Biến
cố
năm
1970,
chính
quyền
Lon
Nol
ra
tay
tàn
sát
người
Việt
trên
đất
Chùa
Tháp,
buộc
đồng
bào
ta
phải
rời
bỏ
nơi
sinh
sống
trở
về
đất
Việt
để
bảo
toàn
tính
mạng.
Viễn
Sơn
cùng
một
số
nghệ
sĩ
khác
như
nhạc
sĩ
Út
Trọn,
NSƯT
–
nhạc
sĩ
Hoàng
Huệ
quay
về
quê
hương,
lại
có
cơ
hội
tung
bay,vùng
vẫy.
Thi
thố
tài
năng
của
mình
trên
sân
khấu
cải
lương
với
những
bài
tân
cổ
nổi
tiếng
ở
Hãng
đĩa
Việt
Nam
như:
Vùng
quê
tương
lai(song
ca
với
NSƯT
Mỹ
Châu),
Đôi
ngã
chia
ly
(song
ca
với
NSƯT
Mỹ
Châu),
Đường
xưa
lối
cũ,
Trăm
năm
bến
cũ
(song
ca
với
NSND
Lệ
Thủy)....
hay
vai
Lâm
Vũ
trong
vở
Đường
gươm
Nguyên
Bá,
Chú
tiểu
trong
Lan
và
Điệp
bên
cạnh
những
danh
ca
lừng
lẫy
như
Minh
Vương,
Thanh
Tuấn,
Chí
Tâm,
Hữu
Phước,
Thanh
Sang.
Viễn
Sơn
vẫn
để
lại
dấu
ấn
của
mình
bằng
lối
ca
chân
phương,
nhẹ
nhàng,
truyền
cảm,
mang
âm
hưởng
của
danh
ca
Thành
Được,
một
thần
tượng
mà
anh
rất
yêu
mến
từ
thời
còn
là
cậu
bé
12,
13
tuổi
sinh
trưởng
ở
quê
người.Viễn
Sơn
tên
thật
là
Võ
Văn
Tiễn,
sinh
năm
1942
tại
Phnom
Penh.Từ
nhỏ
đã
mê
ca
vọng
cổ,
mang
mơ
ước
trở
thành
một
nghệ
sĩ
trên
sân
khấu
cải
lương.
Vốn
có
làn
hơi
nhẹ
nhàng,
mềm
mại,
ngọt
ngào,
có
chút
gì
đó
hao
hao
phong
cách
ca
của
nghệ
sĩ
Thành
Được
nên
rất
được
bạn
bè
người
Việt
ở
Phnom
Penh
yêu
thích.
Họ
khuyến
khích,
cổ
vũ
anh
nên
tham
gia
ca
hát
chuyên
nghiệp.
Thời
đó
ở
Nam
Vang
cũng
có
một
số
đoàn
cải
lương,
gọi
là
đoàn
chớ
thật
ra
là
những
nhóm
đờn
ca,
yêu
thích
cải
lương
tập
hợp
lại
thuê
rạp
tổ
chức
bán
vé
mỗi
năm
vài
đợt,
mỗi
đợt
vài
tuần.
Tuy
không
thường
xuyên
nhưng
cũng
tạo
được
không
khí
thưởng
thức
nghệ
thuật
nhộn
nhịp,
tuy
nhiên
do
giá
thuê
mướn
rạp
khá
cao
nên
phần
nào
đã
hạn
chế
sự
hoạt
động
của
họ.
Minh
Tiễn
nổi
lên
là
giọng
ca
trẻ
hay
nhất
ở
đó.
Anh
được
một
số
bạn
bè
biết
đàn
dạy
cho
ca
đúng
nhịp,
biết
nhiều
bài
bản.
Để
tự
luyện
một
mình
anh
phải
mua
đĩa
hát,
phải
tự
bấm
đốt
tay
để
học
nhịp.
Với
quyết
tâm
cao
và
lòng
yêu
nghề
vô
bờ
bến,
không
lâu,
Minh
Tiễn
từ
bóng
tối
bước
ra
ánh
sáng
với
vị
thế
một
kép
trẻ
sáng
đẹp
trên
sân
khấu,
giọng
ca
mùi
mẫn
mê
hoặc
lòng
người,
những
đoàn
cải
lương
Công
Nhân,
đoàn
cải
lương
Thống
Nhất...
Nơi
nào
có
Viễn
Sơn
hát
chính
nơi
đó
khán
giả
luôn
đầy
rạp.Thập
niên
60
–
70
khán
giả
kiều
bào,
và
báo
chí
Việt
ở
Campuchia
phong
tặng
anh
danh
hiệu
“Đệ
nhất
danh
ca
vọng
cổ”
như
một
phần
thưởng
xứng
đáng
dành
cho
tài
năng,
tình
cảm
của
một
người
nghệ
sĩ
dù
ở
xứ
người
vẫn
hết
lòng
quảng
bá
nghệ
thuật
cải
lương.
Tạo
cho
bộ
môn
nghệ
thuật
truyền
thống
của
dân
tộc
có
một
vị
trí
vững
chắc,
góp
phần
bảo
tồn,
giữ
gìn
bản
sắc
văn
hóa
Việt
cho
kiều
bào
sinh
sống
tại
Campuchia
thời
ấy.
ời
Đổi
tên
đổi
vận
Vốn
bản
tánh
hiền
lành,
không
có
ý
bon
chen,
lại
mang
mặc
cảm
ngại
mình
không
hát
bằng
các
đồng
nghiệp
khác
ở
quê
nhà
nên
khi
về
Việt
Nam
thỉnh
thoảng
Minh
Tiễn
mới
tham
gia
vào
các
cuộc
đờn
ca
nhỏ
lẻ,
chủ
yếu
để
tập
hợp
bạn
bè,
liêm
hoan,
lễ
cưới.
Tình
cờ
quen
biết
với
soạn
gỉa
Viễn
Khách,
ông
này
thấy
anh
có
thể
thành
danh
ở
quê
nhà
nên
đã
đổi
tên
Minh
Tiễn
thành
Viễn
Sơn
và
giới
thiệu
anh
vào
đoàn
Hương
Mùa
Thu
của
ông
bầu
soạn
giả
nổi
tiếng
Thu
An,
hát
bên
cạnh
danh
ca
Thanh
Tuấn,
thời
ấy
cũng
mới
vừa
nổi
lên.
Bước
đầu
Viễn
Sơn
hòa
nhập
khá
tốt
với
các
nghệ
sĩ
Ngọc
Hương,
Thanh
Tuấn...
tạo
thành
một
ê
kíp
ca
diễn
trẻ
trung,
mới
lạ,
hấp
dẫn.
Với
con
mắt
nhà
nghề
ông
bầu
Thu
An
tin
tưởng
Viễn
Sơn
sẽ
sáng
trên
sân
khấu
cải
lương.
Viễn
Sơn
sống
khép
kín,
nếu
như
trên
sân
khấu
anh
hòa
nhập
dễ
dàng
với
các
bạn
diễn
là
những
nghệ
sĩ
tài
danh,
thì
trong
cuộc
sống
thường
ngày
anh
lại
thấy
không
phù
hợp
với
mình,
cảm
giác
cô
đơn,
lạc
lỏng
khiến
anh
buồn
chán.
Sau
khi
hết
hợp
đồng
với
đoàn
Hương
Mùa
Thu
anh
không
tái
ký,
có
ý
định
từ
giả
sân
khấu
chuyên
nghiệp
trở
về
cuộc
sống
bình
thường,
chơi
đàn
ca
tài
tử.
Về
phía
Đoàn,
ông
Thu
An
đang
cần
một
nghệ
sĩ
trẻ,
có
thể
đảm
đương
được
vị
trí
quan
trọng,
về
phía
cá
nhân
ông
tiếc
một
nghệ
sĩ
trẻ
có
triển
vọng
mà
có
ý
định
bỏ
nghề.
Vậy
là
Viễn
Sơn
rời
đoàn
Hương
Mùa
Thu
trở
lại
cuộc
sống
đời
thường,
không
có
tiếng
đàn
ca,
ánh
đèn
màu
sân
khấu.
Nhưng
nghiệp
dĩ
đã
vướn
vào
thân
thì
khó
mà
bỏ
được!
Nếu
phải
xa
sân
khấu
vì
một
lý
do
nào
đó
riêng
tư,
khi
có
cơ
hội
thuận
tiện
thì
niềm
đam
mê
sẽ
được
hâm
nóng
trở
lại.
Khi
đoàn
cải
lương
Tiếng
hát
dân
tộc
được
thành
lập,
Viễn
Sơn
được
mời
về
hợp
tác
hát
chung
với
các
nghệ
sĩ
tài
danh
đương
thời
như
Út
Hiền,
Mộng
Tuyền,
Phương
Thanh...
Thời
gian
này
anh
bắt
đầu
được
Hãng
đĩa
Việt
Nam
chú
ý
mời
thu
một
số
bài
ca
cổ
tạo
được
sự
chú
ý
đáng
kể,
mở
ra
một
triển
vọng
mới.
Như
một
số
nam
nghệ
sĩ
cải
lương
khác,
Viễn
Sơn
nằm
trong
lứa
tuổi
quân
dịch
phải
luôn
tìm
mọi
cách
trốn
tránh
để
khỏi
bị
bắt
lính
nên
phần
nào
hạn
chế
sự
phát
triển
đi
lên
của
mình.
Hát
ở
đoàn
cải
lương
Tiếng
Hát
Dân
Tộc
một
thời
gian,
sau
đó
Viễn
Sơn
hợp
tác
với
Đoàn
Tây
Giang
Kiều
Mai
Lý,
hát
chung
với
Phương
Trúc
Bình,
Kiều
Mai
Lý.
Anh
hát
cho
tới
trước
ngày
30-3-1975
vài
tháng
thì
nghỉ
hẳn
ở
nhà.
Sau
khi
nằm
nhà
được
một
thời
gian
tưởng
như
mãi
mãi
rời
xa
sân
khấu,
Viễn
Sơn
gặp
lại
nghệ
sĩ
Mộng
Tuyền,
chị
rủ
anh
về
cộng
tác
với
đoàn
Dạ
Lý
Hương
Mộng
Tuyền,
hát
chung
với
Minh
Phụng,
Út
Hiền
trong
vở
“7
mùa
mai
nở”,
Minh
Phụng
đóng
Phạm
Khanh,
Út
Hiền
vai
Trần
Quang
Diệu,
Viễn
Sơn
vai
vua
Quang
Trung.
Từ
vai
diễn
này
anh
được
một
khán
giả
quen
thân
với
Trưởng
đoàn
Trúc
Giang
giới
thiệu
về
đoàn.
Vậy
là
anh
có
dịp
trở
về
thành
phố
ra
mắt
khán
giả.
Đây
là
cơ
hội
để
anh
giới
thiệu
mình
với
khán
giả
sành
điệu
cải
lương
ở
Sài
Gòn,
mặc
dù
trước
đó
anh
đã
tạo
được
tên
tuổi
mình
trên
băng
từ,
đĩa
hát,
một
giọng
ca
triển
vọng
của
Hãng
dĩa
Việt
Nam,
nơi
“lăng
xê”
rất
thành
công
đối
với
các
giọng
ca
trẻ
như
Minh
Phụng,
Minh
Vương,
Thanh
Tuấn,
Chí
Tâm,
Thanh
Kim
Huệ
v.v...
Phải
hơn
5
năm
trời
từ
Campuchia
trở
về
đất
Tổ
anh
mới
được
chính
thức
hát
chánh
của
một
sân
khấu
thành
phố.
Bạn
diễn
của
Viễn
Sơn
là
nghệ
sĩ
Phượng
Mai,
một
thời
nổi
danh
“Tiểu
Lăng
Ba”
của
cải
lương
Hồ
Quảng.
Dấu
ấn
nổi
bật
khi
đoàn
Trúc
Giang
với
Viễn
Sơn,
Phượng
Mai
được
chọn
hát
báo
cáo
vở
“Thái
hậu
Dương
Vân
Nga”,
Viễn
Sơn
vai
Lê
Hoàn,
Phượng
Mai
đóng
vai
Thái
hậu
Dương
Vân
Nga,
đây
là
đôi
diễn
viên
trẻ
nhất
thời
bấy
giờ
thủ
diễn
hai
vai
trên.
Gương
mặt
sáng
đẹp,
giọng
ca
ngọt
ngào
truyền
cảm,
có
chút
âm
hưởng
của
Thành
Được
cộng
với
lối
diễn
trầm
tĩnh,
chững
chạc,
nên
Viễn
Sơn
khá
thành
công
với
vai
Lê
Hoàn
lại
được
sự
kết
hợp
nhuần
nhuyễn
của
Phượng
Mai,
giỏi
về
vũ
đạo,
đẹp
về
ngoại
hình,
đã
giúp
họ
để
lại
ấn
tượng
tốt
đẹp
với
làng
nghề,
khán
giả
mộ
điệu.
Phượng
Mai
là
một
trong
những
bạn
diễn
ăn
ý
nhất
của
Viễn
Sơn.
Sau
đó
Viễn
Sơn
hát
chung
với
NS
Bạch
Lê,
cô
đào
sáng
giá
bậc
nhất
của
sân
khấu
cải
lương
Hồ
Quảng
hồi
ấy.
Năm
1979,
sau
khi
nghệ
sĩ
Thanh
Nha
mất,
NS
Thanh
Sang
về
cộng
tác
với
Nhà
hát
Trần
Hữu
Trang,
bà
bầu
Thơ
đã
chọn
Viễn
Sơn
về
hát
thay
ở
sân
khấu
Thanh
Nga.
Tại
đây
anh
có
dịp
tái
hợp
với
người
bạn
diễn
lâu
năm
nhất
là
nghệ
sĩ
Mộng
Tuyền.
Và
cũng
ở
sân
khấu
Thanh
Nga
mà
Viễn
Sơn
mới
có
dịp
hát
cùng
với
những
nữ
nghệ
sĩ
tài
sắc
của
sân
khấu
cải
lương
như
Mỹ
Châu,
Phượng
Liên,
Hà
Mỹ
Xuân,
Kiều
Phượng
Loan...
suốt
từ
1979
đến
1986.
Với
Viễn
Sơn
đây
là
cơ
may
và
hạnh
phúc
lớn
nhất
trong
suốt
quảng
đời
làm
nghệ
thuật
của
anh.
Chưa
bao
giờ
Viễn
Sơn
dám
nghĩ
có
lúc
mình
sẽ
được
đóng
chánh
với
các
nữ
nghệ
sĩ
tài
danh
nói
trên,
họ
luôn
là
thần
tượng
mà
anh
luôn
ngượng
mộ.
Anh
cho
biết
được
hát
với
những
ngôi
sao
sân
khấu
ấy
là
anh
hạnh
phuc
lắm
rồi,
người
nào
cũng
tương
tác
rất
ăn
ý,
riêng
khán
giả
lại
chọn
bộ
đôi
Viễn
Sơn
–
Kiều
Phượng
Loan
là
hai
diễn
viên
đóng
cặp
mà
họ
yêu
thích.
Năm
1987
anh
chuyển
qua
Đoàn
2
Nhà
hát
Trần
Hữu
Trang
diễn
vở
“Bàn
thờ
tổ
một
cô
đào”
chung
với
danh
hài
Bảo
Quốc,
NS
Thanh
Thanh
Tâm,
Lương
Tuấn,
Kiều
Mai
Lý,
Chí
Hiếu
.v.v...
Sau
đó
thì
anh
chánh
thức
từ
giả
sân
khấu
cải
lương,
sống
ẩn
dật
không
giao
tiếp
với
đồng
nghiệp,
đỡ
phải
nhớ
về
sân
khấu.
Trên
sân
khấu
đã
đem
đến
cho
Viễn
Sơn
những
vinh
quang
nghề
nghiệp
mà
anh
coi
đó
là
báu
vật
Tổ
nghiệp
đã
trao
tặng
cho
mình.
Còn
sau
hậu
trường
thì
biết
bao
nỗi
buồn,
để
rồi
mỗi
khi
nhớ
tới
anh
không
khỏi
ngán
ngẫm
và
cho
rằng
mình
lui
về
bóng
tối
là
cách
lựa
chọn
hợp
lý
nhất.
Năm
2011
nữ
nghệ
sĩ
Mộng
Tuyền
từ
nước
ngoài
về
làm
liveshow
mời
anh
đóng
vai
Cang
trong
vở
“Nửa
đời
hương
phấn”
cùng
với
sự
góp
mặt
của
hai
nghệ
sĩ
tài
danh
Lệ
Thủy
–
Minh
Vương.
Nể
lời
đàn
chị
đồng
thời
cũng
là
bạn
diễn
rất
ăn
ý
năm
xưa,
đã
từng
giúp
đỡ
anh
qua
nhiều
sân
khấu
để
anh
góp
nhặt
những
thành
công,
lời
mời
của
nghệ
sĩ
Mộng
Tuyền
tạo
cơ
hội
cho
Viễn
Sơn
có
dịp
đền
ơn
đáp
nghĩa
với
Mộng
Tuyền,
với
khán
giả
từng
thương
mến
anh.
Sau
đêm
diễn
đó
anh
bỗng
thèm
được
hát,
thèm
được
ca
nghêu
ngao,
lãng
tử
như
thuở
thanh
xuân,
vậy
là
anh
tham
gia
đờn
ca
tài
tử
với
nhạc
sĩ
Minh
Hữu,
danh
cầm
đờn
kìm
lừng
lẫy
một
thời.
Từ
ấy
đến
nay
nhóm
Minh
Hữu
hát
ở
đâu
đều
có
mặt
Viễn
Sơn
tham
gia
ca
hát.
Anh
hát
lại
một
số
bài
hát
nổi
tiếng
một
thời
của
soạn
giả
Viển
Châu
như
“Quán
nửa
khuya”,
“Đêm
lạnh
trong
tù”
một
thời
gắn
liền
với
tên
tuổi
Thành
Được.
Dù
rất
“thần
tượng”
Thành
Được,
Viễn
Sơn
ca
theo
phong
cách
của
thần
tượng
nhưng
không
hề
bắt
chước
hay
sao
chép
nguyên
xi,
người
nghe
vẫn
biết
Viễn
Sơn
bị
ảnh
hưỡng
Thành
Được,
nhưng
thể
hiện
bằng
làn
hơi,
sắp
nhịp
rất
riêng
của
mình.
Những
ai
yêu
thích
giọng
ca
của
Thành
Được
sẽ
rất
thú
vị
khi
nghe
Viễn
Sơn
hát
vọng
cổ.
Có
lẻ
nhờ
theo
phong
cách
ca
của
Thành
Được
mà
anh
được
nhiều
bạn
diễn
nữ
yêu
mến,
trân
trọng.
Điều
này
là
một
vinh
hạnh,
một
niềm
vui
to
lớn
với
người
nghệ
sĩ
“chân
quê”
như
anh,
nhưng
đó
cũng
là
lý
do
để
những
kẻ
ganh
tỵ
đã
dựng
thành
nhiều
câu
chuyện
bịa
nhằm
hạ
uy
tín
anh,
làm
tổn
thương
anh.
Một
phần
cũng
vì
lẻ
đó
mà
khi
có
dịp
anh
đã
rời
sân
khấu
lánh
xa
những
thị
phi
không
đáng
có
mà
một
người
vốn
dĩ
hiền
lành,
sống
khép
kín
như
anh
không
đủ
sức
để
vượt
qua.
Đó
là
lý
do
sâu
xa
góp
một
phần
không
nhỏ
vào
việc
rời
sân
khấu.
Nhân
đây
cũng
muốn
nói
lại
cho
rõ,
Viễn
Sơn
là
một
nghệ
sĩ
tài
hoa
lại
hiền
lành,
mềm
mỏng
nên
rất
được
khán
giả
ái
mộ,
nhất
là
phụ
nữ.
Các
bạn
nữ
diễn
chung
không
ít
người
đã
dành
cho
anh
cảm
tình
tha
thiết.
Đối
thủ
ganh
ghét,
mượn
vào
cái
gốc
một
thời
anh
sinh
sống
ở
Campuchia
mà
tung
tin
rằng
Viễn
Sơn
là
tay
chuyên
chơi
bùa
ngãi,
như
một
tay
chơi
chuyên
nghiệp
lợi
dụng
sức
mạnh
huyền
bí
của
bùa
ngãi
làm
những
chuyện
không
hay.
Cứ
từ
đó
người
ta
lại
thêu
dệt
thêm
lên
nhiều
giai
thoại,
để
có
người
không
hiểu
mà
nhìn
anh
bằng
ánh
mắt
nghi
kỵ,
thậm
chí
có
người
còn
dựng
chuyện
tác
động
đến
gia
đình
Viễn
Sơn.
Cuộc
sống
riêng
của
anh
luôn
gặp
sóng
gió,
buồn
vì
nhân
tình
thế
thái,
buồn
vì
mình
không
đủ
sức
để
đương
đầu
vượt
qua
những
khó
khắn
bất
cập,
Viễn
Sơn
đã
chọn
cách
im
lặng
lui
vào
bóng
tồi
ở
ẩn,
lặng
lẽ
vui
chơi
với
bạn
bè
tri
âm,
tri
kỷ,
những
người
thật
sự
thương
yêu
và
thấu
hiểu
anh.
Với
Viễn
Sơn
những
điều
tiếng
xấu
ấy
về
mình,
anh
đã
quen
chịu,
không
cần
phải
thanh
minh.
Hôm
nay,
khi
ở
cái
tuổi
“thất
thập
cổ
lai
hy”
anh
muốn
nhắn
lại
với
những
kẻ
đã
từng
bịa
chuyện
nhằm
hạ
gục
anh
hay
những
ai
chưa
hiểu
anh,
đừng
nghĩ
anh
như
một
tên
“tà
ma
ngoại
đạo”,
một
gã
phù
thủy
gớm
ghê,
Viễn
Sơn
mãi
là
một
con
người
hiền
lành,
từ
tốn
lấy
sự
thương
yêu
của
mọi
người
làm
niềm
vui
của
mình,
đem
giọng
ca
ngọt
ngào
êm
ả
làm
nhịp
cầu
mối
những
bến
bờ
vui.
Bởi
con
người
ta
muốn
có
hạnh
phúc
bền
bỉ,
muốn
được
tồn
tại
trong
thương
mến
của
người
phải
là
người
hiền
lành
nhân
ái.
Với
tôi,
Viễn
Sơn
là
một
nghệ
sĩ
tài
năng,
một
giọng
ca
vàng
của
thế
hệ
nghệ
sĩ
đi
trước.
Dù
hôm
nay
đã
ngoải
bảy
mươi,
nhưng
gương
mặt
Viễn
Sơn
vẫn
đẹp,
hiền
lành,
ăn
nói
nhỏ
nhẹ,
dáng
đi
tướng
đứng
nho
nhã
dễ
gây
thiện
cảm
với
người
đối
diện,
anh
vẫn
còn
nguyên
sức
thu
hút,
cái
duyên
“trời
cho”
dành
cho
người
nghệ
sĩ
mà
không
phải
ai
muốn
cũng
được.
Phải
chăng
“bùa”
của
Viễn
Sơn
là
do
phong
cách,
đi
đứng,
ăn
nói
từ
tốn
nhỏ
nhẹ
dễ
thu
hút
mọi
người?
Chắc
ứng
với
câu
ông
bà
xưa
hay
nói
“trâu
cột
ghét
trâu
ăn”
Đăng
Minh
http://www.cailuongvietnam.com/forum/viewtopic.php?f=63&t=62046&p=929497#p929497
Ý kiến bạn đọc