Và
bây
giờ,
Minh
vương,
ngoài
50
vẫn
rất
diện,
mặc
bộ
đồ
trắng,
đi
tập
“Vầng
trăng
cổ
nhạc”
đeo
kiếng
mát,
má
dặm
phấn
hồng
cho
bớt
vết
nám
của
thời
gian.
Minh
Vương
ngần
ngại
khi
nhắc
về
những
mối
tình
của
mình.
Cảm
giác
như
anh
đang
cố
trốn
chạy
khỏi
ngày
hôm
qua,
với
những
cuộc
tình
ầm
ĩ
trên
báo
chí
và
là
chuyện
cửa
miệng
của
giới
nghệ
sĩ.
Nhưng
quá
khứ
vẫn
còn
đó.
Như
cuộc
đời
anh,
cả
vinh
quang
và
phiền
lụy,
vẫn
còn
đó,
đi
vào
lòng
người
hâm
mộ.
Quả
là
nhân
vô
thập
toàn...
Nghệ
sĩ
Minh
Vương
Căn
bệnh
đau
bao
tử
đã
hành
hạ
Minh
Vương
nhiều.
Anh
không
còn
sức
để
hát
nguyên
tuồng
nữa.
Anh
bây
giờ
đã
phải
nhìn
“Rạng
ngọc
Côn
Sơn”,
vở
diễn
đỉnh
cao
tham
gia
các
show
diễn,
nhưng
là
những
show
diễn
tổng
hợp,
anh
ca
những
bản
vọng
cổ
lẻ
chứ
không
đủ
sức
diễn
tuồng.
Hát
đến
lớp
thứ
hai
là
anh
đã
bắt
đầu
thấy
bụng
đau
ê
ẩm.
Nhưng
cái
tên
Minh
Vương
cùng
với
Lệ
Thủy,
vẫn
là
những
cái
tên
bán
vé
của
sân
khấu
vàng
hay
của
bất
cứ
cái
show
cải
lương
nào.
Cái
tên
họ
không
thể
thay
thế,
sự
bền
bỉ
của
những
giọng
ca
cải
lương và
sự
trung
thành
của
khán
giả
thể
loại
này
đã
mang
đến
một
hình
ảnh,
họ
được
sinh
ra
để
ca
vọng
cổ
và
để
được
yêu
mến
trọn
đời,
dù
đời
riêng
của
họ
nhiều
biến
cố
và
lắm
khi
biến
cố
không
được
sáng
cho
lắm.
Minh
Vương
đậu
“khôi
nguyên
vọng
cổ”
năm
1963,
khi
14
tuổi,
với
cái
tên
cúng
cơm
Nguyễn
Văn
Vưng.
Đến
năm
1967,
chàng
trai
gốc
Cần
Giuộc,
Long
An
đã
là
một
kép
chính,
nổi
tiếng
đến
nay
đã
gần
nửa
thế
kỉ.
Nguyễn
Trãi
(vở
Rạng
ngọc
Côn
Sơn
-
giải
A1
toàn
quốc
năm
1985),
Minh
(Tô
Ánh
Nguyệt),
Luân
(Đời
cô
Lựu),
Thắng
(Pha
lê
và
cát
bụi),
Tùng
(Nửa
đời
hương
phấn),
Cang
(Kẻ
ngoại
tình
-
HCV
Hội
diễn
sân
khấu
toàn
quốc
năm
1990)
là
những
vai
diễn
để
lại
ấn
tượng
mạnh
mẽ
trong
sự
nghiệp
diễn
viên
của
Minh
Vương.
Suốt
những
năm
chiến
tranh,
anh
trốn
quân
địch,
đi
hát
khắp
các
nẻo
đường.
Và
anh
cùng
vợ
lập
gánh
hát
đi
diễn
cho
đến
ngày
hoà
bình.
Và
đến
tận
sau
này,
Minh
Vương
cùng
với
Minh
Cảnh,
Minh
Phụng
là
ba
giọng
ca
đặc
biệt,
có
dấu
ấn
lạ
trên
sân
khấu
cải
lương
Nam
Bộ.
Nếu
như
Minh
Cảnh
nghiêng
về
kiếm
hiệp
thì
Minh
Phụng
và
Minh
Vương
đa
dạng
hơn,
có
phần
trội
hơn
về
phần
ca
diễn,
cả
ca
cổ
lẫn
những
vở
tâm
lý
xã
hội
hiện
đại.
Minh
Vương,
với
mái
tóc
chải
thẳng,
giọng
ca
đồng
vang
hiếm
có,
đã
khiến
nhiều
khán
giả,
đặc
biệt
là
phụ
nữ
trẻ
mê
đắm.
Sẽ
không
có
ai,
kể
cả
Minh
Vương
biết
chính
xác
có
bao
nhiêu
người
phụ
nữ
đã
yêu
anh
đến
cạn
lòng.
Và
cũng
không
ai
biết,
có
những
người
đã
sẵn
sàng
hiến
tặng
thần
tượng
của
mình
những
gì
quý
giá
nhất.
Một
đồng
nghiệp
cùng
thời
với
Minh
Vương
kể
lại,
ngày
trước,
mỗi
khi
treo
băng
rôn
tên
Minh
Vương
diễn
ở
một
sân
bãi
nào
đó,
chắc
chắn
sẽ
có
hàng
ngàn
cô
gái
đứng
chờ
anh
ở
cửa
soát
vé,
chỉ
mong
một
lần
được
nhìn
thấy
mặt
anh
thật
gần.
Và
có
những
cô
gái
tìm
mọi
cách
lén
leo
lên
cánh
gà,
để
mong
anh
ký
cho
một
chữ
vào
chiếc
khăn
mùi
xoa
làm
kỷ
niệm.
Giọng
ca
mùi
mẫn,
chuyên
đóng
những
vai
chính,
khiến
Minh
Vương
không
bao
giờ
rơi
vào
cảm
giác
bị
lãng
quên.
Anh
luôn
là
niềm
ngóng
chờ
của
nhiều
người.
Có
khi,
đoàn
hát
đòi
đi
qua
điểm
diễn
khác,
có
cô
gái
vẫn
tiếp
tục
đến
xem
và
tìm
gặp
anh,
chỉ
để
biết
anh
có
nhìn
thấy
mình,
rồi
khóc
hạnh
phúc
ra
về.
Một
câu
chuyện
được
kể
như
giai
thoại
về
Minh
Vương.
Khi
anh
đi
diễn
ở
một
tình
miền
Tây,
ở
khách
sạn,
có
rất
nhiều
phụ
nữ
đến
xin
gặp
anh.
Có
một
nữ
giám
đốc
tìm
gặp
anh
nhưng
bị
anh
từ
chối.
Nhưng,
vị
giám
đốc
này
vẫn
đòi
gặp
bằng
được.
Bằng
cách
nào
đó,
người
phụ
nữ
đó
đã
đến
và
gõ
cửa
được
phòng
anh.
Không
biết
sau
đó
chuyện
gì
đã
xảy
ra,
nhưng
những
kỳ
anh
lưu
diễn
ở
tỉnh
này,
đều
nhận
được
những
bó
hoa
lớn
ở
khách
sạn
và
trên
sân
khấu.
Dường
như
số
Minh
Vương
là
số
đào
hoa
và
anh
luôn
phải
tìm
cách
để
làm
sao
không
mất
lòng
phụ
nữ.
Tôi
đem
những
chuyện
này
kể
lại
với
Minh
Vương,
anh
cười
nhẹ,
lắc
đầu.
Với
anh
chuyện
người
hâm
mộ
là
chuyện
rất
bình
thường,
mình
phải
làm
sao
đó
để
không
xảy
ra
sự
hiểu
lầm,
không
được
cho
người
ta
hi
vọng.
Minh
Vương
nói:
“Tôi
chưa
bao
giờ
có
ý
định
gạ
gẫm
hay
lợi
dụng
tình
cảm
của
người
khác.
Nhưng
đúng
là
số
tôi
lận
đận
vì
phụ
nữ”.

Lận
đận
vì
phụ
nữ
bắt
đầu
từ
khi
anh
ly
dị
vợ.
Khi
ấy
anh
đã
ngoài
40.
Cuộc
hôn
nhân
không
hạnh
phúc
đã
làm
chính
anh
suy
sụp.
Ngày
chia
tay,
anh
bỏ
lại
nhà,
tài
sản,
mấy
chiếc
xe
hơi,
chỉ
mang
bộ
quần
áo
trên
người,
về
quận
8
sống
cùng
cô
em
gái.
Nơi
đó
cũng
là
nơi
gia
đình
anh
sống
từ
khi
rời
Long
An
lên
Sài
Gòn.
Những
ngày
tháng
buồn
đến
mức
anh
không
muốn
làm
gì,
muốn
bỏ
cả
nghề
hát.
“Tôi
muốn
để
lại
tất
cả
mọi
thứ
cho
con
tôi.
Chứ
đời
tôi
khi
đó
đâu
cần
gì
nữa”
-
Minh
Vương
nói.
Nhưng
rồi
sân
khấu
vẫn
có
sức
kéo
mạnh
mẽ.
Minh
Vương
vẫn
đi
diễn
và
sân
khấu
vẫn
chào
đón
anh
như
một
ông
hoàng
của
cải
lương.
Ông
hoàng
mà
không
có
bất
cứ
ai
có
thể
thay
thế.
Những
người
phụ
nữ
đã
dày
đặc
trong
đời
anh,
đến
thời
điểm
này
đến
như...
những
cơn
bão.
Chuyện
của
Nguyễn
Thị
Bé
Tư
có
lẽ
không
nằm
ngoài
những
điều
đó.
Và
mối
quan
hệ
với
Nguyễn
Thị
Bé
Tư
đã
khiến
Minh
Vương
phải
ra
toà.
Vì
chung
đụng
trong
việc
mua
một
căn
nhà.
Và
vì
những
điều
gì,
thì
chỉ
những
người
trong
cuộc
mới
hiểu.
“Thời
điểm
đó
tôi
vừa
ly
dị
vợ,
tôi
là
người
đàn
ông
độc
thân,
vì
con
theo
mẹ
rồi.
Không
còn
nhà
cửa,
vợ
con,
có
người
lại
ngỏ
ý
muốn
bán
trả
góp
cho
tôi
một
căn
nhà.
Bà
Bé
Tư
đã
ngỏ
ý
muốn
trả
tiền
thay
tôi,
tôi
nghĩ
chuyện
đó
cũng
không
có
gì
sai
trái,
người
ta
tự
nguyện
làm
như
vậy.
Có
ai
ngờ
bà
ấy
lấy
tiền
của
Nhà
nước
để
trả”-
Minh
Vương
chia
sẻ.
Cuối
tháng
3
năm
2002,
TAND
tỉnh
Cà
Mau
xử
Nguyễn
Thị
Bé
Tư
án
chung
thân
và
phải
bồi
thường
công
quỹ
hơn
3,1
tỷ
đồng.
Suốt
gần
nửa
tháng,
cái
tên
Minh
Vương
được
giật
tít
trên
tất
cả
các
tờ
báo.
Anh
phải
ra
toà
với
tư
cách
người
có
quyền
lợi
và
nghĩa
vụ
liên
quan.
Căn
nhà
360/14
Nơ
Trang
Long,
quận
Bình
Thạnh,
Tp.
Hồ
Chí
Minh
được
dư
luận
cho
rằng,
chính
Nguyễn
Thị
Bé
Tư
mua
tặng
cho
Minh
Vương.
Và
khi
toà
tuyên
án,
Minh
Vương
phải
nộp
690
triệu
đồng
tiền
phạt.
Minh
Vương
nói,
anh
đã
bán
ngôi
nhà
đó
và
mua
ngôi
nhà
mới
ở
quận
3.

Minh
Vương
-
Thoại
Mỹ
Tôi
hỏi
anh,
sau
chuyện
đó,
anh
có
còn
giữ
mối
quan
hệ
với
bà
Bé
Tư
không?
Bởi
trong
suy
nghĩ
của
tôi,
dù
gì
đi
nữa,
dù
số
tiền
đó
ở
đâu
ra,
nhưng
đó
cũng
là
người
thấy
thương
mà
mua
cho
anh
căn
nhà
trong
lúc
khó
khăn.
Nhưng
Minh
Vương
nói,
không
còn
liên
lạc
gì
với
bà
Bé
Tư
nữa,
cũng
không
biết
hiện
tại
bà
Bé
Tư
ở
đâu.
Cũng
như
vậy,
hiện
tại
Minh
Vương
không
còn
giữ liên
lạc
gì
với
người
vợ
cũ,
mẹ
của
các
con
anh.
Dường
như,
Minh
Vương
có
quá
nhiều
bóng
hồng
và
anh
không
có
cái
khao
khát
hay
sâu
nặng
lưu
giữ
bóng
hình
của
họ.
Mọi
thứ
đến
quá
dễ
và
đi
cũng
chóng
vánh
và
anh
không
thấy
mình
cần
phải
níu
giữ.
Mặc
dù
khi
ấy,
khi
phiên
toà
diễn
ra,
tai
tiếng
quá
nhiều
dư
luận,
mệt
mỏi
đến
mức
người
thân
của
anh
sợ
anh
không
chịu
nổi,
làm
thủ
tục
cho
anh
qua
Australia
định
cư,
nhưng
cầm
vé
máy
bay
rồi
anh
lại
xé
bỏ.
Minh
Vương
không
dám
xa
cải
lương
và
anh
cũng
sợ
cảm
giác
bị
lãng
quên.
Và,
nhờ
cải
lương
anh
có
được
mọi
thứ,
có
cả
danh
tiếng
và
sự
yêu
mến
đến
điên
cuồng
của
những
người
phụ
nữ
mến
tài
của
anh.
Nhưng,
đã
có
lúc,
bóng
tối
phủ
xuống,
anh
đã
gần
như
mất
tất
cả.
Mất
tất
cả
nhưng
không
dám
xoá
đi
để
làm
lại,
hoặc
để
sống
cuộc
đời
ẩn
dật.
Sân
khấu,
thứ
ánh
sáng
mê
hoặc,
như
một
nỗi
buồn
ăn
sâu
trong
lòng
người,
tưởng
có
thể
quên
đi
và
sang
trang
mới,
nhưng
nó
sẽ
luôn
dội
lại,
làm
nhói
đau.
Và
Minh
Vương
tiếp
tục
cuộc
hành
trình
của
“ông
hoàng”,
dù
cải
lương
đang
ngày
càng
tuột
dốc
và
anh
đã
có
khi
tưởng
như
hụt
hơi,
kiệt
sức.

Minh
Vương
-
Lệ
Thủy
Minh
Vương
có
lẽ
là
người
không
quá
quan
trọng
điều
gì.
Anh
đã
dám
bỏ
mọi
tài
sản
mình
có,cũng
chưa
từng
làm
một
đêm
diễn
riêng
để
kỉ
niệm
một
sự
nghiệp
nhiều
vinh
quang.
Tiếng
hát
Minh
Vương
có
thể
lưu
lạc
đến
tận
mọi
ngõ
hẻm,
nhưng
anh
không
hề
có
ý
thức
lưu
giữ
lại.
Và
có
lẽ
chính
vì
điều
đó,
vì
không
quan
trọng
điều
gì,
nên
ở
vào
tuổi
này,
dẫu
vẫn
có
một
gia
đình,
nhưng
Minh
Vương
là
người
cô
đơn.
Cô
đơn
vì
không
thể
chia
sẻ
hết
mọi
điều.
Cô
đơn
của
một
người
bước
qua
thời
hào
quang
và
biết
được
giới
hạn
của
mình.
Cô
đơn
của
một
người
nghệ
sĩ,
khi
biết
nghề
qua
thời
rực
rỡ.
Nỗi
cô
đơn
không
được
gọi
tên...
Tôi
hỏi
Minh
Vương
có
muốn
cho
cô
con
gái
út
theo
nghề
cha
không?
Minh
Vương
lắc
đầu,
nghề
hát
cực
quá,
buồn
nhiều
hơn
vui,
mà
lại
dễ
dính
tai
ương.
Có
lẽ,
từ
chính
anh,
sống
trong
vinh
quang
và
cả
cay
đắng
của
nghề,
nên
Minh
Vương
không
còn
khao
khát
truyền
nghề
cho
những
đứa
con.
Minh
Vương
của
ngày
hôm
nay,
ông
hoàng
của
tuổi
xế
chiều,
đã
không
còn
khát
khao
lớn
cho
nghiệp
diễn,
mà
chỉ
mong
cái
bụng
đừng
đau
khi
đang
ca,
mong
cho
đầu
óc
minh
mẫn
để
có
thể
nhớ
lại
những
câu
thoại
trong
những
vở
cũ.
Dường
như
hào
quang
nào
cũng
có
lúc
nhạt
dần.
Và
nỗi
buồn
của
Minh
Vương
có
lẽ
là
bởi,
anh
đã
nhận
ra
điều
đó,
từ
rất
lâu
rồi...
Theo
CSTC
Ý kiến bạn đọc