Nghệ
nhân
Hà
Thị
Cầu:
Tiếng
hát
còn
mãi
với
đời
Từ
trước
Tết
Nguyên
đán,
sức
khỏe
của
nghệ
nhân
Hà
Thị
Cầu
đã
sút
đi
trông
thấy
và
hình
như
cái
“điềm”
ấy
đã
vận
vào
từng
câu
nói
hàng
ngày
của
bà…
Có
bận
đang
ngồi
giữa
nhà,
bà
chỉ
lên
cái
bóng
điện
và
bảo:
“
Khi
nào
cái
bóng
điện
này
cháy
là
trùm
Xẩm
gọi
bu
đấy”.
Vài
ngày
sau
thì
bóng
điện
cháy,
bà
cũng
lịm
đi
từ
đấy.
Con
cháu
chăm
sóc
thuốc
men,
sâm,
cháo
thế
nào
cũng
không
“vực”
bà
dậy
được.
Dù
tuổi
đã
cao,
xưa
nay
bà
Cầu
vẫn
nổi
tiếng
tinh
anh
và
dí
dỏm,
nhưng
rồi
trận
ốm
này
đã
“quật”
bà
mê
man,
không
còn
nhận
ra
ai,
ngay
cả
những
người
bà
yêu
quý
nhất.
Nhiều
nghệ
sĩ
là
học
trò
của
bà
nghe
tin
bà
ốm
cũng
vội
vã
về
thăm.
Và
rồi
người
giữ
hồn
cho
Xẩm
đã
trút
hơi
thở
cuối
cùng
vào
một
ngày
trở
gió,
3-3-2013.
Nghệ
nhân
Hà
Thị
Cầu
tên
thật
là
Hà
Thị
Năm,
sinh
năm
Mậu
Thìn,
1928
tại
Ý
Yên
-
Nam
Định
trong
một
gia
đình
3
đời
hát
xẩm.
Năm
lên
8
tuổi,
bà
đã
bê
chiếc
thau
đồng
theo
bố
mẹ
lê
la
khắp
các
chợ
quê
hành
nghề
hát
xẩm
kiếm
sống.
Quãng
thời
thơ
ấu
khắp
mọi
góc
chợ
bà
đã
nhập
tâm
nhiều
điệu
hát.
Khi
bà
vừa
tròn
16
tuổi
thì
cha
mất,
bà
theo
mẹ
về
sống
tại
thôn
Quảng
Phúc,
xã
Yên
Phong,
huyện
Yên
Mô,
Ninh
Bình,
và
xẩm
vẫn
là
cách
giúp
hai
mẹ
con
bà
mưu
sinh.
Không
hiểu
sao,
bà
đã
chấp
nhận
làm
vợ
thứ
18
của
ông
trùm
xẩm
Nguyễn
Văn
Mậu,
một
người
có
tài
đàn
hát.
Kể
từ
đó,
bà
tiếp
tục
theo
chồng
rong
ruổi
đi
hát
ở
bến
tàu,
bến
xe,
nhà
ga,
góc
chợ…
suốt
dọc
từ
Hải
Phòng
vào
tận
đất
Thanh
Hóa,
Nghệ
An.
Như
định
mệnh,
cái
duyên,
cái
nợ
với
xẩm
cứ
thế
đeo
đuổi
bà
cho
tới
tận
khi
bà
nhắm
mắt
xuôi
tay
về
với
tiên
tổ.
Cả
đời
bà
chỉ
biết
có
xẩm,
sống
nhờ
vào
đồng
tiền
lẻ,
nhờ
củ
khoai
củ
sắn,
con
cá,
mớ
rau…
của
những
người
vì
yêu
tiếng
hát
của
bà
mà
san
sẻ.
Không
ít
lần,
bà
khóc
khi
kể
về
quãng
đời
khó
nhọc
và
cô
đơn,
nước
mắt
lặng
lẽ
rơi
trên
khuôn
mặt
khắc
khổ,
hằn
sâu
những
vệt
thời
gian.
Khổ
một
đời,
nghèo
suốt
kiếp
người,
nhưng
lạ
cái,
chưa
lúc
nào
bà
ngừng
hát.
Tiếng
hát
của
bà
vang
lên
dù
ở
trong
ngôi
nhà
vốn
chẳng
khang
trang
của
bà,
hay
trên
những
sân
khấu
lớn
mang
tầm
quốc
gia
thì
điệu
xẩm
vẫn
thế,
não
nề,
như
là
rút
cả
ruột
gan.
Rồi
bà
lo
xa,
rằng
khi
mình
mất
đi,
ai
sẽ
là
người
nối
nghiệp
giữ
nghề
xẩm.
Biết
bao
lần,
trong
nhà
gạo
chẳng
còn
lấy
một
hạt,
nhưng
bà
vẫn
cứ
vui
vẻ
chỉ
dạy
cho
đám
trẻ
hát
xẩm.
Cả
đời
gắn
bó
cùng
xẩm,
nghệ
nhân
Hà
Thị
Cầu
được
Hội
Văn
nghệ
dân
gian
Việt
Nam
trao
tặng
danh
hiệu
Nghệ
nhân
dân
gian
năm
2004,
sau
này
bà
được
Nhà
nước
trao
tặng
danh
hiệu
Nghệ
sĩ
ưu
tú.
Năm
2008,
nghệ
nhân
Hà
Thị
Cầu
tiếp
tục
nhận
giải
thưởng
Đào
Tấn
-
giải
thưởng
dành
cho
những
đóng
góp
trong
việc
gìn
giữ
vốn
quý
nghệ
thuật
dân
tộc.
Hơn
2
năm
trước,
nghệ
nhân
Hà
Thị
Cầu
trở
thành
nhân
vật
chính
của
bộ
phim
tài
liệu
“Xẩm
đỏ”.
Khi
làm
phim
về
bà,
nghe
những
chuyện
đời
ngang
trái
của
bà,
đạo
diễn
Lương
Đình
Dũng
đã
hỏi,
có
bao
nhiêu
nghề
khác
sao
bà
không
chọn,
lại
chọn
xẩm
làm
gì
để
rồi
nghèo
đói,
cơ
cực
cả
đời.
Câu
trả
lời
của
bà
chỉ
đơn
giản
là:
“Tham
làm
gì
con?”.
Có
lẽ
cũng
vì
thế
nên
dù
có
được
danh
hiệu,
dù
sau
này
có
được
tôn
vinh
là
“báu
vật
nhân
văn
sống”
thì
bà
vẫn
nghèo
khổ
như
thuở
ôm
con
đi
hát
rong,
không
ruộng
vườn,
không
cả
lương
hưu…
Cuộc
đời
nghệ
nhân
hát
xẩm
Hà
Thị
Cầu
như
con
tằm
đã
xong
kiếp
nhả
tơ.
Lễ
viếng
nghệ
nhân
Hà
Thị
Cầu
được
bắt
đầu
từ
lúc
6h30
sáng
4-3
sau
đó
được
an
táng
vào
lúc
9h30
sáng
5-3
tại
nghĩa
trang
Đầm
Thuần
(xã
Yên
Phong,
Yên
Mô,
Ninh
Bình).
Quỳnh
Vân
Ý kiến bạn đọc