Vào
năm
1998,
đoàn
sinh
viên
trường
Đại
học
KHXH-NV
chúng
tôi
có
thời
gian
học
quân
sự
2
tuần
ở
Thủ
Đức.
Giờ
nghỉ
trưa,
chúng
tôi
ra
đường
lộ
lớn
tìm
quán
cơm
để
ăn.
Ông
chủ
quán
mở
đài,
tôi
nghe
một
giọng
nữ
nghệ
sỹ
hát
lối
và
xuống
câu
vọng
cổ
ngọt
lịm
trên.
Tôi
hỏi
ông
chủ
quán
tuổi
trạc
60
thì
được
bác
cho
biết
đó
là
bài
HOA
TRÔI
DÒNG
NƯỚC
BẠC
của
soạn
giả
Viễn
Châu
qua
giọng
ca
của
nghệ
sỹ
KIM
NGỌC.
Tôi
bắt
đầu
tìm
hiểu
về
cô
qua
các
tác
phẩm
cô
đã
đóng
như
Bao
Tích
Nhược
trong
“Anh
Hùng
Xạ
Điêu”,
Mai
Đình
trong
“Hàn
Mặc
Tử”,
Thái
hậu
trong
“Bóng
Hồng
Sa
Mạc”,
Chu
Chỉ
Nhược
trong
“Cô
Gái
Đồ
Long”,
Thu
Sương
trong
“Hoa
Mộc
Lan
tùng
chinh”
cùng
với
nghệ
sỹ
Thanh
Nga.
Còn
nhiều
tác
phẩm
khác
và
nhiều
bài
vọng
cổ
khác
nữa.
Bằng
chất
giọng
ngọt
ngào,
chắc
nhịp
và
đặc
biệt
hầu
như
vai
nào
cũng
hoàn
thành
độc
đáo
với
nhiều
tính
cách.
Có
lúc
hài
hước,
có
lúc
nghiêm
nghị,
có
lúc
khổ
đau,
lúc
tươi
tắn…đều
đem
lại
cho
khán
giả
sự
rung
động
cảm
xúc
đặc
biệt.
Về
sau
này,
khán
giả
còn
được
gặp
cô
ở
các
vai
diễn
hài
khiến
phải
cười
lăn
cười
bò
với
ánh
nhìn
lém
lỉnh,
gương
mặt
hài
hước
vốn
có
của
cô.
Nhất
là
tác
phẩm
SUI
GIA
ĐẠI
CHIẾN
của
Nhóm
Danh
Hài
Hoài
Linh,
được
xem
một
lần
là
cứ
cười
mãi
khi
nhớ
đến
tiếng
nói
và
cách
diễn
của
cô.
Chất
hài
ở
cô
không
có
tính
phô
rẻ
tiền
mà
đầy
triết
lý
và
đáng
nhớ,
từ
trong
các
tác
phẩm
của
sân
khấu
Cải
lương
cho
đến
Kịch
nói,
Kịch
hài
cũng
vậy.
Được
biết,
cô
vốn
sinh
ra
trong
một
gia
đình
không
có
truyền
thống
nghệ
thuật
mà
cô
đã
phấn
đấu
học
tập,
rèn
luyện
bằng
khả
năng
vốn
có
và
niềm
đam
mê
nghệ
thuật
của
mình.
Cô
tên
thật
là
Lê
Thị
Kim
Ngọc,
sinh
năm
1943,
làng
Thủ
Đức,
Sài
Gòn
xưa
(nay
là
Quận
2-TPHCM).
Cuộc
đời
làm
nghệ
thuật
của
cô
trải
qua
rất
nhiều
gian
truân
cũng
tương
tự
như
thân
phận
hoàng
hôn
của
nghệ
thuật
Cải
Lương
vậy,
nhưng
khán
giả
luôn
mong
đợi
ở
cô
xuất
hiện
trên
sân
khấu,
luôn
dành
cho
cô
những
tràng
pháo
tay
nồng
nhiệt
và
tình
cảm
kính
mến.
Nhớ
lại
thuở
nhỏ,
cả
xóm
chỉ
có
một
hai
TIVI,
cứ
nghe
có
chương
trình
TRONG
NHÀ
NGOÀI
PHỐ
có
danh
hài
Quốc
Hòa
và
Kim
Ngọc
trong
vai
Cô
Tư
Xả
Láng
là
bà
con
ùn
ùn
đi
xem,
tiếng
cười
rộn
vang
khắp
xóm
quên
cả
mệt
nhọc
của
tháng
ngày
lao
động
vất
vả.
Ấy
thế
mà,
trời
không
thương
người
tài
hoa,
nỡ
cướp
mất
tiếng
cười
của
khán
giả
vào
một
ngày
cuối
năm
2011,
khán
giả
đã
mất
một
mùa
xuân
tươi
vui
bên
màn
ảnh
nhỏ
như
thuở
nào.
Than
ôi!
Trưa
mười
ba
tháng
Chạp,
Canh
Dần,
Khán
giả
hay
tin
đứng
chết
trân.
Một
người
nghệ
sỹ
cười
như
hội,
Đã
về
thiên
cổ
biệt
người
thân.
Từ
nay
đâu
nữa
Chu
Chỉ
Nhược,
Mai
Đình
thương
khóc
một
Huyền
Trân.
Bà
già
xóm
chợ,
khăn
lau
mắt,
Chị
Tư
Xả
Láng,
biệt
rồi
chăng!
Từ
nay
đâu
nữa,
mùa
mai
trổ,
Háo
hức
chờ
xem
hài
đón
Xuân.
Từ
nay
đâu
nữa,
tên
Kim
Ngọc,
Nghệ
sỹ
tài
danh
của
nhân
dân!
Tình
cô
sống
mãi
trong
khán
giả,
Nhớ
mãi
tên
cô,
tựa
người
thân!
Viết
về
cô
bằng
tất
cả
tấm
lòng
của
người
khán
giả
mộ
điệu,
xin
kính
chúc
cô
nơi
ấy
bình
an,
đường
mây
Cực
Lạc
quốc
độ
thong
dong
tự
tại!
Kính
chúc
gia
đình
nghệ
sỹ
Kim
Ngọc
luôn
dồi
dào
sức
khỏe,
luôn
thành
công
cả
trong
nghệ
thuật
và
cuộc
sống
tươi
vui,
hạnh
phúc.
Kính
như
tại,
Solomonvietnam
Lúc
18:30
ngày
22/12/2015
Saigon-Vietnam
Cố
NSƯT
Kim
Ngọc:
“Nữ
quái
kiệt”
chân
thành
Trong
nghệ
thuật,
cô
Kim
Ngọc
là
người
nghệ
sĩ
hết
lòng
với
những
vai
diễn.
Trong
cuộc
sống,
cô
là
người
rất
mực
chân
thành,
hiếu
thảo
với
cha
mẹ,
hết
lòng
vì
bè
bạn,
có
nghĩa
với
thầy.
Soạn
giả
Viễn
Châu
nhớ
lại,
thời
kinh
tế
còn
khó
khăn,
một
trưa
hè
nắng
đổ
lửa,
cô
Kim
Ngọc
đạp
xe
từ
chợ
Giồng
Ông
Tố
tới
nhà
biếu
ông
một
ký
thịt:
“Thím
bảy
kho
để
chú
và
các
em
ăn.
Nhà
con
bán
thịt
mà,
hôm
nào
đi
ngang,
con
sẽ
biếu
nữa”.
Cô
Kim
Ngọc
trong
ngày
cưới
của
con
trai
Giọng
ca
lảnh
lót
Cố
NSƯT
Kim
Ngọc
tên
đầy
đủ
là
Lê
Thị
Kim
Ngọc,
sinh
năm
1946
tại
chợ
Giồng
Ông
Tố,
quận
Thủ
Đức
(nay
là
Q.
2,
TP.HCM).
Cô
là
con
thứ
hai
trong
gia
đình
có
tới
14
anh
chị
em
-
với
tên
gọi
được
cha
cô
đặt
theo
hai
câu
liễn:
Hoàng
-
Ngọc
-
Ẩn
-
Non
-
Côn
-
Vàng
-
Cầm
-
Nơi
-
Hoa
-
Lệ
-
Thủy
-
Triều
-
Phượng
-
Nở,
với
ý
nghĩa
nôm
na:
“Hòn
ngọc
ẩn
ở
núi
Côn
không
sánh
bằng
nước
mắt
người
tình
trong
mùa
hoa
phượng”.
Ngay
từ
nhỏ,
cô
Kim
Ngọc
đã
biết
đỡ
đần
mẹ
từ
việc
buôn
bán
thịt
heo
ở
chợ
cho
đến
việc
chăm
sóc
cho
các
em.
Sau
này,
ở
thời
điểm
kinh
tế
khó
khăn,
cô
vẫn
bươn
bả
quay
lại
nghề
bán
thịt
của
mẹ
để
nuôi
cả
gia
đình.
Hồi
ấy,
nhà
cô
kế
nhà
ông
Ba
Xậy,
có
máy
hát
dĩa
quay
bằng
tay,
thường
phát
bài
vọng
cổ
của
danh
ca
Út
Trà
Ôn:
Tôn
Tẩn
giả
điên,
Thái
sư
Văn
Trọng
giáng
thập
điều,
Tình
anh
bán
chiếu…
cô
nghe
riết
rồi
đâm
ghiền.
Lúc
ngồi
giặt
áo
quần
cho
các
em,
cô
lại
mang
mấy
bài
vọng
cổ
học
lóm
đó
ra
nghêu
ngao.
Tình
cờ,
trong
xóm
có
“thầy”
Minh
Thành
là
thợ
hớt
tóc
nhưng
rành
cổ
nhạc,
thấy
cô
có
hơi
ca
tốt
mà
không
rành
nhịp
điệu
và
bài
bản
nên
gọi
sang
dạy
ca
ba
nam,
sáu
bắc
và
vọng
cổ.
Khi
rành
rẽ
các
bài
cổ
nhạc,
cô
Kim
Ngọc
được
thầy
Minh
Thành
và
cha
dẫn
đi
ca
tài
tử
góp
vui
các
buổi
tiệc
trong
xóm.
Năm
1962,
ông
bầu
Ba
Bản
thành
lập
đoàn
Thủ
Đô,
nghe
đồn
về
giọng
ca
lảnh
lót
của
cô,
bèn
đến
nhà
xin
cha
mẹ
cho
cô
theo
đoàn
ông
học
hát.
Gánh
hát
Thủ
Đô,
dù
mới
thành
lập
nhưng
quy
tụ
rất
nhiều
đào
kép
thượng
thặng
nên
cô
Kim
Ngọc
chỉ
được
cho
ngâm
thơ
hậu
trường
hay
ca
vọng
cổ
ngoài
màn.
Sau
này,
cô
về
đoàn
hát
Trùng
Dương,
rồi
theo
đoàn
Tuấn
Kiệt
hát
chung
với
nghệ
sĩ
Phương
Quang,
Phượng
Liên.
Phát
hiện
được
tài
năng
của
cô
Kim
Ngọc,
ông
bầu
Minh
Bằng
đã
đến
mời
cô
hát
chính
cho
đoàn
với
công-tra
10.000
đồng.
Cô
đã
đưa
hết
số
tiền
đó
cho
cha
mẹ
nuôi
các
em
ăn
học.
Vở
tuồng
đầu
tiên
cô
hát
là
vở
Trăng
lên
đỉnh
núi,
hát
cặp
với
kép
chánh
Trọng
Sỹ.
Tuy
nhiên,
tài
năng
của
cô
Kim
Ngọc
chỉ
tỏa
sáng
khi
cô
về
với
đoàn
Dạ
Lý
Hương
của
ông
bầu
Xuân.
Vai
Chu
Chỉ
Nhược
do
cô
đóng
trong
tuồng
Cô
gái
Đồ
Long
(soạn
giả
Hà
Triều
-
Hoa
Phượng)
cùng
với
nghệ
sĩ
Tấn
Tài
(vai
Vô
Kỵ)
và
nghệ
sĩ
Ngọc
Giàu
(vai
Triệu
Minh)
đã
làm
cho
bảng
hiệu
Dạ
Lý
Hương
rực
sáng.
Điều
này
khiến
các
đoàn
hát
thượng
thặng
thời
ấy
như
Thanh
Minh
Thanh
Nga,
Kim
Chung,
Thủ
Đô
phải
mệt
nhoài
đối
phó.
Với
nét
mặt
xinh
tươi
sắc
sảo,
giọng
ca
lanh
lảnh,
hơi
rông,
điêu
luyện,
thời
điểm
đó,
cô
Kim
Ngọc
được
báo
chí
kịch
trường
và
giới
mộ
điệu
ca
ngợi
không
ngớt.
Đến
năm
1973,
1974,
khi
nhật
báo
Trắng
Đen
của
ông
chủ
báo
Việt
Định
Phương
tổ
chức
giải
thưởng
văn
nghệ
Kim
Khánh
thì
suốt
hai
năm
liền,
cô
Kim
Ngọc
được
khán
thính
giả
bỏ
phiếu
tặng
thưởng
huy
chương
Kim
Khánh.
Trong
quãng
đời
làm
đào,
cô
Kim
Ngọc
từng
đóng
khá
nhiều
vai,
nhưng
có
lẽ
vai
diễn
ghi
dấu
tên
tuổi
của
cô
trong
lòng
khán
giả
nhất
là
vai
Mai
Đình
trong
vở
Hàn
Mặc
Tử
do
soạn
giả
Viễn
Châu
viết
(công
diễn
1970).
Khán
giả
xem
cô
đóng
xong
càng
thương
cô
hơn,
còn
soạn
giả
Viễn
Châu
hễ
gặp
cô
là
hồ
hởi
gọi
“Mai
Đình
của
tôi”.
Dù
nhận
được
nhiều
lời
khen
ngợi
nhưng
cô
Kim
Ngọc
vẫn
chân
thành,
mộc
mạc
như
ngày
nào,
vẫn
“cười
giòn
giã,
tiếng
cười
không
mang
một
sự
hơn
thua,
sân
si
nào
trong
cuộc
đời
nghệ
sĩ”.
Nỗi
niềm
ẩn
sau
nụ
cười
Năm
1972,
khi
gánh
Bạch
Tuyết
-
Hùng
Cường
công
diễn
tuồng
Trăng
thề
vườn
Thúy
(soạn
giả
Quy
Sắc
-
Mộc
Linh)
tại
rạp
Quốc
Thanh
thì
hề
Tùng
Lâm
bị
té
xe
gãy
tay.
Để
đảm
bảo
vở
diễn
đúng
giờ,
cô
Kim
Ngọc
tình
nguyện
đóng
thế
vai
Tiểu
Đồng
cho
hề
Tùng
Lâm.
Cách
diễn
tưng
tửng
với
hàm
râu
quặp
cố
tình
rớt
lên
rớt
xuống
của
cô
khiến
khán
giả
cười
nghiêng
ngả.
Sau
vai
diễn
ấy,
cô
được
khán
giả
gọi
chết
với
cái
tên
“nữ
quái
kiệt”.
Cũng
từ
đó,
cô
bén
duyên
nghệ
thuật
tấu
hài
và
gắn
bó
với
nó
cho
đến
cuối
đời.

Chân
dung
cố
nghệ
sĩ
Kim
Ngọc
khi
còn
trẻ
và
lúc
về
già
Trong
những
năm
80
của
thế
kỷ
XX,
cố
nghệ
sĩ
Kim
Ngọc
và
nghệ
sĩ
Quốc
Hòa
trở
thành
một
“cặp
bài
trùng”
được
khán
giả
yêu
thích,
cổ
vũ
nồng
nhiệt
trên
các
sân
khấu
hài.
Khi
Đài
truyền
hình
TP.HCM
khởi
dựng
chương
trình
Trong
nhà
ngoài
phố,
cô
Kim
Ngọc
chính
là
một
trong
những
nghệ
sĩ
thuộc
thế
hệ
đầu
tham
gia
và
để
lại
nhiều
ấn
tượng
trong
lòng
khán
giả.
Vai
bà
Tư
xả
láng
với
giọng
cười
giòn
tan,
đầy
lạc
quan
của
cô
trong
vở
Những
mối
tình
trắc
trở
đã
khiến
không
ít
khán
giả
khoái
trá
mỗi
khi
nhắc
đến.
Nói
cười
vui
vẻ
trên
sân
khấu
là
thế,
nhưng
trong
cuộc
sống,
nghệ
sĩ
Kim
Ngọc
lại
là
người
đa
sầu
đa
cảm.
Khi
cuộc
hôn
nhân
với
người
chồng
đầu
tiên
tan
vỡ
thì
cô
con
gái
đầu
lòng
-
Kim
Ngân
-
theo
cô,
còn
Huệ
Phương
-
người
con
trai
kế
-
theo
cha
(nghệ
sĩ
Hoàng
Long)
sang
Pháp
định
cư
từ
năm
9
tuổi
cho
đến
nay.
Khoảng
năm
1980,
khi
đi
hát
chung
trong
đoàn
Thanh
Tú
–
Trang
Bích
Liễu
thì
nhạc
sĩ
Đức
Lang
-
đờn
chánh
cho
đoàn
“trồng
cây
si”
cô.
Qua
vài
bến
diễn,
nhạc
sĩ
chân
thành
ngỏ
ý
xin
cưới
cô
và
được
các
bạn
diễn
hết
sức
tán
thành.
Chiều
theo
ý
trời
và
lòng
người,
cô
Kim
Ngọc
bước
thêm
bước
nữa
và
đã
có
một
cuộc
sống
hạnh
phúc
bên
người
chồng
rất
mực
yêu
thương
và
chiều
vợ.
Họ
có
với
nhau
một
người
con
đa
tài
là
diễn
viên
Hiếu
Hiền.
Hai
mẹ
con
-
hai
nghệ
sĩ
thuộc
hai
thế
hệ
-
tiếp
nối,
hỗ
trợ
nhau
trở
thành
cặp
diễn
hài
ăn
khách
nhất
với
các
tiểu
phẩm
Bà
bầu
liều
mạng,
Hoa
hậu
vũ
trụ,
Câu
chuyện
cái
tivi…
Hạnh
phúc
lớn
nhất
của
cố
nghệ
sĩ
Kim
Ngọc
chính
là
thấy
con
trai
trưởng
thành,
biết
sống
chan
hòa
với
cuộc
đời
và
được
nhiều
khán
giả
yêu
mến.
Thế
nhưng,
trong
thâm
tâm
cô
cũng
chưa
bao
giờ
thôi
trăn
trở
về
Huệ
Phương
-
đứa
con
trai
đã
phải
sống
xa
cô
từ
nhỏ.
“Tội
cho
con
tôi,
sống
xa
mẹ,
một
mình
tự
lập
trên
xứ
người,
thiếu
thốn
tình
thương
của
mẹ...”
-
cô
từng
ngậm
ngùi.
“Làm
cha
mẹ
không
ai
muốn
con
mình
chia
ly.
Nhiều
đêm
nhìn
Hiếu
Hiền
ngủ
say,
tôi
lại
nhớ
đến
Phương,
rồi
nhớ
đến
Hà
-
đứa
con
trai
đã
chết
đuối
vì
té
ao
năm
lên
6
tuổi,
là
em
của
Ngân,
anh
của
Phương
-
tôi
không
thể
ngủ
ngon
giấc...”.
Cô
từng
tâm
sự:
“Giao
thừa
năm
nào,
Phương
cũng
gọi
điện
thoại
về
chúc
tết
tôi,
anh
Đức
Lang
và
các
em.
Phương
thương
và
kính
trọng
ông
xã
sau
này
của
tôi
như
cha
ruột,
yêu
thương
Ngân
và
Hiếu
Hiền
lắm...
Sau
tết,
tôi
làm
lễ
mừng
thọ
mẹ
tôi
90
tuổi,
chắc
chắn
sẽ
gọi
con
về
để
cả
nhà
sum
họp...”.
|
NSƯT
Kim
Ngọc
thành
danh
từ
những
vai
diễn
như
Chu
Chỉ
Nhược
(Cô
gái
Đồ
Long),
Mai
Đình
(Hàn
Mặc
Tử),
Tiểu
Đồng
(Trăng
thề
vườn
Thúy),
Kim
Liên
(Kiều
Nguyệt
Nga),
Hiệu
úy
Kỳ
Hoa
(Thái
hậu
Dương
Vân
Nga),
cô
Tư
Điểu
(Tình
mẫu
tử),
Sen
(Đoạn
tuyệt),...
|
Vậy
mà,
dự
định
ấy
đã
không
thực
hiện
được…
Cô
vĩnh
viễn
ra
đi
vào
ngày
16.1.2011
sau
cơn
đột
quỵ
trong
một
buổi
diễn.
Lúc
nhập
quan,
người
nhà
thay
nhau
vuốt
mặt
nhưng
cô
không
chịu
nhắm
mắt.
Chị
Kim
Ngân
-
con
gái
cô
-
nghẹn
ngào:
“Em
tôi
làm
diễn
viên
xiếc,
ảo
thuật,
đồng
thời
làm
bầu
đoàn
xiếc
chuyên
biểu
diễn
khắp
nơi
trên
một
chiếc
ô
tô,
kéo
theo
sân
khấu
lưu
động.
Tối
16.1,
đã
sắp
đến
giờ
làm
lễ
nhập
quan
mà
bà
cứ
mở
mắt
hoài
như
nuối
tiếc
điều
gì.
Tôi
đã
điện
thoại
di
động
cho
ba
tôi
và
áp
sát
máy
điện
thoại
vào
tai
bà,
như
để
ba
tôi
nói
lời
cuối
với
vong
linh
của
mẹ
tôi,
rằng
Phương
sẽ
về
thọ
tang,
đến
lúc
đó,
bà
mới
nhắm
mắt”.
Ngày
tiễn
đưa
cô,
mẹ
cô
-
bà
Bùi
Thị
Sáu
-
ngồi
lặng
lẽ
bên
quan
tài.
Bà
không
còn
nước
mắt
để
khóc,
bởi
trước
đó
không
lâu,
người
con
gái
thứ
hai
của
bà
cũng
đã
lặng
lẽ
ra
đi...
Có
giọt
nước
mắt
nào
nhiều
nỗi
niềm
bằng
giọt
nước
mắt
của
người
đầu
bạc
tiễn
kẻ
đầu
xanh?
Nhưng,
tôi
tin,
người
mất
chỉ
thật
sự
chết
đi
khi
trái
tim
người
còn
sống
không
còn
họ…
Nơi
nào
cô
Kim
Ngọc
tới
đều
có
tiếng
cười.
Và
tiếng
cười
ấy
sẽ
mãi
vang
vọng
trên
cõi
tạm
này…
Mai
Chi
(Dòng
Đời))
Chú
ý:
Việc
đăng
lại
bài
viết
trên
ở
website
hoặc
các
phương
tiện
truyền
thông
khác
mà
không
ghi
rõ
nguồn
http://www.cailuongvietnam.com
là
vi
phạm
bản
quyền
Ý kiến bạn đọc