Đưa
Đại
thần
Phan
Thanh
Giản
lên
sân
khấu
Lần
đầu
tiên
sân
khấu
“giải
mã”
về
Phan
thượng
thư
bằng
vở
Nợ
non
sông,
vừa
được
Nhà
hát
Cải
lương
Hà
Nội
công
diễn
vào
20g
ngày
30-10.
.

Dù
được
mật
lệnh
của
vua
giao
ký
hòa
ước
nhưng
Phan
thượng
thư
(Nhật
Linh)
vẫn
nhận
mình
mắc
mối
nợ
non
sông
-
Ảnh:
Đức
Triết
Tác
giả
Phạm
Quang
Long
và
đạo
diễn
NSƯT
Thanh
Vân
khi
dựng
vở
cải
lương
này
đã
rất
“ý
nhị”
gọi
tên
nhân
vật
chỉ
là:
Phan
thượng
thư
hay
đức
vua,
hoàng
thái
hậu.
Nhưng
hẳn
rằng
với
bất
kỳ
người
Việt
Nam
nào
yêu
sử
thì
khi
cánh
màn
nhung
vừa
mở,
ai
cũng
biết
ngay
ông
Phan
thượng
thư
trong
Nợ
non
sông
chính
là
thượng
thư
Phan
Thanh
Giản
sống
dưới
thời
vua
Tự
Đức
và
hoàng
thái
hậu
Từ
Dụ.
Và
cuộc
đời
vị
thượng
thư
này
gắn
liền
với
câu
chuyện
lịch
sử
nổi
tiếng:
năm
1862,
Phan
Thanh
Giản
đi
sứ
và
ký
vào
bản
hòa
ước,
dâng
ba
tỉnh
Nam
kỳ
cho
người
Pháp.
Nợ
non
sông
đã
khai
thác
nỗi
đau
của
Phan
Thanh
Giản
trong
tấn
bi
kịch
ấy.
Vừa
đi
sứ
về,
Phan
Thanh
Giản
từ
một
trọng
thần
đã
trở
thành
tội
thần.
Cả
gia
đình
ông
lâm
vào
cảnh
khốn
đốn.
Mối
tình
con
trẻ
tan
vỡ.
Bọn
tham
quan
thừa
cơ
chiếm
đoạt
danh
vị.
Phan
Thanh
Giản
thì
sống
trong
lao
tù
với
nỗi
đau
đớn
vì
giờ
đây
người
đời
sao
có
thể
hiểu
hết
được
tấm
lòng
trong
sáng,
luôn
tận
trung
và
yêu
nước
thương
dân
của
ông...
Bi
kịch
trùm
kín
không
khí
vở
diễn.
Cũng
có
đôi
tình
tiết
muốn
chọc
cười
khán
giả,
như
sự
điêu
ngoa
của
vợ
chồng
buôn
quan
bán
chức
hay
khi
anh
cai
ngục
bảo
“với
dân
đen
việc
nước
thì
có
gì
mà
phải
lo”...
nhưng
xem
ra
lại
thành
lẻ
loi.
Những
khán
giả
nữ
lặng
lẽ
lau
nước
mắt
trước
cảnh
Phan
gia
tan
tác,
trước
nỗi
niềm
của
bà
Phan
khi
trách
giận
chồng:
“Trước
lúc
đi
sứ
ông
đã
nói
rằng:
“Nếu
chuyện
đi
sứ
bất
thành
thì
tử
tiết
để
lưu
danh
muôn
thuở”,
vậy
mà
sao
khi
trở
về
ông
lại
mang
cái
tiếng
Phan
gia
mãi
quốc...”.
Người
vợ
trách
chồng
để
rồi
ân
hận
vỡ
lẽ
ra
nhiều
điều
khi
được
chồng
trao
lại
“mật
chiếu”
cầu
hòa
của
chính
bậc
quân
vương.
“Ở
đây,
dù
phải
sống
trong
tù
ngục
mà
cụ
Giản
không
hề
có
một
lời
nào
oán
thán,
giãi
bày.
Vậy
nhưng,
tôi
thấy
được
cả
tấm
lòng
sáng
trong
của
cụ
-
đặc
biệt
là
sự
hi
sinh
cả
thể
diện
cá
nhân
mình
-
để
giữ
thể
diện
cho
đấng
quân
vương.
Cũng
vì
Nợ
non
sông
có
lớp
diễn
khá
đắt,
đấy
là
cuộc
trò
chuyện
giữa
hoàng
thái
hậu
và
vua.
Thời
phong
kiến,
quân
bắt
thần
chết
thì
thần
phải
chết,
vậy
mà
hoàng
thái
hậu
vẫn
nghiêm
khắc
dạy
con
sống
đừng
bạc
tình
bạc
nghĩa
và
đau
đớn
thay
mặt
con
quỳ
xuống
mà
tạ
tội
với
non
sông...”
-
chị
Kim
Anh
(quận
Hoàn
Kiếm)
bình
luận.
ĐỨC
TRIẾT
Ý kiến bạn đọc