Nghệ
sĩ
Hữu
Thành:
Từ
cải
lương
đi
bụi
sang
điện
ảnh
Nhập
nhoạng
tối,
rời
gác
trọ
lụp
xụp
hầm
hập
nóng,
ông
"xách"
chiếc
xe
máy
cà
tàng
chạy
một
vòng
quanh
Sài
Gòn.
Hễ
quán
nào
khách
đang
"zô
zô"
khí
thế,
ông
dựng
xe,
rảo
vào.
Khề
khà
tuổi
80
vậy
mà
ca
vọng
cổ
vẫn
mùi
lắm
khiến
khách
vỗ
tay
rần
rần.
Gom
góp
những
đồng
tiền
lẻ
trong
cánh
hoa
khách
tặng,
ông
đắp
đổi
qua
ngày.
"Đâu
phải
lúc
nào
cũng
có
người
kêu
đóng
phim.
Hát
vậy
chớ
cũng
đỡ
nhớ
gánh
hát
ngày
xưa
à"
-
Ba
thằng
Kìm
trong
"Mùa
len
trâu"
cười
rung
chòm
râu
bạc...

Nghệ
sĩ
Hữu
Thành
luôn
"đóng
đinh"
các
vai
ông
già
Nam
bộ
hồn
hậu.
1.
Nghe
có
gánh
Thái
Bình
về,
cu
Lắc
vứt
cái
bào
gỗ
đi
coi
hát.
Học
tới
lớp
5
thì
nghỉ
về
nhà
làm
thợ
mộc
vì…
dốt
quá.
Vậy
mà
ca
vọng
cổ
lại
đại
tài.
Lắc
đi
coi
hát,
say
sưa
quên
lối
về
nhà.
Ngày
gánh
nhổ
rạp,
Lắc
đến
trước
mặt
ông
bầu,
khoanh
tay
thưa:
"Dạ
thưa
chú,
chú
cho
con
theo
đoàn?".
Bầu
Thới
nhíu
mày:
"Chú
mày
hát
có
được
không
mà
đòi?".
Cu
Lắc
ca
thử.
Ông
bầu
Ngự
Bình
trợn
trừng
nhìn
thằng
nhóc
đen
nhẻm:
"Chú
mày
ca
được
một
hơi
hơn
trăm
chữ
à?
Giỏi!
Nhưng
đi
theo
đoàn
cực
lắm,
chú
mày
có
chịu
được
hôn?".
Lắc
quệt
mũi,
gật
đầu
cái
rụp.
Vậy
là
đi.
Nhẹ
bẫng.
Không
hành
lý,
không
một
lời
giã
biệt
người
mẹ
góa
bụa,
trên
người
chỉ
độc
bộ
quần
áo,
không
hơn.
Xe
lăn
bánh.
Mái
nhà
tranh,
hàng
dừa
làng
Tân
An
,
Bình
Dương
lùi
lại
phía
sau,
xa
dần
trong
đôi
mắt
háo
hức
của
chú
bé.
"Năm
đó
bố
16
tuổi.
Rồi
đi
bụi
tứ
xứ
từ
đận
ấy
tới
giờ"
-
Nghệ
sĩ
Hữu
Thành
rổn
rảng.
Bầu
Ngự
Bình
đặt
nghệ
danh
là
Hoàng
Lắc.
Ngày
mới
theo
đoàn,
chú
bé
đã
được
ông
bầu
cho
vào
vai
quân
lính
rồi
đọc
lời
dẫn
chuyện.
Lần
đầu
tiên
thấy
cái
tên
Hoàng
Lắc
trên
tấm
phông
màn
(dù
chữ
nhỏ
xíu
dưới
cái
tên
kép
chính
to
tướng),
chú
sướng
mê
tơi.
Nhờ
có
giọng
ca
truyền
cảm,
dài
hơi
nên
chẳng
mấy
chốc
chú
được
cho
làm
kép
phụ,
kép
chính
rồi
kép
độc.
Ông
bầu
đặt
cho
Hoàng
Lắc
nghệ
danh
tử
tế
hơn
là
Hữu
Thành.
Bà
con
thấy
rạp
quảng
cáo
có
Hữu
Thành
là
đổ
xô
đi
xem
rất
đông.
Mỗi
lần
ông
ca,
khán
giả
phấn
khích
quá,
xen
tiếng
vỗ
tay
là
tiếng
dộng
ghế
xuống
đất
rầm
rầm.
Bôn
ba
cùng
đoàn
đi
diễn
ở
miệt
vườn
sông
nước
miền
Tây
Nam
bộ
rồi
rong
ruổi
ngược
ra
miền
Trung
nắng
gió,
những
đêm
mưa
tầm
tã
vắng
khách,
những
hôm
treo
nồi
bó
gối,
nghe
bụng
kêu
ọc
ạch
vì
đói…
không
làm
Thành
có
ý
định
bỏ
đoàn
quay
về
cố
hương.
Thỉnh
thoảng
đoàn
trở
lại
làng
Tân
An.
Về
hát
ở
quê
nhà,
giữa
những
gương
mặt
thân
quen
luôn
vắng
một
người.
Ông
biết
má
giận.
Thằng
con
trai
độc
nhất
đi
đã
hơn
3
năm,
không
tin
tức
về
nhà.
Bà
cũng
không
thèm
liên
lạc
với
thằng
con
"bất
hiếu"
ấy.
Nhưng
hôm
đoàn
hát
về
quê,
ông
anh
họ
lù
lù
xuất
hiện.
Hóa
ra
má
nhờ
lên
bắt
Thành
về.
Nhìn
ông
anh
họ
lực
lưỡng
hùng
hổ
chực
xắn
tay
áo
nện
cho
một
trận,
Thành
sợ,
đi
theo
lùi
lũi.
Về
tới
ngõ
đã
thấy
mặt
má
hầm
hầm.
Thành
run.
Má
con
không
nói
tiếng
nào.
Được
dăm
bữa,
thừa
lúc
má
đi
vắng,
ông
trốn
về
đoàn.
Ba
lần
bị
bắt
về
nhà,
ba
lần
"thằng
con
trời
đánh"
trốn.
Lần
cuối
bị
anh
họ
lôi
xềnh
xệch
về
trước
cửa,
quỳ
dưới
chân
má,
ông
vừa
khóc
vừa
thưa:
"Má!
Đừng
bắt
con
về
nữa,
sân
khấu
thành
cái
nghiệp
của
con
rồi,
con
không
dứt
ra
được.
Má
không
cho
con
theo
cái
nghiệp
này
là
má
giết
con
đó".
Má
ông
nghe
xong,
lẳng
lặng
bỏ
vô
buồng.
Tiếng
thở
dài
trĩu
nặng
bước
chân.
Đêm
đó,
ông
nghe
tiếng
cựa
mình
của
má,
tiếng
cựa
mình
trằn
trọc
đến
sáng.
Gà
gáy
sớm,
gói
gém
ít
đồ
ăn
cho
con,
má
tiễn
ông
đi…
"Diễn
ban
ngày
thì
đỡ,
còn
có
đường
trốn
bắt
lính,
chớ
ban
đêm
cảnh
sát
ngụy
vào
đánh
úp,
khó
mà
thoát.
Lần
nào,
bố
cũng
nhảy
tót
lên
nóc
nhà,
nằm
im
thin
thít.
Xài
hoài
chiêu
đó
nên
mới
báo
hại
cái
lưng
phồng
rộp
vì
nắm
áp
lưng
vô
mái
tôn
giữa
ban
trưa.
Trốn
mãi
rồi
cũng
bị
bắt.
Bố
bị
đưa
vô
quân
trường.
Tập
tành
khí
thế
lắm.
Xong
3
tháng
thì…
dông
thẳng
về
đoàn.
Lại
đi
hát
tiếp".
Ngồi
nghe
ông
kể,
lâu
lâu
bà
Ngọc
Bình
-
vợ
ông,
nhắc
vài
chi
tiết.
Số
ông,
ai
cũng
bảo
hên.
Đi
hát,
anh
kép
Hữu
Thành
"cua"
luôn
cô
đào
chính
Ngọc
Bình
-
ái
nữ
của
ông
bầu
Thới.
Sáu
đứa
con
lần
lượt
ra
đời
trong
gánh
hát,
lang
bạt
theo
cha
mẹ.
Đường
học
mịt
mù…
Đoàn
Thái
Bình
tan
rã,
ông
lại
dắt
díu
vợ
con
"đi
bụi"
từ
đoàn
này
sang
đoàn
khác
kiếm
cơm.
Từ
Mộng
Vân,
Hoa
Sen
đến
Hương
Mùa
Thu…
Quay
đi
quay
lại
20
đoàn
vậy
mà
tròn
40
năm
bám
sàn
cải
lương.
Được
bầu
làm
Phó
trưởng
đoàn
chỉ
đạo
nghệ
thuật
Hậu
Giang
II,
những
tưởng
đó
là
bến
đỗ
bình
yên
của
ông,
ai
dè
đoàn
Hậu
Giang
II
lục
đục.
Năm
1990,
ông
về
Sài
Gòn
để
từ
đây,
quanh
năm
suốt
tháng
dọn
từ
xóm
trọ
này
sang
xóm
trọ
khác…
Và
giữa
phố
xá
thênh
thang,
lão
nghệ
sĩ
mang
cái
số
đi
bụi
lạc
bước
sang
điện
ảnh…
2.
Con
hẻm
103
Hồ
Thị
Kỷ,
phường
1,
quận
10
ồn
ào
kẻ
vào
người
ra.
Nhà
trọ
của
ông
cuối
hẻm.
Nhà
trệt
và
căn
gác
xép
vẻn
vẹn
10m2
ngổn
ngang
đồ
đạc.
Gia
đình
cậu
con
trai
út
gồm
5
người
sinh
hoạt
ở
nhà
dưới,
hai
ông
bà
ở
trên
gác.
Bước
vào
nhà,
tôi
cứ
sợ
đụng
trần
dù
tôi
chẳng
phải
là
cô
gái
chân
dài
gì
cho
cam.
Vậy
mà
căn
trọ
lụp
xụp,
chật
chội
ấy
lại
là
nơi
tử
tế
nhất
để
lão
nghệ
sĩ
nương
thân
hơn
cả
chục
năm
nay.
Ông
đi
nhiều,
ăn
bờ
ngủ
bụi
là
chính
nên
chỗ
trọ
nào
cũng
ưng.
Lên
Sài
Gòn,
đã
6
lần
ông
dắt
vợ
con
chuyển
trọ.
Toàn
bị
đuổi,
dẫu
mấy
căn
nhà
trước,
có
hôm
đang
ngủ,
mưa
ào
một
trận
là
nhà
ngập
lênh
láng.
Thau
hứng
nước
dột
lại
dập
dềnh
theo
bọt
nước
tanh
rình.
Riết
rồi
mỗi
lần
thấy
ông
lò
dò
đến
phường,
mấy
anh
Công
an
lại
trêu:
"Chuyển
trọ
nữa
hả
bố?".
Long
đong,
lận
đận
mãi
đến
năm
2009,
ông
mới
có
sổ
hộ
khẩu.
Mà
là
sổ
ghép
với
nhà
khác
để
gọi
là
thường
trú.
Còn
nhà
ông,
vẫn
là
trọ
tạm
bợ,
vẫn
nơm
nớp
không
biết
khi
nào
chủ
đòi
lại.
Bỏ
cải
lương,
ông
không
biết
làm
gì
để
kiếm
cơm.
May
thay
một
người
bạn
giới
thiệu
gia
công
đinh
tán.
Một
năm
ròng,
mười
ngón
tay
nghệ
sĩ
èo
uột
bỏng
rát,
rớm
máu
vì
búa,
vì
kéo
rồi
chai
lại,
xù
xì
những
sẹo
là
sẹo.
Nghệ
sĩ
Nguyễn
Hậu
cùng
vài
người
bạn
xuống
nhà
thăm.
Gặp
cậu
con
trai
thứ
ba
là
Tiến
Cường,
bảo
đang
cần
gấp
vai
hòa
thượng
già
mà
chưa
tìm
được
ai.
"Trời
đất,
cái
mặt
tui
vầy
mà
mấy
cha
nội
biểu
tui
đóng
vai
hòa
thượng
già.
Vai
đó
ba
tui
mới
hạp".
Tưởng
nói
vậy
mấy
ổng
về,
ai
dè
mấy
ổng
gặp
ông
cụ
thật.
Vừa
nghe
đến
đóng
phim,
ông
mừng
rơn:
"Gì
chớ
đóng
phim
là
bố
chịu
liền".
"Nhưng
vai
này
phải
cạo
đầu,
bố
có
chịu
không?".
Ông
gật
đầu
cái
rụp.
Cái
gật
đầu
cũng
nhẹ
bẫng
như
ngày
nào
ông
bước
vào
cải
lương.
Hôm
sau,
ông
về
miền
Tây
vào
vai
hòa
thượng
trong
phim
"Đất
phương
Nam",
sướng
quá
suýt
quên
tiền
cátxê.
Để
làm
đậm
cái
chất
hồn
hậu,
ông
quyết
định
nuôi
râu.
Nhờ
chòm
râu
bạc
và
cái
cốt
cách
rặt
Nam
bộ
đã
khiến
các
đạo
diễn
luôn
chấm
ông
vào
vai
các
ông
già
Nam
bộ.
Đến
nay
ông
đã
đóng
hơn
100
bộ
phim,
toàn
vai
phụ
nhưng
luôn
để
lại
cho
người
xem
ấn
tượng
về
lão
nông
dân
miền
Nam
mộc
mạc,
phóng
khoáng,
nặng
tình
với
nước
non
như
phim
"Người
đẹp
Tây
Đô",
"Đường
Hồ
Chí
Minh
trên
biển",
"Mệnh
lệnh
hoa
hồng"...
Tiêu
biểu
trong
số
đó
phải
kể
đến
vai
ông
Định
-
ba
thằng
Kìm
trong
phim
"Mùa
len
trâu".
Về
An
Giang
mênh
mang
con
nước
nổi,
ông
sợ
nhất
là
diễn
viên…
trâu.
Trước
khi
bấm
máy,
đạo
diễn
Nguyễn
Võ
Nghiêm
Minh
cho
ông
và
Lê
Thế
Lữ
(vai
Kìm)
lên
đường
sớm
để
làm
quen
với
chú
trâu
sẽ
đóng
cùng.
Ớn
nhất
là
cảnh
Kìm
đẩy
người
cha
đã
chết
trên
con
thuyền
nhỏ
giữa
mênh
mông
sông
nước.
Hai
con
quạ
buộc
ở
đầu
mũi
thuyền
gần
đầu
người
cha.
Thấy
vậy,
ông
nhổm
dậy
la
làng:
"Trời
ơi,
con
quạ
ăn
xác
người
chết
là
nó
móc
hai
con
mắt
trước.
Cột
vầy
nó
móc
mắt
bố
thì
sao?".
Vậy
là
hai
con
quạ
bị
buộc
ra
xa
bằng
dây
cước.
Cảnh
quay
ấy,
ông
toát
mồ
hôi
trong
khi
hai
con
quạ
tức
điên
đập
cánh
lồng
lộn
vì
rướn
cổ
hoài
mà
rỉa
"lão
người
chết"
không
được.
Lần
đóng
bộ
phim
"Đường
Hồ
Chí
Minh
trên
biển",
ông
làm
lão
ngư
dân
tiếp
tế
cho
các
chiến
sĩ
cách
mạng.
Sóng
biển
Long
Hải
hôm
đó
lớn
hơn
mọi
ngày
khiến
con
thuyền
của
ông
mấy
lần
suýt
đánh
úp.
Đóng
phim
"ớn"
hơn
vào
vai
diễn
trên
sân
khấu
nhiều
nhưng
ông
vẫn
mê.
Đạo
diễn
chỉ
cần
"hú"
một
tiếng
là
ông
"phi"
xe
máy
xuống
liền,
dù
chỉ
xuất
hiện
trên
màn
hình
có
mấy
giây
hoặc
không
có
lời
thoại
nào.
Chỉ
thoại
đúng
một
câu
trong
"Duyên
trần
thoát
tục"
của
Lê
Cung
Bắc
mà
ông
chơi
"sộp"
-
mua
vé
máy
bay
bay
thẳng
ra
Huế
cho
kịp
tiến
độ
quay.
Sinh
viên
điện
ảnh
làm
bài
thực
tập,
cần
có
vai
ông
già,
"bố
ơi!"
một
tiếng
là
ông
có
mặt.
Mà
sinh
viên
cũng
nghèo
mạt
nên
ông
nỡ
nào
lấy
tiền.
Dẫu
xế
chiều
chông
chênh,
người
ta
an
nhàn
bên
con
cháu
thì
ngoài
giờ
đóng
phim,
hằng
đêm
ông
lại
lóc
cóc
chạy
khắp
các
quán
nhậu,
ca
vọng
cổ
kiếm
cơm
đến
12
giờ
đêm
mới
lọ
mọ
về.
Lão
nghệ
sĩ
vẫn
cười
mà
rằng:
"Ngó
đi
bụi
hoài
chớ
bố
thấy
mình
sướng
quá
xá.
Giờ
tuần
hai
lần
chạy
về
Bình
Dương
thăm
má,
xong
rồi
đi
đóng
phim
và
ca
tài
tử.
Cực
thiệt
nhưng
hổng
đóng,
hổng
ca,
chịu
sao
nổi"
Mai
Quỳnh
Nga
Ý kiến bạn đọc