Tôi nhớ, lúc đó tôi còn ở trong một vùng quê miền Tây xa xôi, cả xóm xúm lại coi ti vi đầy nhà, vui như ngày hội. Mà cái vở Ngao Sò Ốc Hến cứ phát đi phát lại liên tục, có tháng phát tới mấy lần, khán giả coi hoài nhưng vẫn cười hoài, cười như bắp rang, cười đau cả bụng, cười không biết chán. Và tiếng cười đó lan khắp miền Nam, ký ức của dân nam hầu như đều có bóng dáng dễ thương của cô Hến, Trùm Sò, quan huyện, chàng Ốc, thầy đề...Sau này mới biết, trước khi thu lên truyền hình thì Ngao Sò Ốc Hến đã “quậy tưng” sân khấu Sài Gòn, mỗi tuần diễn 7 suất, tính ra trong 6 năm diễn khoảng 1.500 suất, theo lời NSƯT Thanh Điền. Điều lạ là sau khi phát sóng truyền hình cứ tưởng chắc hết bán vé được nữa, ai ngờ truyền hình như “quảng cáo” giùm, khi đoàn hát xuống tỉnh thì sân vận động 5.000 người đông nghẹt, khán giả càng thích xem trực tiếp mặt mũi nghệ sĩ, coi “đã” hơn coi ti vi. Có lúc quan huyện- Thanh Điền đang diễn thấy bà con chen chúc xô đẩy quá phải lên tiếng: “Thưa bà con, quan huyện tui xin bà con giữ trật tự, nếu không quan huyện không hát được”. Không ngờ khán giả “nhập tâm”, cứ nghĩ đây là quan huyện thật, nên nói rân lên: “Quan huyện biểu trật tự kìa!”. Thế là trật tự.
Rõ ràng Ngao Sò Ốc Hến khuấy động đời sống văn hóa của người ta, và các nhân vật trở thành biểu tượng phổ biến. Chẳng hạn, ai keo kiệt thì bị chửi: “Đồ trùm sò”. Ai đẹp đẹp mà lẳng lơ thì nói: “Đồ thị Hến”. Ai có máu dê thì gán cho hai chữ “thầy đề”. Còn hiền hiền chân chất thì đặt luôn biệt danh “chàng Ốc”. Còn ai đi “đêm” thì bị bạn bè chọc là “đi khám điền thổ”. Mãi cho đến bây giờ, những nhân vật ấy vẫn còn sức sống, và cặp vợ chồng Thanh Điền - Thanh Kim Huệ vẫn đi hát trích đoạn Ngao Sò Ốc Hến khắp các chương trình trong nước lẫn ngoài nước. Thanh Điền nói: “Kỳ lạ thật, khán giả và bầu sô cứ yêu cầu đóng trích đoạn đó. Có lần tôi đi Mỹ 3 tháng mà cũng diễn suốt 3 tháng đúng một trích đoạn”. Thực sự đã có thêm vài bản dựng khác do các nghệ sĩ nổi tiếng khác đóng, nhưng khán giả vẫn yêu thích nhất bản dựng đầu tiên, để Ngao Sò Ốc Hến trở thành một ký ức tuyệt đẹp.

''Ngao
Sò
Ốc
Hến''
-
Gian
nan
mới
có
tiếng
cười
3
Minh
Nhí
(trái,vai
thầy
lý),
Anh
Vũ
(vai
thầy
Đề)
trong
vở
Ngao
Sò
Ốc
Hến
tại
sân
khấu
kịch
Phú
Nhuận
-
Ảnh:
Minh
Châu
Lớp
trẻ
bạo
gan
Có
ai
biết
rằng
để
có
được
vở
diễn
dễ
thương
ấy
thì
những
nghệ
sĩ
trẻ
đã
phải
sáng
tạo
và
đấu
tranh
một
cách
quyết
liệt.
Nguyên
bản
là
một
vở
tuồng
dân
gian,
được
NSND
Nguyễn
Thành
Châu
(Năm
Châu)
chuyển
thể
cải
lương,
và
NSND
Ba
Vân
dựng
cho
đoàn
cải
lương
tập
thể
Sài
Gòn
1.
Ban
đầu
nghệ
sĩ
Thành
Được
đóng
vai
quan
huyện,
Phượng
Liên
đóng
Thị
Hến,
nhưng
sau
một
số
suất
diễn
thì
bị
ngưng
vì
một
lý
do
tế
nhị
nào
đó.
Đến
khi
Thành
Được,
Phượng
Liên
rời
đoàn
Sài
Gòn
1
thì
Thanh
Điền
-
Thanh
Kim
Huệ
từ
đoàn
Sài
Gòn
3
được
điều
về
thay.
Thanh
Điền
lúc
đó
cũng
viết
được
một
số
chập
cải
lương
hài
ngắn,
ông
Võ
Văn
Kiệt
có
đi
xem,
thích
lắm.
Ông
vốn
thích
hài
nên
bảo
đoàn
Sài
Gòn
1
“dựng
thêm
cái
gì
vui
vui
đi!”.
Trưởng
đoàn
thỏ
thẻ:
“Anh
Sáu
nói
với
Sở
Văn
hóa
cho
tụi
em
diễn
lại
Ngao
Sò
Ốc
Hến
nghen!”.
Ông
Võ
Văn
Kiệt
gật
đầu.
Thế
là
anh
em
hồ
hởi
tập
tuồng.
Lúc
đó
đoàn
đang
ở
miền
Trung,
nên
khai
trương
vở
diễn
tại
Cam
Ranh.
Nhưng,
diễn
cả
đêm
mà
khán
giả...im
re,
không
ai
cười
gì
hết.
Diễn
hài
mà
người
ta
không
cười
quả
là
đau
khổ
cho
nghệ
sĩ!
Thực
tế,
đạo
diễn
và
hội
đồng
nghệ
thuật
của
đoàn
đã
thống
nhất
định
hướng
là
vở
châm
biếm
nhưng
phải
nghiêm
túc,
nghệ
sĩ
cứ
thế
mà
làm,
dù
lúc
ấy
đoàn
có
những
danh
hài
và
những
cây
đa
cây
đề
như
Trường
Xuân,
Nam
Hùng,
Tô
Kim
Hồng,
hề
Minh...
Kết
quả
mới
là
chứng
minh
thuyết
phục
nhất,
mà
khán
giả
không
cười
thì
làm
sao
ra
được
chất
hài
của
một
tuồng
tích
dân
gian
nổi
tiếng?
Thanh
Điền
buồn
quá,
diễn
xong
đã
gần
12
giờ
đêm
nhưng
anh
không
ngủ
được
mà
lang
thang
ra
bãi
biển
ngồi
ủ
rũ.
Giang
Châu
đi
ăn
cháo
khuya
về
thấy
vậy
hỏi
thăm.
Thanh
Điền
tâm
sự:
“Tụi
mình
phải
làm
cái
gì
khác
hơn,
chớ
kiểu
này
là
chết!
Chắc
tao
phải
quậy
lên
quá!”.
Giang
Châu
hưởng
ứng
liền.
Thanh
Điền,
Thanh
Kim
Huệ,
Giang
Châu
lúc
ấy
mới
độ
tuổi
30
sung
sức,
nên
cái
máu
liều,
máu
nghề
còn
sùng
sục.
Cả
ba
người
lén
lén
bàn
nhau
cách
“quậy”.
Thanh
Kim
Huệ
phải
tập
cách
ca
vuốt
chữ
lên
cho
nó
lẳng,
và
đi
ẹo
ẹo
hẳn
lên.
Còn
Giang
Châu
lấy
hơi
éo
éo
rất
đặc
biệt
của
Trùm
Sò.
Thanh
Điền
thì
thêm
thoại,
thêm
chi
tiết
tùm
lum
vô.
Sân
khấu
mở
màn,
cả
ba
người
“tung
chiêu”
bất
ngờ,
cả
đoàn
không
ai
đỡ
nổi,
còn
khán
giả
thì
vỗ
tay
rần
rần.
Hai
anh
kép
trẻ
và
cô
đào
trẻ
hí
ha
hí
hửng
thiếu
điều
muốn
nhảy
sập
sàn
gỗ.
Sáng
ra,
cả
ba
được
mời
đi
họp.
Chắc
mẩm
là
được
khen.
Nhưng
không,
họp
để...
kiểm
điểm.
Hội
đồng
nghệ
thuật
không
đồng
ý
cách
diễn
đó,
bảo
là
phá
tuồng,
phải
chấm
dứt
ngay.
Ba
nghệ
sĩ
trẻ
ừ
ờ
cho
xong
họp,
nhưng
tối
đến
lại
diễn
y
chang,
thậm
chí
càng
thêm
mảng
miếng,
khán
giả
càng
cười
rần
rần.
Thế
là
sáng
hôm
sau
lại
họp...
kiểm
điểm.
Thanh
Điền
nhớ
lại:
“Sao
hồi
đó
tôi
lì
dữ
vậy!
Ai
nói
gì
nói,
tôi
cứ
ừ
ừ,
rồi
cứ
diễn.
Vì
tôi
thấy
tôi
không
làm
sai.
Dù
có
tung
tẩy
thêm
nhưng
chúng
tôi
vẫn
giữ
được
sự
tử
tế,
sạch
sẽ
cho
kịch
bản,
đâu
có
diễn
dơ,
nói
bậy.
Đêm
nào
vé
cũng
bán
com-lê
hết
trơn,
mà
cứ
họp
kiểm
điểm
suốt
3
tháng
trời
như
vậy.
Đêm
thì
diễn
khuya
mà
sáng
9
giờ
phải
vô
họp,
sức
đâu
chịu
nổi.
Cuối
cùng
tôi
nổi
khùng
lên,
kêu
bà
xã
Thanh
Kim
Huệ
không
thèm
đi
họp
nữa,
để
một
mình
tôi
đi
thôi.
Tôi
nói
thẳng,
vợ
chồng
tôi
xin
nghỉ
hát.
Thế
là
cả
đoàn
nhao
nhao
lên.
Bởi
vở
đang
ăn
khách,
nếu
nghỉ
là
đụng
đến
nồi
cơm
của
diễn
viên”.
Một
số
nghệ
sĩ
trụ
cột
bắt
đầu
phấn
khởi
theo
nhóm
trẻ,
tung
mảng
miếng
ra
thêm,
mỗi
ngày
một
ít
đắp
dần
vô
để
cuối
cùng
mới
có
bản
dựng
mà
khán
giả
thưởng
thức
trên
truyền
hình.
Những
tài
năng
ấy
đã
làm
nên
những
nhân
vật
từ
chính
tới
phụ
đều
đầy
đặn,
hấp
dẫn,
đồng
bộ
cả
một
tập
thể,
đến
nỗi
Thanh
Điền
nói:
“Sau
này
không
có
anh
Tám
Lắm
đóng
vai
Lệ
Bát,
hoặc
không
có
Giang
Châu
đóng
Trùm
Sò
tôi
cũng
không
diễn
được.
Anh
Nam
Hùng
vai
thầy
đề,
anh
Trường
Xuân
vai
thầy
bói
Ngao,
Hoàng
Ấn
vai
Ốc,
Kiều
Trúc
Phượng
vai
Cua...
đều
đẹp
và
giỏi
đến
từng
chi
tiết
nhỏ”.
Và
Thanh
Điền
cảm
ơn
tổ
nghiệp
đã
cho
vợ
chồng
anh
một
vai
diễn
để
đời
như
thế,
biết
bao
giờ
mới
có
được
lần
nữa.
Và
cũng
biết
bao
giờ
cải
lương
có
được
một
vở
hài
đúng
nghĩa
như
thế.
Châm
biếm
sâu
cay
nạn
tham
nhũng,
hối
lộ,
gái
gú,
hà
hiếp
người
dân,
nhưng
vẫn
ngọt
ngào,
duyên
dáng.
Kịch
bản
cải
lương
hài
đâu
phải
dễ
viết,
cho
nên
Ngao
Sò
Ốc
Hến
mãi
là
một
tiếng
cười
rất
đẹp.

































Ý kiến bạn đọc