong trào nuôi cút, nên đã gom góp vốn liếng và vay thêm nợ để nuôi rất nhiều cút, với hy vọng làm giàu nhanh chóng. Thế nhưng, khi cút đẻ trứng thì chẳng có ma nào mua, dù rằng hạ giá gấp chục lần. Vợ chồng Lê Thành Các vớt vát bằng cách ra Vũng Tàu thuê căn nhà gần rạp Duy Tân mở quán hủ tiếu trứng cút.
Các gánh cải lương ra diễn ở Vũng Tàu, nghệ sĩ, người quen gặp ông hỏi thăm do đâu mà ngưng hoạt động cải lương, thì Lê Thành Các than thở: "Tại cút nó hại tui!"
Ngành
Mai
Mã
an
toàn:

Sắp tới đây là kỷ niệm 21 năm ngày thành lập trang web cailuongvietnam.com (13/04/2004 - 13/04/2025) Dây là trang tin tức đầu tiên của cailuongvietnam.com từ năm 2004. Còn đuọc gọi là CLVNCOM1 . Thân mời các dộc giả xem những bằi mới hơn tại trang tin tưc CLVNCOM2 theo link dưới dây https://www.cailuongvietnam.com/newscl
Ý kiến bạn đọc