13/4
đến
rồi
13/4
về
cũng
như
ngày
Tết
vậy,
sinh
nhật
web
lần
thứ
22
của
web
cailuongvietnam.com
lại
đến,
xin
chúc
trang
web
và
Àdmin
luôn
được
nhiều
sức
khoè.
được
sự
tin
yêu
của
bạn
đọc
và
luôn
là
nơi
dừng
bước
của
khách
mộ
điệu
nghệ
thuật
cải
lương,
quá
khứ
vàng
son
hay
một
tương
lai
vô
định
với
những
giấy
phút
tìm
về,
trăn
trổ
hướng
đi,
phát
triển...
hay...
Xem
tiếp...
Nhằm
đáp
ứng
đời
sống
tình
thần
của
người
dân
các
khu
vực
ngoại
thành
hàng
năm
sở
văn
hóa-
thể
thao
và
du
lịch
TP.HCM
tổ
chức
lưu
diễn
hàng
trăm
suất
diễn
phục
vụ
luân
phiên
tại
các
quận
huyện.
Tuy
nhiên
để
mang
một
chương
trình
nghệ
thuật
chất
lượng
cho
với
từng
khu
vực
ngoại
thành
với
nguồn
kinh
phí
còn
hạn
hẹp
không
phải
là
một
việc
đơn
giản,
khiến
nhiều
đơn
vị
còn
lúng
túng
trong
công
tác
tổ
chức
biểu
diễn.
DIỄN
PHỤC
VỤ
KHỔ
THÂN
TRĂM
BỀ
Trong
quý
IV
Sở
văn
hóa
–
Thể
thao
và
Du
lịch
TP.HCM
phân
bổ
các
suất
diễn-
chiếu
phim
phục
vụ
ngoại
thành
cho
tám
đơn
vị
nghệ
thuật
gồm:
Nhà
hát
Cải
lương
Trần
Hữu
Trang
(9
suất),
nhà
hát
Nghệ
thuật
Hát
Bội(12
suất),
Nhà
hát
Kịch
Thành
phố
(13
suất),
Nhà
hát
ca
múa
Bông
Sen
(13
suất),
Trung
tâm
Tổ
chức
biểu
diễn
và
Điện
ảnh
Thành
phố
(13
suất).
Trung
tâm
ca
nhạc
nhẹ
Thành
phố
(13
suất),
Nhà
hát
Phương
Nam
(26
suất)
và
công
ty
Cổ
phần
Truyền
thông-
Điện
ảnh
Sài
Gòn
(10
suất).
Cũng
giống
như
công
việc
chuyển
nhà
với
rất
nhiều
đỏ
đạc
ngổn
ngang
cần
phải
tính
toán
rà
soát
tỉ
mỉ,
để
chuẩn
bị
cho
một
đêm
diễn
phục
vụ
ngoại
thành
tất
cả
các
thiết
bị
chuyen
dụng
đều
phải
sắp
xếp
lên
xe
để
đi
chuyển
đến
địa
phương
cần
tổ
chức.
Tại
Nhà
hát
Kịch
Thành
phố
từ
trước
đó
một
ngày
tất
cả
các
cảnh
trí,
phông
màn,
đạo
cụ,
thiết
bị
âm
thành,
ánh
sáng
đều
phải
được
sắp
xếp
vào
từng
thùng
lớn,
sau
khi
di
chuyển
đến
điểm
diễn
nhân
viên
hậu
đài
lại
phải
hì
hục
sắp
xếp
lại
cảnh
trí,
đạo
cụ,
lắp
ráp
các
thiết
bị
kĩ
thuật
từ
mấy
tiếng
trước
giờ
biểu
diễn.
Đó
là
chưa
kể
một
số
địa
phương
thiếu
thốn
về
cơ
sở
vật
chất,
có
khi
sân
khấu
chỉ
là
bật
thềm
của
một
ủy
ban
xã
hoặc
là
những
chiếc
xe
lưu
động
đặt
trên
con
đường
lớn.
Tình
trạng
này
thường
xuyên
gặp
phải
ở
các
quận
ngoại
thành
như
Tân
Phú,
Cần
giờ,
Nhà
Bè,
Củ
Chi.
Đó
là
chưa
kể
những
ngày
mưa
gió,
mọi
người
phải
tiêu
ngỉu
quay
về
đợi
lịch
diễn
bù
vào
hôm
sau.
Đối
với
những
chuyến
biểu
diễn
phục
vụ
của
Nhà
hát
Nghệ
thuật
Hát
Bội
sân
khấu
luôn
gắn
liền
với
hình
ảnh
chiếc
xe
tải
lưu
động
2.5
tấn
vốn
đã
trở
nên
quen
thuộc
với
anh
chị
em
nghệ
sĩ
và
người
dân
khắp
các
quận
huyện.
So
với
các
loại
hình
nghệ
thuật
khác,
ngôn
ngữ
trong
hát
bội
thường
gây
sự
khó
hiểu
khi
có
sự
kết
hợp
giữa
tiếng
Hàn
và
tiếng
Việt,
chính
vì
thế
trước
mỗi
suất
diễn
Nhà
hát
luôn
phải
nghiên
cứu
trước
từng
điểm
diễn
nhằm
lựa
chọn
diễn
các
trích
đoạn
hay
cả
vở,
chuẩn
bị
kĩ
phần
dẫn
dắt,
tóm
tắt
tác
phẩm
cho
thật
dễ
hiểu,
gần
gũi
với
các
phần
đông
người
dân
ở
vùng
ngoại
thành.
KINH
PHÍ:
RÀO
CẢN
NÂNG
CAO
CHẤT
LƯỢNG
Được
biết
từ
năm
2010
đến
nay
số
lượng
các
suất
diễn
đã
được
cắt
giảm
một
nửa.
Việc
cắt
giảm
vừa
nhằm
nâng
cao
chất
lượng
cho
từng
suất
diễn
vừa
để
chia
trách
nhiệm
cho
các
đơn
vị
sân
khấu
tư
nhân
vì
các
nhà
quản
lý
và
nghệ
sĩ
từng
rất
hồ
hỡi
khi
nhận
được
chỉ
tiêu
phục
vụ.
Nhưng
từ
đầu
năm
2014
họ
đã
từ
chối.
NSUT
Mỹ
Uyên-
Phó
giám
đốc
Nhà
hát
kịch
Sân
Khấu
nhỏ
5B,
cho
biết:
“Chúng
tôi
từng
đi
diễn
phục
vụ
tại
các
vùng
xa,
hẻo
lánh,
từng
đến
các
trại
giam
ở
miền
Trung,
thế
nhưng,
phục
vụ
cũng
phải
có
thù
lao
chừng
mực
vừa
để
đảm
bảo
chất
lượng
biểu
diễn
vừa
để
anh
em
nghệ
sĩ
trang
trải
với
cuộc
sống
chứ
không
thể
quá
thấp
khiến
anh
em
nản
lòng”.
Với
mức
kinh
phí
10
triệu
đồng
cho
mỗi
suất
diễn
quả
là
một
con
số
khiêm
tốn.
Nuê
đi
diễn
ở
các
trung
tâm
trường
trại
ở
tỉnh
mức
kinh
phí
sẽ
tăng
lên
vài
triệu,
nhưng
tiền
xe
đi
lại
đã
gần
quá
nửa.
Nghệ
sĩ
Huỳnh
Mai
phụ
trách
hoạt
đồng
tổ
chức
biểu
diễn
của
Nhà
hát
Cải
lương
Trần
Hữu
Trang
cũng
cho
biết:
‘Với
nguồn
kinh
phí
hỗ
trợ
để
trả
thù
lao
cho
toàn
bộ
anh
em
nghệ
sĩ,
nhân
viên
sao
cho
tương
xứng,
chưa
tính
tiền
xăng
xe
di
chuyển
là
một
bài
toán
không
hề
đơn
giản.
Từ
cuối
năm
ngoái
sở
đã
có
hỗ
trợ
tăng
lên
13
triệu
đồng
cho
mỗi
suất
diễn.
Mình
chủ
động
linh
hoạt
gói
ghém
thì
cũng
xong,
chủ
yếu
là
trên
tinh
thần
diễn
phục
vụ
là
chính”.
Vốn
được
xem
là
đơn
vị
nghiêm
túc
trong
hoạt
động
biểu
diễn
phục
vụ
ở
ngoại
thành,
khi
được
hỏi
về
kinh
phí
cho
các
suất
diễn
NSUT
Ngọc
Nga-
Phó
giám
đốc
Nhà
hát
Nghệ
thuật
Hát
Bội
chia
sẽ:
“Nhà
hát
Nghệ
thuật
Hát
Bội
vốn
thiếu
thốn
đất
diễn
nên
mỗi
suta61
diễn
phục
vụ
do
Sở
văn
hóa.
Thể
thao
và
Du
Lịch
Tp.HCM
phân
công
là
một
cơ
hội
để
các
diễn
viên
được
sống
với
niềm
đam
mê
nghệ
thuật.
Về
tiền
bồi
dưỡng
các
nghệ
sĩ
từ
NSUT
đến
các
nghệ
sĩ
trẻ
mức
thu
nhập
đều
ngang
nhau
50.000-100.000
đồng
tùy
vào
nguồn
kinh
phí
của
mỗi
suất
diễn,
nghệ
sĩ
chúng
tôi
chủ
yếu
làm
vì
cái
tâm
với
nghề
là
chính
thôi,
cái
khó
là
giữ
chân
thế
hệ
kế
thừa”.
Với
chủ
trương
tuyên
truyền
những
tác
phẩm
cách
mạng
đến
với
đông
đảo
công
chúng
Nhà
hát
Kịch
Thành
phố
đã
phục
dựng
lại
những
vở
Cách
mạng
trong
những
năm
kháng
chiến
như
“Đâu
có
giặc
là
ta
cứ
đi”,
“Mùa
xuân”
(tác
giả
Ngô
Y
Linh,
đạo
diễn
Hoàng
Duẫn)
để
biểu
diễn
phục
vụ
ở
các
quận
huyện
ngoại
thành.
Để
tăng
tính
hấp
dẫn
cho
đêm
diễn
một
chương
trình
biểu
diễn
của
nhà
hát
luôn
kết
hợp
với
một
tiết
mục
tấu
hài,
vài
bài
hát
sôi
động
để
mở
màn
cho
một
vở
kịch
cách
mang.
Tuy
nhiên
chính
sự
dàn
dựng
này
lại
làm
cho
chương
trình
trở
nên
nhốn
nháo,
khó
tiếp
nhận.
Cô
Trần
Thi
Thơ-
một
khán
giả
ở
huyện
Bình
Chánh
cho
biết:
“Đi
xa
thế
này
để
biểu
diễn
miễn
phí
thì
cũng
là
một
hoạt
động
ý
nghĩa
rồi,
nhưng
có
lẽ
vì
gia
đình
tôi
đã
từng
xem
kịch
ở
nhiều
sân
khấu
rồi
nên
theo
cá
nhân
tôi
diễn
viên
trẻ,
chưa
có
tên
tuổi,
lại
diễn
chưa
đạt,
các
tiết
mục
múa
nhảy,
tấu
hài
không
phù
hợp
với
nội
dung
của
vở
kịch,
lại
thêm
trang
phục,
sân
khấu
không
được
chăm
chút,
tôi
nghĩ
đối
với
những
ai
đã
từng
xem
kịch
thì
khó
lòng
chấp
nhận”.
Do
đặc
thù
riêng
của
loại
hình
kịch
nói
với
mức
bồi
dưỡng
500.000
đồng
cho
một
nhóm
nhạc,
1.000.000
đồng
cho
nhóm
hài,
250.000-300.000
đồng
cho
một
diễn
viên
thì
khó
mà
thu
hút
được
các
diễn
viên
nổi
tiếng
tham
gia
biểu
diễn.
Đa
số
người
dân
ở
khu
vực
ngoại
thành
đều
rất
ít
diều
kiện
tiếp
cận
với
các
loại
hình
nghệ
thuật,
nhưng
mặt
khác
họ
cũng
chưa
có
thói
quen
đặt
chân
đến
các
nhà
văn
hóa
hay
đi
xem
biểu
diễn
sân
khấu
quần
chúng
vì
những
nơi
này
chưa
thực
sự
thu
hút
họ
bằng
các
chương
trình
trên
truyền
hình.
Nếu
cứ
nghĩ
rằng
xùng
sâu,
vùng
xa
thiếu
sinh
hoạt
văn
hóa
nên
chỉ
biểu
diễn
với
tâm
lý
“phục
vụ”,
không
xác
định
được
nhu
cầu
thật
của
người
dân
thì
sự
cố
gắng
của
ngành
văn
hóa
cũng
khó
mang
lại
hiệu
quả.
Ngọc
Uyển
Tác
giả
bài
viết:
khangbang
Nguồn
tin:
BSK
Ý kiến bạn đọc