Danh
ca
Minh
Cảnh
và
ca
sĩ
Bích
Thủy
bên
bức
chân
dung
khi
ông
còn
trẻ
"Tôi
rất
vui
khi
được
các
nghệ
nhân
tượng
sáp
mời
thực
hiện
việc
đo
đạc
chỉ
số
cho
bức
tượng
của
tôi
trong
chuyến
về
thăm
quê
nhà
lần
này.
Cả
cuộc
đời
theo
nghề
hát,
tôi
hạnh
phúc
lắm
khi
nhận
được
lời
mời
đầy
trân
trọng
này.
Tôi
quyết
định
tặng
cho
bảo
tàng
tượng
sáp
Việt
50
bức
ảnh
quý
của
tôi
trong
suốt
thời
gian
hoạt
động
nghệ
thuật.
82
tuổi
có
được
niềm
vui
như
vậy,
tôi
quá
đỗi
hạnh
phúc,
có
nhắm
mắt
cũng
yên
lòng"
–
danh
ca
Minh
Cảnh
cho
biết
khi
ông
giới
thiệu
thời
điểm
chụp
những
bức
ảnh
quý
này,
mỗi
bức
ảnh
đều
có
nhiều
kỷ
niệm
đối
với
ông
trong
suốt
hành
trình
đến
với
nghề
hát.
Ca
sĩ
Bích
Thùy,
con
nhạc
sĩ
-
NSƯT
Bắc
Sơn,
xúc
động:
"Tôi
nể
phục
anh
hai
Minh
Cảnh
vì
đã
gìn
giữ
rất
kỹ
những
kỷ
vật
cuộc
đời
nghệ
thuật
của
mình.
Bức
ảnh
khi
anh
còn
trẻ
rất
mộc
mạc,
chân
quê
nhưng
thời
đó
giọng
ca
của
anh
đã
làm
say
đắm
biết
bao
tấm
lòng
mộ
điệu
bài
vọng
cổ".
Danh
ca
Minh
Cảnh
bên
những
bức
ảnh
chân
dung
quý
được
triển
lãm
NS
Hà
Mỹ
Xuân
xúc
động:
"Anh
là
một
danh
ca
hiếm
hoi
của
sân
khấu
cải
lương,
giữ
được
sự
chuẩn
mực
của
bài
vọng
cổ,
nhất
là
cách
ca
hơi
dài
rõ
chữ,
chắc
nhịp.
Từ
những
bài
vọng
cổ
của
anh
mà
nhiều
thế
hệ
diễn
viên
trẻ
đã
noi
theo
để
sáng
tạo
cách
ca,
làm
cho
bài
vọng
cổ
có
nhiều
cách
thể
hiện
khác
nhau
nhưng
vẫn
giữ
sự
chuẩn
mực
của
nó.
Đó
là
nhờ
vào
công
lao
mở
đường
của
anh".
Danh
hài
Kiều
Oanh
chúc
mừng
danh
ca
Minh
Cảnh
Nhìn
những
bức
ảnh
của
một
thời
kỳ
gắn
liền
với
ký
ức
của
nhiều
khán
giả
yêu
bài
vọng
cổ,
NS
Thanh
Hằng
nói:
"Hồi
nhỏ
tôi
có
tiền
quà
sáng
mẹ
cho,
đều
để
dành
để
mua
những
quyển
bài
ca
cổ
có
in
hình
chú
Minh
Cảnh,
giờ
nhìn
lại
những
bức
ảnh
này
tôi
xúc
động
quá.
Thấy
một
trời
tuổi
thơ
của
mình
hiện
hữu.
Từ
việc
mê
giọng
ca
của
ông
mà
tôi
đến
với
việc
đi
học
ca
vọng
cổ,
mơ
có
ngày
được
đứng
chung
trên
sân
khấu
cải
lương
với
ông".
NS
Hà
Mỹ
Xuân
chúc
mừng
triển
lãm
ảnh
của
danh
ca
Minh
Cảnh
Với
danh
hài
Kiều
Oanh,
chị
cho
biết
rất
mê
vai
diễn
Cao
Nguyên
Bình
trong
vở
"Đêm
lạnh
chùa
hoang"
của
NS
Minh
Cảnh.
"Từ
nhỏ
ở
An
Giang
tôi
đã
mê
giọng
ca
của
chú,
lớn
lên
trong
tâm
trí
của
tôi
chú
là
người
thầy
đáng
kính,
vẽ
ra
biết
bao
ước
mơ
để
thế
hệ
trẻ
dấn
thân
theo
nghề
hát.
Hạnh
phúc
khi
nhìn
ngắm
những
bức
ảnh
này".
Nhà
điêu
khắc
Nguyễn
Thị
Diện
cho
biết
khu
trưng
bày
tượng
sáp
Việt
rất
vinh
dự
khi
có
thêm
bức
tượng
sáp
của
danh
ca
Minh
Cảnh
và
những
bức
ảnh
đầy
ký
niệm
mà
ông
trao
tặng.
NS
Thanh
Hằng
bên
bức
chân
dung
vai
diễn
nổi
tiếng
của
danh
ca
Minh
Cảnh
(Cao
Nguyên
Bình
trong
vở
"Đêm
lạnh
chùa
hoang")
Tin-ảnh:
Th.Hiệp
NS
MINH
CẢNH:
ANH
KÉP
GIỎI
VÕ
NHẤT
CỦA
SÂN
KHẤU
CẢI
LƯƠNG
Đầu
thập
niên
1960,
sân
khấu
cải
lương
miền
Nam
xuất
hiện
một
NS
có
giọng
ca
rất
lạ,
rất
hay.
Đa
số
cảm
được
cái
Lạ
của
giọng
ca
này
thì
cho
là
tuyệt
hay.
Nhưng
cũng
không
ít
người
ngở
ngàng
chưa
quen
với
cái
mới,
phá
cách
nên
phản
bác
và
sinh
ra
định
kiến.
Họ
cho
giọng
ca
của
anh
là
đồng
bóng,
cách
ca
hơi
dài
của
anh
phá
nát
bài
vọng
cổ
(?).
Nhưng
chỉ
hai
năm
sau,
với
những
bài
Võ
Đông
Sơ,
Em
bé
đánh
giày,
Sầu
vương
ý
nhạc…cùng
một
số
vở
cải
lương
trên
sân
khấu
đoàn
Kim
Chung
giọng
ca
của
nghệ
sĩ
ấy
đã
thật
sự
chinh
phục
tất
cả.
Nghệ
sĩ
ấy
đã
lên
“ngôi’
mở
ra
một
trường
phái
ca
hơi
dài
với
nhiều
hậu
duệ
tiếp
bước
xuất
sắc
như:
Tuấn
Anh,
Minh
Minh
Tâm…Đó
là
nam
danh
ca
Minh
Cảnh.
Nếu
có
người
ví
tài
năng
ca
vọng
cổ
tuyệt
vời
của
“Vua
vọng
cổ”
–
đệ
nhất
danh
ca
miền
Nam
Út
Trà
ÔN
giống
như
hình
ảnh
làm
xiếc
với
trái
bóng
trên
sân
cỏ
của
“
Vua
bóng
đá”
Pê-lê
thì
Minh
Cảnh
giống
như
huyền
thoại
bóng
đá
Argentina
–
cậu
bé
vàng
Maradona.
Dù
sự
ví
von
ấy
có
hơi
khập
khiểng
nhưng
đó
là
sự
trân
trọng
thật
sự
về
một
tài
năng
của
SKCL.
Fifa
trong
lịch
sử
hơn
100
năm
của
bộ
môn
bóng
đá
đã
có
hai
huyền
thoại
Pê-lê,
Maradona
hay
nhất
thì
SKCL
gần
100
năm
ra
đời
cũng
tự
hào
về
hai
giọng
ca
tuyệt
vời
Út
Trà
ÔN
và
Minh
Cảnh.
Nhắc
đến
Minh
Cảnh,
khán
giả
không
những
chỉ
yêu
thích
giọng
ca
vàng
nhiều
năm
sau
này
không
có
đối
thủ,
họ
còn
nể
phục
tài
năng
võ
thuật
của
anh
vào
hàng
siêu
đẳng,
được
xem
là
anh
kép
giỏi
võ
nhất
của
SKCL
trước
đến
nay.
Đã
có
nhiều
giai
thọai
lưu
truyền
trong
khán
giả
và
trong
giới
về
tài
giỏi
võ
của
Minh
Cảnh
là
món
quà
xuân
đặc
biệt
gởi
tặng
đến
tất
cả
các
bạn
đọc
trước
thềm
năm
mới.
Chưa
hát
kép
đã
là
tài
danh
Đây
là
một
trưởng
hợp
đặc
biệt
của
SKCL…Bởi
Minh
Cảnh
vào
nghề
rất
trể,
chỉ
ca
salon
vài
bài
vọng
cổ
trước
lúc
mở
màn
đã
thành
“sao”,
là
con
cả
trong
gia
đình
nghèo
đông
con,
từ
nhỏ
anh
rất
vất
vả.
Anh
phụ
mẹ
làm
đủ
thứ
nghề
như:
Bnas
bắp,
mía,
bánh
mì,
trái
cây,
cà
rem,
chuối
nấu,
đậu
phụng
luộc,…
để
nuôi
các
em
ăn
học.
Trong
những
ngày
vật
lộn
mưu
sinh
ấy,
Minh
Cảnh
may
mắn
được
một
người
thợ
hớt
tóc
dạy
ca
vọng
cổ
và
vài
miếng
võ
phòng
thân.
Sau
đó
ít
năm,
giọng
ca
vàng
trên
hè
phố
của
Minh
Cảnh
lọt
vào
mắt
xanh
của
các
trợ
lý
ông
bầu
Long
(GĐ
Công
ty
Kim
Chung).
Dĩ
nhiện
với
con
mắt
nhà
nghề
,
bầu
Long
đã
tiếp
cận
và
“bắt”
liền
Minh
Cảnh
đem
về
tập
sự
nhưng
bầu
Long
không
phí
phạm
trong
cách
dùng
người.
Ông
lăng
–xê
cho
Minh
Cảnh
ca
trước
giờ
mở
màn
một
số
bài
tân
cổ.
Không
ngờ
khán
giả
đem
lòng
yêu
thích,
tranh
nhau
đi
xem
hát
sớm
(trước
đây
nhiều
khán
giả
khó
tính
có
tật
hay
hay
đi
xem
hát
trể,
họ
canh
cho
đoàn
phụ
diễn
xong
30
phút
mở
màn
của
các
diên
viên
tập
sự
mới
vào
rạp
để
xem
vở
diễn
chính
thức
mà
thôi)
để
được
nghe
anh
ca.
Doanh
thu
của
đoàn
từ
khi
có
Minh
Cảnh
càng
tăng
vọt.
Dù
chưa
hát
chính
thức
vai
nào
nhưng
tên
tuổi
của
Minh
Cảnh
đã
nổi
như
cồn,
trở
thành
lực
hút
của
đoàn.
Điều
này
khiến
một
số
nghệ
sĩ
đàn
anh
trong
đoàn
đem
lòng
đối
kỵ.
Nghe
đâu
anh
kép
chánh
của
đoàn
ghen
ghét
Minh
Cảnh
được
nhiều
khán
giả
yêu
thích
nên
đã
thuê
du
đảng
đánh
dằn
mặt.
Tuy
Minh
Cảnh
lúc
này
có
biết
chút
ít
võ
nghệ
nhưng
anh
không
thể
đương
cự
nổi
trước
màn
hội
đồng
của
đám
du
đảng
đánh
thuê.
Bầu
Long
sau
đó
biết
chuyện
nên
điều
anh
kép
chánh
sang
đoàn
hát
khác
và
có
kế
hoạch
lăng-xê
minh
Cảnh
lên
hát
chánh.
Sau
trận
đánh
lộn
hội
đồng,
Minh
Cảnh
tầm
sư
học
đạo
để
trang
bị
cho
mình
một
bản
lĩnh
võ
thuật
hầu…tự
vệ.
khi
võ
nghệ
đã
cao
cường,
diễn
xuất
của
anh
cũng
tiến
bộ
hơn,
nhất
là
những
vở
tuồng
kiếm
hiệp
hương
xa.
Anh
nổi
bật
ở
các
thế
kiếm,
đường
roi,
côn
vì
múa
đẹp.
Lại
có
thể
bay
xẹt
bay
vòng
uốn
lượn
trên
không
đánh
kiếm….rồi
đáp
xuống
sân
khấu
ca
vọng
cổ
hơi
dài
dâu
xề
đậy
(dây
nam
cao
nhất
của
SKCL).
Minh
Cảnh
chưa
bao
giờ
ăn
hiếp
một
ai,
dù
đã
có
nhiều
trường
hợp
khiêu
khích
hoặc
nhiều
đối
tượng
muốn
“thử
tài”
của
anh.
Một
số
giai
thoại
về
võ
thuật
của
Minh
Cảnh
Nếu
không
vì
sự
đối
kỵ
của
đồng
nghiệp,
bị
du
đảng
đánh
hội
đồng
thì
Minh
Cảnh
chưa
chắc
trở
thành
anh
kép
giỏi
võ
bậc
nhất
của
SKCL.
Khi
người
viết
hỏi
anh
động
cơ
học
võ,
học
ở
môn
phái
nào,
thầy
nào
thì
anh
chỉ
cười:
“
Qua”
học
lớm
thôi,
toàn
võ
rừng
ấy
mà;
chủ
yếu
cho
sức
khỏe
được
tốt
và
tránh
né
khi
bị
người
khác
ức
hiếp
dồn
ép.
Nhưng
NS
Minh
Cảnh
Út
(ngoài
đời
tên
Hiệp,
là
em
trai
út
của
Minh
Cảnh)
thì
hé
lộ
cho
chúng
tôi
biết
chuyện
mỗi
tháng
Minh
Cảnh
phải
dành
thời
gian
vài
ngày
để
về
Tây
Ninh
hay
đi
An
Giang
(
vùng
Thất
Sơn)
thọ
giáo
võ
ở
một
số
võ
sư
nổi
tiếng
của
địa
phương.
Nhìn
các
thế
đánh
của
Minh
Cảnh
và
đệ
tử
trên
đoàn
hát
của
anh,
chúng
tôi
thấy
có
chiêu
thức
lấy
từ
Mai
Hoa
quyền
của
Thiếu
Lâm,
nhưng
thế
“nhập
nội”
đánh
bằng
cùi
chỏ
của
võ
Bình
Định,
nhưng
thế
khóa
tay,
kẹp
cổ
của
nhu
đạo…Nhìn
Minh
Cảnh
thì
triển
chiêu
thức,
khó
ai
đoán
được
đó
là
tuyệt
học
của
môn
phái
nào.
Nó
vừa
đẹp,
vừa
hiếm
nếu
không
tập
dợt,
sắp
lớp
kỷ
thì
khi
ra
sân
khấu
biểu
diễn
các
diễn
viên
giao
đấu
với
anh
rất
dễ
dính
đòn.
Việc
đoàn
Minh
Cảnh
có
những
cảnh
bay
táo
bạo,
ngoạn
mục
và
đánh
võ
đẹp
mắt
như
phim
chẳng
những
làm
khán
gải
yêu
thích
mà
thường
hay
bị
nhiều
tay
giang
hồ,
võ
sư
địa
phương
tìm
cánh
quậy,
khiêu
khích,
thách
đấu…Đã
có
không
ít
giai
thoại
về
những
trường
hợp
này.
Quậy
phá
đoàn
hát
để
thử
tài
nghệ
Minh
Cảnh
Đoàn
CL
Minh
Cảnh
trước
giải
phóng
và
đoàn
Thiên
Cảnh
(sau
giải
phóng,
do
Minh
Cảnh
lập)
là
một
trong
những
đoàn
lưu
diễn
bị
quậy
phá
nhiều
nhất.
Côn
đồ
quậy
vì
muốn
xem
Minh
Cảnh
hát
mà
khỏi
tốn
tiền
mua
vé,
hoặc
vì
muốn
thấy
Minh
Cảnh
trổ
tài
võ
thuật
ra
sao.
Đặc
biệt
là
ở
hai
tỉnh
miền
Trung
và
Bình
Định
và
Quảng
Ngãi
trước
giải
phóng
và
có
rất
nhiều
lò
võ.
Họ
thường
thử
tài
với
nhau
bằng
cách
gây
sự,
thách
đấu
để
học
miếng
hiểm
của
đối
phương.
Nghe
NS
Minh
Cảnh
giỏi
võ
nên
đoàn
của
anh
khi
về
hai
tỉnh
này
lưu
diễn
ở
đất
võ
Bình
Định
thì
gặp
cũng
bị
“Thử
thách”.
Lần
ấy
đoàn
Minh
Cảnh
về
diễn
ở
đất
võ
Bình
Định
thì
gặp
sự
cố.
Nghe
tin
ngaoif
dàn
cổng
lộn
xộn
nên
Minh
Cảnh
đích
thân
ra
giải
quyết.
Anh
thấy
một
đám
thanh
niên
sổ
sảng
với
các
nữ
nhân
viên
soát
vé
rồi
còn
rượt
đánh
nhân
viên
trật
tự
của
đoàn.
Minh
Cảnh
từ
tốn
can
ngăn
khuyên
giải
nhưng
đám
thanh
niên
này
rất
xấc
xược
nhào
vô
đánh
hội
đồng
anh.
Chỉ
một
vài
động
tác
anh
đã
hạ
đo
ván
đám
thanh
niên
trên.
Bổng
nhiên
có
một
trung
niên
có
râu
quay
nón
rậm,
tướng
chắc
nịch
nhảy
vào
“can
thiệp”,
cho
là
Minh
Cảnh
bức
hiếp
em
út
mình.
Biết
là
gặp
cao
thủ,
Minh
Cảnh
vòng
tay
thi
lễ:
“Mong
ông
anh
lượng
thứ!
Đoàn
chúng
tôi
lưu
diễn
là
đem
lời
ca
tiếng
hát
đi
phục
vụ
bà
con
chứ
pahir
đâu
gây
sự.
chỉ
tại
em
út
của
ông
anh
làm
bậy
nên
buộc
lòng
chúng
tôi
phải
tự
vệ,
ngăn
cản”.
nhưng
tay
trung
niên
này
mặt
vẫn
lầm
lì,
quyết
ăn
thua
với
Minh
Cảnh.
Hắn
tung
liên
tiếp
ba
cú
đá
và
bồi
thêm
miếng
đấm
hiểm
nhắm
vào
mặt
Minh
Cảnh.
Rất
nhanh,
anh
hóa
giải
hết,
lừa
thế
tiếp
cận
khóa
luôn
đôi
tay
gã
này.
Dù
thắng
thế
nhưng
Minh
Cảnh
vờ
ngã
xuống
đau
đớn,
miệng
la
lớn:
“
Hảo
chiêu,
hảo
chiêu,
bái
phục
xin
bái
phục”.
Biết
minh
Cảnh
nương
mình,
không
làm
mình
mất
mặt
trước
đám
đông
khán
giarvaf
đám
đệ
tử
nên
gả
trung
niên
kia
chỉnh
lại
quần
áo
rồi
thi
lễ
theo
kiểu
con
nhà
võ:
“
Đúng
là
danh
tánh
hư
truyền.
Bấy
lâu
nghe
Minh
Cảnh
giỏi
võ
nay
mới
được
diện
kiến,
mong
anh
bỏ
qua
cho”.
Rồi
hai
người
bắt
tay
làm
hòa.
Sau
khi
đám
quậy
này
kéo
đi
hết,
một
số
khán
gải
địa
phương
cho
biết,
người
trung
niên
vừa
thi
đấu
với
Minh
Cảnh
là
võ
sư
giỏi
nhất
vùng
này.
Vãn
hát,
vị
võ
sư
đích
thân
đến
mời
Minh
Cảnh
và
một
số
nghệ
sĩ
của
đoàn
đến
võ
đường
của
ông
để
đàm
đạo
và
thết
đãi
một
bữa
cháo
gà.
Trao
đổi
với
Minh
Cảnh,
vị
võ
sư
này
hỏi
anh
học
võ
môn
phái
nào
mà
thân
pháp
nhanh
nhẹn,
những
đòn
thế
hóa
giải
khá
lạ
thì
Minh
Cảnh
cười:
“
Tui
được
mấy
cụ
ở
quê
chỉ
cho
vài
miếng
để
phòng
thân,
gọi
nôm
na
là
võ
rừng
chứ
không
nghe
các
cụ
nói
rõ
môn
phái
nào”.
Biết
Minh
Cảnh
khiêm
tốn,
không
muốn
lộ
gốc
tích
võ
học
của
mình
nên
vị
võ
sư
này
rót
đầy
hai
chung
rượu
mời
anh
cùng
nâng
ly
và
xin
được
kết
bạn.
Sau
đó
Minh
Cảnh
cũng
gặp
trường
hợp
tương
tự
với
một
võ
sư
ở
một
lò
võ
tỉnh
Quảng
Ngãi.
Sau
20
phút
giao
đấu
bất
phân
thắng
bại,
vị
võ
sư
này
cũng
đã
vòng
tay
thi
lễ
khen
ngợi
tinh
thần
võ
đạo
của
Minh
Cảnh
và
xin
được
kết
bạn
với
anh.
Khoảng
năm
1969-1970,
đoàn
Minh
Cảnh
lưu
diễn
ở
Phan
Rí(
tỉnh
Bình
Thuận)
thì
có
một
đám
lính
người
nhái
đến
gây
sự.
Trong
đó
có
hai
người
mang
theo
súng
ngắn.
Đích
thân
Minh
Cảnh
ra
dàn
cổng
hòa
giải
thì
hai
tên
có
súng
chửi
thề
rồi
còn
dí
súng
vào
đầu
Minh
Cảnh
định
bóp
cò,
trong
khi
các
tên
khác
rượt
đánh
nhân
viên
của
đoàn.
Biết
không
thể
nhịn
được
nên
Minh
Cảnh
xuất
chiêu,
tước
hết
vũ
khí
của
chúng
đồng
thời
khống
chế
các
tên
khác.
Tưởng
sự
việc
nghiêm
trọng
nên
Minh
Cảnh
quyết
định
cho
hậu
đài
hạ
phong
màn
để
chuyển
bến.
Còn
anh
chị
em
nghẹ
sĩ
trong
đoàn
rất
hồi
hoopjsowj
mấy
tay
lính
kia
đến
trả
thù
thì
thanh
niên
trong
đoàn
dù
có
giỏi
võ
cở
nào
cũng
khó
lòng
đương
cự
với
súng
ống,
lựu
đạn.
Mặc
dù
anh
em
công
nhân
trong
đoàn
khẩn
trương
để
chuyển
bến
nhanh
nhưng
tờ
mờ
sáng
mới
xong.
Đêm
đó
Minh
Cảnh
đứng
ngồi
không
yên.
Anh
thức
suốt
để
phụ
anh
em
hậu
đài.
Đồ
đạc
vừa
chất
xong
lên
xe
thì
bổng
có
một
xe
jeep
quân
đội
chạy
nhanh
đến
rạp
hát.
Bước
xuống
đầu
tiên
là
một
sĩ
quan,
theo
sau
là
hai
cận
vệ
mang
theo
súng
M.16,
đến
trước
rạp
đòi
gặp
Minh
Cảnh,
Minh
Cảnh
bình
thản
ra
gặp
tay
sĩ
quan.
Thấy
Minh
Cảnh
tiến
đến
vòng
tay
thi
lễ
nhã
nhặn
nên
tay
sĩ
quan
này
cười:
“Trăm
nghe
không
bằng
mắt
thấy.
Mấy
thằng
lính
của
tôi
đêm
qua
thất
lễ
với
anh
nên
sáng
nay
tôi
dậy
sớm
đến
đây
xinanh
trả
lại
hai
cây
súng
đền
thiệt
hại
cho
đoàn.
Lính
tôi
đều
có
võ,
toàn
là
nhị
đẳng,
tam
đẳng,
tứ
đẳng
Teawondo,
nghe
anh
giỏi
võ
nên
đến
thử
nghề.
May
mà
anh
nương
tay
nên
bọn
chúng
chỉ
bị
thương
nhẹ.
Thấy
tụi
nó
đau
đớn
rên
hừ
hừ
cả
đêm
nhưng
tôi
dựng
đầu
dậy
hết,
tát
cho
mỗi
thằng
mấy
bạt
tai
cảnh
cáo
vì
cái
tội
làm
bậy.
Thôi
thì
mũi
dại,
lái
phải
chịu
đòn,
mong
anh
thông
cảm
bỏ
qua
cho”.
Thấy
đoàn
dọn
dẹp
định
di
chuyển
nên
tay
sĩ
quan
này
khuyên
Minh
Cảnh
nên
để
đoàn
ở
lại
diễn
cho
bà
con
xem.
Rồi
còn
hứa
cho
mấy
tên
lính
ở
đơn
vị
ra
bảo
vệ
an
ninh
trật
tự
cho
đoàn
trong
các
đêm
diễn
tiếp
theo.
Khoảng
năm
1971,
đoàn
Minh
Cảnh
lưu
diễn
ở
phố
núi
Pléiku.
Đêm
ấy
đoàn
diễn
vở
“Máu
nhuộm
sân
chùa”,
minh
Cảnh
trong
vai
Trần
Tự
Tâm
đang
vô
một
câu
vọng
cổ
hơi
dài
rất
ngọt,
được
khán
giả
vỗ
tay
khen
tặng
liên
tục
thì
có
mấy
tay
lính
đứng
ở
gần
sân
khấu
la
to:
“
Minh
Cảnh
ca
dở
ẹc,
dở
ẹc”.
Nhân
viên
trật
tự
của
đoàn
thấy
vậy
đến
yêu
cầu
các
tên
lính
này
giữ
trật
tự
để
đoàn
biểu
diễn
thì
bị
rượt
đánh.
Đoàn
phải
kéo
màn
để
dàn
xếp.
Minh
Cảnh
gặp
trục
tiếp
mấy
tay
lính
này
hỏi
nguyên
do
vì
sao
đến
đoàn
hát
để
gây
sự
thì
bọn
chúng
trả
lời:
“
Tại
tụi
tui
nghe
anh
giỏi
võ,
muốn
thách
đấu
với
anh
để
biết
hư
thực”.
Do
nóng
ruột
vì
khán
giả
đang
chờ
đợi
xem
đoàn
tiếp
diễn
nên
minh
Cảnh
đành
nhận
lời.
Hôm
đi
gặp
bọn
lính
đòi
thách
đấu.
minh
Cảnh
đi
một
mình
cầm
theo
cây
roi
mây.
Đám
lính
có
5
người
thì
hết
4
tên
nhào
vô
đánh
hội
đồng
Minh
Cảnh.
Chúng
ra
đòn
rất
ác,
Minh
Cảnh
chủ
yếu
muốn
dàn
hòa
nên
chỉ
tránh
né.
Đến
khi
thấy
chúng
quyết
ăn
thua
nên
anh
quất
mấy
đòn
roi
cho
ngã
hết.
tên
còn
lại,
Minh
Cảnh
trông
quen
quen
nhớ
là
đã
gặp
đâu
rồi,
tướng
tá
tên
này
bặm
trợn
toát
lên
nội
lực
thâm
hậu
nên
anh
rất
cảnh
giác.
Thấy
bốn
“chiến
hữu”
của
mình
đều
bị
hạ
gục
vì
đòn
roi
nên
tên
còn
lại
đề
nghị
Minh
Cảnh
đấu
tay
không.
Hai
bên
quần
nhau
đến
nữa
tiếng
đồng
hồ
thì
Minh
Cảnh
lừa
thế
khóa
chặt
cả
đòn
chân
và
đòn
tay
của
tên
này
làm
hắn
không
cục
cựa
được.
biết
là
không
thể
thắng
được
Minh
Cảnh
nên
tên
này
cười
to:
“không
ngờ
võ
nghệ
của
anhtieens
bộ
dữ
quá,.
Hèn
chi
khán
giả
đồn
đãi
khắp
nơi”,
rồi
hắn
mới
hỏi
Minh
Cảnh:
“Anh
còn
nhớ
em
không?”
Thấy
không
khí
lúc
này
có
vẽ
thân
thiện
nên
Minh
Cảnh
cười
giàn
hòa.
Lúc
này
tên
lính
mới
cho
biết
mình
là
một
trong
những
tên
được
anh
kép
chánh
năm
xưa
thuê
đánh
hội
đồng
Minh
Cảnh.
Từ
ngày
biết
Minh
Cảnh
là
người
tài
của
sân
khấu,
hắn
tỏ
ra
hối
hận
vì
việc
làm
trước
đây
của
mình
và
chỉ
mong
có
dịp
gặp
lại
anh
để
tạ
lổi
Tướng
cướp
Điền
Khắc
Kim
xin
được
kết
bạn
với
Minh
Cảnh
Trước
giải
phóng,
các
băng
nhóm
thế
giới
ngầm
hoạt
động
rộng,
công
khai.
Một
phần
vì
sự
thờ
ơ
của
các
quan
chức
an
ninh
chế
độ
củ.
Phần
khác
là
do
được
một
số
quan
chức
bao
che,
dung
túng
để
được
hưởng
lợi
từ
thế
giới
ngầm.
Các
băng
nhóm
này
thường
chia
khu
vực
để
“tự
trị”,
mỗi
lãnh
địa
(như
Sài
Gòn,
chợ
Lớn<
Tôn
Đản,
Khánh
Hội,
Cầu
Muối,
Bàn
Cờ,
Cầu
Bông,
Lăng
ÔNg,
Lăng
Cha
Cả,
Gò
Vấp,
Phú
Nhuận,
Thủ
Đức…)
đều
có
một
đại
ca
lãnh
đạo
băng
nhóm.
Khi
có
tranh
chấp
lãnh
địa,
“phi
vụ”
làm
ăn
bọn
chúng
thường
giàn
trận
thanh
toán
lẫn
nhau.
Đã
có
nhiều
trận
“thư
hùng”
đẫm
máu
trên
đường
phố
làm
kinh
động
gây
nguy
hiểm
đến
bà
con
lương
thiện.
Các
băng
nhóm
nặng
ký
thường
thực
hiện
những
“phi
vụ”
lớn
để
kiếm
lợi
nhuận,
làm
tiền
các
cơ
sở
sản
xuất
lớn.
Còn
các
băng
nhóm
nhỏ
thì
thực
hiện
các
công
việc
đơn
giản
hơn
như:
đâm
thuê,
chém
mướn,
cướp
bóc,
giật
dọc,
bảo
kê
nhà
hàng,
sòng
bạc…Đã
nổi
lên
nhiều
tay
anh
chị
khét
tiếng
như:
Đại
ca
Thay
(Trần
Đại),
Huỳnh
Tỳ,
Long”trăng”,
Tạ
Tình,
Vũ
Thế
Hùng,
Tín
mã
Nàm,
Điền
Khắc
Kim,
Hùng
“phóc”,
Hùng
“đầu
bò”….Tuy
bản
chất
gian
ác,
không
từ
bỏ
bất
cứ
thủ
đoạn
nào
miễn
có
lợi
nhuận,
nhưng
cũng
có
nhiều
tên
lại
mê
ca
nhạc
và
đặc
biệt
là
cải
lương.
Cũng
như
bao
khán
giả
bình
thường
khác,
nhiều
tay
sát
thủ
khét
tiếng
cũng
thường
đến
rạp
để
xem
hát
và
rất
yêu
thích
tài
năng
nghệ
sĩ
biểu
diễn
trên
sân
khấu.
họ
cũng
có
thần
tượng
và
thường
tìm
cách
tiếp
cận
để
làm
quen,
kết
bạn.
Trong
đó
có
tướng
cướp
Điền
Khắc
Kim.
Từ
ngày
Minh
Cảnh
nổi
danh
ở
SK
Kim
Chung
rồi
lập
đoàn
hát
riêng,
tay
tướng
cướp
này
đâm
ra
mê
mẩn
giọng
ca
Minh
Cảnh,
nhất
là
thấy
anh
giỏi
võ,
biểu
diễn
quyền
cước
đẹp
mắt
trên
sân
khấu.
Mỗi
lần
tay
tướng
cướp
này
đi
xem
anh
hát
đều
mua
tặng
anh
một
lẳng
hoa,
ký
tên
“
Một
khán
giả
vô
cùng
ái
mộ
minh
Cảnh”,
Lần
ấy
đoàn
Minh
Cảnh
về
diễn
ở
rạp
vùng
ven
Sài
Gòn,
người
khán
giả
đặc
biệt
này
theo
dõi
suốt
bốn
đêm
liền
kèm
theo
những
lẳng
hoa
thân
quen.
Trong
đêm
diễn
cuối
cùng
của
đoàn
ở
rạp,
Điền
Khấc
Kim
đi
thẳng
vào
hậu
trường
với
mấy
tay
đàn
em
xin
gặp
mặt
Minh
Cảnh.
Thật
tình
Minh
Cảnh
không
nghỉ
những
lẳng
hoa
thân
quen
ấy
là
của
Điền
Khắc
Kim
mà
nghi
là
của
một
nữ
khán
giả
nào
đó.
Trong
bộ
dạng
rụt
rè
khi
sơ
kiến,
minh
Cảnh
thấy
có
thiện
cảm
với
người
khán
giả
này,
cho
nên
khi
Điền
Khắc
Kim
xin
được
kết
bạn,
Minh
Cảnh
đã
nhận
lời
và
hẹn
có
dịp
sẽ
đến
nhà
anh
chơi.
Trong
lần
tiếp
xúc
đó,
Minh
cảnh
không
nghe
anh
ta
giới
thiệu
thân
thế
về
mình
mà
chỉ
toàn
là
khen
ngợi
Minh
Cảnh
ca
hya,
đánh
võ
đẹp
đẹp
nhu
thật.
Sau
đó
khoảng
vài
tháng
khi
đi
lưu
diễn
ở
miền
Trung,
Minh
Cảnh
mới
biết
được
‘chân
dung”
thật
của
người
khách
đặc
biệt
ấy
do
đọc
được
một
tờ
báo
miêu
tả
lại
vụ
cướp
bóc
táo
bạo
mà
đứng
đầu
là
chủ
tướng
Điền
Khắc
Kim
kèm
theo
tấm
hình
của
tên
tướng
cướp
này
trong
trang
báo.
Thoáng
giật
mình
và
có
vẽ
hơi
buồn,
Minh
Cảnh
tâm
sự
với
các
đồng
nghiệp
trong
đoàn:
Nhân
chi
sơ
tính
bản
thiện.
Dù
là
một
tay
cướp
khét
tiếng
nhưng
họ
cũng
có
trái
tim
như
bao
người
khác,
cũng
đam
mê
nghệ
thuật,
thích
cái
đẹp.
chính
vì
sân
si,
dục
vọng
mà
cái
gốc
thiện
của
con
người
không
giữ
được.
Âu
cũng
là
nghiệp
số
của
mỗi
con
người
mà
ra
cả.
Khương
Đại
Vệ
mến
phục
Minh
cảnh
Cuối
thập
niên
1960,
Khương
Đại
Vệ
nổi
lên
trong
làng
điện
ảnh
kiếm
hiệp
Hồng
koong.
Cùng
với
Địch
Long,
Quang
Thái,
Vương
chung,
Khương
Đại
Vệ
hợp
thành
bộ
tứ
tài
tử
ăn
khách
nhất
của
Châu
Á.
Đây
là
thế
hệ
của
một
loại
kép
đẹp
kiếm
hiệp
ra
đời,
sau
Vương
Vũ,
La
Liệt.
Kế
đó
là
đến
laoij
phim
võ
thuật
Kungtu
với
những
Lý
Tiểu
Long,
Trần
Tinh,
Sương
Điền
Bảo
Chiêu.
Thành
Long…
Trong
thời
điểm
Khương
Đại
Vệ
nổi
danh
và
trở
thành
minh
tinh
hàng
đầu
của
làng
điện
ảnh
Hồng
Koong,
anh
thường
được
các
nước
châu
Á,
đặc
biệt
là
Đông
Nam
Á
như:
Việt
Nam,
Singapore.
Malaysia….nơi
có
nhiều
người
Hoa
sinh
sống,
mời
sang
giao
lưu.
Lần
ấy
Khương
Đại
Vệ
sang
Việt
Nam
để
giao
lưu
và
tìm
hiểu
về
hoạt
động
nghệ
thuật
sân
khấu
của
miền
Nam.
Thấy
anh
em
nghệ
sĩ
đoàn
Minh
Cảnh
đánh
võ
đẹp
mắt
nên
Khương
Đại
Vệ
đi
xem
đến
hai
lần.
Sau
đó,
Khương
Đại
Vệ
lên
sân
khấu
tặng
hoa
cho
nghệ
sĩ
rồi
trò
chuyện
với
Minh
Cảnh,
anh
tỏ
ra
bái
phục
Minh
Cảnh.
Chẳng
những
ca
hay
diễn
giỏi
mà
thân
pháp
của
Minh
Cảnh
còn
rất
nhanh
lẹ,
đạt
đẳng
cấp
của
một
võ
sư
thượng
thừa.
Khương
Đại
Vệ
còn
trầm
trồ
khen
giàn
võ
sĩ
của
đoàn.
Anh
cho
rằng
xưa
nay
anh
chưa
thấy
đoàn
nghệ
thuật
nào
đánh
thật,
nhiều
màng
miếng
đẹp
và
thật
như
thế.
Bộ
tấn
của
các
võ
sĩ
trong
đoàn
đều
rất
chắc,
nội
lực
anh
em
thâm
hậu.
Khi
được
Minh
Cảnh
khen
là
Khương
Đại
Vệ
đóng
phim
hay,
đánh
kiếm
đánh
võ
rất
đẹp
thì
Khương
Đại
Vệ
khoác
tay:
“
Tụi
tôi
thua
xa
các
anh.
Bởi
khi
thực
hiện
phim
ảnh
chúng
tôi
sắp
lớp,
đánh
với
tốc
độ
chậm.
Nhờ
kỹ
thuật
,
kỷ
xảo
khán
giả
mới
thấy
như
vậy
thôi”.
Dù
đã
có
nhiều
tư
liệu
và
cả
những
trãi
nghiệm
qua
thực
tế
nhưng
khi
viết
bài
này
tôi
có
điện
thoại
qua
Mỹ
để
hỏi
thêm
Minh
Cảnh
một
số
chi
tiết.
Bất
ngờ
là
NS
Minh
Cảnh
có
vẻ
không
vui,
anh
cho
rằng
mình
là
người
của
quá
khứ,
viết
nhiều
về
anh,
người
hiểu
được
không
nói
gì,
còn
người
không
biết
sẽ
chê
là
anh”nổ”,
thổi
phồng
sự
việc.
anh
còn
nói
thêm
một
câu:
“
Nếu
em
viết
bài
về
anh,
hãy
tôn
trọng
sự
thật
thì
câu
chuyện
mới
có
ý
nghĩa”,.
Tôi
tôn
trọng
ý
kiến
của
anh,
nếu
không
thì
chuyện
kể
về
anh
sẽ
còn
dài,
rất
dài…
Theo: nguyenkhoiktc
Nguồn
tin: BSK
Chuyện
về
NS
Minh
Cảnh:
Đường
roi
tuyệt
kỹ
Bình
Định
có
võ
sư
mù
Hồ
Ngạnh
(quê
ở
An
Nhơn,
cách
quê
tác
giả
Lê
Duy
Hạ
anh
một
con
sông,
chưa
tới
một
cây
số)
nổi
tiếng
với
đường
roi
tuyệt
kỹ.
Ông
múa
roi
giỏi
đến
mức
đã
có
người
thử
tạt
nước
vào
người
ông
mà
chẳng
thấy
quần
áo
ông
bị
ướt.
Tuy
ông
mù
nhưng
có
nhiều
môn
sinh
đến
xin
thọ
giáo,
trong
đó
có
người
con
trai
độc
nhất
của
ông.
Tương
truyền
rằng,
do
nhận
thấy
con
mình
võ
đức
không
tốt
nên
Hồ
Ngạnh
không
truyền
hết
tuyệt
học,
nhất
là
đòn
roi
tuyệt
kỹ,
vì
sợ
con
làm
bậy.
Biết
cha
còn
giấu
tuyệt
chiêu
nên
người
con
ngoài
cách
năn
nỉ
không
được
đã
nghĩ
cách
khác...
Một
đêm
trăng,
có
tên
ăn
trộm
mặc
toàn
đồ
đen,
che
mặt
vào
trộm
bò
nhà
ông.
Được
vợ
cho
biết
tin,
Hồ
Ngạnh
cầm
roi
ra
án
ngữ
nơi
cổng
rào
nhà
không
cho
tên
trộm
lùa
bò
đi.
Hai
bên
quần
nhau
cả
tiếng
bất
phân
thắng
bại.
Ngạc
nhiên
vì
miếng
võ
nào
mình
tung
ra
đều
bị
tên
trộm
'hóa
giải
hết,
Hồ
Ngạnh
sợ
đánh
lâu
sức
già
không
lại
trẻ
nên
ông
quyết
định
tung
tuyệt
chiêu,
chợt
nghe
một
tiếng
bịch,
tên
trộm
nằm
giãy
lạch
đạch
dưới
đất
cố
trút
giọng
nói
yếu
ớt:
cha
ơi,
chết
con
rồi.
Biết
con
mình
dùng
khổ
nhục
kế
để
học
tuyệt
chiêu
nên
Hồ
Ngạnh
đứng
chết
trân.
Còn
vợ
ông
ở
trong
nhà
chạy
ra
khóc
như
mưa.
Bởi
có
lần
bà
được
chồng
cho
biết,
ông
chưa
bao
giờ
sử
dụng
tuyệt
chiêu
mà
một
khi
đã
ra
đòn
thì
đối
thủ
khó
sống,
bởi
tuyệt
chiêu
đánh
vào
các
tử
huyệt
đối
phương,
chết
nhanh
hay
chậm
là
do
mức
độ
ra
đòn
của
Hồ
Ngạnh.
Bà
ôm
con
rồi
trách
chồng:
sao
ông
nhẫn
tâm
dùng
tuyệt
chiêu
với
con,
nó
còn
sống
được
bao
lâu
nữa?
Hồ
Ngạnh
than
thở:
Tại
thằng
Hai
nó
quyết
ăn
thua,
tung
toàn
đường
hiểm
đánh
tôi
nên
tôi
buộc
lòng
phải
trừng
trị,
cao
lắm
thì
sáu
tháng
nữa
thằng
Hai
sẽ
qua
đời...
Từ
khi
người
con
trai
độc
nhất
mất,
Hồ
Ngạnh
không
thiết
tha
gì
đến
chuyện
võ
học
nữa.
Ông
buồn
rồi
sinh
bệnh
mà
mất
sau
đó
mấy
năm...
Ở
SKCL
cũng
có
một
nghệ
sĩ
có
đường
roi
nổi
tiếng.
Đó
là
nam
danh
ca
Minh
Cảnh.
Theo
lời
NS
Minh
Cảnh
út
(em
trai
út
Minh
Cảnh)
thì
khi
lập
đoàn
hát
riêng,
anh
Hai
(Minh
Cảnh)
lúc
nào
cũng
kè
kè
cây
roi
bên
mình.
Thấy
nó
mãnh
khảnh,
chỉ
dài
hơn
1
mét
nhưng
là
vũ
khí
tự
vệ
rất
lợi
hại
của
Minh
Cảnh.
Nhiều
lần
lâm
trận,
chống
lại
số
đông
anh
Hai
mới
dùng
roi,
làm
bọn
côn
đồ
khiếp
đảm,
kiêng
nể.
Trong
số
báo
Xuân
Tân
Mão,
chúng
tôi
có
đề
cập
đến
hai
trường
hợp
mấy
tên
lính
chế
độ
cũ
dùng
súng
uy
hiếp
và
đánh
hội
đồng
để
thử
tài
võ
học
của
Minh
Cảnh.
Cả
hai
lần
nguy
hiểm
này
Minh
Cảnh
đều
dùng
roi
để
đối
phó.
Nhưng
trong
hai
lần
này,
anh
ra
chiêu
có
phần
nương
tay,
cốt
là
để
tước
đoạt
súng
và
dằn
mặt
đối
phương
nên
mấy
tên
lính
chỉ
bị
thương
nhẹ.
Thấy
Minh
Cảnh
sử
dụng
đòn
roi
quá
lợi
hại
nên
tên
thứ
năm
(võ
công
cao
nhất,
là
người
đã
được
một
nghệ
sĩ
đàn
anh
năm
xưa
thuê
đánh
hội
đồng
Minh
Cảnh)
đề
nghị
Minh
Cảnh
đánh
tay
không
nhưng
rồi
cũng
chịu
không
nổi,
đành
mới
lộ
thân
thế.
Biết
Minh
Cảnh
trên
tài,
có
võ
đức
nên
mấy
tên
lính
này
rất
khâm
phục
và
xin
nhận
Minh
Cảnh
làm
đàn
anh.
Khi
lập
đoàn
hát
riêng,
buổi
chiều
sau
khi
chơi
cờ
tướng
với
nghệ
sĩ
trong
đoàn,
Minh
Cảnh
thường
cầm
roi
rảo
một
vòng
sân
bãi
để
kiểm
tra.
Thấy
đám
con
nít
chạy
nhảy
lung
tung,
anh
lùa
bọn
chúng
vào
một
góc,
rồi
hỏi
thăm
gia
cảnh
từng
em.
Thấy
em
nào
nghèo
khó,
Minh
Cảnh
móc
túi
cho
tiền
rồi
bố
trí
khu
vực
để
các
em
xem
hát
miễn
phí
và
dặn
chúng
đừng
đùa
nghịch
để
bà
con
xem
hát
không
bị
ảnh
hưởng.
Mấy
chị
bán
hàng
nước,
trái
cây,
có
cổi,...
thấy
Minh
Cảnh
cầm
roi
để
hù
dọa
con
nít
cho
bọn
trẻ
khỏi
làm
mất
trật
tự
sân
bãi
nhưng
không
ai
biết
đớ
là
vật
bất
ly
thân,
là
vũ
khí
rất
lợi
hại
của
anh.
Có
lần
lưu
diễn
ở
miền
Tây,
Minh
Cảnh
ghé
thăm
đoàn
hát
của
minh
Phụng.
Sau
khi
mời
anh
Hai
dùng
cơn
trưa,
Minh
Phụng
thấy
còn
sớm
nên
hầu
Minh
Cảnh
mấy
ván
cờ
tướng.
Thua
liền
Minh
Phụng
ba
ván
nên
Minh
Cảnh
không
để
ý
đến
xung
quanh.
Một
nhân
viên
trong
đoàn
Minh
Phụng
biết
Minh
Cảnh
quý
cây
roi
nên
tìm
cách
giấu.
Lúc
phát
hiện
mất
roi
Minh
Cảnh
càu
nhàu:
mấy
em
làm
gì
cũng
được
chứ
đừng
có
giấu
cây
roi
của
anh,
anh
không
thích
đâu.
Minh
Phụng
thấy
nhạn
viên
của
mình
quá
trớn
nên
bảo
đem
trả
roi
và
xin
lỗi
Minh
Cảnh.
Vuốt
giận
Minh
Cảnh,
Minh
Phụng
đùa:
khi
nào
anh
Hai
rãnh,
truyền
cho
em
vài
miếng
võ
phòng
thân
và
nếu
có
dịp
anh
cho
em
xin
cây
roi
này
nhé!
Minh
Cảnh
ừ:
với
ai
chứ
em
thì
anh
không
tiếc...
Sau
giải
phóng
vài
năm,
Minh
Cảnh
không
lập
đoàn
hát
riêng
nữa
mà
anh
cộng
tác
cho
một
số
đoàn
nhà
nước.
Lúc
này
người
ta
ít
thấy
Minh
Cảnh
mang
cây
roi
theo
bên
mình
như
trước.
Anh
cho
biết,
chuyện
an
ninh
giờ
thì
đã
có
Ban
quản
trị
đoàn
lo
hết
nên
anh
đỡ
bận
tâm,
chỉ
tập
trung
vào
hát
xướng.
Chính
vì
không
có
cây
roi
bên
mình
như
trước
mà
Minh
Cảnh
đã
gặp
nguy
hiểm
khi
về
Sài
Gòn
hát
tại
các
tụ
điểm.
Cách
đây
hơn
chục
năm,
Minh
Cảnh
về
trụ
lại
ở
TPHCM.
Anh
thuê
nhà
ở
đường
Lê
Văn
Sĩ
(Quận
3).
Có
lẽ
người
nhà
anh
có
chuyện
tiền
bạc
sao
đó
với
đám
xã
hội
đen
nên
có
mấy
tay
hầm
hầm
mang
mã
tấu
tìm
đến
nhà
để
hỏi
chuyện.
Nói
tiếng
trước
tiếng
sau
là
mấy
tay
này
xả
mã
tấu
xuống
đầu
vợ
anh.
Đang
chơi
cờ
tướng
với
mấy
đứa
em
trong
nhà,
thấy
vợ
lâm
nguy
nên
Minh
Cảnh
nhảy
phóng
qua
một
cái
bàn
thật
cao,
dùng
tay
chụp
vào
chuôi
mã
tấu.
Do
lực
chém
quá
mạnh
nên
tay
Minh
Cảnh
tét
một
đường
dài
phải
khâu
đến
trên
chục
mũi.
Nén
đau,
Minh
Cảnh
tước
mã
tấu
đám
xã
hội
đen
và
khống
chế
hết
bọn
chúng.
Sau
đó,
Minh
Cảnh
nhỏ
nhẹ
dàn
xếp
êm
thắm.
Thấy
Minh
Cảnh
giỏi
võ
,
lại
biết
chuyện
nên
mấy
tay
xã
hội
đen
sau
đó
đã
rút
êm.
Khi
nhắc
lại
chuyện
này,
mấy
đàn
em
của
anh
cho
biết,
nếu
lúc
đó
Minh
Cảnh
có
cây
roi
bên
cạnh
thì
anh
đã
không
bị
thương
như
vậy.
Dù
lúc
đó
Minh
Cảnh
tuổi
đã
60
nhưng
thân
pháp
của
anh
vẫn
rất
nhanh
lẹ,
kịp
cứu
vợ
thoát
chết.
Hiện
Minh
Cảnh
đang
định
cư
ở
Mỹ.
Nhiều
Việt
kiều
nghe
tin
anh
giỏi
võ
đã
đến
xin
thọ
giáo
nhưng
anh
không
dạy.
Anh
cho
biết,
việc
truyền
võ
học
phải
có
''duyên''
mới
được
và
chỉ
truyền
cho
những
người
có
tâm
đức
chứ
không
dạy
đại
trà.
Theo: ngocanh
Nguồn
tin: Khổ
Gia
Trường
-
Báo
sân
khấu
Ý kiến bạn đọc