Những
nhà
hát
không
nhà
Thành
phố
hiện
chỉ
có
duy
nhất
một
nhà
hát
mới
được
xây
dựng
là
rạp
Hưng
Đạo,
đã
giao
cho
đơn
vị
nghệ
thuật
Nhà
hát
cải
lương
Trần
Hữu
Trang.
Công
trình
này
vướng
phải
hàng
loạt
lỗi
thiết
kế,
nhiều
hạng
mục
chưa
sử
dụng
đã
hết
hạn
bảo
hành,
một
số
thiết
bị
kỹ
thuật
mới
sử
dụng
đã
hư
hỏng.
Những
sai
phạm
không
đáng
có
về
thiết
kế
xây
dựng
công
trình
rạp
hát
cùng
với
hàng
loạt
“sự
cố
kỹ
thuật”
khiến
hoạt
động
của
đơn
vị
này
gặp
nhiều
trở
ngại.
Các
đạo
diễn,
nghệ
sĩ
làm
nghề
ở
đây
cũng
gặp
không
ít
khó
khăn.
Với
Nhà
hát
Nghệ
thuật
Phương
Nam
(gồm
đoàn
xiếc
và
đoàn
múa
rối),
Đề
án
công
trình
Nhà
hát
Xiếc
đa
năng
ở
Phú
Thọ,
quận
11
đã
có
từ
16
năm
trước,
đến
năm
2013
hai
đoàn
nghệ
thuật
sát
nhập
thành
một
và
đi
vào
hoạt
động,
nhưng
đến
nay
nhà
hát
vẫn
không
có
nhà.
Rạp
xiếc
dời
từ
công
viên
23-9
về
công
viên
Gia
Định,
với
tình
trạng
rạp
bạt
di
động
đã
hơn
20
năm
tuổi
đời,
nhà
hát
phải
sử
dụng
các
container
làm
văn
phòng
cho
nhân
viên
tránh
nắng
mưa.
Trụ
sở
chính
của
nhà
hát
hiện
thời
là
rạp
Nhân
Dân
ở
quận
5
với
phòng
ốc
cũ
kỹ
và
một
sân
khấu
xuống
cấp,
ẩm
thấp,
không
thể
phục
vụ
công
tác
biểu
diễn.
Điểm
diễn
múa
rối
nước
(thuê
mặt
bằng)
nằm
bên
trong
Bảo
tàng
Lịch
sử
TPHCM,
quận
1,
múa
rối
cạn
không
có
điểm
diễn
cố
định.
Mới
đây,
nhà
hát
đã
thuê
điểm
sân
khấu
Nhà
Thiếu
nhi
TPHCM
và
Nhà
hát
Cải
lương
Trần
Hữu
Trang
cho
múa
rối
cạn
diễn
nhưng
hoạt
động
cũng
bấp
bênh.
Cùng
“bệnh”
tương
tự
là
Nhà
hát
Giao
hưởng
-
Nhạc
-
Vũ
kịch
TPHCM
(HBSO).
Hiện
nay,
văn
phòng
HBSO
trú
ngụ
dưới
tầng
hầm
Nhà
hát
Thành
phố,
dàn
nhạc,
dàn
hợp
xướng
tập
tại
rạp
Thanh
Vân,
nơi
đây
cũng
là
kho
nhạc
cụ
của
nhà
hát.
Riêng
các
nghệ
sĩ
múa
phải
lần
lượt
di
chuyển
điểm
tập
(đi
thuê)
từ
Trường
Múa
TPHCM
đến
Liên
hiệp
Các
hội
văn
học
nghệ
thuật
TPHCM,
nhưng
hiện
nay
đoàn
múa
HBSO
cũng
không
có
chỗ
để
tập
luyện.
Nhà
hát
Giao
hưởng
-
Nhạc
-
Vũ
kịch
TPHCM vẫn
chưa
có
được
một
nhà
hát cho
riêng
mình
Cách
đây
nhiều
năm,
HBSO
được
thành
phố
đầu
tư
mua
một
dàn
nhạc
cụ
hiện
đại
nhất
Việt
Nam
với
kinh
phí
2
triệu
USD,
các
nghệ
sĩ
nhà
hát
rất
vui
mừng.
Giai
đoạn
mua
nhạc
cụ
này
cũng
là
để
chuẩn
bị
cho
việc
ra
mắt
nhà
hát
HBSO
tại
23
Lê
Duẩn,
quận
1.
Nhưng
sau
nhiều
năm,
dự
án
nhà
hát
tại
địa
điểm
này
bị
thay
đổi,
với
ý
tưởng
mới
sẽ
xây
dựng
nhà
hát
tại
công
viên
23-9.
Rồi
thời
gian
qua
đi,
dự
án
nhà
hát
HBSO
lại
được
bàn
thảo
và
theo
quyết
định
gần
đây
nhất,
nhà
hát
sẽ
được
hình
thành
ở
Thủ
Thiêm,
quận
2.
Như
vậy,
tính
đến
nay,
dự
án
xây
dựng
nhà
hát
đã
kéo
dài
23
năm,
nhưng
vẫn
còn
mãi
nhiêu
khê
về
thủ
tục.
Cũng
vì
không
có
nhà
hát
riêng
nên
mỗi
lần
tổ
chức
trình
diễn,
nhà
hát
buộc
phải
chuyên
chở
các
loại
nhạc
cụ
quý
ngược
xuôi
trên
đường
phố,
sự
di
chuyển
và
va
chạm
thường
xuyên
rất
dễ
làm
nhạc
cụ
bị
hư
hỏng,
trầy
xước.
NSƯT
Trần
Vương
Thạch,
Giám
đốc
HBSO
nói:
“Để
xây
dựng
sự
nghiệp
cần
có
nguồn
nhân
lực.
Khi
đã
xây
dựng
được
nguồn
nhân
lực
chất
lượng,
có
được
hàng
loạt
tác
phẩm,
kịch
mục
trình
diễn,
thì
chúng
tôi
lại
không
có
nhà
hát
-
điểm
diễn.
Chúng
tôi
mong
mỏi
phải
sớm
có
nhà
hát
thì
mới
có
thể
phát
huy,
phát
triển
được
nghệ
thuật
biểu
diễn”.
Bất
cập
chuyện
biên
chế
Hiện
nay,
hầu
hết
các
nghệ
sĩ
chuyên
nghiệp
đang
làm
việc
trong
các
đoàn
nghệ
thuật
đều
phải
làm
nghề
tay
trái
vì
đồng
lương
không
đủ
trang
trải
cuộc
sống.
Nghệ
sĩ
cải
lương,
hát
bội,
múa
rối,
xiếc,
múa,
nhạc
công,
nhạc
trưởng...
phải
tất
bật
kiếm
thêm
từ
việc
dạy
học,
chạy
show
lẻ,
diễn
hát
chầu
theo
mùa,
kinh
doanh
hàng
quán,
mua
bán
trên
mạng,
may
gia
công,
chạy
xe
ôm...
hoặc
nhờ
vào
kinh
tế
gia
đình
hỗ
trợ
để
giữ
nghề.
Thời
gian
qua,
Nhà
hát
Cải
lương
Trần
Hữu
Trang
rất
muốn
đào
tạo
thêm
nghệ
sĩ
trẻ
để
tìm
kiếm
những
tài
năng
thực
sự
bổ
sung
vào
lực
lượng
giỏi
nghề,
nhưng
vì
vướng
chỉ
tiêu
biên
chế
được
duyệt
nên
đành
bất
lực.
Ngoài
ra,
khó
khăn
lớn
của
nhà
hát
chính
là
việc
thiếu
kịch
bản
hay,
do
đội
ngũ,
lực
lượng
làm
nghề
(tác
giả,
đạo
diễn)
ngày
càng
khan
hiếm.
Sân
khấu
cải
lương
truyền
thống
ngày
càng
khó
khăn,
thu
nhập
đời
sống
không
cao,
không
có
chế
độ
đãi
ngộ
nên
đã
không
hấp
dẫn,
thu
hút
được
đội
ngũ
tâm
huyết.
Mặc
khác,
do
nguồn
kinh
phí
có
hạn
nên
nhà
hát
không
hấp
dẫn
được
diễn
viên,
tác
giả,
đạo
diễn
giỏi,
cũng
như
không
có
điều
kiện
đầu
tư
những
chương
trình
nghệ
thuật
hoành
tráng
có
sức
cạnh
tranh
cao.
Phía
HBSO,
tình
hình
nhân
sự
còn
căng
hơn.
Định
biên
chỉ
có
73
người,
nhưng
nhân
sự
nhà
hát
lên
đến
con
số
142.
Vì
thế
nhà
hát
phải
ký
thêm
hàng
chục
hợp
đồng
ngoài
quỹ
lương
và
căng
mình
tự
cân
đối
kinh
phí
để
bù
đắp
các
khoản
lương
theo
quy
định
cho
những
trường
hợp
này.
Dù
rằng,
từ
nhiều
năm
qua,
HBSO
là
đơn
vị
nghệ
thuật
duy
trì
tổ
chức
được
3
đêm
diễn/tháng,
có
bán
vé
và
có
nhiều
chương
trình
“cháy”
vé
(doanh
thu
bán
vé
3
tỷ
đồng/năm),
nhưng
chi
phí
dành
cho
nhân
sự
ngoài
biên
chế
quá
nhiều
khiến
đời
sống
nghệ
sĩ
loại
hình
nghệ
thuật
đỉnh
cao
cũng
không
cao.
Chính
sự
yếu
kém
và
phân
tán
về
cơ
sở
vật
chất,
đội
ngũ
nghệ
sĩ,
đã
và
đang
khiến
công
việc
chuyên
môn
của
các
nhà
hát
nghệ
thuật
chuyên
nghiệp
gặp
muôn
vàn
khó
khăn.
NSND
-
đạo
diễn
Trần
Ngọc
Giàu,
giám
đốc
Nhà
hát
Cải
lương
Trần
Hữu
Trang,
cho
biết:
“Cải
lương
là
đặc
sản
của
TPHCM.
Hiện
nay,
nếu
không
nhìn
Nhà
hát
cải
lương
Trần
Hữu
Trang
như
một
địa
chỉ
tiêu
biểu
để
gìn
giữ
các
sân
khấu
cải
lương
tại
TPHCM,
thì
ắt
hẳn
nhà
hát
sẽ
gặp
khó
khăn.
Cần
thiết
phải
có
tầm
nhìn
văn
hóa
sâu
rộng
hơn,
phải
xem
cải
lương
như
một
di
sản
của
thành
phố,
phải
có
chiến
lược
đầu
tư
lâu
dài.
Và
khi
đó,
Nhà
hát
cải
lương
Trần
Hữu
Trang
sẽ
như
là
một
bảo
tàng,
đồng
thời
đảm
nhiệm
cả
công
tác
nghiên
cứu,
đào
tạo,
góp
sức
gìn
giữ
và
phát
huy
giá
trị
loại
hình
nghệ
thuật
truyền
thống
này”.
Công
tác
đào
tạo
nguồn
nhân
lực
chất
lượng
cao
ở
nhiều
đơn
vị
nghệ
thuật
chuyên
nghiệp
cũng
gặp
chông
gai.
Từ
sàn
diễn
cải
lương
đến
hát
bội,
hay
nghệ
thuật
xiếc
rất
khó
tìm
được
những
người
trẻ,
có
tài
năng,
chịu
tham
gia,
theo
đuổi
các
loại
hình
nghệ
thuật
khó
làm
nghề
và
khó
sống
này.
Thế
nên,
vấn
đề
đội
ngũ
kế
thừa
đang
là
một
trong
những
điều
làm
đau
đầu
những
người
làm
công
tác
quản
lý.
Không
chỉ
vậy,
với
nhiều
nghệ
sĩ,
dù
hoạt
động
trong
các
nhà
hát
nhiều
năm
nhưng
vẫn
không
được
vào
biên
chế
vì
quy
định
và
chỉ
tiêu
định
biên
của
nhà
nước
giao
cho
từng
nhà
hát.
THÚY
BÌNH
Lao
đao
sân
khấu
kịch
xã
hội
hóa
Chưa
có
thời
điểm
nào
sân
khấu
kịch
xã
hội
hóa
(XHH)
lại
rơi
vào
tình
trạng
lao
đao
đến
vậy.
Hàng
loạt
sân
khấu
rầm
rộ
ra
mắt
rồi
âm
thầm
đóng
cửa,
một
số
đã
tắt
đèn
một
thời
gian
dài
chờ
sửa
chữa,
nâng
cấp;
số
ít
còn
duy
trì
được
hoạt
động
cũng
vất
vả,
bấp
bênh;
không
ít
suất
diễn
phải
trả
vé...
Sống
được
nhờ
bản
sắc
riêng
Nhìn
vào
tổng
thể
hoạt
động
sân
khấu
kịch
XHH
hiện
nay,
dễ
thấy
chỉ
còn
vài
ba
sân
khấu
duy
trì
được
sự
sống
bằng
phong
cách,
bản
sắc
riêng,
độc
đáo.
Sân
khấu
Hoàng
Thái
Thanh
trung
thành
với
kịch
tâm
lý
tình
cảm
xã
hội,
chuyển
thể
từ
các
tác
phẩm
văn
học.
Từng
vở
kịch
đi
sâu
vào
lòng
người
xem
bằng
những
câu
chuyện
tình
cảm
đôi
lứa,
tình
yêu
gia
đình;
những
biến
thiên
của
cuộc
sống
nhân
vật
luôn
gần
gũi
với
đời
sống
xã
hội,
tâm
lý
con
người
thời
đại,
nên
dễ
được
khán
giả
đón
nhận.
Sân
khấu
kịch
Idecaf
cuốn
hút
khán
giả
bằng
tài
năng
của
dàn
diễn
viên
giỏi
nghề
Không
chỉ
thế,
hai
nghệ
sĩ
trụ
cột
là
NSƯT
Thành
Hội
và
đạo
diễn
Ái
Như
chính
là
“thẻ
bài”
giúp
lôi
kéo
khán
giả
đến
với
các
vở
kịch,
gắn
bó
và
ủng
hộ
sân
khấu.
Dù
vậy,
thời
gian
qua,
sân
khấu
này
cũng
rơi
vào
tình
trạng
thiếu
kịch
bản
chất
lượng.
Khi
trào
lưu
nhạc
kịch,
hài
kịch
chiếm
vị
thế
trên
thị
trường,
Sân
khấu
Hoàng
Thái
Thanh
đã
thử
thay
đổi
một
chút
trong
đầu
tư
xây
dựng
tác
phẩm,
đổi
đạo
diễn,
đổi
cách
thức
dàn
dựng,
song
hiệu
quả
đạt
được
vẫn
không
cao.
Với
Sân
khấu
kịch
Idecaf,
việc
trung
thành
với
phong
cách
hài
kịch
vui
nhộn,
đậm
tính
nhân
sinh,
nhân
văn,
khéo
lồng
ghép
những
vấn
đề
thời
sự
xã
hội
đang
được
công
chúng
quan
tâm,
cộng
thêm
sự
diễn
xuất
chuyên
nghiệp
của
dàn
diễn
viên
tên
tuổi,
đã
giúp
sân
khấu
này
thường
xuyên
“cháy”
vé.
Tại
TPHCM
hiện
nay,
đây
cũng
là
sân
khấu
kịch
duy
nhất
có
tình
trạng
khán
giả
phải
mua
vé
chợ
đen
để
được
xem
kịch,
thậm
chí
khán
giả
xếp
hàng
chờ
mua
vé
trước
cả
khi
quầy
vé
mở
cửa.
Còn
Sân
khấu
kịch
Thế
Giới
Trẻ
thì
đang
tạm
ngưng
chờ
sửa
chữa
nâng
cấp.
Sân
khấu
kịch
Hồng
Vân
ở
cả
hai
địa
điểm
Trung
tâm
Văn
hóa
quận
Phú
Nhuận
và
Superbowl,
hiện
hoạt
động
cầm
chừng.
Nhiều
tác
phẩm
do
diễn
viên,
đạo
diễn,
tác
giả
trẻ
phối
hợp
dàn
dựng
và
biểu
diễn,
chất
lượng
có
phần
giảm
sút
so
với
trước.
Sân
khấu
kịch
Minh
Nhí
-
Quốc
Thảo
sau
khi
ra
mắt,
hoạt
động
được
vài
tháng,
đến
nay
cũng
đã
ngưng
diễn.
Sân
khấu
kịch
Hồng
Hạc
đang
cố
gắng
duy
trì
lịch
diễn,
một
số
tác
phẩm
kịch
của
đơn
vị
mang
nặng
tính
học
thuật
nên
kén
khán
giả.
Sân
khấu
kịch
Sài
Gòn
dù
trung
thành
với
dòng
kịch
ma
mị,
kinh
dị,
nhưng
đến
thời
điểm
này
đã
bị
bão
hòa,
khán
giả
đến
rạp
thưa
vắng
hơn.
Các
sân
khấu
kịch
-
cà
phê
tuy
còn
hoạt
động
rải
rác,
song
chưa
thể
bứt
phá,
tạo
dấu
ấn
bằng
những
tác
phẩm
chất
lượng
hay
đội
ngũ
diễn
viên
trẻ
tài
năng.
Ngay
cả
đơn
vị
Nhà
hát
kịch
Sân
khấu
nhỏ
5B,
sàn
diễn
đóng
cửa
hai
năm
qua
vì
chờ
sửa
chữa,
xây
dựng.
Đến
thời
điểm
này,
điểm
diễn
từng
là
sân
khấu
thử
nghiệm
lẫy
lừng
của
thành
phố,
là
cái
nôi
nuôi
dưỡng
và
đóng
góp
cho
đời
sống
văn
hóa
nghệ
thuật
TPHCM
nhiều
nghệ
sĩ
tài
năng,
vẫn
chưa
nhận
được
tín
hiệu
nào
từ
dự
án
xây
dựng,
nâng
cấp.
5B
vẫn
là
một
không
gian
bỏ
ngỏ,
ngổn
ngang
những
vật
dụng
sắt
thép
sàn
diễn,
ghế
ngồi
khán
giả
được
tháo
dỡ
đã
lâu.
Mịt
mờ
giải
pháp
Không
thể
phủ
nhận,
nhiều
năm
qua,
chất
lượng
nghệ
thuật,
tổ
chức
biểu
diễn
phục
vụ
khán
giả
lĩnh
vực
sân
khấu
nói
chung
và
sân
khấu
kịch
XHH
nói
riêng
bị
giảm
sút
là
do
thiếu
đội
ngũ
sáng
tác
hùng
hậu,
có
tài,
có
kinh
nghiệm
nghề,
sự
sáng
tạo,
kiến
thức
sâu
rộng.
Thiếu
đi
tác
phẩm
hay,
xuất
sắc
thì
không
thể
có
được
những
vở
diễn
hay,
độc
đáo.
Chưa
kể,
đội
ngũ
đạo
diễn
sân
khấu
có
tay
nghề
hiện
cũng
hiếm
hoi,
nên
không
thể
xây
dựng
những
vở
diễn
có
sự
bứt
phá.
NSND
Trần
Ngọc
Giàu
lo
lắng:
“Hiện
nay,
nhiều
đạo
diễn
sân
khấu
kịch
dựng
không
ra
tác
phẩm
hoàn
chỉnh,
vở
diễn
đầy
lỗi
và
tất
cả
vẫn
dựng
vở
theo
cảm
tính.
Càng
về
sau,
người
dạy
nghề
đạo
diễn
càng
thiếu,
người
học
không
được
trang
bị
đầy
đủ
kiến
thức
cần
thiết
cho
nghề.
Tôi
sợ
nhất
là
tại
các
game
show
truyền
hình,
các
em
chỉ
mới
dựng
được
một
tiểu
phẩm
nhưng
ban
giám
khảo
đã
tung
hô,
khen
ngợi,
dùng
những
từ
như
“bái
phục,
khâm
phục”…
Một
game
show
và
một
tiết
mục
sân
khấu
dàn
dựng
hoàn
toàn
khác
nhau”.
Chính
khoảng
trống
hụt
hẫng
trong
công
tác
đào
tạo
đội
ngũ
kế
thừa
suốt
nhiều
năm
qua
đã
khiến
cho
lĩnh
vực
sân
khấu
thiếu
hụt
trầm
trọng
những
đạo
diễn
có
tay
nghề,
giỏi
chuyên
môn”.
Tình
trạng
này
đã
và
đang
tồn
tại,
diễn
biến
theo
xu
hướng
ngày
càng
xấu
đi,
nhưng
đến
nay,
đơn
vị
quản
lý
văn
hóa
TPHCM
là
Sở
VH-TT
cùng
các
ban
ngành
liên
quan
vẫn
chưa
tìm
ra
được
một
giải
pháp
cụ
thể
nào
để
hỗ
trợ,
giúp
đỡ,
chia
sẻ
với
những
khó
khăn,
bức
bách,
tồn
tại
của
các
sân
khấu
XHH.
THÚY
BÌNH
Ý kiến bạn đọc