NSND
Ngọc
Giàu:
Vết
xước
nhớ
đời
Với
NSND
Ngọc
Giàu,
những
chuyến
lưu
diễn
xa,
vào
tận
nơi
hẻo
lánh
và bị
rắn
rượt
cắn
không
còn
xa
lạ
gì.
Bà
kể
trong
chuyến
theo
gánh
hát
Hoàng
Kinh
–
Ngọc
Đáng
diễn
tận
Phan
Thiết,
mọi
người trú
ngụ trong
cái
đình
mà
phía
sau
là
vách
núi,
trước
mặt
là
biển.
Thời
tiết trưa
hè
oi
bức,
bà
đi
vào
vách
núi
mong
tìm
chỗ
mát
để
ngã
lưng.
Khi
tìm
được
hốc
đá,
mới
dựa
lưng
vào,
với
tay
lấy
chai
nước,
bà
chạm
phải
một
vật
mềm
mềm.
"Tôi
la
hoảng
lên,
đó
là
một
con
rắn
đất!
Lấy
hết
bình
tĩnh,
tôi
phóng
chạy,
nó
rượt
theo.
May
mắn,
quanh
vách
núi
có
một
rào
chắn
bằng
cây
khô
do
ai
đó
làm
sẵn
để
phơi
cá
tôm,
tôi
kéo
ngã
cái
rào,
con
rắn
bị
cản.
Cả
gánh
hát
đều
ngủ
nên không
ai
nghe
tiếng
la
của
tôi
để
ứng
cứu"
-
bà
nhớ
lại.
NSND
Ngọc
Giàu
"Bất
chợt
nhìn
lại
cái
gót
chân,
tôi
thấy nó
rướm
máu. Tôi
sợ
quá,
tự
hỏi
không
biết rắn
cắn
khi
nào
mà chảy
máu? Tôi
nhớ
lại
lời
dạy
của
ông
thầy
rắn
rằng sau
khi
bị
rắn
cắn,
muốn
ngăn
nọc
của
nó
về
tim
phải cột
chặt
vết
thương
lại.
Tôi
tìm
quanh,
thấy
có
sợi
dây
liền
túm
ngay
cột
chân
lại.
Con
rắn
vẫn
quan
sát
thao
tác
của
tôi,
tìm
cách
trườn
qua
hàng
rào.
Tôi
liền
với
lấy
cây
tre
nhọn
dứ
dứ
trước
mặt
nó".
Sau
đó,
NSND
Ngọc
Giàu
được
một
bác
lớn
tuổi
ở
làng
chài
xuất
hiện
ứng
cứu: "Tôi
mếu
máo
chỉ
vết
thương
ở
gót
chân,
bác
nhìn
qua
rồi
nói:
"Cái
này
do
cháu
nhảy
qua
rào
nên
bị
xước,
nếu
rắn
cắn
rồi
thì
tiêu
đời,
bởi
nó
là
rắn
núi,
nọc
độc
lắm”
-
bà
kể.
Thuở ấu
thơ, NSND
Ngọc
Giàu
từng
nhiều
lần nghe kể
về
rắn
lạ:
"Lúc
nhỏ,
tôi
hay theo
ba
vào
các
bàn
tiệc
trong
xóm.
Sau
khi
ca
vọng
cổ,
các
cụ
lại
nói
về
rắn.
Tôi
đã
được
nghe
kể
chuyện
mãng
xà
vương
dài
hơn
trăm
thước,
đường
kính
2-3
người
ôm
không
hết.
Loại
mãng
xà
vương
này
mỗi
lần
di
chuyển
làm
cây
cối
ngã
đổ
như
có
giông
gió
nên
người
ta
còn
kêu
là
trăn
gió".
"Lớn
lên
một
chút,
theo
anh
đi
bán
thuốc
sơn
đông
mãi
võ,
tôi từng
thấy
rắn 2
đầu
ở
Ba
Tri
- Bến
Tre
được
một
ông
thầy
thuốc
bắt
ra
chợ
biểu
diễn.
Tất
nhiên,
thuốc
của ông ấy bán
chạy
hơn
của
anh
em
tôi,
vì
bên
tôi
chỉ
có
múa
võ,
hát
bài
tổ
kiến,
đường
quyền.
Về
sau,
mấy
anh
bạn
trong
nhóm
bán
thuốc
sơn
đông
của
anh
ba
tôi
(kép
độc
Thành
Tâm
sau
này)
bắt
được
con
rắn
huyết
ở
vùng
U
Minh,
toàn
thân
đỏ
rực
như
máu.
Lúc
đó,
khó
khăn
lắm
anh
ba
tôi
mới
lấy
hết
nọc
của
nó,
rồi cho
nó
cuốn
tròn
trong
một
ổ
rơm
để
giữa
chợ,
người
ta
xem
rồi
mua
thuốc
như
tôm
tươi"
-
NSND
NGọc
Giàu
hồi
tưởng.
"Anh
ba
tôi
thời
đó
theo
thọ
giáo
một
ông
thầy
miền
núi,
biết
cách
chế
ngự
con
rắn
khi
thoa
vào
tay
loại
thuốc
có
thể
khiến
nó
ngẩng
đầu
lên
xuống
một
cách
thuần
thục
hoặc
nghe
tiếng
kèn
mà
múa.
Anh
ba
tôi
luyện
đến
trình
độ
bắt
rắn
bằng
tay
không
và
phải
bắt
sống
vì
rắn
chết
chẳng
có
ai
mua.
Thầy
thuốc
rắn
hay
hoặc
dở
là
do
thuốc
của
mình
chế
ra,
nên
anh
ba
tôi
quyết
tâm
học
cho
bằng
được.
Tôi
có
nhiệm
vụ
xách
chai
đi
mua
rượu
để
đãi
thầy
sau
mỗi
lần
anh
tôi
thọ
giáo
cách
bào
chế
thuốc.
Thoạt
đầu,
theo
gánh
sơn
đông
mãi
võ,
tôi
bực
bội
lắm,
vì
đêm
nào
cũng
thấy
cảnh
anh
tôi
nhậu.
Rồi
từ
khi
có
ông
thầy
là
vị
khách
đặc
biệt,
mỗi
câu
chuyện
của
ông
ấy
kể
về
rắn
đã
xóa
đi
hết
sự
mong
nhớ
quê
nhà
trong
tôi.
Ông
đã
dạy
anh
ba
tôi
thứ
thuốc
làm
cho
con
rắn
sợ
không
dám
cắn
mình
và
thuốc
để
chữa
nếu
lỡ
bị
rắn
cắn.
Nhưng
số
của
anh
ba
tôi
không
đủ
duyên.
Lúc
chuẩn
bị
dạy
đến
cách
trị
nọc
rắn,
ông
thầy
bị
con
hổ
mang
chúa
cắn
chết"
-
NSND
Ngọc
Giàu
xúc
động.
NSND
Thế
Anh:
Không
nơi
ẩn
nấp…
vì
rắn!
NSND
Thế
Anh
cho
biết từng
tận
mắt
chứng
kiến
rắn
cắn
một
công
nhân
hậu
đài
nguy
kịch
tính
mạng,
khiến
mọi
người
trong
đoàn
phim
sợ
hãi,
hoảng
loạn.
Ông
kể:
“Đó
là
năm
1976,
tôi
được
đạo
diễn
Phạm
Kỳ
Nam
mời
quay
bộ
phim
Không
nơi
ẩn
nấp.
Tôi
vào
vai
một
chiến
sĩ
biệt
kích,
bối
cảnh
phim
quay
tại
vùng
núi
non
hiểm
trở
tỉnh
Ninh
Bình.
Nắng
nóng,
đoàn
phim
tạm
nghỉ
để
chuyển
bối
cảnh,
bất
chợt
một
tiếng
la
thất
thanh
vang
lên".
"Anh
công
nhân
hậu
đài
bị
một
con
rắn
hổ
mang
to
tấn
công,
phặp
một
vết
ngay
chân,
nó
trườn
về
hang
sau
khi
bị
đánh
đuổi.
Mọi
người
xé
áo
cột
chặt
phía
trên
vết
thương
ở
chân
anh
công
nhân
hậu
đài,
ngăn
độc
chạy
về
tim,
đưa
nạn
nhân
đến
bệnh
xá.
Nọc
rắn
hổ
mang
chưa
cướp
mạng
sống
của
anh
công
nhân
nhưng
cũng
đủ
làm
tôi
bủn
rủn
tay
chân,
mồ
hôi
túa
ra
ướt
đẫm
áo.
Cảnh
quay
sau
đó,
tôi
hồn
vía
lên
mây,
cứ
nhìn
chằm
chằm
về
phía
cái
hang
bé
xíu
nhưng
chứa
một
con
rắn
hổ
mang
thật
to
mà
lần
đầu
tôi
tận
mắt
thấy".
"Mấy
anh
hậu
đài
yêu
cầu
đạo
diễn
đổi
bối
cảnh
cho
an
toàn,
vì
hôm
sau
quay
đêm,
nếu
rắn
hổ
mang
đó
xuất
hiện,
anh
em
sẽ
khó
mà
đỡ
kịp.
Đạo
diễn
đồng
ý,
bối
cảnh
của
những
phân
đoạn
tiếp
sau
đó
được
thay
đổi
nhưng
với
tôi,
dù
đóng
vai
biệt
kích
nhưng
hễ
thấy
bụi
bặm
và
vách
đá,
cứ
nhìn
chung
quanh
xem
có
cái
hang
nào
không
rồi
mới
dám
diễn.
Tôi
sợ
rắn
từ
sau
bộ
phim
Không
nơi
ẩn
nắp,
mà
đúng
thật,
gặp
rắn
tấn
công
ẩn
với
nấp
sao
cho
kịp,
có
mà
chạy
thật
nhanh
để
không
bị
nó
cắn”
-
NSND
Thế
Anh
"chiêm
nghiệm".
Nghệ
sĩ
hài
Mai
Sơn:
Ký
ức
kinh
hoàng
Trước
khi
làm
diễn
viên,
Mai
Sơn
là
công
nhân
của
xưởng
mây
tre
lá
ở
Bảo
Lộc
–
Lầm
Đồng.
Anh
kể:
“Kỷ
niệm
về
rắn
nhiều
lắm
nhưng
tôi
nhớ
nhất
là
chuyện
đi
gom
hàng
để
đóng
gói
chuyển
cho
khách
theo
đơn
đặt
hàng
của
xưởng.
Lúc
đó
tôi
còn
trẻ,
xông
xáo
làm
việc
và
hết
lòng
với
công
việc
được
giao.
Muốn
làm
nhanh
và
tốt
để
khỏi
phải
tăng
ca,
có
thời
gian
đi
tập
văn
nghệ,
tôi
ở
lại
xưởng
để
làm
cho
hết
lô
hàng
đan
bằng
mây,
cứ
10
cái
vào
một
thùng
giấy".
"Say
mê
làm,
tôi
chạm
phải
một
vật
gì
mềm
mềm,
nhớt
nhớt.
Tôi
vẫn
hát
nghêu
ngao
rồi
lôi
cái
vật
đó
ra
khỏi
thùng
giấy.
Nào
ngờ,
cái
vật
mềm
mềm
đó
là
con
rắn
lục,
tôi quẳng
nó
về
phía
lô
hàng
trước
mặt,
ba
chân
bốn
cẳng
chạy
mất.
Tôi
ra
ngay
cổng
bảo
vệ
báo
với
chú
tư,
ông
cười:
“Con
rắn
lục
nó
hiền
lắm,
nhưng
mày
ác
quá,
quăng
vô
lô
hàng
đó,
sáng
mai,
tụi
con
gái
nó
vào
làm
chắc
hàng
của
xưởng
bị
ướt
hết
quá?!”.
Tôi
hỏi
tại
sao,
ông
chỉ
cái
quần
của
tôi:
“Quần
mày
ướt
thế
kia,
đám
con
gái
cũng
sẽ
như
vậy
thôi!”...
Mai
Sơn
và
vợ
-
diễn
viên
hài
Kiều
Linh
"Sau
đó,
chú
Tư
rọi
đèn
cùng
tôi
vào
bắt
con
rắn
và
chúng
tôi phát
hiện
không
chỉ
một
con
mà
là
một
ổ
rắn
lục,
nó
theo
những
lô
dây
lát
ở
rừng
mà
những
người
dân
tộc
thiểu
số
gia
công
theo
đặt
hàng
của
xưởng
về
ở
đây
đã
mấy
tháng".
Chú
Tư
nói:
“May
nhờ
mày
chứ
nếu
không,
ổ
rắn
này
sinh
sôi
sẽ
nguy
hiểm
khi
hàng
giao
đến
người
tiêu
dùng.
Đặc
tính
của
rắn
lục
là
thích
chui
vào
những
nơi
kín
đáo
để
sinh
nở”.
Tôi
sợ
quá
nhưng
phì
cười
trước
những
lời
dí
dỏm
của
chú
tư.
Từ
đó
về
sau,
tôi
sợ
thò
tay
vào
bất
kỳ
một
cái
thùng
giấy
nào,
vì
cứ
ấn
tượng
chuyện
phải
chạm
vào
một
khúc
mềm
mềm,
nhớt
nhớt”
-
Mai
Sơn
lè
lưỡi
MC
Quyền
Linh:
Biết
bơi
nhờ
sợ
rắn
MC
Quyền
Linh
xuất
thân
từ
Vĩnh
Kim
- Tiền
Giang,
tuổi
thơ
gắn
liền
với
đồng
ruộng
và
chuyện
gặp
rắn
không
hiếm. Quyền
Linh kể
rằng
năm
mới
lên
8
tuổi,
anh
được
bà
nội
dẫn
đi
ăn
giỗ.
Ngón
đàn
tranh
của
bà
anh
với
điệu
Nam
Xuân
nghe
như
rót
mật
vào
tai,
chinh
phục
bà
con
làng
xóm.
Quyền
Linh
nhớ
lại:
"Sau
buổi
ăn
giỗ,
tôi
về
cùng
nội.
Trên
đường
đi
trời
nắng,
bà
hái
một
lá
sen
cho
tôi
đội
đầu,
còn
bà
vác
cây
đàn
đội
nón
lá
đi
thật
nhanh.
Bà
cháu
miên
man
trò
chuyện
cho
đến
khi
đi
qua
cây
cầu
khỉ,
mặt
nước
cứ
xao
động
lạ
thường.
Nội
đưa
mắt
ra
hiệu
cho
tôi
nhìn
về
phía
dưới
cây
cầu
và
bà
cháu
đã
chứng
kiến
cảnh
một
đàn
rắn
nước
di
chuyển
rất
nhẹ,
con
đầu
đàn
to
bằng
một
cây
tre,
cái
đầu
rất
nhỏ
lội
nước
thật
nhanh,
phía
sau
có
đến
vài
chục
con
chuyển
động
rất
nhẹ
nhàng.
Đợi
đàn
rắn
vượt
khúc
sông
đi
rồi,
nội
tôi
dặn:
“Con
đi
tắm
sông,
thấy
mặt
nước
xao
động
là
biết
có
rắn,
phải
bơi
nhanh
vào
bờ”.
Nghệ
sĩ
Quyền
Linh
Quyền
Linh
khi
đó
gật
đầu
nhưng
trong
lòng
lo
sợ,
vì
chưa
biết
bơi:
"Buổi
chiều,
tôi
đem
chuyện
mình
chứng
kiến
kể
cho
đám
bạn
trong
xóm,
đứa
nào
cũng
tròn
xoe
mắt
bắt
dẫn
đến
cây
cầu
khỉ
đó
để
xem.
Tất
cả
đều
mong
đàn
rắn
sẽ
trở
lại nhưng
không
thấy
gì.
Một
thằng
trong
xóm
thấy
tôi
đứng
trông ngóng, nó
chơi
khăm
đạp
tôi
một
phát
té
xuống
nước".
"Tôi
uống
một
bụng
nước
và
rất
tức
thằng
bạn
nhưng
sau
này,
chính
nó
lại
là
thầy
dạy
tôi
lội
sông.
Đi
tắm
sông
chung,
nó
biết
tôi
sợ
rắn
nên
cứ
hù
dọa,
khiến
tôi
phải
nỗ
lực
hết
mình
để
học
bơi.
Đến
một
ngày
đang
lội
sông,
mặt
nước
xao
động,
tôi
và
nó
linh
tính
một
đàn
rắn
nước
đang
tiến
về
phía 2
đứa.
Sợ
quá,
cả 2
bơi
thật
nhanh
vào
bờ
nhưng
nhìn
lại,
đó
là
một
bè
chuối
và
nhánh
lục
bình
bị
nước
đẩy
về
phía
chúng
tôi.
Cả 2
đứa
nhìn
nhau
cười
nhưng
nhờ
sợ
rắn
mà
tôi
đã
lội
được
qua
sông”
-
Quyền
Linh
kể.
Ý kiến bạn đọc