Giọng
ca
hay
khiếm
thị
Quỳnh
Trân
CLVNCOM
-
Có
một
lần
được
xem
chương
trình
Giọt
Nắng
Phù
Sa.
Điều
được
tôi
quan
tâm
nhất
đó
là
em
Nguyễn
Ngọc
Quỳnh
Trân.
Một
em
gái
xinh
đẹp
và
dễ
thương
với
nụ
cười
hiền
lành
dễ
mến.
Chỉ
biết
em
qua
một
chương
trình
truyền
hình
nên
không
biết
nhiều
về
em.
Chỉ
nghe
nói
là
em
đang
học
môn
điền
kinh
rất
giỏi.
Là
con
gái
nhưng
nhờ
em
tập
thể
thao
điều
đặn
nên
nhìn
rất
mạnh
dạn
mà
không
kém
phần
nữ
tính.
Chỉ
tiếc
là
trong
cái
vẽ
đẹp
hoàn
mỹ
đó
lại
lấy
đi
một
của
em
phần
nào
đôi
mắt
long
lanh.
Để
lại
cho
em
một
ánh
sáng
không
trọn
vẹn.
Nhưng
em
không
lấy
đó
làm
buồn
mà
cố
gắng
vượt
qua
số
phận
vượt
qua
sự
thử
thách
của
tạo
hóa
bằng
nghị
lực
của
chính
mình.
Thiệt
thòi
con
mắt
sáng
nhưng
bù
lại
ở
Trân
là
một
chất
giọng
ngọt
ngào
bay
bổng
mà
chân
chất
tự
nhiên.
Em
ca
câu
vọng
cổ
trong
bài
Thoại
Khanh
Châu
Tuấn
lại
càng
làm
cho
người
nghe
phải
nao
lòng
xúc
động.
Em
ca
trầm
trầm
không
thả
hơi,
từng
câu
từng
chữ
như
hòa
nhập
vào
vai
nhân
vật
làm
cho
bài
hát
càng
trở
nên
sâu
lắng.
Chắc
chắn
rằng
khán
giả
tại
trường
quay
đêm
đó
sẽ
phải
bất
ngờ
kinh
ngạc
trước
một
em
bé
khiếm
thị
nhưng
chất
giọng
ngọt
ngào
ngập
tràn
xúc
cảm.
Gia
đình
em
không
ai
theo
nghệ
thuật
cải
lương.
Ba
làm
tài
xế
còn
mẹ
buôn
bán
ở
nhà
.
Nên
em
không
có
điều
kiện
để
tiến
gần
đến
nghệ
thuật
cải
lương.
Em
rất
ít
biết
bài
bản
chỉ
vì
em
đam
mê
và
nghe
nghệ
sỉ
ca
rồi
tập
ca
theo.
Tài
năng
của
em
thật
hiếm
hoi
hy
vọng
Quỳnh
Trân
sẽ
bước
tiếp
trên
con
đường
nghệ
thuật
để
cho
tài
năng
của
em
được
tỏa
sáng
và
nghệ
thuật
cải
lương
không
bị
mai
một.
Có
một
lần
hỏi
thăm
Quỳnh
Trân
:
Em
có
dự
định
tiến
gần
đến
sân
khấu
cải
lương
không
?
Trâm
chỉ
nhẹ
nhàng
đáp
lại
:
Dạ
!
Em
chỉ
ca
hát
cho
thỏa
lòng
đam
mê
thôi
,
chứ
không
dám
nghĩ
tới
chuyện
sẽ
bay
cao
hơn
nữa
....
Trân
rất
khiêm
tốn
và
mặc
cảm
tự
ti
nên
không
dám
tiến
sâu
đến
nghệ
thuật.
Sau
buổi
giao
luư
có
nhiều
người
hỏi
Trân
:
Con
ca
hay
như
vậy
mà
bị
khiếm
thị
thì
uổng
quá
?
Trân
cười
và
đáp
lại
:
Dạ
!
Nếu
con
không
bị
khiếm
thị
chắc
con
cũng
không
ca
được
đâu.
Nhờ
ca
hát
vui
vẽ
mà
giúp
Trân
quên
được
thiệt
thòi
về
đôi
mắt.
Chắc
đây
là
luật
bù
trừ
của
thiên
nhiên
rồi
,
ai
được
này
thì
mất
kia.
Nhưng
thấy
Trân
có
một
sự
ngây
thơ
trong
sáng
và
tiềm
ẩn
bao
vẽ
đẹp
đơn
sơ
có
vẽ
như
cũng
mãn
nguyện
phần
nào.
Chúc
Trân
sẽ
ca
hay
hơn
nữa
và
đạt
thành
ý
nguyện
của
mình.
Ý kiến bạn đọc