13/4
đến
rồi
13/4
về
cũng
như
ngày
Tết
vậy,
sinh
nhật
web
lần
thứ
22
của
web
cailuongvietnam.com
lại
đến,
xin
chúc
trang
web
và
Àdmin
luôn
được
nhiều
sức
khoè.
được
sự
tin
yêu
của
bạn
đọc
và
luôn
là
nơi
dừng
bước
của
khách
mộ
điệu
nghệ
thuật
cải
lương,
quá
khứ
vàng
son
hay
một
tương
lai
vô
định
với
những
giấy
phút
tìm
về,
trăn
trổ
hướng
đi,
phát
triển...
hay...
Xem
tiếp...
Cô
gái
bán
hoa
hồng
CLVNCOM
-
Chuyện
tình
của
nghệ
sĩ
trên
đường
lưu
diễn
thì
rất
nhiều,
tốt
có,
xấu
có,
lôi
thôi
không
đoạn
kết
cũng
nhiều,
và
cũng
không
hiếm
những
chuyện
tình
đẹp,
thủy
chung.
Chuyện
tình
mà
tôi
kể
đây,
không
biết
nên
gọi
tốt
hay
xấu
nhưng
diễn
biến
cuộc
tình
này
để
lại
trong
lòng
tôi
một
ấn
tượng
khó
quên.
Mỗi
khi
tôi
viếng
một
nhà
thờ
nào,
nhìn
hình
Đức
Chúa
Giêsu
với
hình
trái
tim
miễn
nhiễm
tỏa
hào
quang
sáng
ngời
trên
ngực,
tôi
liền
nhớ
tới
cuộc
tình
của
nghệ
sĩ
Hữu
Chiêu
và
cô
gái
bán
hoa
hồng
ở
xóm
đạo
gần
nhà
thờ
Domaine
de
Marie
ở
Đà
Lạ
Cuối
năm
1959,
đoàn
Thanh
Minh
lưu
diễn
miền
Trung,
trạm
đầu
tiên
hát
ở
rạp
Hòa
Bình
Đà
Lạt.
Đoàn
hát
được
nghỉ
một
ngày
trước
khi
trình
diễn.
Sau
bữa
cơm
chiều,
chúng
tôi
đi
thăm
đường
phố
và
chợ
Đà
Lạt
ban
đêm,
đường
đi
bộ
dốc
lên
dốc
xuống,
có
những
khúc
quẹo
cua
thật
gấp,
có
đoạn
đường
đi,
bên
hông
đường
là
vách
dựng
đứng
có
những
bực
đá,
leo
lên
gần
chục
nấc
là
có
thể
đi
qua
một
đoạn
đường
lộ
khác.
Chúng
tôi
thích
thành
phố
thơ
mộng,
nhìn
ra
xa
xa
chập
chùng
đồi
núi
mờ
mờ
giống
như
những
tranh
trong
carte
postale.
Thành
phố
Đà
Lạt,
ngoài
các
villa,
biệt
thự
xinh
đẹp,
các
phố
chợ
không
xây
cất
lớn
như
phố
chợ
ở
Saigon,
Chợ
Lớn.
Đèn
đường
một
màu
vàng,
mờ
ảo,
hắt
hiu…
có
lẽ
vì
sương
mù
dầy
đặt,
đi
gần
nhau
độ
năm
thước
là
đã
thấy
mờ
mờ
nhân
ảnh.
Trời
lạnh
căm
căm,
phố
xá
người
qua
lại
mua
bán
cũng
lưa
thưa.
Nhiều
thanh
niên
gặp
trên
đường,
có
người
khoác
áo
măng
tô,
cổ
quấn
phu
la,
có
người
mặc
bộ
complet,
thắt
cà
vạt,
họ
đi
đứng
có
vẻ
đăm
chiêu,
suy
nghĩ,
lạnh
lùng,
không
chuyện
trò
ồn
ào,
không
cả
việc
chào
hỏi
nhau.
Nhóm
nghệ
sĩ
chúng
tôi
dạo
phố,
vào
lúc
chiều
mù
sương,
cảm
giác
lâng
lâng,
vừa
lạnh
vừa
bơ
vơ
lạc
lõng.
Chúng
tôi
đến
tiệm
cà
phê
Tùng,
một
nơi
nổi
tiếng
có
cà
phê
ngon
và
được
gọi
là
tụ
điểm
gặp
nhau
của
nam
thanh
nữ
tú
vùng
Cao
Nguyên
này.
Hai
cô
Phương
Ánh,
Ngọc
Giàu
đi
dạo
phố
chung
với
nhóm
chúng
tôi:
Hữu
Phước,
Hữu
Chiêu,
Phan
Phan,
Kim
Quang
và
Nguyễn
Phương.
Đến
tiệm
cà
phê
Tùng,
Cô
Phương
Ánh
vừa
xô
cửa
bước
vô,
cô
vội
thối
lui
trở
ra
nhưng
Hữu
Phước
đứng
sát
sau
lưng,
lấy
tay
đẩy
nhẹ
Phương
Ánh:
«
Vô
đi!
Bên
ngoài
lạnh
lắm!
Uống
cà
phê
rồi
đi
đâu
thì
đi…»
Khách
ngồi
trong
quán
uống
cà
phê
đông
nghẹt,
khói
thuốc
bay
mịt
mù
đến
ngộp
thở.
Cô
Phương
Ánh
thối
lui
là
phải,
chính
tôi
cũng
muốn
ra
ngoài
đường,
dù
có
lạnh
thì
cũng
dễ
chịu
hơn
là
ngộp
thở
vì
khói
thuốc.
Nhưng
đã
vô
lở
rồi,
chủ
tiệm
kê
thêm
hai
cái
bàn
nhỏ
và
tám
chiếc
ghế
thấp,
gần
bàn
thu
tiền
sát
bên
trong
cho
nhóm
chúng
tôi,
cô
hầu
bàn
đến
hỏi
chúng
tôi
muốn
dùng
chi.
Hai
cô
Phương
Ánh
và
Ngọc
Giàu
uống
nước
cam
vắt,
chúng
tôi
kêu
cà
phê
phin.
Các
cốc
cà
phê
phin,
một
cái
phích
nước
sôi
lớn,
vài
dĩa
bánh
bông
lang,
kẹo
gương
được
mang
ra
…
chúng
tôi
ngồi
ngó
cà
phê
phin
nhỏ
từng
giọt,
từng
giọt
mà
phát
sốt
ruột.
Ngọc
Giàu
và
Phương
Ánh
lấy
tờ
menu
của
tiệm
thay
cho
cái
quạt,
phe
phẩy
quạt
để
bớt
ngộp
khói
thuốc.
Hữu
Phước
bắt
chuyện
với
cô
hầu
bàn
để
tìm
hiểu
đặc
điểm
của
thành
phố
Đà
Lạt.
Cô
hầu
bàn
mặc
áo
dài
màu
hồng,
quần
soie
trắng,
khoác
áo
laine
đan
màu
xanh
lơ,
giọng
nói
nhỏ
nhẹ,
dễ
thương.
Mặt
cô
đẹp
như
Tây
lai,
sóng
mũi
dọc
dừa,
đôi
mắt
bồ
câu,
đôi
chân
mày
đen
đậm
cong
vút
dài
đến
cuối
mắt,
nước
da
trắng
hồng
và
rất
mịn.
Hề
Kim
Quang
nói
nhỏ:
«
Tôi
được
một
người
vợ
đẹp
như
vầy,
nhứt
định
tôi
sẽ
đóng
trang
mà
thờ…»
Họa
sĩ
Phan
Phan
nói:
«
Nét
mặt
của
cô
này
giống
hình
Đức
Mẹ
Maria,
chắc
là
cha
mẹ
cô
có
đạo
dòng,
người
đang
mang
thai
nhìn
hình
Đức
Mẹ
Maria
lâu
ngày,
khi
sanh
con
thường
có
nét
giống
như
hình
mình
hằng
tâm
tưởng.»
Hữu
Phước
có
lẽ
cũng
thích
cô
gái
đẹp
nên
anh
ta
lân
la
hỏi
chuyện,
tôi
nghe
loáng
thoáng
những
địa
danh
thác
Cam
Ly,
thác
Prenn,
hồ
Than
Thở,
khu
Lâm
Viên…và
những
vườn
hoa
hồng.
Hề
Kim
Quang
nói
nhỏ:
«
Sao
Hữu
Phước
không
hỏi
nơi
nào
có
trồng
cây
sua
đũa?»
-
Mắc
dịch
anh!
Bộ
tôi
hay
dê
lắm
hay
sao
mà
anh
nói
vậy?
-
Không!
Tôi
nhờ
anh
hỏi
dùm
tôi,
còn
Hữu
Phước
thì
sua
đũa
đưa
tới
miệng,
đâu
cần
hỏi
nơi
nào
trồng
nó!
Họa
sĩ
Phan
Phan
xen
vô
:«
Thôi!
Đừng
nói
chuyện
bông
lơn
nữa.
Mình
uống
sơ
sơ
cho
biết
mùi
vị
cà
phê
Moka
Đà
Lạt,
chớ
uống
hết
ly
cà
phê
này
thì
đêm
nay
thức
trắng
đêm
à.
Uống
đi,
rồi
tụi
mình
«
chẩu
».
Về
khách
sạn
nhậu
là
hay
hơn
hết!
Ngọc
Giàu,
Phương
Ánh
tán
thành
ý
kiến
của
Phan
Phan.
Hữu
Phước
đành
trả
tiền
và
cho
tiền
pourboire
cô
gái
hầu
bàn
xinh
đẹp.
Ông
chủ
quán
và
cô
hầu
bàn
cám
ơn.
Các
thanh
niên
thực
khách
trong
quán
có
vẻ
không
ưa
vì
chúng
tôi
vô
uống
cà
phê
chưa
xong
đã
bỏ
đi,
trong
khi
đó
họ
uống
một
tách
cà
phê,
hút
gần
hết
gói
thuốc
mà
còn
chưa
rời
quán.
Lúc
đó
độ
9
giờ
tối,
chúng
tôi
đi
ngang
qua
bến
xe
Đà
Lạt,
rồi
theo
đường
Lê
Đại
Hành,
qua
đường
Yersin,
đi
ngang
nhà
thờ
chánh
tòa
Đà
Lạt
mà
người
dân
ở
đây
quen
gọi
là
nhà
thờ
Con
Gà
vì
trên
nóc
có
hình
con
gà
bằng
sắt
thật
lớn.
Qua
khỏi
nhà
thờ
Con
Gà,
đi
một
đổi
là
đến
khách
sạn
Palace
trên
đồi
cao,
chúng
tôi
phải
đi
lên
nhiều
nấc
thang
béton
và
đá
xanh
để
đến
khách
sạn.
Hôm
đó
đi
quá
mệt
nên
về
đến
khách
sạn,
mọi
người
đều
muốn
đi
ngủ,
không
ai
còn
muốn
nhậu
nhẹt
gì
nữa,
Sáng
ra,
tôi
và
họa
sĩ
Phan
Phan
đang
uống
cà
phê
thì
thấy
em
Hữu
Chiêu
từ
trong
phòng
của
Hữu
Phước
đi
ra.
Tôi
kêu
lại,
bảo
uống
cà
phê
rồi
đi
đâu
thì
đi,
em
Hữu
Chiêu
nói:
«
Cậu
ba
Phước
bảo
con
ra
rạp
lấy
bốn
vé
thượng
hạng
chỗ
tốt
để
mời
ông
bà
chủ
Cà
phê
Tùng
và
mời
cô
Hương
hai
vé»
(
Cô
Hương
là
cô
gái
hầu
bàn
tối
qua).
X
X
X
Năm
1959,
đoàn
Thanh
Minh
hát
một
suất
giúp
trường
Võ
Trường
Toản
gây
quỷ
học
đường,
đại
diện
nhà
trường
ngỏ
lời
cám
ơn
đoàn
Thanh
Minh
và
khán
giả,
sau
đó
ông
giới
thiệu
em
Nguyễn
Văn
Chiêu,
học
sinh
lớp
đệ
tam
của
trường
ca
bốn
câu
vọng
cổ
Gánh
Nước
Đêm
Trăng
để
tặng
khán
giả,
bà
Bầu
và
nghệ
sĩ
đoàn
hát.
Giọng
ca
của
em
Chiêu
thật
êm
dịu,
lối
sắp
chữ,
cách
ca
dồn
chữ
ào
ạt
đến
khi
sắp
hết
câu
ca,
chữ
ca
dứt
câu
được
vuốt
êm
giống
như
lối
ca
vọng
cổ
của
Hữu
Phước,
khán
giả
và
nghệ
sĩ
trong
đoàn
nhiệt
liệt
hoan
hô
và
dành
cho
em
Chiêu
nhiều
cảm
tình.
Sau
đó
em
Chiêu
bỏ
học,
gia
nhập
đoàn
hát
Thanh
Minh
và
được
Hữu
Phước
nhận
làm
em
nuôi,
đặt
cho
nghệ
danh
là
Hữu
Chiêu.
Ba
tháng
sau,
Hữu
Chiêu
đóng
vai
kép
ba
trong
tuồng
Áo
Gấm
Khôi
Nguyên
và
tuồng
Núi
Liễu
Sông
Bằng,
em
được
hưởng
lương
80
đồng
một
suất,
như
vậy
mỗi
tháng,
tính
luôn
4
suất
trưa
chúa
nhựt,
em
Hữu
Chiêu
có
số
lương
gần
ba
ngàn
đồng
một
tháng,
lương
cao
hơn
lương
thầy
giáo
mới
ra
trường.
Hữu
Chiêu
ở
trong
nhà
của
Hữu
Phước,
việc
ăn,
ở,
di
chuyển
và
tiêu
xài
lặt
vặt
do
Hữu
Phước
đài
thọ
nên
số
lương
của
Hữu
Chiêu
lãnh
còn
nguyên
vẹn,
em
nói
em
gởi
số
tiền
đó
về
giúp
cho
mẹ
em.
Nếu
cuộc
đời
của
Hữu
Chiêu
tuần
tự
nhi
tiến
thì
với
giọng
ca
ngọt
ngào,
kỷ
thuật
ca
được
Hữu
Phước
rèn
luyện
thì
Hữu
Chiêu
chắc
chắn
sẽ
trở
thành
một
kép
ca
hữu
hạng;
nhưng
chuyến
lưu
diễn
Đà
Lạt
đã
thay
đổi
dòng
đời
của
Hữu
Chiêu!
Hữu
Chiêu
lấy
vé
mời
xem
hát
đến
tiệm
cà
phê
Tùng,
trao
cho
ông
bà
chủ.
Em
được
biết
là
cô
Hương
buổi
sáng
thì
gánh
hoa
hồng
bán
trong
chợ,
chiều
tối
mới
đến
làm
hầu
bàn
để
kiếm
thêm
tiền
giúp
gia
đình.
Em
Hữu
Chiêu
ra
chợ
kiếm
cô
Hương,
không
gặp.
Khi
về
rạp
hát,
bất
ngờ
thấy
Hữu
Phước
đang
mua
hết
hoa
hồng
của
cô
Hương
và
Hữu
Phước
trả
tiền
gấp
đôi
giá
của
gánh
hoa.(
Anh
mới
ký
hợp
đồng
bạc
triệu
với
bà
Bầu
Thơ
nên
gặp
gái
đẹp,
có
hành
động
hào
hoa
chút
vậy
thôi!)
Hữu
Phước
tặng
cho
chúng
tôi
mỗi
người
một
đóa
hoa,
còn
lại
anh
giao
cho
phòng
vé
tặng
hai
đóa
hoa
cho
khán
giả
nào
mua
vé
thượng
hạng.
Cô
Hương
bán
hoa
được
lời
nhiều,
vui
mừng
đi
nhanh
về
nhà.
Hữu
Chiêu
đang
bận
việc
đưa
hoa
cho
phòng
vé
nên
khi
cô
Hương
đi
xa
rồi,
anh
mới
nhớ
chưa
trao
vé
mời
xem
hát
cho
cô
Hương,
anh
chạy
đuổi
theo
cô
Hương.
Đêm
đó
đoàn
hát
tuồng
Người
Đẹp
Bạch
Hoa
Thôn,
Hữu
Phước
trong
vai
người
bán
than
si
mê
công
nương
do
Thanh
Nga
thủ
diễn,
Hữu
Chiêu
trong
vai
cận
tướng.
Hữu
Phước
và
Hữu
Chiêu,
hai
thầy
trò
hát
mà
thường
liếc
mắt
nhìn
về
phía
khán
giả,
trong
thâm
tâm
cả
hai
đều
mong
cô
Hương,
người
đẹp
bán
hoa
có
mặt
xem
hát
trong
hàng
ghế
danh
dự
mà
Hữu
Phước
đã
gởi
vé
mời.
Nhưng
hai
thầy
trò
Hữu
Phước
-
Hữu
Chiêu
thất
vọng
vì
đêm
này
cô
Hương
vẫn
phải
làm
hầu
bàn
trong
tiệm
cà
phê
Tùng,
không
đi
xem
hát
được.
Đêm
đó
Hữu
Chiêu
trăn
trở
không
ngủ
được.
Mới
sáng
sớm,
tôi
thấy
em
sửa
soạn
đi
ra
ngoài.
Tôi
hỏi:
«
Bộ
Hữu
Phước
biểu
mầy
đi
lấy
vé
hát
mời
cô
Hương
nữa
hả?»
Hữu
Chiêu:
«
Dạ
không,
con
tính
đi
chợ…»
Tôi
nói:
«
Mầy
đi
chợ
kiếm
cô
bán
hoa
hồng
hả?
Tao
coi
bộ
mầy
đau
«
ma
»
cái
con
nhỏ
đó
rồi
à!
Mới
gặp
có
một
bửa
mà
hai
thầy
trò
mầy
«
cùng
đau
ma
»
một
đứa
con
gái,
tao
e
thầy
trò
mầy
sẽ
đụng
đầu
nhau
lốp
cốp
ở
cái
thung
lũng
tình
yêu
nầy.
»
Hữu
Chiêu :
«
Hõng
có
đâu
chú!
Cậu
ba
Phước
gặp
cô
nào
thì
cũng
vồn
vã
coi
xôm
vậy
chớ
ổng
không
dám
xáp
vô
đâu.
Có
antenne
của
mợ
ba
Phước
ở
đây,
ổng
không
dám
lôi
thôi
đâu!»
Phan
Phan
cười
hề
hề :«
Cậu
của
mầy
không
dám
xáp
vô
thì
mày
xáp
vô!
Trai
khôn
tìm
vợ
chợ
đông,
gái
khôn
tìm
chồng
ở
gánh
cải
lương!»
Hữu
Chiêu
gảy
gảy
đầu,
ngồi
xuống
kể
lể- :
«
Cô
Hương
đó…
hoàn
cảnh
gia
đình
tội
nghiệp
lắm…
Hai
chú
biết
hông,
hôm
qua
cháu
đưa
vé
mời
xem
hát
của
cậu
Ba,
cháu
có
theo
cô
Hương
về
tới
nhà
của
cổ.
Nhà
cổ
ở
gần
cuối
đường
Phan
Đình
Phùng,
mé
phải
con
lộ,
chỗ
có
mấy
gộp
đá
gồ
ghề,
nhà
của
cô
Hương
là
nhà
tranh,
vách
đất,
cất
trên
khoảnh
vườn
trồng
hoa
hồng
độ
bốn
năm
sào,
đất
vườn
nghiêng
nghiêng
theo
triền
đồi,
một
con
suối
làm
ranh
cuối
vườn
hoa
nhỏ
đó.
Người
trong
xóm
gọi
chổ
đó
là
thung
lũng
xanh.
Mẹ
của
cô
Hương
kể :
«
Cha
của
cô
là
Thiếu
úy
thuộc
Liên
đoàn
bộ
binh
41,
tử
trận
trong
trận
Kontum,
mất
đầu
năm
1954.
Mẹ
của
cô
làm
vườn,
trồng
hoa
để
nuôi
Hương
và
em
gái
của
Hương.
Vì
cha
mất,
Hương
phải
nghỉ
học,
ở
nhà
giúp
mẹ
canh
tác
và
gánh
hoa
đi
bán
bỏ
mối
ở
chợ.
Về
đêm,
cô
phải
làm
thêm
việc
hầu
bàn
cho
tiệm
cà
phê
Tùng
thì
gia
đình
mới
đủ
sống.
»
Tôi
nói :
«
Bộ
mầy
tính
cưới
cô
Hương
đó
sao
mà
điều
tra
kỷ
quá
vậy?»
H.
Chiêu :
«
Dạ…ơ…ơ…
Con
tội
nghiệp
cho
cô
Hương
vì
gia
cảnh
của
cổ
cũng
giống
như
gia
cảnh
của
con.
Con
cũng
thuộc
về
gia
đình
Quốc
Gia
Nghĩa
Tử,
Ba
con
tử
trận
Giòng
Dứa
-
CaiLậy.
Má
con
góa
chồng
khi
còn
rất
trẻ,
má
phải
bán
xôi,
bán
bắp
để
nuôi
cho
con
ăn
học.
Con
bỏ
học
theo
nghề
hát
là
để
kiếm
tiền
giúp
đỡ
má
con…bởi
vậy
con
thông
cảm
hoàn
cảnh
của
cô
Hương…
Phan
Phan :
«
Rồi
bây
giờ
mầy
tính
sao?
Mầy
lo
cho
thân
của
mầy
chưa
xong,
lo
bao
đồng
thì
lo
sao
nổi,
hả
con
?
Hữu
Chiêu :
«
Dạ…thì…
dạ…
con
thích
cổ
lắm….mà
cổ
cũng
có
cảm
tình
với
con,
nhưng
mà
không
xong
đâu
chú
ơi!
Con
là
con
nghĩ
nát
nước
rồi,
nếu
con
là
kép
chánh,
ký
contrat
vài
trăm
ngàn
thì
còn
có
hy
vọng…
nhưng
mà
dù
cho
có
tiền
cũng
không
xong
nữa…
Còn
nhiều
trở
ngại
lắm!»
Tôi
hỏi :«
Bộ
cô
ta
có
chồng
rồi
hả
?»
-
Dạ
chưa!
Mà
cô
Hương
cũng
chưa
có
người
yêu
nữa…
Mà
điều…khó
là
vì
cô
Hương
có
đạo
dòng.
Con
thì
thờ
Tổ
nghiệp
sân
khấu,
cưới
vợ
có
đạo
Thiên
Chúa
thì
phải
học
đạo,
vô
đạo
Thiên
Chúa!»
-
Ôi
tưởng
chuyện
gì
khó!(
Phan
Phan
cười
xòa,
nói)
Chuyện
đó
dễ
ợt!
Thì
mầy
cứ
đi
học
đạo,
học
kinh,
chịu
làm
phép
Thánh,
vô
đạo
Thiên
Chúa,
cưới
vợ
thì
tới
nhà
thờ
cho
ông
Cha
làm
phép
giao…
Khi
nào
cưới
vợ
xong,
mầy
dẫn
cô
vợ
của
mầy
đi
theo
gánh
hát.
Vô
gánh
hát
thì
cô
ta
cũng
phải
thắp
nhang
lạy
Tổ
như
chúng
mình,
vậy
là
huề…Chồng
nhường
vợ
một
keo,
tới
qua
bên
nhà
chồng
thì
vợ
lại
nhường
chồng,
theo
tín
ngưỡng
của
chồng,»
-
Dạ,
vô
đạo
để
cưới
được
vợ
thì
con
cũng
sẵn
sàng,
nhưng
không
biết
gia
đình
của
cô
Hương
có
chịu
hay
không!
Tôi
nói :
«
Mầy
tính
cái
chuyện
vợ
chồng
như
kiểu
tao
viết
tuồng
hát
cải
lương
vậy
đó!
Muốn
cho
thằng
cha
này
lấy
con
mẹ
kia
thì
gày
cho
gặp
mặt,
chọc
ghẹo
trao
đổi
một
vài
câu
rồi
cho
ca
vài
ba
câu
vọng
cổ
là
xong
cái
chuyện
vợ
chồng…
Mầy
phải
gặp
cô
Hương,
coi
cô
ta
có
yêu
mầy
không?
Có
bằng
lòng
kết
hôn
với
mầy
không?
Mầy
lo
bảo
bọc
cho
cô
ta
và
gia
đình
cô
ta
nổi
không?
Mẹ
của
cô
Hương
có
đặt
điều
kiện
gì
khi
chọn
chàng
rể
không?
Mầy
nên
nhớ
là
cô
ta
ở
Đà
Lạt,
nơi
miền
đất
Cao
Nguyên
nầy
có
Trường
Sinh
viên
sĩ
quan,
có
trường
Đại
Học,
có
nhiều
thanh
niên
thuộc
về
danh
gia
vọng
tọc,
nhiều
du
khách
giàu
sang…nếu
so
một
kép
hát
hạng
ba
như
mầy
với
các
sinh
viên
sĩ
quan,
sinh
viên
đại
học,
hay
các
thanh
niên
thuộc
gia
đình
giàu
có
thì
mầy
được
mấy
phần
trăm
hy
vọng
là
mầy
sẽ
lọt
được
vô
cặp
mắt
xanh
của
cô
gái
hoa
khôi
đó
?»
Phan
Phan :
«Ừ!
Chuyện
đời
không
giống
như
tuồng
cải
lương
đâu.
Không
có
chuyện
một
cô
công
chúa
đẹp
như
tiên
lại
yêu
chàng
ngốc
bán
than
như
trong
tuồng
Người
đẹp
Bạch
Hoa
Thôn.
Tỉnh
mộng
đi
con
!»
Hữu
Chiêu
đang
hí
hửng
với
mối
tình
hồng
trong
mộng
tưởng,
nghe
chúng
tôi
nói,
em
như
bị
tạt
một
sô
nước
lạnh
giữa
trời
đông,
ngơ
ngác
như
một
kẻ
bị
té
từ
đỉnh
trời
xuống…em
cúi
mặt
chầm
chậm
bỏ
đi.
Hữu
Phước
biết
đệ
tử
của
anh
thuộc
về
loại
đa
tình,
anh
nói:«
Cái
thằng
Chiêu
nó
tưởng
tôi
mê
cô
gái
đó.
Mấy
anh
biết
hông,
tôi
đến
tiệm
cà
phê
Tùng,
thấy
nhiều
thanh
niên
trong
quán
mê
cô
ta,
tôi
mời
cô
đi
xem
hát
với
ông
bà
chủ
tiệm,
các
anh
thanh
niên
kia
nếu
đi
theo
cô
Hương
thì
mình
có
thêm
khán
giả.
Tôi
mua
gánh
hoa
cũng
là
một
cách
quảng
cáo
cho
gánh
hát…
chớ
tụi
mình
rày
đây
mai
đó
như
con
chuồn
chuồn
đạp
nước,
sức
mấy
mà
các
cô
gái
ở
địa
phương
tin
mình!
Mà
điều,
cái
thằng
Chiêu
này
thất
tình,
nó
sẽ
ca
vọng
cổ
mùi
hơn,
có
hồn
hơn…
Ngày
hôm
đó
và
những
ngày
kế
tiếp,
chúng
tôi
tổ
chức
đi
du
ngoạn,
khi
thì
đi
thăm
sở
thú
Lâm
Viên,
khi
đi
thăm
thác
Prenn,
thác
Cam
Ly,
đi
Trúc
Lâm
Thiền
Viện,
Chùa
Linh
Sơn,
nhà
thờ
Domaine
de
Marie,
khi
thì
đi
thăm
Thung
lũng
tình
yêu,
đồi
thông
hai
mộ,
đi
thăm
vườn
hoa
hồng
của
bác
sĩ
Đỗ
Giang.
Những
cuộc
du
ngoạn
đó
không
có
mặt
anh
chàng
si
tình
Hữu
Chiêu.
Tôi
rủ
họa
sĩ
Phan
Phan
đi
chụp
ảnh
nhằ
thờ
Lãnh
Địa
Đức
Bà
(
Domaine
de
Marie)
Nhà
thờ
Domaine
de
Marie
nằm
trên
ngọn
đồi
cao,
hai
con
đường
gồm
nhiều
bậc
đá
dẫn
lên
đến
cửa
nhà
thờ.
Giữa
hai
con
đường
đó
có
trồng
nhiều
khóm
hoa
Anh
đào,
hoa
đang
trổ
bông
rất
đẹp.
Kiến
trúc
mặt
tiền
của
Domaine
de
Marie
khác
với
nhiều
nhà
thờ
là
mặt
tiền
xây
cao
có
chóp
nhọn…
hai
mái
lớn
nghiêng
xuống
gần
sát
mặt
đường,
hình
thành
một
tam
giác
đều,
mái
nhà
thờ
giống
như
mái
các
nhà
rông
của
người
dân
tộc
thiểu
số.
Vách
nhà
thờ
sơn
một
màu
hồng
dợt,
cửa
trước
xây
theo
vòm
gothique,
có
cửa
sổ
tròn
hình
vòng
hoa
phía
trên.
Nhà
thờ
Lãnh
Địa
Đức
Bà
lớn
rộng,
không
có
lầu
chuông,
hai
bên
sân
sâu
vô
trong
có
xây
hai
dải
nhà
nguyện
dành
cho
các
nữ
tu
dòng
Bác
Ái
Thánh
Vinh
Sơn.
Chúng
tôi
chụp
ảnh
trước
cửa
và
quanh
nhà
thờ,
xong
theo
đường
Cassagne
qua
góc
đường
Phan
Đình
Phùng
định
trở
về
rạp
hát
nhưng
tôi
thấy
mé
phải
nơi
góc
đường
Phan
Đình
Phùng
một
nhà
tranh
vách
đất,
trước
nhà
có
nhiều
chậu
hoa
hồng
thật
đẹp.
Chúnt
tôi
ghé
lại
định
chụp
ảnh
nhưng
họa
sĩ
Phan
Phan
chỉ
về
phía
suối
nơi
cuối
vườn
hoa
thoai
thoải
dốc
nghiêng,
có
vài
người
đang
bắt
ống
nước
từ
một
máy
bơm
nước
để
sát
bờ
suối.
Phan
Phan
thấy
hình
dáng
một
người
giống
như
nghệ
sĩ
Hữu
Chiêu.
Chúng
tôi
vô
nhà,
xin
phép
bà
chủ
cho
vô
vườn
hoa
hồng
để
chụp
vài
tấm
hình
để
làm
kỷ
niệm.
Bà
biết
chúng
tôi
là
người
của
gánh
hát
Thanh
Minh,
bà
rất
vui.
Bà
nói:«
Tôi
có
xem
một
đêm
hát
của
đoàn,
cháu
Chiêu
nghệ
sĩ
đang
giúp
tôi
lấp
máy
bơm
nước
và
đường
ống
để
tưới
hoa
hồng.»
Tôi
nói:
«
Dạ,
vậy
để
chúng
tôi
phụ
một
tay
cho
mau
xong,»
Bà
chủ
nhà
nói:
«
Cảm
ơn
hai
anh,
bửa
nay
là
xong
rồi.
Ba
bửa
nay,
cháu
Chiêu
với
một
người
thợ
chuyên
môn
đến
lấp
máy,
đặt
ống
và
chạy
thử
máy
xong
rồi.
Hai
anh
biết
hông…vườn
hồng
của
tôi
thì
những
cây
bông
dưới
triền
gần
suối
thì
nó
tốt
vì
con
Hương
nhà
tôi
nó
xách
nước
suối
lên
gần,
tưới
đủ
nước.
Còn
những
cây
bông
gần
nhà,
ở
xa
suối,
gánh
nước
tưới
không
xuể
nên
thiếu
nước,
bông
nhỏ
hơn
mà
cũng
ít
hơn
mấy
cây
bông
dưới
triền
gần
suối.
Cháu
Chiêu
nói
lắp
máy
bơm
nước
thì
việc
tưới
tiêu
dễ
dàng,
ít
mệt
nhọc,
mùa
hoa
năm
sau
chắc
sẽ
tốt
hơn
mùa
nầy,»
Chúng
tôi
theo
bà
chủ
ra
sau
vườn,
thấy
H
.
Chiêu,
anh
thợ
máy
và
cô
Hương
rửa
tay.
H
.
Chiêu
có
vẻ
bỡ
ngỡ
khi
gặp
chúng
tôi.
Tôi
nói:«
Cháu
cần
làm
gì,
sao
không
nói,
mấy
chú
giúp
cho.
Mình
ở
trong
một
gánh
hát
như
con
một
cha,
cháu
nói
ra,
mỗi
người
giúp
một
tay,
hè
lên
làm
một
cái
rụp
là
xong
ngay,
đâu
cần
phải
kéo
dài
tới
ba
hay
bốn
ngày.»
Hữu
Chiêu
dạ
dạ…cô
Hương
chào
chúng
tôi
rồi
ra
sau
bếp,
tôi
muốn
cho
Chiêu
được
tự
nhiên
nên
xin
phép
ra
về.
Chiều
hôm
đó,
Hữu
Chiêu
thú
thật
là
cả
tuần
nay,
H.
Chiêu
thấy
cô
gái
phải
gánh
nước
tưới
bông,
cắt
bông
rồi
gánh
ra
chợ
bán,
tối
lại
phải
làm
hầu
bàn
để
có
tiền
giúp
mẹ,
anh
ta
động
lòng,
bèn
ra
tay
nghĩa
hiệp
giúp
cô
bé.
Hữu
Chiêu
để
dành
tiền
lương
được
hơn
năm
ngàn
đồng,
anh
vay
thêm
bốn
ngàn,
đem
hết
số
tiền
9000
đồng
mua
máy
bơm
nước,
ống
sắt
và
ống
cao
su,
mướn
thợ
lấp
đặt
hệ
thống
tưới
nước
giúp
cho
cô
Hương
đỡ
phải
mệt
nhọc
gánh
nước
từ
suối
lên
triền
tưới
hoa.
Hữu
Phước
hỏi:
«
Mầy
giúp
cho
gia
đình
cô
Hương,
vậy
chuyện
của
mầy
với
cổ
ra
sao
?»
-
Dạ,
cổ
không
có
hứa
hẹn
gì
hết.
Cổ
đưa
cho
cháu
bức
hình
Đức
Chúa
Trời
với
trái
tim
miễn
nhiễm,
cổ
nói
Thiên
Chúa
đã
hy
sinh
để
chịu
tội
thay
cho
loài
người,
cô
cũng
muốn
khấn
nguyện
đi
tu
trọn
đời
theo
các
nữ
tu
dòng
Bác
Ái
Thánh
Vinh
Sơn,»
Hề
Kim
Quang
nói:«
Cổ
không
hứa
hẹn
gì
hết
vậy
mà
mầy
dám
đem
cả
cái
gia
tài
của
mầy
cộng
thêm
bốn
ngàn
đồng
bạc
nợ,
đặt
vô
một
tụ,
mà
mầy
biết
chắc
là
sẽ
«
bù
»,
thua
sạch
túi.
Trời
ơi,
Chúa
ơi,
tôi
không
biết
nên
la
lên
A
Men
hay
nam
mô
A
Di
Đà
Phật
để
mà
tỏ
lòng
khâm
phục
cái
thằng
này
sát
đất!»
Đêm
chúa
nhựt,
sau
suất
hát
chót,
công
nhân
sân
khấu
khiêng
rương
trấp
lên
xe
tải,
Hữu
Chiêu
thu
xếp
đồ
của
Hữu
Phước
lên
xe
hơi
riêng
của
Hữu
Phước,
em
đứng
gần
đầu
xe
ngóng
trông
về
hướng
chợ,
mong
nhìn
thấy
lần
chót
bóng
dáng
cô
bán
hoa
hồng
trên
thung
lũng
xanh
trước
khi
em
rời
xa
Đà
Lạt.
Mặt
trời
đã
lên
cao,
đã
tới
giờ
phải
lên
đường
theo
đoàn
xe
của
đoàn
hát,
Hữu
phước,
Phan
Phan,
Tôi
và
anh
tài
xế
đã
vô
ngồi
trong
xe,
Hữu
Chiêu
còn
đứng
tần
ngần
gần
mũi
xe,
mắt
nhìn
về
hướng
chợ.
Hữu
Phước:
«
Chiêu!
Vô
xe
đi
hay
mày
muốn
ở
lại?
Cô
ta
không
đến,
dù
để
tiễn
mày
đi,
như
vậy
là
dứt
khoát
rồi.
Mày
không
lo
cho
thân
của
mày,
mày
cũng
phải
nhớ
mà
lo
cho
má
mày
với
mấy
em
của
mày
ở
Saigon
chớ…»
Hữu
Chiêu
riu
ríu
bước
vô
xe,
thấy
em
buồn,
tôi
đọc
một
bài
thơ
cho
em
nghe:
Muộn
rồi
em,
phà
qua
sông,
Bờ
bên
nầy
đứng
buồn
trông
đất
trời
Bờ
bên
kia
có
chờ
tôi?
Hay
là
em
sẽ
theo
người
…vu
quy?
Muộn
rồi
em,
phà
qua
sông,
Thuyền
xa
bỏ
bến
xuôi
dòng
nhân
gian,
Chút
tình
cùng
nhánh
sông
ngăn,
Phà
ơi!
lỡ
chuyến
quá
giang
theo
phà!
Muộn
rồi
em,
phà
qua
sông,
Đò
ngang
đã
chở
áo
hồng
cô
dâu,
Sông
không
cầu,
sông
lại
sâu,
Lòng
tôi
đau
xót,
nỗi
sầu
ai
hay…
Hữu
Phước
nói :
«
Trễ
quá
rồi,
chạy
đi
anh
Hai.
Tài
xế
Hai
rồ
máy,
xe
vọt
tới,
bụi
mù
tung
bay
phía
sau.
Hữu
Chiêu
ôm
mặt
khóc
ngất.
Trong
xe
mọi
người
im
lặng,
nhìn
cậu
bé
mới
yêu
lần
đầu
tiên
đang
khóc
cho
trái
tim
tan
vỡ
của
mình,
trong
khi
đó
em
vẫn
còn
ôm
trước
ngực
bức
ảnh
Đức
Chúa
Trời
với
trái
tim
miễn
nhiễm
mà
cô
bán
hoa
hồng
đã
tặng
cho
em
trước
giờ
ly
biệt.
Nhớ
những
chuyện
tình
buồn
ngày
xưa…
Nguyễn
Phương.
(
còn
tiếp
)
Nguồn
tin:
SG
Nguyễn
Phương
-
CLVNCOM
Chú
ý:
Việc
đăng
lại
bài
viết
trên
ở
website
hoặc
các
phương
tiện
truyền
thông
khác
mà
không
ghi
rõ
nguồn
http://www.cailuongvietnam.com
là
vi
phạm
bản
quyền
Ý kiến bạn đọc