Đang
truy
cập
:
740
•Máy chủ tìm kiếm : 2
•Khách viếng thăm : 738
Hôm
nay
:
3659
Tháng
hiện
tại
:
2898978
Tổng
lượt
truy
cập
:
121167010
13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay...
Nghệ sĩ Văn Hường: Sáng tạo ngân rung "r" và "ư, ứ, ư ..."
Khởi
nghiệp
ca
hài
NS
Văn
Hường
(
Nguyễn
Văn
Hường,
sinh
năm
1943)
xuất
thân
từ
một
gia
đình
nông
dân
ở
xã
Long
Thạnh
Mỹ,
huyện
Thủ
Đức
–Tp.HCM.
Gia
đình
ông
đông
anh
em,
ông
thứ
sáu
nên
mọi
người
thường
gọi
là
“
Sáu
Văn
Hường
“.
Thời
trai
trẻ
của
NS
Văn
Hường
vừa
phụ
gia
đình
làm
ruộng,
vừa
đi
học
chữ.
Có
lần
ông
đi
ngang
qua
nhà
nhạc
sĩ
Mười
Phú,
Theo
NS
Văn
Hường
cho
biết,
ban
đầu
ông
học
ca
với
nhạc
sĩ
Mười
Phú
6
câu
vọng
cổ,
ca
theo
phong
cách
ca
mùi,
và
làn
hơi
chất
giọng
của
ông
lúc
đó
là
mùi
chứ
chưa
hài
.
Nhưng
lúc
này
ông
vẫn
làm
nghề
nông
và
thỉnh
thoảng
hát
phục
vụ
tiệc
tùng
ở
lối
xóm.
Bạn
bè
nghe
giọng
ca
Văn
Hường
ngọt
ngào,
mùi
mẫn
nên
đông
viên
ông
theo
cải
lương,
nhưng
ông
chưa
có
ai
dìu
dắt
.
Một
dịp,
NS
Lệ
Liễu
phát
hiện
giọng
ca
của
NS
Văn
Hường
và
bà
mời
ông
về
cộng
tác
ở
quán
nghệ
sĩ
của
bà
ở
Thị
Nghè
–
Sài
Gòn
(
1958
),
nơi
mà
nhiều
nghệ
sĩ,
danh
cầm
thường
lui
tới.
Lúcnày
Văn
Hường
vẫn
ca
Vọng
cổ
mùi
rất
được
các
nghệ
sĩ
tên
tuổi
để
ý,
trong
đó
có
soạn
giả
Viễn
Châu
(
danh
cầm
Bảy
Bá
),
nhạc
sĩ
Năm
Cơ,
Văn
Vĩ,
Bảy
Cao…
Đặc
biệt,
NS
Bảy
Cao
đã
chú
ý
giọng
ca
của
Văn
Hường,
một
làn
hơi
chất
giọng
còn
tính
chất
thuần
khiết,
có
nghĩa
là
kỹ
thuật
ca
ngâm
chân
phương,
nhưng
vẫn
có
sức
truyền
càm..Thế
là
NS
Bảy
Cao
nhã
ý
mời
Văn
Hường
về
cộng
tác
cho
gánh
Hoa
Sen
của
ông.
Vì
là
hơi
chất
giọng
Văn
Hường
ngọt
và
mùi
nên
NS
Bảy
Cao
thử
sức
Văn
Hường
bằng
một
vai
kép
chánh
mùi
trong
vở
“
Bẽ
bàng
duyên
tơ
tóc
“
của
Hoàng
Hiệp,
ông
hát
cặp
với
NS
Diệu
Hiền.
Nhưng
sau
đó,
NS
Văn
Hường
suy
nghĩ:”
mặc
dầu
mình
có
làn
hơi,
chất
giọng
của
một
anh
kép
mùi,
nhưng
ngoại
hình,
vóc
dáng
thì
“thất
tướng”
nên
không
thể
là
một
một
kép
mùi
lý
tưởng
được”.
Văn
Hường
nghĩ
đến
giọng
ca
hài
của
NS
Hề
Minh,
rồi
thấy
có
lúc
NS
Tám
Thưa
ca
Vọng
cổ
hài
cũng
ăn
khách,
với
kỹ
thuật
xử
lý
hơi
giọng
“ợ,
ợ..”xuống
“hò”
Vọng
cổ,
được
khán
giả
vỗ
tay,
Văn
Hường
liền
sáng
tạo
lối
ca
Vọng
cổ
hài
khác
hơn
là
trước
khi
xuống
“hò”
Vọng
cổ,
ông
dung
kỹ
thuật
hơi
giọng
ngân
dài
“ứ,
ự,
ự…”
Quả
là
kỹ
thuật
mới
lạ,
khác
với
Hề
Minh
và
Tám
Thưa,
được
khán
giả
thích
thú
vỗ
tay
kéo
dài
hơn.
Từ
đó
Văn
Hường
lấy
kỹ
thuật
đó
mà
định
hình
sở
trường
kỹ
thuật
ca
ngâm
của
mình
suốt
một
đời
nghiệp
dĩ.
Con
đường
chuyên
nghiệp
Khi
NS
Văn
Hường
sáng
tạo
thành
công
phong
cách
ca
ngâm
riêng
được
nhiều
người
ghé
mắt,
trong
đó
có
soạn
giả
Viễn
Châu
là
người
tâm
đắc
nhất,
và
ông
bật
ra
ý
tưởng
“
đo
ni
đóng
giày
“
viết
ngay
bài
Vọng
cổ
hài
đầu
tiên
“
Đêm
hôn
lễ
“
cho
Văn
Hường
thử
nghiệm
và
thành
công.
Đây
là
bài
Vọng
cổ
hài
khởi
nghiệp,
là
cơ
duyên
mà
soạn
giả
Viễn
Châu
gắn
bó
quan
hệ
nghề
nghiệp
với
NS
Văn
Hường
lâu
dài
nhất.
Bởi
lúc
đó,
soạn
giả
Viễn
Châu
là
biên
tập
và
soạn
giả
thường
trực
của
hãng
dĩa
Asia,
nên
ông
viết
hàng
loạt
bài
Vọng
cổ
hài
cho
Văn
Hường
thu
dĩa,
và
lúc
đó
dĩa
hát
giọng
ca
NS
Văn
Hường
bán
chạy
như
tôm
tươi
(
những
năm
đầu
60
);
NS
Văn
Hường
cũng
nổi
danh
từ
đó
và
có
danh
hiệu
“
Vua
ca
Vọng
cổ
hài
“.
Bên
cạnh
đó,
NS
Văn
Hường
còn
được
một
số
hãng
dĩa
khác
mời
thu
dĩa
như
hãng
Continental,
Capital,
Quê
Hương…Hàng
loạt
dĩa
giọng
ca
Văn
Hường,
hầu
hết
là
bài
của
Viễn
Châu,
một
ít
bài
của
Quy
Sắc,
Kiên
Giang
và
Thành
Phát
như:
Ba
ông
thầy
bói,
Chó
mực
đầu
cáo,
Chuyện
tôi
đi
lính,
Đời
là
gỉ?,
Đi
hát
cải
lương,
Kể
tuồng
sân
khấu,
Khúc
nhạc
đồng
quê,
Làm
vua
buồn
lắm,
Pháp
sư
giải
nghệ,
Rapport
táo
quân,
Tai
nạn
honda,
Tại
Tào
Tháo
cháy
râu
(
Trần
Hà
),
Tiền
bạc
bạc
tiền,
Tề
thiên
đại
thánh,
Tôi
đi
hớt
tóc,
Tôi
thua
số
đuôi,
Tư
Ếch
đi
chợ,
Tư
Éch
đi
hội
chợ,
Tư
Éch,
Ba
Râu
đi
xem
đại
nhạc
hội,
Tứ
đổ
tường,
Văn
Hường
đi
Suzuki,
Văn
Hường
đội
sổ
về
trời,
Văn
Hường
năm
vợ,
Văn
Hường
thương
vợ
nhỏ,
Vợ
tôi
đẹp
ác,
Vợ
tôi
đi
coi
bói,
Vợ
tôi
mê
tân
nhạc,
Vợ
tôi
nói
tiếng
Tây,
Vợ
tôi
tôi
sợ,
Văn
Hường
đi
coi
vợ…Với
làn
hơi
chất
giọng
độc
đáo,
NS
Văn
Hường
đã
thê
hiện
các
bài
ca
hài
rất
duyên
dáng,
dí
dỏm
để
châm
biếm
mặt
trái
của
cuộc
đời,
từ
mê
tín
dị
đoan,
thủ
tục
đa
thê,
hút
sách,
mê
cờ
bạc…
Con
đường
nghệ
thuật
chuyên
nghiệp
của
NS
Văn
Hường
vẫn
là
ca
Vọng
cổ
hài,
nếu
nói
theo
kiểu
nào
đó
thì
đó
là
cái
nghiệp
mà
Tổ
đã
đặt
để
thành
sở
trường
chuyên
nghiệp
của
Văn
Hường
vậy.
Vì
sao
chúng
tôi
có
nhận
định
như
vậy?
Bởi
lẽ,
NS
Văn
Hường
theo
SK
Cải
lương
chuyên
nghiệp
khá
nhiều
thời
gian
và
nhiều
đơn
vị
nghệ
thuật,
nhưng
thật
ra
ông
không
để
lại
địa
hạt
này
vai
nào
nổi
tiếng,
chỉ
là
những
vai
hài
làm
nền
cho
các
vai
chính
là
chủ
yếu…Ông
đã
trãi
qua
một
số
đại
bang
Cải
lương
như
Hoa
Sen
(
1960
),
Kim
Chung
(
1961
–
1972
),
Thanh
Hải
–
Văn
Hường
(
1973
–
1975
).
Sau
năm
1975,
cộng
tác
cho
đoàn
CL
Thống
Nhất
–
Tây
Ninh,
Phước
Chung
,
đến
cuối
thập
niên
80
cục
diện
SKCL
thưa
dần
khán
giả
và
NS
Văn
Hường
rời
sán
diễn
về
Quận
9
Tp.HCM
lập
quán
Nghệ
sĩ…
Kỹ
thuật
ca
hài
"ư,
ứ,
ư,
..."
và
"r"
Như
đã
giới
thiệu
ở
phần
trên,
NS
Văn
Hường
có
phong
cách
ca
ngâm
Vọng
cổ
hài
riêng,
khác
với
Hề
Minh
và
Tám
Thưa,
đặc
điểm
nổi
bật
là
lối
ngân
giọng
“ự,
ự”
xuống
“hò”
Vọng
cổ,
“ứ”
câu
1,
“ư”
câu
2
và
ngân
rung
giọng
những
âm
tiết
đầu
có
âm
vị
là
“R”
rất
độc
đáo.
Lối
ca
hài
không
đơn
giản,
nó
đòi
hỏi
tài
năng
của
người
ca
luôn
nhạy
bén,
linh
động
và
sáng
tạo
theo
nội
dung
ca
từ.
Trước
tiên,
người
ca
phải
vững
chắc
về
nhịp
điệu,
nghĩa
là
bộ
nhịp
chắc
và
kết
hợp
với
ngữ
điệu
(
độ
cao
thấp,
mạnh
nhẹ
của
hơi
giọng
),
cùng
với
tiết
tấu
phù
hợp
(
nhanh,
chậm
)
theo
ngữ
cảnh
mà
ca
từ
biểu
đạt,
có
lúc
phải
lùa
văn
chạy
chữ,
lúc
ca
như
nói,
mà
nói
trong
ca
phải
đúng
nhịp
nhạc
hơi
điệu
để
truyền
cảm
ý
tứ
của
tác
giả
ca
từ;
và
âm
giọng
phải
đạt
đến
tính
ca
ngâm
du
dương,
khoan
nhặt..chẵng
hạn
như
trong
câu
2
vọng
cổ:
“
Đò
vừa
ghé
ở
bến
sông,
Nghe
tiếng
chó
sủa
trong
lòng
đã
run,
trống
ngực
nó
đánh
lung
tung,
lấp
ló
ngoài
ngõ
chứ
không
vào
nhà
(hò)…Thấy
ai
đi
ngang
qua
cũng
mắc
cỡ
thẹn
thủng
(hò)…Mẹ
vợ
tui
đang
phơi
lúa
trước
sân,
ngó
thấy
tui
liền
chạy
ra
mở
cổng,
tui
rụt
rè
theo
bà
vô
nhà
(xê).
Ngồi
trên
bộ
ván
cẩm
lai
mà
cặp
mắt
cứ
ngó
liên
láu
từ
ngoài
vườn
ra
sau
nhà
bếp
(xang),
ngó
chừng
bốn
phía,
chẳng
thấy
bóng
hình
con
vợ
của
tui
…ư,ư,ư.”
(
Văn
Hường
đi
coi
vợ
)
NS
Văn
Hường
có
lối
sắp
nhịp
rất
điệu
nghệ
khi
ca
tự
sự,
rồi
thỉnh
thoảng
nhấn
những
ca
từ
âm
tiết
có
dấu
sắc
và
trọng
âm
nhịp
chính
rơi
ngay
âm
đó
thì
ông
vừa
nhấn
vừa
kéo
dài
nghe
mướt
rượt,
giọng
vang
vang
kéo
theo
tính
hài
hước
vui
vui,
khoái
nhĩ.
Đặc
biệt,
khi
vô
Vọng
cổ,
trước
khi
xuống
“hò”,
ông
ém
một
chút
hơi
trong
thanh
quản
rồi
ngân
giọng
kết
hợp
một
phần
nhỏ
âm
lực
buông
hơi
từng
chập
để
ngắt
âm
lượng
mà
“ự,
ự”
ngân…xuống
“hò”khiến
người
nghe
từ
âm
thanh
của
“ự,
ự”
tựa
hồ
như
từng
con
sóng
nhấp
nhô,
chồm
lên
hụp
xuống:”
Mới
hừng
đông
sáng
tôi
đã
lo
thay
đồ
mới,
ngắm
tới
ngắm
lui
cả
buổi
mới
ra
…ự,ự,ự…đường…(hò)”.
Dứt
câu
1
hoặc
câu
2
thì
ông
lại
ngâm
miệng
xử
lý
hơi
bụng
(
theo
ước
định
)
ngân
dài
hơi
nhấn
âm
tiết
dứt
câu
thành
âm
“ư”,
âm
điệu
vang
xa
tạo
thanh
âm
nghe
lả
lướt:
“
Chơn
tui
mang
giày
tốt,
tóc
tui
chảy
bảy
ba,
tui
mặc
một
bộ
đồ
py-ja-ma
trắng
có
viền
hường
(xê),
đầu
tui
đậu
cái
bê
rê.
Tay
mặt
tui
xách
nào
rượu,
nào
trà;
tay
trái
tui
cặp
hai
con
gà
(xang).
Không
ngại
bước
đường
xa.
Qua
nhà
nhạc
gia,
nhạc
mẫu..ứ,
ư,
ư…”
(
câu
1
);
Nói
không
phải
khoe
với
anh
Ba,
chớ
tui
dám
chắc
nội
cái
xóm
Nancy
này
không
có
tay
nào
sợ
vợ
cho
bằng
Văn
Hường
này
sợ
vợ
hết
á…
nhưng
cái
sợ
của
tui
là
sợ
có
sách
có
vở
mà,
cái
sợ
vợ
cao
cấp,
cái
sợ
vợ
có
nghệ
thuật
à…chứ
đâu
phải
thứ
sợ
vợ
tay
mơ
của
mấy
cha
lục
đục
thường
tài…vì
hồi
ban
sơ
mới
lấy
nhau,
tôi
nhè
lỡ
sợ
nên
tới
ngày
nay
tôi
tiếp
tục
sợ
hoài…vậy
mà
bà
con
lối
xóm
họ
đâu
có
thông
cảm,
họ
xậm
xì
xậm
xịt,
họ
nói
là
hiếu
phụ
nha
nha…sợ
vợ
như
là
sợ…sợ…sợ
ối,
nhưng
mà
anh
Ba
ôi,
tôi
gẫm
lại
thì
vợ
mình
mình
sợ,
phải
hông?
Chớ
mình
đâu
có
điên
dại
gì
mình
lại
sợ
vợ
của
người
ta…ự,
ư,ư…”
(
cầu
2
–
Vợ
tôi
tôi
sợ).
Một
đặc
điểm
nổi
trội
trong
phong
cách
ca
hài
của
NS
Văn
Hường
nữa
là
kỹ
thuật
ngân
rung
hơi
giọng
ở
âm
vị
“R”
đầu
những
âm
tiết
có
trọng
âm.
Nhưng
không
phải
âm
vị
“R
nào
ông
cũng
rung,
chỉ
khi
âm
vị
đó
trong
âm
tiết
mang
trọng
âm.
Khi
ông
dồn
làn
hơi
từ
thanh
quản
cong
đầu
lưỡi
lên
trên
rồi
rung
lưỡi
tạo
âm
sắc
dao
động
thành
sự
đàn
hồi
đều
đặn:
“rờ
răng,
răng
rụng;
rờ
rố,
rốn
rung
rinh…”,
“Dạ
thưa
má,
con
qua
đây
trước
thăm
tía
má,
sau
có
mấy
gói
trà
với
hai
chai
rượu,
tía
má
dùng
lấy
thảo
với
con.
Bà
già
vợ
tui
tươi
cười
đáp
lại:
Má
cám
ơn
con,
lát
nữa
tía
con
ở
ngoài
nhà
hội
về
chắc
có
trà
ngon
ổng
thích
lắm.
Sẵn
đây
nếu
con
có
rảnh
con
ra
sau
chẻ
dùm
ba
mớ
củi
để
rằm
này
đám
giỗ
ông
ngoại
con”.
Tôi
nghe
qua
muốn
tháo
mồ
hôi,
nhưng
cũng
làm
bộ
sốt
sắng:
“
Dạ,
thưa
được!được…”
Đó
rồi
tôi
cởi
áo
máng
lên
ngọn
ổi
trước
sân,
tui
xách
búa,
tui
cong
lung
chẻ
riết
gần
tới
đứng
bóng.
Khi
bà
già
biểu
nghỉ
thì
con
mắt
của
tui
đã
đổ
hào
quang
vậy
hà…và
hai
tay
của
tui
nó
đã
tê
tái
rụng
rời
(hò)”.
Những
“R”
nằm
trong
âm
tiết
không
thuộc
nhịp
chính
hoặc
trong
từ
ghép
thì
Văn
Hường
chỉ
rung
nhẹ
và
lướt
qua;
còn
“R”
nằm
trong
âm
tiết
chính
nhịp
hoặc
trong
từ
láy
thì
ông
xử
lý
kỹ
thuật
ngân
rung
rõ
nét,
rất
có
duyên…:
“
Hỡi
những
bậc
nam
tử
tu
mi,
hỡi
các
đấng
trượng
phu
từ
thanh
niên
râu
chí
mấy
cụ
già
lão
nhược,
hãy
đứng
lên
chung
lưng
đâu
cật
mà
cùng
nhau
sợ
vợ
cho
vui
cửa
vui..ự,
ự,
ự…nhà…Bà
con
lối
xóm
họ
điệu
thì
họ
kêu
là
mình
thương
vợ,
còn
họ
ghét
thì
họ
gọi
là
thờ
bà…nhưng
mà
ở
đời,
hơi
sức
đâu
bận
tâm
tới
miệng
lằn
lưỡi
mối,
ăn
no
cái
rồi
bươi
móc
chuyện
của
người
ta
hoài
vậy
hà…Sách
có
câu
“
Trị
quốc,
tề
gia,
phu
phụ
thuận
hòa
thì
gia
đạo
mới
yên”,
tơ
hồng
nguyệt
lão
se
duyên,
kè
được
vợ
hiền,
còn
người
thì
rinh
con
vợ
dữ..ứ,ư,ư”
(
câu
1
–
Vợ
tôi
tôi
sợ
).
Ở
lĩnh
vực
Cải
lương,
đào
kép
mùi,
thường
rất
đông,
nhưng
đào
kép
hài
thì
rất
hiếm,
ca
Vọng
cổ
hài
lại
càng
hiếm
hơn.
Có
thể
thấy,
sau
NS
Văn
Hường,
vẫn
có
khá
nhiều
anh
kép
ca
Vọng
cổ
hài
như
NS
Hề
Sa,
NSUT
Thanh
Nam,
Hoa
Huyền,
An
Danh,
Văn
Chí
Mỹ,
Bảo
Phước,…chỉ
có
NS
Hề
Sa
thì
tương
đối
khá
cách
luyến
láy,
ngân
rung,
sắp
văn
chẻ
nhịp;
còn
các
anh
kép
khác
được
mặt
này
thì
khiếm
khuyết
mặt
kia,
nhất
là
kỹ
thuật
ngân
rung,
nhấn
trọng
âm
thanh
điệu
và
sắp
văn…Nhưng
một
điều
thật
đáng
tiếc
cho
ông
“
Vua
ca
Vọng
cổ
hài
“
này
đã
làm
cho
vui
đời,
tạo
nên
một
trường
phái
ca
Vọng
cổ
hài
độc
đáo,
góp
phần
đáng
kể
cho
nghệ
thuật
ca
ngâm
dân
tộc,
mà
đến
bây
giờ
vẫn
chưa
được
xét
phong
NSUT?
Nguyên
Anh/cailuongvietnam
Mã
an
toàn:

13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay chỉ thư giản thôi.
Ý kiến bạn đọc