Vở
kịch
'2
-
4
-
6':
Khán
giả
vừa
cười
vừa
sợ
Vở
kịch
2
-
4
-
6
(KB-ĐD:
Lê
Quốc
Nam)
vừa
có
suất
diễn
thứ
hai
vào
chiều
5/8
tại
Kịch
Super
Bowl
(TP.HCM)
chật
cứng
khán
giả.
Vở
này
dựa
vào
câu
chuyện
có
thật
về
vị
thẩm
phán
hiếp
dâm
rồi
giết
chết
người
giúp
việc
rất
ầm
ĩ
hồi
trước
năm
1975.
Sự
tài
tình
ở
đây
là
cách
kết
hợp
hiệu
quả
giữa
tính
hài
hước,
yếu
tố
hình
sự
và
chất
ma
quái.
Có
chứng
kiến
trực
tiếp
mới
thấy
khán
giả
của
vở
này
thuộc
tuýp
nhiệt
tình
cao
độ,
họ
đã
cười
vô
tư
với
những
cảnh
hài
và
la
hét
đến
thất
thanh,
thậm
chí
nhảy
lên
ghế,
bỏ
chạy
ra
khỏi
khán
phòng
khi
diễn
ra
cảnh
ma
quái.
Điều
này
làm
chúng
ta
gợi
nhớ
đến
nhiều
“fan
cuồng”
của
vở
Người
vợ
ma,
khi
có
người
đã
xem
đến
lần
thứ
30
mà
mỗi
lần
đều
phấn
khích
như
mới
xem.
Đây
cũng
là
cơ
may
của
các
sân
khấu
hướng
đến
sự
chuyên
nghiệp,
bởi
suy
cho
cùng,
họ
chính
là
những
khán
giả
“thứ
thiệt”,
chỉ
muốn
xem
nghệ
thuật
biểu
diễn,
chẳng
quan
tâm
đến
nội
dung
vở
diễn.
Cảnh
trong
vở
2
-
4
-
6
“Ma”
kiểu
mới
Không
biết
sự
kết
hợp
giữa
bà
bầu
Hồng
Vân
và
danh
hài
Lê
Quốc
Nam
theo
hướng
nào,
nhưng
hiệu
quả
của
vở
2
-
4
-
6
đã
cho
thấy
đây
là
một
cách
làm
khác.
Bởi
hệ
thống
vở
diễn
của
Kịch
Hồng
Vân
đang
“tràn
ngập
ma”,
với
vài
vở
ăn
khách
dai
dẳng;
trong
bối
cảnh
như
vậy,
làm
một
vở
ma
mới
không
phải
chuyện
dễ
dàng.
Tại
địa
bàn
TP.HCM,
nhóm
hài
Lê
Quốc
Nam
thuộc
nhóm
chuyên
nghiệp
và
ăn
khách,
với
nhiều
tiểu
phẩm
được
đầu
tư
bài
bản.
Chính
kinh
nghiệm
hài
hước
này
đã
giúp
Lê
Quốc
Nam
rất
nhiều
trong
việc
lấy
tiếng
cười
của
khán
giả,
khi
mà
kịch
bản
vốn
chỉ
“một
màu”
đau
buồn,
rùng
rợn.
Tiếng
cười
đầu
tiên
đến
từ
lối
diễn
kết
hợp
giữa
cái
tưng
tửng,
vui
nhộn
của
danh
hài
Minh
Nhí
(vai
Cẩu)
với
sự
duyên
dáng
ngầm
của
NSND
Hồng
Vân
(vai
bà
Sáu).
Tại
gia
đình
ông
Phán
(Lê
Quốc
Nam),
nơi
bóng
dáng
chủ
nhà
khá
mờ
nhạt,
nên
toàn
bộ
“gia
cảnh”
được
bàn
giao
cho
mẹ
con
“ở
đợ
chúa”
và
các
người
hầu,
họ
tha
hồ
tung
tẩy,
biến
hóa.
Chính
sự
làm
chủ
sân
khấu
một
cách
bản
lĩnh
này
đã
giúp
cho
vở
diễn
không
“trật
đường
ray”
và
có
duyên,
bởi
vở
này
rất
dễ
bị
quy
vào
cái
tội
cười
trên
nỗi
đau
người
khác.
Đường
dây
chính
của
vở
là
chuyện
cô
hầu
gái
(Minh
Phương)
bị
hiếp
dâm
và
bị
treo
cổ
một
cách
bí
ẩn.
Mọi
tiếng
cười,
nếu
không
đúng
lúc,
có
thể
làm
cho
chất
hình
sự
và
căng
thẳng
của
vở
bị
phá
hỏng
hoàn
toàn,
thậm
chí
phản
cảm.
Rất
may,
2
-
4
-
6
đã
vượt
qua
được
điều
này,
nên
khán
giả
mới
được
một
phen
cảm
phục,
họ
vừa
cười
nghiêng
ngả,
vừa
ú
tim
theo
các
tình
tiết
ma
quái.
So
với
các
vở
diễn
có
tính
chất
ma
quái,
kinh
dị
của
Kịch
Hồng
Vân
và
một
hai
sân
khấu
khác
tại
TP.HCM,
2
-
4
-
6
là
tác
phẩm
đầu
tiên
pha
trộn
được
hai
yếu
tố
hài
hước
và
rùng
rợn
một
cách
nhuần
nhuyễn.
Các
vở
ma
khác
vẫn
có
yếu
tố
hài,
thậm
chí
đặc
sắc,
nhưng
nó
khá
độc
lập
trong
từng
lớp
diễn.
“Bệnh”
nghề
nghiệp
Cũng
xin
được
nhắc
lại,
Lê
Quốc
Nam
tốt
nghiệp
khoa
diễn
viên
và
đạo
diễn
từ
năm
1992,
cùng
thế
hệ
với
NSƯT
Thành
Hội,
Khánh
Hoàng,
Hữu
Nghĩa,
Phước
Sang,
Ngọc
Trinh…
nhưng
nhiều
năm
qua
anh
dành
nhiều
tâm
sức
cho
tấu
hài.
Ưu
điểm
của
tấu
hài
là
nhanh
chóng
đưa
khán
giả
vào
các
tình
huống
cao
trào,
nhằm
tạo
sự
bất
ngờ
và
lấy
tiếng
cười.
Thế
mạnh
này
đã
được
nhìn
thấy
khá
rõ
trong
vở
2
-
4
-
6,
khi
mà
ở
mỗi
lớp
diễn,
anh
đã
khá
dứt
khoát
trong
việc
tạo
ra
tình
huống
thu
hút.
Thế
nhưng,
nó
cũng
có
nhược
điểm
cố
hữu,
đó
là
ở
cái
kết
-
tấu
hài
thường
chọn
lối
kết
luận
đề,
theo
kiểu
“rút
ra
bài
học”,
nên
2
-
4
-
6,
có
thể
nói,
dở
nhất
là
ở
điểm
này.
Suốt
80%
thời
lượng
của
vở
diễn,
khán
giả
đã
“buông
lỏng”
cảm
xúc
để
chạy
theo
các
tình
huống
khá
dồn
dập
và
cuốn
hút,
để
cuối
cùng
“ngồi
ì”
ở
phiên
tòa
khô
khan,
đơn
điệu
và
sơ
sài.
Thật
ra,
với
2
-
4
-
6,
nếu
đạo
diễn
chọn
cái
kết
mở
hoặc
kết
bằng
tình
huống
mở
nút
để
khán
giả
tự
hiểu,
hiệu
quả
sẽ
cao
hơn
rất
nhiều.
Phải
chứng
kiến
cảnh
ông
Phán
đầu
thú
trước
tòa
bằng
lời
nói
-
điều
mà
khá
lâu
rồi
kịch
miền
Nam
không
còn
làm
-
mới
thấy
sức
ảnh
hưởng
của
tấu
hài
lên
Lê
Quốc
Nam
thật
mạnh
mẽ.
Trong
một
tiểu
phẩm
ngắn,
chừng
15
phút,
cái
kết
rõ
ràng
giúp
khán
giả
rất
nhiều
trong
việc
định
thần
ý
tứ
kịch
bản,
nhưng
với
kịch
dài,
nơi
câu
chuyện
đủ
thời
lượng
để
kể,
kết
như
vậy
có
thể
nói
là
“bệnh”
nghề
nghiệp,
là
dư
thừa.
Dù
cái
kết
như
vậy,
nhưng
nhìn
tổng
thể,
2
-
4
-
6
vẫn
đủ
sức
để
làm
nên
một
tác
phẩm
giải
trí,
cuốn
hút.
Và
đương
nhiên,
đây
cũng
là
con
đường
mà
Lê
Quốc
Nam
nên
hướng
đến,
bởi
tấu
hài
đang
mất
khách
và
chắc
cũng
khó
để
trở
thành
việc
của
một
đạo
diễn
thực
thụ.
Vở
diễn
còn
có
sự
tham
gia
của
các
diễn
trẻ
như
Quách
Cung
Phong,
Tiến
Thành,
Kiến
Minh,
Lê
Khâm,
Quang
Lộc,
Hoàng
Long,
Mạnh
Phúc…
Ý kiến bạn đọc