Chuyện
xưa
của
cô
đào
Lệ
Thẩm
Trong
giới
cải
lương
sân
khấu
mọi
người
dành
cho
nghệ
sĩ
lão
thành
Lệ
Thẩm
(tên
thật
là
Nguyễn
Thị
Thẩm,
sinh
năm
1934)
một
tình
cảm
trân
trọng
đặc
biệt.
Học
nghề
từ
gánh
hát
Sinh
ra
tại
Bạc
Liêu,
mảnh
đất
từng
ghi
dấu
ấn
với
vở
cải
lương
Dạ
Cổ
Hoài
Lang
của
cố
nghệ
sĩ
Cao
Văn
Lầu,
cha
bà
là
nghệ
sĩ
Hai
Cần
nổi
tiếng
đánh
đờn
cổ
nhạc
cho
đoàn
hát
Thái
Bình
của
cô
Ba
Ngưu,
mẹ
cũng
làm
trong
đoàn
hát
nên
nghệ
sĩ
Lệ
Thẩm
sớm
"nhiễm
nghề"
từ
nhỏ.
5
tuổi
đã
lên
sân
khấu
đóng
vai
đào
con,
công
chúa
và
đi
khắp
các
tỉnh
lưu
diễn,
mỗi
khi
đoàn
diễn
trên
sân
khấu
bà
ngồi
trong
cánh
gà
theo
dõi
từng
động
tác,
lời
thoại.
Thời
đó
bà
phải
theo
cha
mẹ
lưu
diễn
khắp
nơi
nên
cũng
không
được
học
hành
gì
nhiều,
kiến
thức
sân
khấu
của
bà
chủ
yếu
do
cha
mẹ
hoặc
các
anh
lớn
trong
đoàn
truyền
dạy
lại.
Có
năng
khiếu
bẩm
sinh,
trí
nhớ
tốt,
nghe
đọc
qua
một
lần
hoặc
hai
lần
kịch
bản
là
bà
đã
thuộc
làu
làu
rồi
lên
sân
khấu
cứ
vậy
mà
nhập
vai.

Cô
“đào”
Lệ
Thẩm
thời
vang
bóng.
Bà
kể
lại:
"Năm
tôi
17
tuổi,
cha
nghỉ
chơi
đàn
và
gửi
tôi
vào
đoàn
hát
Năm
Châu,
từ
đó
trở
thành
đào
chánh
cho
đoàn
Năm
Châu
với
vở
diễn
Tấm
Cám,
diễn
xong
vừa
bước
ra
là
khán
giả
ôm
lấy
chặt
mình,
đi
đâu
cũng
nghe
gọi
cô
Tấm,
cũng
từ
đó
nổi
tiếng
khắp
nơi.
Có
những
đêm
diễn
khán
giả
chen
chân
chật
cứng
rạp,
diễn
xong
rồi
được
yêu
cầu
diễn
lại
tiếp,
vậy
là
đoàn
lại
bán
vé
và
diễn
lại
từ
đầu,
diễn
xong
tới
gần
3
giờ
sáng
nhưng
ai
nấy
cũng
vui.
Có
nhiều
hôm
buổi
tối
hát
hăng
quá,
ban
ngày
mệt
lả
người
phải
ngủ
nên
học
kịch
bản
chưa
thuộc
mà
tới
giờ
phải
diễn.
Người
nhắc
tuồng
ngồi
trong
cánh
gà,
lại
treo
thêm
cái
micro
trên
đầu
để
nhắc
tuồng
nên
đang
hát
mà
có
người
kéo
dây
nó
lại
đập
vào
mặt,
vào
đầu,
do
đó
mỗi
lần
chưa
thuộc
kịch
bản
thì
vừa
hát
vừa
để
ý
cái
micro...".
Bước
ngoặc
lớn
trong
đời
không
thể
quên
là
chuyển
qua
hát
cho
đoàn
Tiếng
Chuông,
ở
đoàn
này
bà
gặp
kép
Tuấn
Sỹ.
Bà
thương
Tuấn
Sỹ
vì
ông
hiền
lành,
chịu
khó
rồi
nên
duyên.
Ngày
xưa
những
người
đi
hát
cải
lương
thường
không
tổ
chức
đám
cưới
rình
rang
hoặc
tuần
trăng
mật
như
bây
giờ
mà
dắt
về
quê
xin
phép
cha
mẹ
rồi
làm
bữa
tiệc
nhỏ
ra
mắt
họ
hàng.
Từ
đó
vợ
chồng
bà
hát
chính
cho
gánh
hát
Tiếng
Chuông.

Nghệ
sĩ
lão
thành
Lệ
Thẩm
(tên
thật
là
Nguyễn
Thị
Thẩm,
sinh
năm
1934).
Gánh
hát,
gánh
cả
gia
đình
Khi
nhắc
đến
gánh
hát
ngày
xưa,
mắt
bà
sáng
lên
rồi
vui
vẻ
kể
tiếp:
"Nghĩ
mà
thương
ông
chồng,
ngày
xưa
lúc
hai
vợ
chồng
hát
đào
chính
kép
chính
được
bao
nhiêu
tiền
cũng
để
dành,
trong
đoàn
không
dám
chơi
bời
cờ
bạc
như
nhiều
người.
Sau
đó
hai
vợ
chồng
gom
vốn
đứng
ra
mở
một
đoàn
hát
riêng
lấy
tên
Nhụy
Hương
-Tuấn
Sỹ.
Cũng
từ
đó
hai
vợ
chồng
ngoài
chuyện
hát
còn
làm
bầu
cho
cả
đoàn,
lo
từ
vở
diễn
đến
chuyện
tiền
bạc
trả
lương
cho
anh
em.
Thời
đó
đi
hát
không
như
bây
giờ
là
đạo
cụ
có
thể
thuê
mà
ông
bầu
phải
sắm,
người
ta
nói:
đùm
đề
như
gánh
hát
là
rất
đúng,
bởi
vì
khi
đi
lưu
diễn
các
tỉnh,
mỗi
nơi
ở
lại
từ
một
tuần
đến
mười
ngày
rồi
di
chuyển
từ
tỉnh
này
qua
tỉnh
khác
nên
có
gì
là
mang
theo
hết.
Mỗi
đoàn
hát
lúc
đó
ngoài
chuyện
âm
thanh
ánh
sáng,
sân
khấu
còn
có
màn
che,
dựng
rạp
nên
một
đoàn
có
tới
bốn
đến
năm
chục
người.
Rất
nhiều
gia
đình
nghệ
sĩ
tập
trung
cả
vợ
chồng
con
cái
trong
một
đoàn,
dù
là
thiếu
thốn
vật
chất
nhưng
rất
vui
vẻ".
Bà
cười
rất
tươi
khi
kể
về
những
đêm
đỏ
đèn
đông
khách,
những
đêm
dài
gánh
hát
đắp
chiếu
vì
trời
mưa.
Lúc
ấy,
ông
bầu
phải
tìm
mọi
cách
kiếm
gạo
nuôi
đoàn,
có
nhiều
lần
cả
đoàn
phải
ăn
cơm
với
tương
chao
cả
tuần.
Thời
đó
các
đoàn
cải
lương
về
tỉnh
chỉ
ở
nhờ
nhà
dân,
cảm
động
nhất
là
lúc
nào
xin
ở
nhờ
cũng
được
người
dân
chào
đón
vui
vẻ...
Vợ
chồng
bà
chèo
chống
đoàn
hát
gần
15
năm
rồi
giải
tán,
bà
chuyển
sang
hát
cho
đoàn
Sài
Gòn
3
của
nghệ
sĩ
Nam
Hùng.
Năm
1996,
chồng
mất,
sau
đó
bà
tìm
đến
với
viện
dưỡng
lão
nghệ
sĩ.
Từ
một
nghệ
sĩ
cải
lương
nổi
tiếng
có
vẻ
đẹp
hiền
hậu
nên
nhiều
đạo
diễn
mời
bà
đóng
phim,
các
phim
bà
đã
đóng:
Mùa
len
trâu,
Ngọn
nến
Hoàng
cung,
Dốc
tình,
Vòng
xoáy
tình
yêu...
Thời
gian
còn
lại
bà
làm
thư
ký
cho
hội
dưỡng
lão,
chăm
sóc
anh
em
nghệ
sĩ
cao
tuổi
lúc
ốm
đau,
với
tâm
nguyện:
"Hãy
cố
làm
những
gì
tốt
đẹp
cho
đồng
nghiệp
một
thời
của
mình
để
họ
bớt
cô
đơn
và
sống
vui
vẻ
trong
quãng
đời
còn
lại...".
Ý kiến bạn đọc