Lâu
rồi,
chị
cô
đơn.
Những
người
con
lớn
lên
và
trưởng
thành,
những
ngày
sắm
vai
bà
hoàng
trong
làng
kịch
hài
thành
phố
trở
thành
niềm
quá
vãng…
Mỹ
Chi
giờ
yên
ắng
trong
căn
nhà
được
trang
trí
rất
điệu
đàng,
chị
kể
về
ngày
đã
qua
bằng
giọng
hào
hứng,
cái
hào
hứng
pha
lẫn
nhiều
nuối
tiếc.
Duy
có
điều,
nụ
cười
của
chị
vẫn
duyên
như
những
năm
xa,
khi
mà
chị
làm
mưa
làm
gió
ở
các
tụ
điểm
hài,
trên
sóng
truyền
hình…
1.
Những
năm
xưa,
khi
mà
cái
tên
Mỹ
Chi
trở
thành
thương
hiệu
để
bán
vé
của
bất
kỳ
tụ
điểm
giải
trí
nào.
Những
ngày
mà
suất
diễn
của
chị
kéo
dài
từ
sáng
cho
đến
tận
nửa
khuya.
Ngày
mà
chị
diễn
lắm
lúc
lên
đến
24
suất…
thì
cũng
là
lúc,
trúc
trắc
phận
người.
Chị
lặng
lẽ
đặt
lên
bàn
làm
việc
của
chồng
chị,
một
bác
sĩ
có
tiếng,
tờ
giấy
xin
ly
hôn.
Anh
ngớ
người
ra
trước
quyết
định
của
chị.
Ừ,
thì
có
người
đàn
ông
nào
không
gái
trai,
không
rượu
chè,
chỉ
bệnh
viện,
phòng
mạch
và
gia
đình
lại
không
ngẩn
người
khi
vợ
đòi
ly
dị.
Chị
nói
mọi
thứ
đơn
giản
thôi,
chị
xin
lỗi
vì
đã
không
chăm
sóc
được
cho
chồng
đúng
nghĩa
của
một
người
vợ.
Chị
theo
kiếp
diễn
hài,
đi
biền
biệt…
Anh
làm
nghề
bác
sĩ,
việc
bận
tối
tăm.
Sáng
chạm
mặt
nhau
một
lần,
tối
chào
nhau
trước
khi
đi
ngủ,
vậy
là
hết
ngày.
Anh
nghe
chị
nói,
lặng
im.
Chị
kể
thương
lắm.
Chị
nói,
hầu
như
diễn
viên
hài
nào
cũng
chỉ
cười
trên
sân
khấu
thôi.
Về
đến
nhà,
họ
trở
nên
dễ
cau
có
và
hay
gắt
gỏng
vô
cớ.
Bởi,
có
bao
nhiêu
năng
lượng
để
sống,
họ
trút
vào
sân
khấu
hết
rồi.
Đổ
vỡ
trong
hôn
nhân
có
ai
mà
không
đau
lòng,
nhưng
đôi
khi,
cái
duyên
cái
phận
đến
đó
là
đã
hết.
Thương
chồng,
chị
lại
làm
một
việc
ít
người
ngờ
tới…
Nghệ
sĩ
cải
lương
Thanh
Sang
nghe
chị
thủ
thỉ,
nói
bâng
quơ,
ông
có
người
cháu
gái,
xinh
xắn.
Biết
đâu
hết
duyên
phận
này
đến
duyên
nợ
kia.
Chị
nhờ
ông
đứng
ra
làm
mai
làm
mối,
rồi
nhờ
ông
làm
cả
chủ
hôn.
Ngày
người
phụ
nữ
thế
vai
chị
sánh
đôi
bên
người
chồng
cũ,
cảm
xúc
của
chị
rất
khó
tả.
Biết
là
phải
nói
làm
sao.
Giờ,
họ
như
bạn.
Chuyện
gì
cũng
túc
tắc
gọi
nhau.
Ai
trong
nhà
chị
bị
bệnh
anh
nhanh
chóng
chạy
sang
thăm
khám.
Anh
có
chuyện
gì,
cũng
rủ
chị
ngồi
cà
phê
tâm
sự.
Cuối
tuần,
họ
vẫn
đi
ăn.
Thi
thoảng,
tổ
chức
đi
chơi
xa
với
nhau.
Xong
cuộc
vui,
thì
ai
lại
về
nhà
nấy.
Những
người
con
của
chị
và
anh
đều
thành
đạt.
Cô
gái
lớn
làm
phó
tổng
giám
đốc,
cậu
em
kế
làm
trưởng
phòng
kinh
doanh
còn
người
con
trai
út
đang
du
học
tại
Singapore.
Cuộc
sống
với
chị
có
khi
đã
là
viên
mãn.
Nên
nói
theo
cách
của
chị
thì,
giờ
không
phải
là
thời
điểm
để
chị
kiếm
tiền
nữa,
mà
là
lúc
chị
xuất
hiện
trên
sân
khấu
để
làm
bước
đệm
cho
các
diễn
viên
hài
trẻ.
Thật
ra,
thời
để
kiếm
tiền
từ
sân
khấu
hài
qua
từ
hồi
xa
lắc.
Những
danh
hài
nổi
danh
cũng
xuất
phát
từ
cái
lò
của
chị,
như
Mai
Sơn
hay
Tấn
Beo…
Lâu,
khi
Tấn
Beo
còn
diễn
chung
với
chị,
đang
là
một
cặp
song
tấu
hài
ăn
khách,
chị
nói
với
Tấn
Beo:
"Con
tách
nhóm
đi.
Con
về
kéo
thằng
Tấn
Bo
lên,
đi
với
cô
chặng
đường
như
vậy
là
đủ
để
trưởng
thành
rồi".
Giá
mà
không
có
lời
khuyên
đó,
biết
cặp
song
tấu
thuộc
dạng
quái
kiệt
Tấn
Beo
-
Tấn
Bo
cách
đây
vài
năm
có
cơ
hội
để
hiện
hữu
hay
không.
Mai
Sơn
ngồi
cà
phê
với
tôi,
bao
giờ
cũng
nhắc
đến
nghệ
sĩ
Mỹ
Chi
bằng
tất
cả
sự
trân
trọng
của
mình.
Mở
miệng
một
chị
Mỹ
Chi,
cất
tiếng
hai
chị
Mỹ
Chi…
Ngày
trước,
nhà
ảo
thuật
Alicaba
không
giới
thiệu
Hoàng
Sơn
với
Mỹ
Chi,
thì
Mai
Sơn
cũng
có
thể
trở
thành
diễn
viên
hài
có
tiếng,
nhưng
hẳn
nhiên,
chặng
đường
đi
của
anh
sẽ
khác.
Dài
hơn
hoặc
ngắn
bớt
lại,
là
do
cái
duyên…
Những
diễn
viên
trẻ
đến
với
Mỹ
Chi,
được
chị
chăm
chút
cho
cả
những
chuyện
ngoài
sàn
diễn.
Chị
muốn
họ
xuất
hiện
trong
cánh
gà
sân
khấu
với
những
bộ
quần
áo
tươm
tất,
chị
muốn
họ
đi
trên
những
chiếc
xe
gắn
máy
coi
được
một
chút…
Mà
họ
vừa
chân
ướt
chân
ráo
theo
nghề,
tiền
để
sinh
hoạt
hằng
ngày
là
điều
khó
khăn,
nên
những
thứ
phụ
tùng
kia
đều
do
một
tay
chị
lo
toan.
Theo
kiểu
"Chị
cho
mày
một
nửa
tiền
mua
xe,
nửa
còn
lại,
bao
giờ
mày
có
mày
trả
cho
chị".
Mà
bao
giờ
là
biết
đến
bao
giờ,
nên
thôi…
2.
Ngày
Mỹ
Chi
chắp
tay
trước
mặt
bố
chị,
xin
phép
cho
chị
được
trở
thành
sinh
viên
của
Khoa
Cải
lương,
Học
Viện
Quốc
gia
Âm
nhạc,
thuở
đất
nước
còn
loạn
ly,
bố
chị
đã
giận
đến
tím
mặt.
Ông
vốn
là
dân
kinh
doanh
có
tiếng
ở
Sài
Gòn,
Mỹ
Chi
không
thuộc
dòng
trâm
anh
thế
phiệt,
nhưng
cũng
được
liệt
vào
dạng
tiểu
thư
trứng
mỏng,
nên
tự
dưng
đòi
theo
nghiệp
con
hát
ngủ
đình
thì
có
ông
bố
nào
mà
không
giận.
Chị
kể,
chị
khóc
hết
nước
mắt.
Khóc
quá
thì
bố
chị
cũng
phải
chiều.
Mà
có
dễ
đâu,
ngày
đó
thi
vào
Học
viện
Quốc
gia
Âm
nhạc
khó
khủng
khiếp.
Chị
lén
gia
đình
đi
thi,
chắc
là
do
cái
nghiệp
vận
vào
thân
từ
sớm,
nên
ngày
ra
trường,
chị
đỗ
thủ
khoa.
Nhiều
đoàn
hát
mời
chị
làm
đào
chánh,
chị
cứ
so
đo
đong
đếm
vì
ngại
chuyện
này,
e
dè
chuyện
kia.
Thời
điểm
ấy,
ký
hợp
đồng
với
đoàn
hát
lớn
sống
cũng
tương
đối
khỏe,
nhưng
có
điều,
khi
bỏ
ngang
hợp
đồng
để
từ
đoàn
này
về
với
đoàn
khác
nhằm
kiếm
lương
cao
hơn,
thì
số
tiền
bồi
thường
hợp
đồng
là
rất
lớn.
Mà
cũng
ngộ,
đào
chánh
là
linh
hồn
của
toàn
đoàn,
là
con
át
chủ
bài,
là
cái
cần
câu
cơm.
Đào
chánh
được
biệt
đãi
không
khác
gì
bà
chúa
của
đoàn.
Nhân
viên
trong
đoàn
ngủ
vạ
vật
đâu
không
biết,
đào
chánh
phải
có
người
hầu.
Người
hầu
luôn
túc
trực
bên
cạnh,
từ
chuyện
cơm
ăn
nước
uống
cho
đến
giặt
áo
chải
đầu…
Người
hầu
là
những
nghệ
sĩ
trẻ
đang
cố
gắng
kiếm
tìm
một
danh
vọng.
Khi
mà
bố
đại
diện
cho
chị
ký
hợp
đồng
với
đoàn
hát
nọ,
chị
không
biết
mình
cũng
trải
qua
quá
trình
kiếm
tuổi
tên
bằng
con
đường…
ở
đợ
đúng
nghĩa
của
danh
xưng
này.
Trong
một
lần
ông
đi
công
tác
ở
Vũng
Tàu,
cũng
là
lúc
đoàn
hát
của
chị
trưng
biển
quảng
cáo
suất
diễn
ở
nơi
này.
Thương
con
gái,
giữa
trưa
ông
lẳng
lặng
vào
đoàn
xem
con
mình
tập
tuồng
như
thế
nào.
Trái
ngược
với
những
gì
chị
đã
kể
trong
thư,
trước
mắt
ông
là
cảnh
chị
đang
nằm
dưới
giường,
ngóng
mắt
chờ
đào
chánh
sai
bảo.
Chị
bị
buộc
về
lại
Sài
Gòn
ngay
trưa
hôm
đó.
Lần
này,
chị
không
còn
cơ
hội
để
nài
nỉ,
để
khóc,
để
van
xin
hay
mong
ông
nghĩ
lại.
Bởi,
có
người
cha
nào
mà
không
xót
lòng
khi
thấy
con
gái
mình
phút
chốc
trở
thành
người
ở
của
kẻ
khác.
Trong
lúc,
tư
duy
ông
vẫn
đang
hình
dung
về
ngày
chị
nổi
tiếng,
như
khi
chị
ước
mơ.
Sài
Gòn
những
ngày
buồn
bã
sẽ
kéo
dài
mãi,
nếu
như
ông
chủ
của
đoàn
Tân
Dân
Nam,
là
nghệ
sĩ
Anh
Lân
không
tìm
đến
chị.
Thêm
một
lần
bố
chị
nhượng
bộ
con
gái,
chị
được
đứng
trên
sân
khấu
kịch
từ
thời
điểm
ấy.
Vở
Cô
gái
út
đóng
đinh
nghệ
danh
Mỹ
Chi
trong
lòng
khán
giả.
Chị
được
Đài
Truyền
hình
cho
phép
thành
lập
ban
kịch
riêng,
được
diễn
trên
đài.
Cùng
với
những
Thẩm
Thúy
Hằng,
Kim
Cương…
đoàn
kịch
chị
có
riêng
một
chỗ
đứng,
vững
chắc.
Mà
theo
như
lời
chị,
thì
chị
là
chủ
nhiệm
trẻ
nhất
trong
số
ít
ỏi
những
đoàn
kịch
được
Đài
Truyền
hình
cho
phép
thành
lập.
3.
Ngày
trước,
không
có
danh
hiệu
là
nghệ
sĩ
hài,
danh
hài
hay
vua
hài
gì
gì
cả.
Mấy
ai
chịu
theo
nghiêp
đóng
hài.
Khán
giả
gọi
họ
là
con
hề
hoặc
thằng
hề.
Họ
chỉ
đứng
trên
sân
khấu
khi
bộ
phận
chuẩn
bị
sân
khấu
cần
thời
gian
để
thay
đổi
phông
cảnh.
Họ
sẽ
thoại
vài
câu
ba
lăng
nhăng
để
chọc
cười
khán
giả,
xong
lại
biến
mất
vào
cánh
gà.
Họ
được
xếp
vào
hàng
chiếu
dưới…
Có
cũng
được,
không
có
cũng
không
sao.
Nghệ
sĩ
Mỹ
Chi
và
danh
hài
Tùng
Lâm.
Giới
nghệ
sĩ
hài
thành
phố
cho
đến
giờ,
vẫn
nhớ
ơn
cố
Thủ
tướng
Võ
Văn
Kiệt.
Nếu
như
ông
không
lập
ra
cuộc
thi
"Tiếng
cười
sân
khấu"
để
phong
tặng
danh
hiệu
mỹ
miều
là
danh
hài
cho
những
người
theo
mảng
hài,
thì
chắc
là,
họ
không
có
chỗ
đứng
trong
làng
giải
trí
như
hiện
nay.
Thủ
tướng
tạo
nên
danh
hài,
thì
quái
kiệt
Phi
Thoàng,
bố
ruột
của
diễn
viên
cũng
thuộc
hàng
quái
kiệt
Phi
Phụng,
cho
ra
đời
thể
loại
hài
song
tấu.
Hài
song
tấu
là
kiểu
hài
tối
giản,
người
này
tung,
người
kia
hứng…
cứ
đối
đáp
qua
lại
kiểu
cà
tửng
cà
tưng
mà
khán
giả
cười
đến
gập
người.
"Chú
Phi
Thoàng
ngày
đó
diễn
có
duyên
khủng
khiếp.
Chú
chuyên
cải
biên
lại
những
bài
hát
nổi
tiếng.
Đương
nhiên,
cải
biên
theo
kiểu
chọc
cười
vừa
phải,
chứ
không
cải
biên
như
mấy
đứa
hài
ở…
đám
ma
bây
giờ
đâu.
Giờ,
họ
cải
biên
bậy
bạ
không
chịu
được",
chị
nói.
Hỏi
chị
là
chị
còn
nhớ
những
bài
hát
cải
biên
của
quái
kiệt
Phi
Thoàng
không,
chị
trả
lời
nhanh,
nhớ
chứ.
Rồi
chị
hát
"Tôi
lấy
vợ
tôi,
được
mười
lăm
tháng,
vợ
tôi
buôn
bán,
còn
tôi
nấu
cơm
lo
dọn
dẹp
nhà…
Nhưng
mới
hồi
hôm,
gặp
người
hàng
xóm,
người
ta
cho
biết,
rằng
tôi
tới
đây
sẽ
bị
mọc
sừng"…
Một
đoạn
cải
biên
từ
bài
hát
nổi
tiếng
Duyên
quê
của
cố
nhạc
sĩ
Hoàng
Thi
Thơ.
Cái
tên
của
chị
đã
xác
tín
cho
tài
năng,
đã
đủ
bảo
chứng
cho
tuổi
tên,
nên
nhắc
thêm
về
những
giải
thưởng
chị
đạt
được
hóa
ra
thừa.
Mà
chị
tài
lắm,
có
những
câu
nói
rất
đỗi
bình
thường,
qua
khuôn
miệng
của
chị
bỗng
chốc
trở
thành
chuyện
hài
không
thể
tả.
Trong
khoảng
lặng
của
buổi
trò
chuyện,
chị
nói
về
nỗi
nhớ
ánh
đèn
sân
khấu.
Nỗi
nhớ
khiến
không
nghệ
sĩ
nào
có
thể
nguôi
ngoai,
ngay
cả
khi
không
còn
đủ
sức
để
đứng
dưới
đánh
đèn.
Họ
nhớ
khán
giả,
nhớ
son
phấn,
nhớ
không
khí…
Cái
nhớ
quắt
quay,
nhớ
đôi
khi
không
chỉ
là
nhớ,
mà
là
nghiện.
Tôi
thưa
với
chị
là
nói
nghiện
ánh
đèn
sân
khấu
có
chính
xác
không.
Chị
bảo,
chính
xác
lắm
chứ.
Đã
có
một
Mỹ
Chi
lừng
danh
trong
làng
hài
thành
phố,
giờ
lại
có
một
Mỹ
Chi
lặng
lẽ
trong
phòng
khách,
ngồi
kể
với
tôi
những
điều
được
mất.
Tự
dưng,
cái
cảm
giác
của
những
người
từa
tựa
như
Kép
Tư
Bền
lại
ập
về
choán
hết
tư
duy.
Mười
lăm
năm
trước,
trong
căn
nhà
nhỏ
ở
quê,
trước
cái
tivi
trắng
đen
có
dây
điện
nối
vào
bình
ắc-quy.
Cái
tivi
mà
tôi
nhớ,
chỉ
tiếp
sóng
được
duy
nhất
hai
đài.
Ngày
ấy,
gần
như
tất
cả
hàng
xóm
của
tôi
đều
nín
thở
để
nhìn
Mỹ
Chi
diễn
trong
khung
hình.
Mỹ
Chi,
dẫu
danh
vọng
đã
xa
vắng,
nhưng
vẫn
đủ
sức
để
trở
thành
thần
tượng
Ngô
Luân
-
ANTGCT
số
120
Ý kiến bạn đọc