13/4
đến
rồi
13/4
về
cũng
như
ngày
Tết
vậy,
sinh
nhật
web
lần
thứ
22
của
web
cailuongvietnam.com
lại
đến,
xin
chúc
trang
web
và
Àdmin
luôn
được
nhiều
sức
khoè.
được
sự
tin
yêu
của
bạn
đọc
và
luôn
là
nơi
dừng
bước
của
khách
mộ
điệu
nghệ
thuật
cải
lương,
quá
khứ
vàng
son
hay
một
tương
lai
vô
định
với
những
giấy
phút
tìm
về,
trăn
trổ
hướng
đi,
phát
triển...
hay...
Xem
tiếp...
ĐD
Phan
Quốc
Kiệt:
Áp
lực
lớn
nhất
là
chính
mình
Là
một
trong
những
gương
mặt
đạo
diễn
(ĐD)
trẻ
hiếm
hoi
của
sân
khấu
cải
lương,
nhưng
từ
sau
vở
Một
ngày
bên
mẹ
(2007),
Phan
Quốc
Kiệt
(Nhà
hát
Trần
Hữu
Trang)
bỗng
dưng
“mất
hút”.
Trở
lại
sau
năm
năm,
anh
đã
tạo
những
ấn
tượng
tốt
với
vở
Tiếng
vạc
sành
tại
Liên
hoan
sân
khấu
cải
lương
chuyên
nghiệp
toàn
quốc
2012.
Ở
cuộc
thi
Tài
năng
đạo
diễn
trẻ
2013
diễn
ra
từ
22/4
đến
2/5
sắp
tới,
anh
cũng
là
một
trong
năm
ĐD
trẻ
ở
lĩnh
vực
cải
lương
dự
thi
bằng
tác
phẩm
của
cố
tác
giả
Lưu
Quang
Vũ:
Trái
tim
trong
trắng.
*
Được
đánh
giá
khá
tốt
sau
Tiếng
vạc
sành,
anh
có
bị
áp
lực
khi
bắt
tay
vào
dàn
dựng
Trái
tim
trong
trắng?
Đạo
diễn
Phan
Quốc
Kiệt:
Áp
lực
lớn
nhất
của
tôi
là
chính
mình
-
phải
làm
sao
tìm
được
cho
mình
lửa
nghề,
cảm
xúc
và
nỗi
khát
khao
được
làm
nghề
sau
năm
năm
chuyển
sang
làm
công
tác
biên
tập
và
quản
lý.
Tôi
từng
mất
phương
hướng
và
hụt
hẫng
khi
làm
Tiếng
vạc
sành.
Để
tìm
cảm
xúc
và
định
hướng
cho
bản
thân
tôi
đã
về
miền
Tây
để
sống
gần
gũi
với
không
khí,
với
cuộc
sống
miền
quê
Nam
bộ
và
hiểu
hơn
cảm
xúc,
suy
nghĩ
của
những
người
dân
nơi
đây.
Tôi
không
nghĩ
mình
thành
công
với
Tiếng
vạc
sành
mà
chỉ
dám
nói
vở
này
giúp
tôi
tự
tin
hơn,
hiểu
mình
hơn
để
tiếp
tục
thực
hiện
những
tác
phẩm
tiếp
theo.
So
với
Tiếng
vạc
sành,
tôi
hoàn
toàn
không
bị
áp
lực
gì
khi
dựng
Trái
tim
trong
trắng.
Đây
là
vở
diễn
nằm
trong
kế
hoạch
dàn
dựng
và
biểu
diễn
của
Nhà
hát,
hơn
nữa
chúng
tôi
đã
có
“đơn
đặt
hàng”
cho
vở
đề
tài
này.
Mục
đích
chính
khi
tôi
dựng
Trái
tim
trong
trắng
là
để
biểu
diễn,
không
phải
để
thi
thố
nên
không
lo
lắng
nhiều,
chỉ
biết
tâm
niệm
là
cố
gắng
làm
hết
mình
để
được
khán
giả
đón
nhận.
Chỉ
khi
xem
lại
tôi
mới
bị
áp
lực
vì
chưa
cảm
thấy
hài
lòng
với
những
gì
mình
đã
làm.
*
Dù
được
đánh
giá
tốt
nhưng
Tiếng
vạc
sành
lại
không
có
nhiều
cơ
hội
đến
với
công
chúng.
Anh
nghĩ
gì
về
việc
các
tác
phẩm
dự
liên
hoan
về
chỉ
để…cất
kho?
-
Với
Tiếng
vạc
sành,
tôi
chỉ
được
mời
với
tư
cách
là
đạo
diễn
dựng
vở.
Kế
hoạch
biểu
diễn
tôi
không
thể
quyết
định
hay
can
thiệp
mà
phụ
thuộc
vào
ban
lãnh
đạo
của
Đoàn
1.
Thông
thường
các
vở
diễn
tham
gia
các
cuộc
liên
hoan
được
đầu
tư
hoàn
chỉnh
từ
khâu
chọn
kịch
bản,
đạo
diễn,
diễn
viên,
thiết
kế
sân
khấu,
âm
nhạc...
nên
hầu
hết
được
đánh
giá
cao
về
mặt
chuyên
môn
cũng
như
về
chất
lượng
nghệ
thuật.
Tuy
nhiên
để
được
công
chúng
đón
nhận
cần
phải
phù
hợp
với
thị
hiếu
công
chúng.
Tiếng
vạc
sành
cũng
là
thuộc
đề
tài
nóng,
dễ
xem,
tuy
nhiên
cũng
do
nhiều
yếu
tố
khách
quan
lẫn
chủ
quan
làm
cho
vở
ít
có
cơ
hội
được
biểu
diễn.
Khâu
tổ
chức
biểu
diễn
còn
nhiều
khó
khăn
trong
việc
bán
vé
cũng
như
tìm
hợp
đồng
biểu
diễn
ở
các
địa
phương,
tỉnh
thành...
Không
chỉ
riêng
Tiếng
vạc
sành
mà
nhà
hát
còn
có
nhiều
vở
tốt
(trong
đó
có
các
vở
tham
gia
các
liên
hoan),
bảo
đảm
về
chất
lượng
cũng
như
nội
dung
nhưng
do
thiếu
tổ
chức
biểu
diễn
cũng
như
quảng
bá
nên
ít
có
điều
kiện
phục
vụ
khán
giả
hoặc
diễn
nhiều
nơi.
*
Những
khó
khăn,
áp
lực
lớn
nhất
mà
các
ĐD
trẻ
như
anh
hiện
nay
phải
vượt
qua
là
gì?
-
Trong
các
cuộc
liên
hoan
sân
khấu
chuyên
nghiệp
toàn
quốc,
hơn
50%
các
đoàn
đều
mời
những
ĐD
có
tên
tuổi,
kinh
nghiệm
tham
gia
công
tác
dàn
dựng
cũng
như
cố
vấn
nghệ
thuật.
Điều
này
khiến
những
ĐD
trẻ
ít
có
cơ
hội
được
thử
sức
mình
trong
những
cuộc
chơi
lớn
và
tạo
lòng
tin
cho
các
nhà
sản
xuất.
Bên
cạnh
đó,
ĐD
trẻ
còn
phải
đối
mặt
với
không
ít
khó
khăn
khác
như:
áp
lực
từ
nhà
sản
xuất,
từ
các
nghệ
sĩ
đã
quen
với
phong
cách
làm
việc
của
các
ĐD
lớn.
Không
ít
nghệ
sĩ
không
mấy
tin
tưởng
vào
khả
năng
sáng
tạo
cũng
như
phong
cách
dàn
dựng
mới.
Điều
này
đòi
hỏi
ĐD
trẻ
phải
nỗ
lực
hết
mình
để
vừa
tạo
lòng
tin
cho
diễn
viên,
vừa
phải
bản
lĩnh
để
đủ
sức
thuyết
phục
nghệ
sĩ
và
nhà
sản
xuất,
bảo
vệ
tư
duy,
ý
tưởng
của
mình.
Những
năm
gần
đây
đã
xuất
hiện
khá
nhiều
ĐD
trẻ
trong
lĩnh
vực
kịch
nói.
Họ
đã
và
đang
khẳng
định
tên
tuổi,
phong
cách
của
mình,
nhưng
ở
cải
lương
thì
lại
khá
hiếm.
Tôi
cho
rằng
để
làm
tốt
trong
công
tác
dàn
dựng
đòi
hỏi
người
ĐD
phải
biết
về
cải
lương,
hiểu
được
bài
bản,
tính
chất,
những
phong
cách
đặc
trưng
của
cải
lương
trong
khi
đó
cơ
hội
được
dàn
dựng
lại
không
nhiều.
Ngay
như
Nhà
hát
Trần
Hữu
Trang
một
năm
cũng
chỉ
dàn
dựng
từ
2
-
4
vở
mà
thôi.
Ngoài
ra
còn
những
yếu
tố
khác
cũng
ảnh
hưởng
rất
nhiều
trong
công
tác
dàn
dựng
như:
kinh
phí
hạn
chế,
điều
kiện
sân
khấu
hiện
đại
chưa
thật
sự
đáp
ứng
được
nhu
cầu
trong
sáng
tạo
nghệ
thuật.
*
Nhiều
người
vẫn
hay
kêu
ca
ĐD
trẻ
của
sân
khấu
cải
lương
bây
giờ
có
quá
ít
vốn
liếng
và
sự
am
hiểu
về
nghệ
thuật
cải
lương
nên
dựng
cải
lương
thiếu
chất
cải
lương.
Anh
nghĩ
sao
về
điều
này?
-
Tôi
vẫn
ủng
hộ
các
ĐD
trẻ
dàn
dựng
theo
tiết
tấu,
phong
cách
của
kịch
nói.
Điều
đó
phù
hợp
với
khán
giả
trẻ
hiện
nay.
Tôi
thích
các
tác
phẩm
mang
tính
“đột
phá”
nhưng
vẫn
phải
giữ
đặc
trưng
của
cải
lương.
Riêng
bản
thân,
tôi
biết
để
làm
tốt
vai
trò
của
mình
tôi
cần
phải
học
hỏi
nhiều
lắm.
Những
gì
trên
ghế
nhà
trường
chỉ
là
cơ
bản,
tôi
còn
phải
tìm
tòi
những
tư
liệu,
thực
tế
cuộc
sống,
học
từ
những
nghệ
sĩ
đi
trước,
các
bậc
lão
thành
nhiều
kinh
nghiệm.
Tôi
hiểu
vốn
sống,
kiến
thức
của
tôi
cũng
chưa
đủ
đầy.
Tôi
vẫn
còn
phải
học
nhiều
hơn
nữa
bởi
tình
yêu
nghề,
sự
đam
mê
hy
sinh
và
cống
hiến
để
giữ
được
lửa
nghề
là
điều
kiện
cần
nhưng
chưa
đủ
với
những
người
làm
nghề
chúng
tôi
trong
điều
kiện
xã
hội
phát
triển
và
nhu
cầu
thưởng
thức
nghệ
thuật
của
khán
giả
ngày
càng
cao
như
hiện
nay.
*
Các
kỳ
liên
hoan,
hội
diễn
khi
khép
lại
luôn
để
lại
nhiều
tranh
cãi,
ý
kiến
trái
chiều
và
cả
những
nỗi
thất
vọng,
nuối
tiếc
cho
giới
làm
nghề.
Tâm
trạng
của
anh
ra
sao
khi
đứng
trước
cuộc
thi
lần
này?
-
Tôi
yêu
mỗi
mùa
hội
diễn
vì
đó
là
dịp
để
anh
em
nghệ
sĩ
chúng
tôi
được
gặp
gỡ,
học
hỏi,
ủng
hộ
cho
nhau
và
chia
sẻ
những
khó
khăn,
vui
buồn
trong
cuộc
đời
làm
nghệ
thuật.
Băn
khoăn,
lo
lắng
trước
các
kỳ
liên
hoan,
hội
diễn
là
chuyện
của
muôn
thuở.
Nhưng
suy
cho
cùng,
những
ý
kiến
tranh
cãi
cũng
như
nỗi
thất
vọng
rồi
cũng
sẽ
tan
vào
quá
khứ,
cái
quý
giá
nhất
là
trong
thời
buổi
đầy
khó
khăn
của
cải
lương
là
lửa
nghề
vẫn
giữ
trong
mỗi
người
nghệ
sĩ.
Tôi
chờ
đợi
và
hy
vọng
cuộc
thi
thực
sự
là
cơ
hội
để
lớp
ĐD
trẻ
chúng
tôi
học
được
những
bài
học
giá
trị
cho
công
tác
ĐD.
*
Ở
cương
vị
là
phó
Đoàn
3
-
Nhà
hát
Trần
Hữu
Trang,
trong
tình
hình
khó
khăn
chung
của
sân
khấu
cải
lương
hiện
nay,
anh
có
nghĩ
đến
giải
pháp
nào
để
đưa
cải
lương
đến
gần
với
khán
giả
trẻ
và
kéo
nghệ
sĩ
gần
hơn
với
công
chúng?
-
Trong
thời
gian
qua
tôi
cùng
anh
em
trong
Đoàn
đã
nỗ
lực
rất
nhiều
và
những
cố
gắng
của
chúng
tôi
cũng
ít
nhiều
đã
được
đền
bù.
Hiện
chúng
tôi
đã
có
một
lượng
khán
giả
ủng
hộ
khá
ổn
định
trong
các
suất
diễn.
Họ
hiểu
được
tâm
huyết
của
nghệ
sĩ
trẻ
chúng
tôi
và
cả
những
gian
nan,
vất
vả
mà
chúng
tôi
đã
đối
mặt.
Hạnh
phúc
hơn
khi
trong
số
khán
giả,
cộng
tác
viên
của
Đoàn
3
còn
có
cả
những
bạn
sinh
viên
trẻ.
Các
bạn
hỗ
trợ
chúng
tôi
về
tinh
thần,
tự
nguyện
phụ
giúp
cho
đoàn
một
số
công
việc
nho
nhỏ
và
nỗ
lực
giới
thiệu
cải
lương
đến
với
bạn
bè
của
mình.
Bên
cạnh
đó,
trong
năm
nay
chúng
tôi
sẽ
tổ
chức
những
buổi
giao
lưu
để
kéo
nghệ
sĩ
và
khán
giả
trẻ
đến
gần
với
nhau
hơn.
Chương
trình
bán
vé
qua
mạng
và
giảm
giá
vé
cho
HSSV
vẫn
tiếp
tục
được
thực
hiện.
Chúng
tôi
cũng
thường
xuyên
cập
nhật
thông
tin
trên
trang
wep
thapsangniemtin.net
để
giới
thiệu
rộng
rãi
thông
tin,
hoạt
động
của
đoàn
nhằm
thu
hút
sự
chú
ý
của
khán
giả.
*
Làm
nghề
với
quá
nhiều
khó
khăn,
có
bao
giờ
anh
cảm
thấy
nản?
-
Nghề
nào
cũng
có
những
khó
khăn
nhất
định.
Thật
ra
có
những
lúc
tôi
mệt
mỏi,
muốn
buông
xuôi…
Nhưng
tôi
tin
vào
duyên
phận.
Tổ
nghiệp
đã
chọn
cho
tôi
nghề
này
và
tôi
cứ
thắp
sáng
niềm
tin
mà
đi
tiếp.
Cha
mẹ
là
nghệ
sĩ,
từ
nhỏ
tôi
đã
gắn
bó
với
sân
khấu
cải
lương
đã
quen
với
tiếng
đàn,
tiếng
ca
và
ánh
đèn
sân
khấu.
Tôi
trân
quý
nghề
nghiệp
của
cha
mẹ
và
yêu
cải
lương
bằng
chính
tình
yêu
mà
cha
mẹ
đã
truyền
lại
cho
tôi.
Có
lẽ
đó
là
những
điều
níu
giữ
tôi
với
cải
lương
dù
biết
con
đường
mình
đi
sẽ
còn
nhiều
khó
khăn.
THẢO
VÂN
(thực
hiện)
Tác
giả
bài
viết:
meoxu
Nguồn
tin:
PNO
Ý kiến bạn đọc