13/4
đến
rồi
13/4
về
cũng
như
ngày
Tết
vậy,
sinh
nhật
web
lần
thứ
22
của
web
cailuongvietnam.com
lại
đến,
xin
chúc
trang
web
và
Àdmin
luôn
được
nhiều
sức
khoè.
được
sự
tin
yêu
của
bạn
đọc
và
luôn
là
nơi
dừng
bước
của
khách
mộ
điệu
nghệ
thuật
cải
lương,
quá
khứ
vàng
son
hay
một
tương
lai
vô
định
với
những
giấy
phút
tìm
về,
trăn
trổ
hướng
đi,
phát
triển...
hay...
Xem
tiếp...
NSƯT
NGỌC
HƯƠNG:
GIỌNG
CA
VÀNG
TRẦM
CẢM
NHIỀU
NGHỆ
SĨ
CẢI
LƯƠNG
TÀI
DANH
THƯỜNG
NỔI
TIẾNG
VỀ
CA
QUA
BÀI
VỌNG
CỔ
NÀO
ĐÓ,
VỀ
DIỄN
THÌ
QUA
MỘT
VAI
NÀO
ĐÓ
TRONG
VỞ
DIỄN.
RIÊNG
NSƯT
NGỌC
HƯƠNG
THÌ
NỔI
TIẾNG
VỀ
CẢ
CA
VÀ
DIỄN
QUA
NHỮNG
VAI
CỦA
NHIỀU
VỞ.
KHI
NÓI
ĐẾN
BÀ,
AI
CŨNG
BIẾT
ĐÓ
LÀ
MỘT
NỮ
NGHỆ
SĨ
CẢI
LƯƠNG
TÀI
DANH
CÓ
GIỌNG
CA
VÀNG
CÓ
MỘT
KHÔNG
HAI
CỦA
ĐẠI
BANG
CẢI
LƯƠNG
“HƯƠNG
MÙA
THU”
LỪNG
DANH
VÀO
THẬP
NIÊN
60-70
CỦA
THẾ
KỶ
TRƯỚC.
NAY
NSƯT
NGỌC
HƯƠNG
ĐÃ
VÀO
HÀNG
“THẤT
THẬP
CỔ
LAI
HY”,
NHƯNG
CÓ
DỊP
CA
LẠI
THÌ
GIỌNG
CA
CỦA
BÀ
VẪN
CÒN
PHONG
ĐỘ…
XUẤT
THÂN
TỪ
NHÀ
NÒI
NSƯT
Ngọc
Hương
sinh
ra
trong
một
gia
đình
có
truyền
thống
nghệ
thuật
Tuồng
cổ
ở
Bến
Tre
(1942).
Ông
bà
nội
của
NSƯT
Ngọc
Hương
là
hai
nghệ
sĩ
nổi
danh
của
gánh
hát
bội
Kiến
Lương
–
Bến
Tre
vào
thập
niên
20-30
của
TK
XX.
Cha
của
bà
là
ông
Nguyễn
Văn
Hay
tức
nghệ
nhân
Hai
Nhỏ,
vừa
là
kép
chính
vừa
là
thầy
tuồng
của
gánh
hát
bội
Kiến
Lương.
Anh
trai
là
nhạc
sĩ
Hoàng
On,
chị
là
nghệ
sĩ
Kim
Giác
(vợ
của
NSƯT
Hoàng
Giang),
em
là
nghệ
sĩ
Ngọc
Lan
đào
lẳng
của
Đoàn
Hương
Mùa
Thu
trước
đây…
Thời
thơ
ấu
Ngọc
Hương
đã
được
anh
mình
(Hoàng
On)
dạy
ca
nhiều
thể
điệu,
nhịp
nhàng
rất
vững
chắc.
Tuy
được
sinh
ra
trong
một
gia
đình
nghệ
sĩ
Hát
bội
nhưng
cha
của
bà
đã
biết
nghệ
thuật
Hát
bội
từ
từ
không
thu
hút
khán
giả,
hoàn
cảnh
gia
đình
thì
khó
khăn,
Hát
bội
thì
biểu
diễn
theo
mùa
vụ
(khi
cúng
kỳ
yên
đình,
miếu)…
nên
ông
phải
chuyển
hướng
cho
Ngọc
Hương.
Từ
thập
niên
20-30
của
thế
kỷ
XX,
sau
khi
ra
đời
Cải
lương
nhanh
chóng
phát
triển
mạnh
mẽ,
nhiều
nghệ
sĩ
Cải
lương
mau
nổi
tiếng
và
giàu
có…
Bởi
tính
chất
ca
kịch
mới
của
Cải
lương
về
ca
ngâm
trữ
tình,
mượt
mà,
nội
dung
tuồng
tích,
nhất
là
đề
tài
tâm
lí
xã
hội
gần
gủi
với
cuộc
sống
hơn…
nên
Cải
lương
có
nhiều
lợi
thế.
Sự
ra
đời
của
loại
hình
ca
kịch
Cải
lương
đã
không
chỉ
thu
hút
khán
giả,
mà
còn
thu
hút
nhiều
nghệ
nhân
Hát
bội
lúc
bấy
giờ,
trong
đó
có
gia
đình
của
Ngọc
Hương,
và
bà
được
cha
định
hướng
không
cho
theo
Hát
bội
mà
vào
Cải
lương
(1959).
Ban
đầu
bà
trãi
qua
vài
gánh
trung
ban
để
thực
tập,
đầu
thập
niên
60
thì
bà
lên
Sài
Gòn
và
hát
đào
thương
cho
những
đại
ban
lớn,
và
nhanh
chóng
trở
thành
cô
đào
chánh
sáng
giá.
Trong
cuộc
đời
làm
nghề
của
NSƯT
Ngọc
Hương,
bà
là
một
trong
những
cô
đào
thương
có
nhiều
thuận
lợi
để
sớm
có
nhiều
vai
diễn
thành
công
và
nổi
tiếng.
Một
cô
đào
tài
sắc
vẹn
toàn
với
những
tố
chất
từ
dòng
huyết
thống
của
gia
đình.
Nghĩa
là
NSƯT
Ngọc
Hương
đã
may
mắn
thừa
hưởng
những
gì
mà
ông
bà
cha
mẹ
đã
cho
như
sắc
vóc
đẹp,
giọng
nói
sang
trọng,
thêm
vào
đó
là
được
cha,
anh
truyền
nghề
ca
diễn…
Bà
được
thụ
đắc
hơi
–
giọng
ca
ngâm
từ
người
anh,
phong
cách
biểu
diễn
về
vũ
đạo
ít
nhiều
được
cha
truyền
từ
nghệ
thuật
Hát
bội,
vốn
bản
thân
bà
thông
minh
nên
việc
tiếp
thu
nghệ
thuật
ca
diễn
nhanh
để
hình
thành
phong
cách
riêng
mình.
Dù
mỗi
nghệ
sĩ
trên
bước
đường
thành
danh
không
khỏi
gặp
những
thăng
trầm
trong
nghệ
thuật,
nhưng
với
Ngọc
Hương
có
nhiều
cơ
hội
thăng
hơn
là
trầm.
Từ
khi
bà
vào
gánh
Thủ
Đô,
bà
có
dịp
tiếp
cận
những
bậc
thầy
như
cố
NSND
Ba
Vân,
NSND
Út
Trà
Ôn,
NSƯT
Hoàng
Giang
(anh
rể)
là
những
thuận
lợi
để
nâng
cao
nghề;
rồi
về
gánh
Kim
Chưởng
lại
được
cô
Bảy
(NSƯT
Kim
Chưởng)
tận
tình
truyền
dạy
kinh
nghiệm
ca
diễn
trên
sân
khấu…
Đặc
biệt,
Ngọc
Hương
có
một
thời
gian
dài
lâu
nhất
ở
Đoàn
Hương
Mùa
Thu
đã
tạo
dấu
son
trong
tiểu
sử
của
mình.
Đó
là
đại
ban
Cải
lương
tên
tuổi
lẫy
lừng
của
Sài
Gòn
trước
1975
và
sau
1975
của
thời
Cải
lương
hoàng
kim.
Bởi
bà
từ
đào
nhì,
là
học
trò
của
soạn
giả
Thu
An,
rồi
trở
thành
người
bạn
đời
của
Thu
An
và
cùng
ông
chăm
sóc
thương
hiệu
“Hương
Mùa
Thu
suốt
một
chặng
đường
chói
sáng
trong
lịch
sử
Cải
lương
Nam
bộ.
MỘT
DẤU
SON
CỦA
“HƯƠNG
MÙA
THU”
Có
lẽ,
NSƯT
Ngọc
Hương
với
Đoàn
CL
Hương
Mùa
Thu
là
một
dấu
ấn
sâu
sắc
nhất
trong
đời
của
bà.
Không
những
tên
tuổi
của
bà
một
thời
sáng
chói
ở
đại
bang
này,
mà
bà
còn
là
bệ
phóng
cho
nhiều
anh
kép
khác
trở
thành
tài
danh.
Bởi
bà
gặp
được
soạn
giả
Thu
An
–
một
soạn
giả
lớn
tài
hoa,
ông
không
chỉ
là
thầy
tuồng
giỏi,
mà
còn
là
một
ông
bầu
đầy
trí
tuệ,
sáng
tạo
một
phong
cách
của
Hương
Mùa
Thu
rất
riêng,
chính
ông
đã
sáng
tác
hàng
loạt
vở
diễn
ăn
khách
và
“đo
ni
đóng
giày”
cho
NSƯT
Ngọc
Hương
cùng
nhiều
anh
kép
với
những
vai
diễn
để
đời.
Có
thể
thấy
những
vở
diễn
một
thời
vang
bóng
của
Hương
Mùa
Thu,
Ngọc
Hương
cùng
với
NS
Thanh
Hải,
NS
Út
Hiền,
NS
Tấn
Tài,
NSƯT
Thanh
Tuấn,
sau
này
có
NS
Hoài
Thanh,
NS
Bảo
Linh…
đã
làm
nức
lòng
khán
giả
mộ
điệu.
Đó
là
những
vở
“Tiếng
trống
sang
canh”,
“Chiếc
là
mùa
thu”,
“Trăng
lên
ngoài
cửa
ngục”,
“Sầu
quan
ải”,
“Hai
chiều
ly
biệt”,
“Người
câu
bóng
trăng”,
“Cô
gái
sông
Đà”,
“Thuyền
ra
cửa
biển”,
“Nắng
chiều
trên
sông
Dịch”,
“Con
cò
trắng”,
“Nữa
bản
tình
ca”,…;
sau
1975
có
“Gánh
cỏ
sông
Hàn”.
Từng
vở
diễn,
NSƯT
Ngọc
Hương
vào
vai
diễn
tạo
một
nét
riêng,
vì
mỗi
nhân
vật
đều
có
một
số
phận
và
đời
sống
riêng,
nên
khó
mà
so
sánh
vai
nào
hơn
vai
nào,
chỉ
cảm
nhận
một
điều
là
bà
đã
biểu
đạt
ca
diễn
tài
tình
trong
mỗi
vai
diễn
của
mình.
Ngay
từ
đầu
thập
niên
60,
bà
đã
thành
công
những
vai
đầu
đời,
và
đoạt
Huy
chương
vàng
Giải
Thanh
Tâm
–
1962
(một
lượt
với
NSƯT
Ánh
Hồng).
NSƯT
Ngọc
Hương
có
một
phong
cách
diễn
trầm
tĩnh
nhưng
khá
“bốc”,
với
những
vai
trong
vở
màu
sắc
hoặc
dã
sử
thì
phong
cách
bà
càng
sang
trọng
hơn,
bởi
ngoài
vóc
dáng
đẹp,
cao
khỏe;
gương
mặt
sáng
sủa
với
nụ
cười
duyên
dáng,
nhưng
khi
vào
những
vai
gặp
tình
huống
nghịch
thì
nụ
cười
của
bà
gắn
vào
nhân
vật
không
còn
nét
duyên
dáng
thường
ngày,
mà
thay
vào
nụ
cười
sâu
cay,
sắc
sảo,
thâm
hiểm
đến
lạnh
lùng…
tạo
cho
nhân
vật
có
sức
sống
và
tâm
lý
rất
thực.
Giọng
nói
của
bà
thường
ngày
luôn
ôn
tồn
trong
veo,
ngữ
điệu
truyền
cảm,
âm
giọng
trở
nên
sang
trọng,
nhưng
khi
vào
nhân
vật
ngữ
điệu
trở
nên
khác
nhiều,
lúc
thì
hùng
mạnh,
lúc
nói
giọng
trầm
buồn
não
nuột,
lúc
thì
nói
như
than
âm
giọng
đượm
chất
bi
như
khóc…
Nhờ
sự
phong
phú
về
trạng
thái
mà
bà
hóa
thân
vào
nhân
vật
lúc
vui
buồn,
oán
hận,
đau
thương,
hỉ
nộ…
đều
có
khẩu
khí
thuyết
phục
cả
khán
giả
và
bạn
diễn
của
mình.
NSƯT
Ngọc
Hương
khá
nhạy
cảm
với
nhân
vật,
từng
loại
nhân
vật
đều
nhập
vai,
nếu
không
muốn
nói
là
bà
có
thể
sống
với
nhiều
tâm
trạng
của
nhân
vật
trong
vai
diễn.
Do
vậy,
NSƯT
Ngọc
Hương
diễn
với
nhiều
anh
kép
đều
thích
hợp
để
gây
hưng
phấn
cho
bạn
diễn
và
ngược
lại.
Ngọc
Hương
diễn
với
NS
Thanh
Hải
thì
có
vẻ
ăn
ý
về
phong
cách
trữ
tình
nổi
lên,
nhất
là
khi
ca
ngâm:
NS
Thanh
Hải
thì
“Tao
đàn”,
Ngọc
Hương
thì
pha
chất
ngâm
“Sa
mạc”.
Ngọc
Hương
với
Út
Hiền
thì
lối
ca
diễn
tự
sự
đằm
thắm
hơn,
tiêu
biểu
ở
tình
huống
mang
chất
bi
ai
ở
những
trạng
thái
yêu
thương,
chia
ly,
ngang
trái
của
hai
nhân
vật.
Tấn
Tài
và
Ngọc
Hương
trong
những
vở
diễn
cũng
như
trong
những
bài
ca
Vọng
cổ
nổi
lên
là
phong
cách
ca
ngâm,
một
giọng
“Đồng
lai”
có
chút
trung
tính
với
một
giọng
“kim
rặt”
hòa
nhau
thành
một
âm
sắc
vang
vang
bay
bổng,
lúc
trầm
thì
âm
sắc
buồn
man
mác
làm
xôn
xao
lòng
người…
NHỮNG
DẤU
SON
TRONG
CA
NGÂM
Trong
giời
nghệ
sĩ
Cải
lương
nhiều
người
có
giọng
“Kim”
rặt
hoặc
lai
hay
pha,
khi
ca
ngâm
thì
mỗi
người
một
vẻ,
nhưng
có
giọng
“Kim”
có
người
có
thể
nhái
theo
được,
như
giọng
của
NSƯT
Thanh
Kim
Huệ,
NSƯT
Minh
Vương;
riêng
giọng
“Kim”
của
NSƯT
Ngọc
Hương
chưa
thấy
ai
nhái
được,
đó
là
một
dấu
son
riêng.
Biết
rằng
cơ
thể
sinh
học,
cấu
âm
của
mỗi
người
có
những
đặc
tính
khác
nhau,
nên
kết
quả
phát
âm
cũng
khác
nhau.
Điều
này,
chúng
tôi
muốn
nói
đến
nét
riêng
về
cách
phát
âm
trong
ca
ngâm
của
NSƯT
Ngọc
Hương,
hay
nói
khác
đi
là
bà
có
cách
xử
lý
kỹ
thuật
thanh
đới
trong
ca
ngâm
với
nét
riêng.
Thông
thường
các
giọng
kim
có
đặc
tính
chung
về
âm
vực
rộng
và
cao
vút,
âm
điệu
trữ
tình
bay
bổng,
khi
ngân
–
rung
giọng
âm
sắc
vang
vang
ở
độ
rất
cao;
gọi
nôm
na
là
trong
veo
và
thánh
thoát.
Khi
ca
thì
âm
sắc
thanh
thanh,
trữ
tình,
luyến
láy
càng
duyên
dáng
bởi
độ
trong
veo,
cao
vút…
như
NSƯT
Thanh
Kim
Huệ
chẳng
hạn.
Còn
với
NSƯT
Ngọc
Hương
cũng
có
những
tố
chất
và
đặc
tính
của
một
giọng
“Kim”
rặt
nhưng
bà
có
cách
xử
lý
riêng,
cũng
có
thể
nói
đó
là
vốn
bẩm
sinh
về
hơi
–
giọng
của
bà.
Bà
ca
ngâm
ít
khi
sử
dụng
kỹ
thuật
luyến
láy,
lạng
lách
theo
kiểu
trữ
tình,
trẻ
trung,
mà
bà
xử
lý
nhấn
các
trọng
âm
là
chính
cũng
với
kỹ
thuật
ngân
–
rung
vừa
phải,
nên
âm
giọng
“Kim”
của
bà
không
“bốc”
mà
có
chiều
sâu
về
tâm
trạng,
trầm
cảm
hơn.
Có
thể
so
sánh,
giọng
Kim
của
Thanh
Kim
Huệ
mạnh
về
tính
chất
trữ
tình,
trẻ
trung;
còn
giọng
Kim
của
Ngọc
Hương
là
nghiêng
về
sự
trầm
cảm,
dày
dặn
về
mặt
tâm
trạng
(nội
tâm).
Nên
cái
dụng
ngôn
của
trạng
thái
nội
tâm
là
sâu
lắng
không
lả
lướt,
vút
cao
như
giọng
Kim
trữ
tình.
Giọng
Kim
trầm
cảm
được
hiểu
cũng
là
một
giọng
vàng
có
đặc
tính
như
bao
giọng
Kim
của
nhiều
nghệ
sĩ
khác.
Đặc
trưng
tiêu
biểu
của
giọng
Kim
là
trữ
tình,
ít
khi
có
tính
chất
trầm
cảm,
trừ
Kim
pha
Thổ
hoặc
Thổ
lai
Đồng
chẳng
hạn.
Vì
sự
trầm
cảm
chỉ
là
một
khái
niệm
tương
đối,
cần
phân
biệt
sự
trầm
cảm
của
con
người
và
sự
trầm
cảm
của
chất
giọng
Kim.
Sự
trầm
cảm
của
con
người
là
cách
sống
nội
tâm,
tức
ít
nói
lên
cảm
nghĩ
riêng
mình
mà
chỉ
ẩn
chứa
trong
tâm,
chỉ
muốn
một
mình
hiểu
là
đủ
rồi,
cứ
để
lặng
lẽ
trong
thế
giới
tâm
hồn
họ.
Còn
sự
trầm
cảm
của
giọng
Kim
là
âm
sắc
hòa
quyện
hai
yếu
tố:
trầm
hóa
và
cảm
xúc;
trầm
hóa
là
những
âm
có
độ
trầm,
thấp
và
rền,
cảm
xúc
là
sự
rung
động
trong
lòng
người
khi
tiếp
nhận
một
việc
gì
đó
về
tâm
lý,
tình
cảm.
Như
vậy,
giọng
Kim
trầm
cảm
là
giọng
Kim
mang
âm
sắc
có
độ
trầm
hóa
ít
nhiều,
tính
chất
trong
thanh
nhưng
có
một
chút
trầm
hóa
của
“Thổ”
hoặc
“Đồng”,
tạo
nên
âm
hưởng
trầm
ấm
và
sâu
lắng
dễ
gây
xúc
cảm
cho
người
tiếp
nhận.
Chính
những
yếu
tố
này
mà
NSƯT
Ngọc
Hương
khi
hát
với
NS
Thanh
Hải
,
hai
người
hòa
quyện
lối
Tao
đàn
và
Sa
mạc
vào
ca
ngâm
ngữ
điệu
thêm
dìu
dặt,
chất
thi
phú
càng
dào
dạt
trong
âm
sắc
biểu
hiện
mà
nhiều
giọng
Kim
khác
khó
có
được.
NSƯT
Ngọc
Hương
có
làn
hơi
rất
khỏe,
khi
xuân
thời
bà
chuyên
hát
dây
“xề
đào”
tức
cao
hơn
dây
“đào
chính”
là
một
bậc,
mà
bà
ca
như
những
cách
ca
chân
phương
khác.
Bà
ca
bình
thường
không
luyến
láy,
mà
chỉ
nhấn
mạnh
(gằn
giọng)
với
những
ca
từ
có
trọng
âm;
đặc
biệt
là
bà
xử
lý
hơi
–
giọng
ở
những
âm
tiết
mang
dấu
huyền
rất
lạ,
nhấn
giọng
thành
trọng
âm
nhưng
hạ
hơi
xuống
thấp.
Cách
nhấn
dấu
huyền
này
khiến
âm
sắc
của
âm
tiết
đó
không
chỉ
trầm
hóa
mà
âm
điệu
của
nó
mang
đầy
chất
bi
ai,
não
nuột.
Cụ
thể
qua
nhiều
vai
diễn
mà
bà
ca
Vọng
cổ,
chúng
tôi
xin
trích
và
nhắc
lại
câu
6
của
bài
Vọng
cổ
“Vườn
cau
quê
ngoại”
(Ngọc
Hương
ca
với
Tấn
Tài):
“Quê
xưa
ơi,
kẻ
ra
đi
bỏ
làng
xa
xứ,
phút
nào
quên
rồi
cũng
nhớ
cũng
thương,
lòng
của
ai
chẳng
có
một
quê
hương,
một
bà
ngoại
lưng
còng
tóc
bạc.
Tiếng
cười
vang
trong
hố
sâu
trụy
lạc,
thua
câu
hò
ấm
áp
của
quê
hương.
Tiệc
tùng
ngon
đầy
mỹ
vị
cao
lương,
cũng
không
bằng
tình
ngoại
tôi
son
sắc
với
cau
trầu.
Ai
dầu
xa
xứ
bao
lâu,
đừng
quên
bóng
ngoại
trồng
trầu,
ươm
cau.
Con
cò
cất
cánh
bay
mau,
nhìn
theo
mà
nhớ
đường
vào
quê
hương”
(những
chữ
in
đậm
là
dầu
nhấn
trọng
âm
của
dấu
huyền)
Sau
khi
Đoàn
CL
Hương
Mùa
Thu
ngưng
hoạt
động,
NSƯT
Ngọc
Hương
chỉ
thỉnh
thoảng
cộng
tác
cho
Đài
HTV
và
một
số
tỉnh,
và
có
dịp
là
phục
vụ
những
chương
trình
biểu
diễn
từ
thiện…
Mặc
dù
rời
sàn
diễn
khá
lâu
nhưng
có
dịp
bà
vẫn
ca
diễn
bằng
giọng
ca
vàng
trầm
cảm
phong
độ
như
ngày
nào,
tốc
độ
thời
gian
tuy
có
bào
mòn
đôi
chút
sự
trẻ
trung,
nhưng
chất
trầm
cảm
trong
ca
ngâm
của
NSƯT
Ngọc
Hương
vẫn
còn
đó
một
sắc
hương…,
mà
cho
đến
bây
giờ
vẫn
chưa
có
cô
đào
trẻ
nào
có
thể
kế
thưa
bà.
Thật
đáng
tiếc!...
Nguồn
tin:
tanconhac
theo
BSK
Ý kiến bạn đọc