“Được hát là vui hà!”
Rồi đùng một cái, Phương Hồng Thủy cũng giống không ít các cô đào nổi danh khác, lên đường xuất ngoại “theo chồng bỏ cuộc chơi”. Ngày nghe tin chị theo chồng định cư ở Mỹ, khán giả chặc lưỡi tiếc cho sân khấu cải lương lại vắng bóng một người tài. Gần 10 năm định cư bên Mỹ, cũng là khoảng thời gian chị làm khán giả bất ngờ khi thấy chị cứ thoáng ẩn, thoáng hiện. Có năm, chị còn về nước liên tục tham gia rất nhiều chương trình khác nhau. Dẫu phía trước cái tên Phương Hồng Thủy giờ thường có thêm 4 chữ “nghệ sĩ hải ngoại”, nhưng dường như khoảng cách của chị và khán giả cũng chẳng thay đổi gì.
Lần này, chị lại về nước để tham gia vở diễn Tiếng trống Mê Linh trong chương trình kỷ niệm 64 năm thành lập đoàn cải lương Thanh Minh Thanh Nga. Vẫn giọng cười trong vắt trẻ thơ, chị phân bua: “Nói là đi Mỹ định cư, nhưng tôi đi đi, về về suốt hà! Có năm ở Việt Nam nhiều hơn ở bển”. Rồi chị hồn nhiên kể rất nhiều về cuộc sống bên đó của chị. Sáng, tiễn chồng đi làm, chị ở nhà một mình dọn dẹp, chăm sóc cây cảnh hoa lá, nấu nướng đợi chồng về. Nhiều lúc ở nhà một mình vừa lau dọn nhà cửa vừa hát hò vang khắp nhà. Chị bảo: “Tôi thích hát lắm. Bên đó, cuối tuần tôi cũng thường đi hát các chương trình dành cho kiều bào, đi hát từ thiện, đi hát gây quỹ xây dựng ngôi Tam Bảo. Được hát là vui hà!”.

Gạ
gẫm
hỏi
chị
tiền
cát-sê
của
vở
diễn
Tiếng
trống
Mê
Linh
bao
nhiêu
mà
chị
phải
tốn
cả
tiền
vé
máy
bay
từ
Mỹ
về
nước,
chị
cười
giòn
tan
khẳng
định:
“Mấy
bữa
nữa
là
diễn
rồi
đó.
Nói
thật
là
đến
giờ
tôi
cũng
không
biết
trả
bao
nhiêu.
Nhưng
nội
tiền
tôi
mua
vé
tặng
bà
con,
anh
chị
em
đã
hết
19
triệu
đồng
rồi
đó.
Mọi
người
hỏi
xin,
không
lẽ
không
cho.
Ông
xã
tôi
điện
thoại
về
hỏi:
Còn
tiền
không?
Tôi
nói:
“hết
rồi!”.
Rồi
chị
hăm
hở
kể
về
vở
diễn
mới
này:
“Tôi
đóng
Trưng
Nhị.
Ca
thì
tôi
không
sợ,
sợ
nhất
là
đánh
võ”.
Chị
bảo
vũ
đạo
là
sở
đoản
của
chị.
Lúc
xưa
diễn
tuồng
mà
có
nhiều
cảnh
múa
là
mỗi
đêm
chị
ra
múa
mỗi
kiểu.
Thế
mạnh
của
chị
vẫn
là
mảng
xã
hội.
“Tôi
năn
nỉ
hoài,
bảo
bỏ
cảnh
đánh
võ
đi,
nhưng
Hữu
Châu
không
chịu.
Giờ
tập
thấy
đánh
dở
ẹc
hà!
Hy
vọng
lúc
ra
hát
thiệt,
thần
vía
nó
khác...”.
Tôi
còn
nhớ
lúc
xem
chạy
đường
dây
vở
diễn
Tiếng
trống
Mê
Linh,
cảnh
Trưng
Nhị
dạy
binh
sĩ
tập
võ,
chị
diễn
tập
xong,
liền
quay
lại
dòm
nghệ
sĩ
Hữu
Châu,
đạo
diễn
của
vở,
cười
trong
vắt:
“Được
không?
Được
không?
Lần
đầu
tiên
chị
đánh
võ
đó?”.
Điệu
bộ
hồn
nhiên
cùng
với
giọng
cười
lanh
lảnh
trẻ
thơ
ấy,
ít
ai
ngờ
lại
xuất
phát
từ
một
cô
đào
hát
tuổi
ngũ
tuần,
sương
gió,
gánh
nặng
nợ
đời
từng
trĩu
nặng
đôi
vai.
Tình
người
mộ
điệu
Trò
chuyện
với
Phương
Hồng
Thủy
thời
gian
này
hình
như
chỉ
có
toàn
chuyện
vui.
Những
lận
đận
đường
đời
lẫn
nghề
có
lẽ
đã
khép
chặt
lại
sau
lưng.
Phương
Hồng
Thủy
giờ
đây,
thảnh
thơi,
bình
yên
hưởng
thụ
hạnh
phúc
của
một
gia
đình
đầm
ấm,
cùng
cái
tình
mà
người
hâm
mộ
dành
cho
mình.
Chị
kể
mỗi
lần
về
nước
chị
đều
ở
ngôi
nhà
bên
quận
10
(TP.HCM),
có
mấy
em
nhỏ
xíu
cứ
đến
nhà
chị
gửi
tặng
quà:
khi
thì
hộp
cơm
tấm,
khi
thì
ly
nước...
Mấy
em
cứ
treo
đó,
bấm
chuông,
chị
ra
mở
cửa
là
liền
bỏ
chạy.
Chị
không
ngờ
là
mình
có
những
người
hâm
mộ
còn
nhỏ
vậy.
Có
lần
chị
“la”
mấy
đứa
đó:
“Mấy
con
còn
nhỏ
đang
đi
học,
tiền
đâu
mà
mua
như
vậy!”.
Mấy
em
nhỏ
nói:
“Tụi
con
nhìn
thấy
cô
là
vui
rồi”.
Ngay
cả
website
của
chị
cũng
được
mấy
người
hâm
mộ
bên
Úc
lập
cho,
rồi
Facebook
giờ
chị
đang
sử
dụng
cũng
do
một
cô
bé
hâm
mộ
lập
rồi
hướng
dẫn
chị
sử
dụng.
Nhắc
đến
kỷ
niệm
với
người
hâm
mộ,
chị
bảo
chị
cảm
thấy
bất
ngờ
nhất
là
lần
diễn
ngoài
Hà
Nội,
đi
cùng
đoàn
của
nghệ
sĩ
Kim
Tử
Long.
“Diễn
xong,
tôi
đi
ra,
thấy
một
chiếc
xe
đắt
tiền
đậu
bên
kia
đường,
có
một
cô
đứng
tuổi
đang
đợi.
Tôi
nghĩ
cô
đó
là
mẹ
của
cậu
này.
Cậu
này
thì
cũng
còn
trẻ,
khoảng
hai
mấy
thôi,
đứng
chờ
ngay
cửa.
Vừa
thấy
tôi
là
bước
lại
chào
trân
trọng
lắm.
Chào
tôi
rồi
tặng
500.000
đồng
hay
1
triệu
gì
đó,
nói
là
gấp
quá
nên
không
mua
hoa
hay
quà
kịp.
Rồi
trân
trọng
cầm
tay
tôi
đưa
lên...
hôn.
Cảm
giác
lúc
đó
mình
giống
như
nữ
hoàng.
Mà
trong
nhóm
đi
ra
diễn
lần
đó,
tôi
không
phải
nữ
hoàng,
tôi
lớn
tuổi
hơn
so
với
mấy
em
khác.
Lúc
cậu
trai
cầm
tay
tôi
hôn,
cảm
giác
như
tôi
là...
ngôi
sao
sáng
trên
bầu
trời
vậy”.
Chị
vừa
kể
vừa
cười
sảng
khoái.
“Thời
buổi
bây
giờ,
ra
tới
Hà
Nội
mà
mình
có
được
những
khán
giả
như
vầy,
trân
trọng
mình
như
vầy,
thấy
cái
nghề
mình
đáng
quý
biết
bao.
Tôi
cảm
giác
mình
phải
giữ
lửa,
giữ
nghề
của
mình,
sao
cho
không
mất
đi.
Tối
hôm
đó
tôi
ngủ
không
được,
cảm
giác
mình
hạnh
phúc
ghê
luôn!”.
Chốn
bình
yên
của
cô
đào
hát
Người
ta
hay
bảo
các
cô
đào
hát
thường
đa
sầu
đa
cảm,
nên
những
phóng
viên
như
tôi
mỗi
lần
phỏng
vấn
các
cô
đào
hát
về
chuyện
đời,
chuyện
nghề
thường
rất
sợ.
Sợ
nhắc
lại
chuyện
xưa,
sợ
làm
cô
đào
khóc,
sợ
cảm
giác
thấy
mình
ác
độc,
cứ
thích
bới
móc
những
nỗi
đau.
Tôi
cũng
mang
theo
tâm
trang
hồi
hộp
ấy
để
gặp
chị,
nhưng
rồi
ơn
trời,
trái
với
những
tưởng
tượng
của
tôi,
chị
vẫn
giọng
cười
trong
vắt,
hồn
nhiên,
vui
vẻ
kể
về
thời
quá
khứ.

Rằng
chị
từng
có
một
đời
chồng
khi
còn
rất
trẻ.
Chị
sinh
con,
chồng
chị
bỏ
đi
biền
biệt,
lập
gia
đình
với
người
khác.
Một
mình
chị
nuôi
con,
ẵm
con
theo
mỗi
đêm
hát,
cũng
may
trong
đoàn
hát,
mọi
người
thương,
đỡ
đần
giúp
chị.
“Cái
cảnh
đi
hát
lúc
đó
vui
lắm,
tôi
nhớ
hoài
hà!
Đau
lòng
nhưng
cũng...
buồn
cười.
Chiều
đi
hát,
tôi
tay
bế
con,
tay
xách
cái
giỏ
đi.
Trong
đó
có
sữa,
có
tã
cho
con,
đồ
hóa
trang.
Đi
hát,
tôi
giăng
cái
võng
cho
con
ngủ
ở
đó,
tôi
thì
ngồi
đây,
làm
mặt,
hóa
trang,
mọi
người
đi
tới
đi
lui
thì
mỗi
người
đẩy
võng
một
cái
cho
nó
ngủ.
Khi
nào
nó
khóc
thì
lấy
bình
sữa
đẩy
vô
cho
nó
bú
để
ngủ.
Vãn
hát
thì
gom
đồ
về.
Có
hôm
đi
hát,
ngủ
mê
sao
mà
ăn
trộm
vô
bưng
nguyên
cái
giỏ.
Tôi
khóc
quá
trời.
Nghĩ
mình
chỉ
có
nhiêu
đó
cho
con
mình
mà
cũng
bị
lấy
trộm
nữa.
Lúc
đó
khóc
dữ
lắm,
nhưng
sau
này
kể
lại
thì
thấy
vui”.
Hỏi
chị,
sau
này
có
gặp
lại
chồng
cũ
không?
Chị
cười
vui
vẻ
bảo:
“Gặp
hoài
chứ
gì!
Gặp
cũng
xem
như
bạn
bè.
Tôi
với
vợ
chồng
ảnh
còn
đi
ăn
uống
cùng
nhau.
Chuyện
cũng
qua
rồi
mà!
Giờ
có
hỏi
ảnh
sao
ngày
xưa
bỏ
vợ?
Ảnh
bảo
cũng
chẳng
biết
nữa,
tự
dưng
nó
vậy
đó.
Tôi
nghĩ
chắc
là
duyên
hết
rồi!
Thành
ra...
thôi!”.
Cô
con
gái
duy
nhất
của
chị
giờ
cũng
đã
trưởng
thành,
đang
định
cư
ở
Úc.
Điều
khiến
chị
buồn
nhất
là
hai
mẹ
con
không
được
gần
nhau,
không
thể
chăm
sóc
cho
con
những
lúc
ốm
đau,
bệnh
tật.
Nhưng
chị
cũng
rất
tự
hào
về
cô
con
gái
xinh
đẹp,
lại
hiếu
thảo,
biết
nghĩ
cho
người
khác.
Con
gái
chị
là
người
động
viên
chị
đi
thêm
bước
nữa
vì
sợ:
“Con
lớn
rồi,
sau
này
con
sẽ
lấy
chồng.
Con
không
muốn
mẹ
một
mình
như
hồi
đó
đến
giờ,
cô
đơn
lắm!
Tuổi
già
mẹ
đến
rồi,
không
có
ai
hủ
hỉ
với
mẹ...”.
Mở
iPad
ra
khoe
hình
con
gái,
chị
không
quên
khoe
luôn
ảnh
người
chồng
hiện
tại
với
tất
cả
niềm
tự
hào.
Chị
kể,
vợ
chồng
lấy
nhau
được
10
năm
rồi,
chồng
chị
nhỏ
hơn
chị
đến
4
tuổi,
hai
người
gặp
nhau:
“Lúc
đầu
xưng
chị,
sau
đó
xưng
tên,
cuối
cùng
chuyển
sang
xưng
em
lúc
nào
không
biết!”.
Chị
tíu
tít
khoe
chồng,
khoe
hình
bó
hoa
mà
chồng
chị
tặng
ngày
valentine
vừa
rồi.
Tôi
chọc
chị:
“Hai
vợ
chồng
lớn
tuổi
rồi
mà
cũng
lãng
mạn
dữ!”,
chị
cười
khúc
khích:
“Tặng
cho
vui
thôi
mà
em!
Chị
thích
hoa
lắm!”.
Rồi
chị
lại
không
ngớt
lời
kể
về
chồng,
khoe
hình
“bữa
tuyết
rơi
ngập
đường
luôn,
xe
vào
không
được,
chồng
tôi
phải
đi
bộ
về,
tôi
trong
nhà
chụp
hình
nè!”.
Tôi
mường
tượng
đến
hình
ảnh
người
đàn
bà
ngồi
trong
căn
phòng
ấm
áp,
bữa
cơm
chiều
đã
chuẩn
bị
xong,
bên
ngoài
tuyết
rơi
trắng
xóa.
Người
chồng
hối
hả
nhìn
theo
ánh
sáng
ấm
áp
của
ngôi
nhà
nhanh
nhanh
rảo
bước,
người
vợ
với
nụ
cười
rạng
rỡ
trên
môi
đứng
trước
cửa,
đón
chồng
về.
Một
viễn
cảnh
hạnh
phúc,
hạnh
phúc
như
tiếng
cười
giòn
tan
của
chị!
Bỗng
dưng
thấy
mừng,
mừng
cho
chị!
Mừng
cho
“cô
đào
hát”
tài
năng
của
sân
khấu
cải
lương
cuối
cùng
cũng
tìm
được
chốn
bình
yên
của
đời
mình!

































Ý kiến bạn đọc