13/4
đến
rồi
13/4
về
cũng
như
ngày
Tết
vậy,
sinh
nhật
web
lần
thứ
22
của
web
cailuongvietnam.com
lại
đến,
xin
chúc
trang
web
và
Àdmin
luôn
được
nhiều
sức
khoè.
được
sự
tin
yêu
của
bạn
đọc
và
luôn
là
nơi
dừng
bước
của
khách
mộ
điệu
nghệ
thuật
cải
lương,
quá
khứ
vàng
son
hay
một
tương
lai
vô
định
với
những
giấy
phút
tìm
về,
trăn
trổ
hướng
đi,
phát
triển...
hay...
Xem
tiếp...
Nghệ
sĩ
Bảo
Anh
-
Một
phong
cách
ca
diễn
sang
trọng
Nghệ
sĩ
Bảo
Anh
là
một
trong
những
kép
đẹp,
và
anh
cũng
khá
đa
năng
ở
cả
ba
lĩnh
vực:
Cải
lương,
kịch
nói
và
điện
ảnh.
Riêng
về
lĩnh
vực
Cải
lương
thì
anh
là
một
trong
những
anh
kép
có
phong
cách
ca
diễn
sang
trọng,
với
nhiều
thể
loại
vai:
mùi,
độc
mùi,
lẳng,
đểu…
(
trừ
loại
kép
nịnh
).
Bởi
anh
nhờ
có
vóc
dáng
cao
đẹp,
làn
hơi
chất
giọng
phong
phú
về
âm
lực
và
tự
rèn
luyện
kỹ
thuật
ca
diễn
cho
riêng
mình.
ĐƯỜNG
VÀO
NGHỆ
THUẬT
NS
Bảo
Anh
tên
thật
là
Lý
Trọng
Nghĩa.
Anh
sinh
ra
và
lớn
lên
ở
U
Minh
–
Cà
Mau
trong
thời
đất
nước
ly
loạn,
và
thời
niên
thiếu
của
Nghĩa
dường
như
chỉ
gắn
với
đồng
ruộng
cũng
như
bao
bạn
bè
trang
lứa.
Đặc
thù
nghệ
thuật
của
vùng
này
thời
đó
chỉ
mỗi
loại
hình
Đờn
ca
tài
tử
-
Cải
lương,
nên
hầu
hết
người
dân
bản
xứ
ít
nhiều
đều
biết
ca
ngâm
về
loại
hình
này;
trong
đó,
có
anh
Nghĩa.
Nghĩa
có
làn
hơi
chất
giọng
khác
bạn
bè,
nên
mặc
dù
ca
nghêu
ngao
nhưng
vẫn
có
sự
thu
hút
bạn
đồng
thuyền
–
đồng
điệu;
thậm
chí
có
lúc
ra
đồng
vừa
phát
cỏ,
anh
vừa
ca
theo
yêu
cầu
của
các
bạn
ngoài
đồng.
Từ
đây,
Nghĩa
nẩy
sinh
ý
tưởng
là
mình
được
bạn
bè
mến
mộ
nên
phải
làm
sao
ca
cho
hay,
cho
điệu
nghệ
hơn,
nhưng
không
có
thầy
để
học
thêm.
Vậy
là
anh
phải
học
gián
tiếp
bằng
cách
nghe
đài,
anh
sắm
cái
radio
nhỏ
(
một
băng
),
ra
đồng
anh
cũng
mang
theo;
nghe
nghệ
sĩ
ca
trong
đài
rồi
anh
ca
nhép
theo,
lâu
ngày
dài
tháng
như
thấm
dần
trong
máu
thịt
anh
rồi
trở
thành
ca
quen
theo
nhịp
nhàng,
hơi
điệu.
Những
ngày
đầu
ấy,
Nghĩa
chỉ
học
theo
kỹ
thuật
ca
ngâm
thôi,
làn
hơi,
chất
giọng
“
trời
cho
“
sao
để
vậy,
ca
tự
nhiên
thuần
chất
mà
không
học
theo
chất
giọng
làn
hơi
nào
của
nghệ
sĩ
chuyên
nghiệp.
Nhiều
người
lúc
đó
ở
quê
của
anh
nói
vui
“
Mày
lúc
này
ca
khá
rồi,
mai
môt
theo
Cải
lương
đi,
tướng
tá
mày
cũng
dễ
thành
kép
chánh
lắm
đó…”
Không
biết
câu
nói
đó
của
ai
mà
như
lời
“tiên
tri”
sau
này
và
cũng
là
liều
thuốc
kích
thích
cho
Nghĩa
sau
đó
theo
nghiệp
ca
cầm?
Có
lẽ
những
dịp
tình
cờ
nhưng
mang
tính
cơ
duyên
mà
Trọng
Nghĩa
phải
gặp,
là
lúc
tình
cờ
có
một
cán
bộ
Văn
hóa
thông
tin
tuyên
truyền
ở
xã
đi
ngang
qua,
nghe
Nghĩa
ca,
ông
ấy
cũng
dừng
lại
nghe
rồi
vỗ
tay
khen
ngợi
và
mời
anh
cùng
tham
gia
Đoàn
Văn
nghệ
xã
nhà
(
1970
).
Hai
năm
sau,
Nghĩa
cũng
gặp
một
dịp
tình
cờ
nữa,
là
một
hôm
anh
diễn
văn
nghệ
phục
vụ
xã
nhà,
lại
gặp
một
cán
bộ
Văn
hóa
thông
tin
ở
huyện
đến
dự,
ông
cán
bộ
nọ
chú
ý
ngay
giọng
ca
của
Nghĩa
và
gợi
ý
rút
anh
về
Đoàn
Văn
công
của
huyện
(1972).
Cũng
giống
như
hai
dịp
tình
cờ
trước,
đó
là
lúc
môt
cán
bộ
của
đoàn
Văn
công
tỉnh
Cà
Mau
xuông
huyện,
phát
hiện
thanh
sắc
của
Nghĩa
rồi
rút
về
Đoàn
văn
công
tỉnh
(1974).
Lúc
đó,
Nghĩa
về
đoàn
Văn
công
tỉnh
hoạt
động
chung
với
NSUT
Minh
Đương,
soạn
giả
Huỳnh
Khánh…ngày
nay.
Từ
đó,
Nghĩa
chính
thức
là
diễn
viên
Cải
lương
của
Sân
khấu
Cách
Mạng
với
nghệ
danh
Trọng
Nghĩa,
và
những
bài
Vọng
cổ
mà
khan
giả
quen
thuộc
với
giọng
ca
của
anh
lúc
đó
như:
Người
con
gái
Khmer,
Chiến
công
Võ
Thị
Thắng,
Anh
hùng
Nguyễn
Văn
Trỗi…
và
nhiều
chập
Cải
lương
khác.
KÉP
CHÁNH
TRÊN
BA
LĨNH
VỰC
Sau
Giải
phóng,
Trọng
Nghĩa
được
đơn
vị
cử
đi
bổ
túc
nghiệp
vụ
diễn
viên
Cải
lương
tại
Trường
NTSK
II
(1977-1978).
Khi
Trọng
Nghĩa
từ
trường
NTSK
II
về
là
nhận
ngay
vai
chánh
đễ
thử
sức,
cũng
là
vai
diễn
đầu
tiên
trên
Sân
khấu
chuyên
nghiệp,
Tuấn
trong
“Tìm
lại
đứa
con”
(TG:Huỳnh
Minh
Nhị,
ĐD:
NSUT
Văn
Thành).
Là
vai
diễn
đánh
dấu
bước
đầu
vào
chuyên
nghiệp,
vì
trước
đây
chỉ
ca
lẽ
và
hát
chập
nên
chưa
có
một
vai
hoàn
chỉnh.
Sự
hoàn
chỉnh
đó
là
nển
tảng
cho
anh
vào
vai
thứ
hai
để
tiếp
tục
ghi
thêm
dấu
ấn
của
mình
với
nghề
và
với
khán
giả,
Đại
úy
Huy
Bình
trong
“
Tìm
lại
cuộc
đời
“
(TG:
Huy
Lam
–
Điêu
Huyền
–
Hoàng
Khâm,
ĐD:
Huỳnh
Hảnh
).
Một
vai
diễn
đầy
tính
cách
của
một
sĩ
quan
chế
độ
Sài
Gòn,
tâm
lí
luôn
diễn
biến
phức
tạp
từ
lý
tưởng
hảo
huyền
bị
sụp
đổ,
trở
về
với
hiện
thực
và
nhận
ra
đâu
là
chính
nghĩa…
Sau
đó,
Trọng
Nghĩa
lên
Thành
phồ,
vào
đoàn
Văn
công
TP.HCM
(1981),
nhận
vai
chánh
Nguyễn
Huệ
trong
“
Tâm
sự
Ngọc
Hân
“
(TG:
Lê
Duy
Hạnh).
Tuy
vậy,
ở
Sân
khấu
này
tài
năng
của
anh
chưa
thật
sự
tỏa
sáng,
có
lẽ
vì
ở
môi
trường
mới
đầy
sao
và
“
Vạn
sự
khởi
đầu
nan
“
cũng
là
lẽ
tất
nhiên.Cũng
là
lúc
Trọng
Nghĩa
không
khỏi
trăn
trở
về
khả
năng
của
mình
là
một
kép
ở
Tỉnh
hội
nhập
vào
“
rừng
sao
“
của
thành
phố.
Anh
tự
đặt
ra
cho
mình
là
phải
hoàn
thiện
hơn
nữa
để
có
đủ
điều
kiện
hội
nhập
sau
một
năm
trời
thử
thách.
Kế
đó,
Trọng
Nghĩa
về
đoàn
Cải
lương
Sài
Gòn
II
hát
chánh
với
NS
Ngọc
Bích,
vai
KhChăm
trong
“
Nắng
lên
chùa
Tháp
(
TG:
Điêu
Huyền,
ĐD:
Bá
Huỳnh
),
nhưng
đối
với
khán
giả
Thành
phố
thì
anh
cũng
chỉ
là
một
ngôi
sao
nhỏ
mới
xuất
hiện,
có
thể
xem
đây
là
tiêu
đề
của
Trọng
Nghĩa
để
hội
nhập
vào
“
rừng
sao
“
của
thành
phố.
Tại
đây,
Trọng
Nghĩa
được
NSND
Diệp
Lang
đặt
lại
nghệ
danh
là
“
Bảo
Anh
“.
Khi
NS
Bảo
Anh
về
đoàn
II-
Nhà
hát
Trần
Hữu
Trang
(1983)
anh
mới
được
khan
giả
biết
đến
và
mến
mộ
nhiều
qua
vai
chánh
hoàng
tử
Lý
trong
“
Chuyện
cô
Bát
Tràng
“
(
TG:
Hà
Triều,
ĐD:
NSUT
Công
Thành
).
Vở
này
ăn
khách
rất
lâu
mấy
năm,
cả
hang
trăm
suất
diễn
từ
TP.HCM
đến
khắp
các
Tỉnh
–
Thành
trong
cả
nước.
Năm
1986,
NS
Bảo
Anh
về
đoàn
CL
Phước
Chung,
với
hai
vai
nổi
tiếng:
Trường
(một
Việt
kiều)
trong
“
Chắp
cánh
uyên
ương
“
(TG:
Phi
Hùng,
ĐD:
NSND
Bạch
Tuyết)
và
đúp
vai
Thượng
tướng
Nguyên
Bá
và
Thái
tử
Ngũ
Châu
trong
“
Đường
gươm
Nguyên
Bá
“…
Đang
lúc
Cai
lương
hưng
thịnh,
nhưng
NS
Bảo
Anh
muốn
thử
sức
mình
ở
lĩnh
vực
Kịch
nói,
nên
về
cộng
tác
với
Đoàn
Kịch
Kim
Cương.
NS
Bảo
Anh
về
đây
đóng
chánh
một
số
vai
chánh
với
NSND
Kim
Cương
(
lúc
đó
Kim
Cương
là
NSUT
),
anh
đã
tạo
dấu
ấn
riêng
qua
từng
vai:
Vua
Tô
Chiêm
nghiêm
khắc
đầy
quyết
đoán
trong
“
Nai
đen
rừng
Đế
thích
“
(TG:
Nguyễn
Đình
Thi,
D0D:
Đoàn
Bá),
Hiếu
–
một
số
phận
nghiệt
ngã
trong
“
Bông
hồng
cài
áo”
(TG:
Hoàng
Khâm,
ĐD:
Minh
Nguyệt),
Tuấn
với
một
chuyện
tình
đầy
trớ
true
trong
“
Trà
Hoa
Nữ
“
(TG:
Phỏng
tác
Hoàng
Dũng,
ĐD:
Kim
Cương
),
đặc
biệt
là
một
vai
trong
“Huyền
Thoại
Mẹ”
(TG
&
ĐD:
Hoàng
Dũng),
vai
này
đã
đưa
NS
Bảo
Anh
đăng
quang
Huy
chương
vàng
tại
Hội
diễn
SKCNTQ-1990…
Nhưng
sau
đó
anh
trở
về
với
Cải
lương,
anh
cùng
vơi
NSUT
–
Đạo
diễn
Hoa
Hạ
và
NS
Linh
Trung
thành
lập
CLB
CL
Ba
Thế
Hệ
(1995),
một
mô
hình
sân
khấu
xã
hội
hóa
cải
lương
đầu
tiên
ở
TP
HCM.
NS
Bảo
Anh
tái
ngộ
với
khán
giả
thành
phố
sau
năm
năm
vắng
bóng
anh.
NS
Bảo
Anh
cũng
tham
gia
được
khoảng
chục
vở
diễn
và
đáng
ghi
nhận
nhất
là
vai
Đại
úy
Hoàng
Bạch
trong
“Vượt
qua
đêm
tối”
(TG:
Lê
Qúy
Hiền,
ĐD:
Hoa
Hạ
),
vai
này
NS
Bảo
Anh
tiếp
tục
giành
Huy
chương
vàng
tại
Hội
diễn
sân
khấu
nhỏ
toàn
quốc
–
1996.
Thế
rồi,
NS
Bảo
Anh
lại
tiếp
tục
thử
sức
mình
ở
lĩnh
vực
nghệ
thuật
Điện
ảnh.
Từ
lúc
NS
Bảo
Anh
bước
sang
Điện
ảnh
đến
nay,
anh
đã
tham
gia
hơn
20
phim
truyện
với
các
loại
vai
như
ông
chủ,
giám
đốc,
cán
bộ,…
Nếu
những
thuận
lợi
về
ngoại
hình,
âm
giọng
khẩu
khí
của
một
kép
đẹp
ở
Cải
lương
và
Kịch
nói
thì
ở
Điện
ảnh
anh
lại
có
dịp
phát
huy
những
sở
trường
đó
để
có
những
vai
đầy
phong
độ
và
sang
trọng.
Có
thể
thấy
sự
thành
công
đó
qua
các
vai
Chú
Tám
(
Cán
bộ
)
trong
“
Như
là
huyền
thoại
“,
nhạc
sĩ
Lâm
Thông
trong
“
Linh
Lan
Trắng
“,
Giám
Đốc
Yên
trong
“
Hoàng
Hôn
Ấm
Áp
“,
Tổng
G
ám
đốc
Huân
trong
“
Gió
Nghịch
Mùa
“,
Tổng
Giám
đốc
Nguyễn
Bá
trong
“
Người
đẹp
Bình
Dương
“
VÀI
NÉT
VỀ
PHONG
CÁCH
CA
DIỄN
Trước
tiên,
NS
Bảo
Anh
có
được
phong
cách
ca
diễn
sang
trọng
là
nhờ
những
tố
chất
vốn
có
hay
còn
gọi
là
“thiên
phú”
về
vóc
dáng
cao
to,
nhưng
khi
vào
vai
diễn
thì
tạo
hình
thể
gọn
nhẹ
(
to
mà
không
chậm
chạp
).
Anh
có
gương
mặt
sang
sủa,
điển
trai,
cùng
với
chất
giọng
“
Đồng
pha
Thổ,
làn
hơi
khỏe
mạnh
đầy
âm
lực
và
trường
độ…Kế
đến,
anh
đã
được
qua
những
trường
lớp,
học
hỏi
gián
tiếp
những
nghệ
sĩ
đi
trước,
cùng
vơi
kinh
nghiệm
thực
tiễn
và
nhất
là
tự
rèn
luyện
kỹ
thuật
ca
diễn
của
riêng
mình.
Tất
cả
các
yếu
tố
đó
đã
hình
thành
trong
Bảo
Anh
một
phong
cách
ca
diễn
sang
trọng.
Biết
rằng
mỗi
nghệ
sĩ
biểu
diễn
có
phong
cách
riêng,
nét
sang
trọng
cũng
có
dáng
vẻ
riêng;
nhưng
NS
Bảo
Anh
đã
biết
biến
những
thuận
lợi
về
cơ
thể
sinh
học,
và
cộng
thêm
sự
trui
rèn
nghệ
thuật
thành
mối
quan
hệ
tổng
hòa
trong
ca
diễn
của
mình.
Nói
khác
đi,
anh
vận
dụng
những
thuận
lợi
của
bản
thân
và
kiến
thức
nghề
nghiệp
vào
từng
vai
diễn
một
cách
thích
nghi,
mà
người
trong
nghể
gọi
là
tài
nghệ
hóa
thân
vào
nhân
vật.
Nếu
anh
không
có
những
tố
chất
về
vóc
dáng
thì
khó
mà
tạo
được
hình
thể
nghệ
thuật
trên
sân
khấu
bằng
những
vai
diễn
sang
trọng,
đó
là
những
ông
chủ,
giám
đốc,
cán
bộ,
hay
những
vai
tính
cách,
hùng,
mùi,
độc
mùi…Chỉ
nói
ở
lĩnh
vực
Cải
lương,
những
vai:
Đại
úy
Huy
Bình,
Đại
úy
Hoàng
Bạch,
Hoàng
tử
Lý,
Thượng
tướng
Nguyên
Bá,
Thái
tử
Ngũ
Châu…là
những
vai
hùng
và
đầy
tính
cách
(
kép
mùi
hoặc
độc
mùi
).
Anh
vào
vai
trầm
tĩnh
cho
dù
nhân
vật
có
tính
cách
hung
nộ,
anh
mô
tả
tính
cách
và
tâm
lý
nhân
vật
không
quá
ồn
ào,
sôi
động
nhưng
vẫn
oai
phong,
do
sự
biểu
đạt
bằng
hình
thể
và
ngữ
điệu
phát
ngôn
nên
bộc
lộ
được
chiều
sâu
tâm
lý
của
nhân
vật
.
Nét
oai
phong
được
điểm
xuyến
ở
tài
năng
diễn
xuất
,
cộng
với
phục
trang
nhân
vật
làm
tang
phong
độ
vai
diễn,
và
nét
sang
trọng
của
Bảo
Anh
là
ở
chỗ
đó.
Nhờ
cơ
thể
khỏe
nên
làn
hơi
mạnh,
chất
giọng
trầm
ấm
có
độ
vang
trung
bình,
với
một
số
họa
âm
của
độ
trầm
từ
chất
thổ
và
có
độ
vang
khi
ca
ngân,
rung
giọng
tạo
âm
sắc
trầm
ấm.
Độ
trầm
của
giọng
Bảo
Anh
không
nghe
độ
rền,
mà
lại
nghe
hùng,
có
một
chút
âm
vang
nên
chỉ
nói
lối
thôi,
nghe
cũng
rõ
nét
sang
trọng.
Khi
anh
ca
những
thể
điệu
Bắc,
cũng
như
đối
thoại
với
nhân
vật,
khẩu
ngữ
của
anh
tỏ
ra
cứng
rắn,
hùng
hồn.
Điều
này
có
thể
thấy
NS
Bảo
Anh
ca
diễn
vai
Đại
úy
Huy
Bình
trong
“
Tìm
lại
cuộc
đởi”
ở
lớp
đối
thoại
với
Oanh
(
em
gái
)
và
Lan
(
người
yêu
)
thể
điệu
Kim
tiền
bản:
“Oanh!
Đã
mấy
lần
qua,
anh
hết
lời
căn
dặn,
đừng
chơi
với
đám
sinh
viên
mà
làm
náo
động
thủ
đô…”
hay
là
lớp
đối
thoại
với
Đại
úy
Giang
Thành
Gỉảo
trong
thể
điệu
Khổng
Minh
tọa
lầu:
“
Giảo,
mày
hãy
rút
súng
ra
đi,
tao
đếm
một
hai
ba
ra
tay…:
Trong
tình
huống
tự
sự,
trữ
tình,
thì
với
trạng
thái
bình
thản
hơn,
ca
với
ngữ
điệu
trầm
ấm,
tiết
chế
chất
“
Đồng”
,
chỉ
ngân
–
rung
giọng
cho
âm
sắc
tươi
mượt,
nhất
là
ca
Vọng
cổ
với
kỹ
thuật
phát
âm,
nhả
chữ
chuẩn
xác
các
ca
từ
chính
nhịp
hay
trọng
âm
khi
cần
nhấn
mạnh
để
biểu
đạt
nội
dung
ca
từ;
hạ
giọng
trầm
ở
dấu
huyền
và
cấn
lên
ở
dấu
sắc:
“
Lan
ơi,
anh
sẽ
cất
nón
chào
vĩnh
biệt
con
tàu
tàn
bạo
đã
đưa
em
và
Oanh
với
bao
người
vô
tội
vùi
chôn
nơi
Côn
Đảo
muôn…trùng.
Vóc
liễu
hình
mai
chôn
vào
ngục
tối
lạnh
lung…”.
Hay
là
Thái
tử
Ngũ
Châu
trong
“
Đường
gươm
Nguyên
Bá
“,
với
giọng
trầm
hùng
khi
thoại,
rổi
buông
hơi
nhả
chữ
chậm
rãi,
cùng
với
kỹ
thuật
ngân
nhẹ
những
ca
từ
nhịp
chính:
“
Học
đạo
à?
Phụ
vương
ta
đâu
có
tụng
hồi
kinh
nào
đâu
mà
cũng
trị
vì
thiên
hạ…”,
anh
gằn
giọng,
nhấn
từng
trọng
âm
một
cách
dứt
khoát
nghe
hùng
hồn.
Hay
là
lớp
mà
Thái
tử
Ngũ
Châu
thú
nhận
với
Thủy
Cúc,
anh
lên
câu
Vọng
cổ
mùi
mẫn,
ngọt
ngào
“
ta
đã
bỏ
lại
vườn
Thủy
Cúc
trong
một
đêm
tâm
cuồng
trí
loạn;
Phụ
vương
ơi,
con
biết
mình
kém
tài
hơn
Thượng
tướng
nên
thừa
lúc
nửa
đêm
toan
ám
hại
cho
thỏa
mãn
sự
ghen
…hờn,
nhưng
con
đã
thất
bại
trước
đường
gươm
bạt
tụy
siêu
quần…’
Mỗi
nghệ
sĩ
có
một
thời
rực
rỡ
và
không
ai
có
thể
ngự
trị
mãi
trên
đỉnh
vinh
quang,
đó
là
qui
luật
tiên
hóa
tất
yếu;
nhưng
điều
còn
đọng
lại
với
thời
gian
là
công
chúng
còn
nhớ
đến
tên
tuổi
mình,
và
ít
nhiều
NS
Bảo
Anh
đã
lưu
lại
được
điều
đó.
Tác
giả
bài
viết:
tanconhac
Ý kiến bạn đọc