Nhiều kịch bản cải lương sau này thường bị phàn nàn là “kịch nói đâm bài ca”, là thiếu “chất cải lương”. Nhưng cái “chất cải lương” đó như thế nào thì không dễ nói cho rõ ràng, rành mạch theo kiểu liệt kê luận cứ khoa học mà chỉ có thể do khán giả cảm nhận và công nhận. Tiếng trống Mê Linh và Bên cầu dệt lụa hoàn toàn khác nhau về đề tài và phong cách nhưng đều được nhìn nhận là thể hiện “chuẩn mực” chất cải lương: tính bi hùng ở Tiếng trống Mê Linh và sự trữ tình của Bên cầu dệt lụa toát lên hài hòa từ chất liệu văn chương đến âm nhạc và thần thái người nghệ sĩ.
Mảng đề tài chống ngoại xâm luôn chiếm vị trí quan trọng, sân khấu cải lương là lĩnh vực đóng góp nhiều tác phẩm giá trị bậc nhất mà Tiếng trống Mê Linh vẫn luôn được xem là một đỉnh cao. Lấy bối cảnh cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng, vở diễn là bài ca bất diệt về truyền thống yêu nước, đấu tranh giữ gìn bờ cõi của cha ông. Tiếng trống Mê Linh có kết cấu cổ điển của loại tuồng “kể chuyện” dẫn dắt sự kiện, tình tiết theo tuần tự thời gian. Các lớp diễn cô đọng và sắp xếp hợp lý. Tuy xuất hiện nhiều nhân vật nhưng mỗi người đều có đất diễn với tâm lý tròn đầy cùng những trường đoạn khai thác sâu nội tâm. Sự đặc sắc của tuồng không nằm ở cốt truyện mà ở những lớp diễn đã thành kinh điển: chất tự sự hòa quyện với trữ tình, tình nhà bên nợ nước, niềm riêng hòa cái chung trong đêm Mê Linh khi Trưng Trắc tiễn chân chồng là Thi Sách ra đi chuẩn bị khởi nghĩa. Không dồn dập kịch tính nhưng chỉ một điểm nhấn được đẩy lên cao trào đỉnh điểm: Trưng Trắc “tế sống” chồng và nổi trống tiến quân đã đủ để Tiếng trống Mê Linh “còn mãi với thời gian”. Lớp diễn có một không hai này không chỉ đúc kết chủ đề tư tưởng “vị quốc vong thân”, “nợ nước trên tình nhà” - truyền thống ngàn đời của một dân tộc luôn phải đối mặt nguy cơ ngoại xâm - mà trên hết là kết tinh đặc trưng nghệ thuật ca kịch cải lương: bi kịch và hùng ca hay “máu và nước mắt” (ví von về sân khấu cải lương của TS Yến Chi - Đại học Sân khấu - Điện ảnh TP.HCM).
Cảnh
kết
trong
vở
cải
lương
Tiếng
trống
Mê
Linh
Bên
cầu
dệt
lụa
mang
một
vẻ
đẹp
gần
như
đối
lập
khi
không
đặt
con
người
trong
bi
kịch
lớn
-
sự
vong
quốc
như
Tiếng
trống
Mê
Linh
mà
thử
thách
ứng
xử
về
tình
yêu
và
đạo
nghĩa
trong
mỗi
cá
nhân.
Lấy
cảm
hứng
từ
truyện
thơ
dân
gian
Trần
Minh
khố
chuối,
Bên
cầu
dệt
lụa
không
có
cái
không
khí
hùng
tráng
dễ
tác
động
đến
cảm
xúc
người
xem
như
Tiếng
trống
Mê
Linh
nhưng
xét
về
tổng
thể
lại
hoàn
chỉnh
hơn.
Mỗi
lớp
diễn
đều
có
sức
nặng
riêng
kết
hợp
hài
hòa
làm
nên
một
tác
phẩm
nhẹ
nhàng
mà
sâu
sắc,
bình
dị
mà
tuyệt
đẹp.
Bên
cầu
dệt
lụa
nổi
bật
nhất
ở
giá
trị
văn
chương
cùng
việc
dựng
nên
những
hình
mẫu
nhân
vật
lý
tưởng
điển
hình:
Quỳnh
Nga
-
đại
diện
cho
hình
tượng
người
phụ
nữ
Việt
Nam
chung
thủy,
chính
chuyên,
đầy
khí
tiết;
Trần
Minh
-
một
nam
nhân
chuẩn
mực
với
đủ
đầy:
hiếu,
tín,
lễ,
nghĩa;
Nhuận
Điền
-
một
trong
những
nhân
vật
sân
khấu
đặc
sắc
và
được
yêu
thích
bậc
nhất
khi
mang
dáng
dấp
một
“anh
Hai
Nam
Bộ”
trọng
nghĩa
khinh
tài.
Lớp
diễn
Trần
Minh
tái
ngộ
Nhuận
Điền
trong
lớp
áo
hàn
sĩ
sau
khi
đỗ
đạt
được
xem
là
mẫu
mực
bởi
triết
lý
nhân
sinh
sâu
sắc
thể
hiện
qua
lời
ca
cải
lương
giàu
chất
văn
học
cùng
diễn
biến
tâm
lý
vô
cùng
tinh
tế
của
đôi
nhân
vật
tri
kỷ.
Tác
giả
Thế
Châu
đã
thực
sự
“cân
đong”
từng
chữ
để
cho
ra
đời
một
Bên
cầu
dệt
lụa
“đẹp”
từng
lời
thoại,
câu
ca.
Tuy
nhiên,
để
cảm
nhận
trọn
vẹn
vẻ
đẹp
đó
cùng
tinh
thần
vở
diễn
thì
có
lẽ
khán
giả
cần
một
“độ
lắng”
về
thời
gian.
Tiếng
trống
Mê
Linh
và
Bên
cầu
dệt
lụa
nằm
trong
số
những
kịch
bản,
không
ít
khán
giả
có
thể
thuộc
nguyên
tuồng.
Và
chắc
chắn
mỗi
khi
Mê
Linh
biệt
khúc
-
“Trong
giây
phút
chia
tay,
tim
nguyện
ghi
lời
thề…”
(Tiếng
trống
Mê
Linh)
hay
bài
ca
quay
tơ
của
Quỳnh
Nga
-
“Dòng
tơ
tươi
thắm
đau
thân
tằm
se
mình…”
(Bên
cầu
dệt
lụa)
vang
lên
đâu
đó
là
sẽ
lại
có
người
ngân
nga
theo.
Dấu
ấn
Thanh
Minh
-
Thanh
Nga
Tuy
đã
nhiều
lần
được
tái
dựng
nhưng
bản
dựng
của
đoàn
Thanh
Minh
-
Thanh
Nga
từ
năm
1976
-
1978
đến
nay
vẫn
được
xem
là
mẫu
mực.
Có
thể
nói
chính
dấu
ấn
không
phai
của
lớp
nghệ
sĩ
tài
hoa
này
đã
góp
phần
rất
quan
trọng
đưa
Tiếng
trống
Mê
Linh
và
Bên
cầu
dệt
lụa
lên
một
vị
trí
đặc
biệt
trong
lòng
khán
giả
mộ
điệu.
Câu
vọng
cổ
đầy
khí
tiết
của
Thi
Sách
trên
dàn
hỏa
có
thể
không
đáng
nhớ
đến
thế
nếu
thiếu
chất
giọng
đặc
biệt
của
NSƯT
Thanh
Sang;
Nhuận
Điền
có
thể
sẽ
kém
vẻ
hào
sảng
nếu
thiếu
“chất”
ngạo
nghễ
và
nét
trầm
hùng
trong
giọng
ca
của
NSƯT
Thanh
Tú;
công
chúa
Bích
Vân
có
thể
sẽ
không
nhận
nhiều
sự
đồng
cảm
đến
thế
nếu
không
có
nét
diễn
duyên
dáng
của
nghệ
sĩ
Xuân
Lan…
Đặc
biệt,
Trưng
Trắc
và
Quỳnh
Nga
thật
sự
bất
tử
cùng
“Nữ
hoàng
sân
khấu”
Thanh
Nga.
Soạn
giả
Kiên
Giang
(tác
giả
thường
trực
của
đoàn
Thanh
Minh
-
Thanh
Nga
trong
giai
đoạn
thịnh
vượng
nhất
vào
những
năm
1960)
từng
nhận
xét:
“Thanh
Nga
là
nghệ
sĩ
trăm
năm
trước
và
trăm
năm
sau
chỉ
có
một”.
Không
sở
hữu
một
giọng
ca
quá
xuất
sắc
nhưng
chất
giọng
bàng
bạc
một
nỗi
buồn
lại
khiến
người
nghe
day
dứt
không
quên.
Thanh
Nga
thực
sự
là
mỹ
nhân
trên
sân
khấu
lẫn
trong
đời
thực
nhưng
điều
lưu
giữ
cái
tên
Thanh
Nga
mãi
trong
lòng
công
chúng
chính
là
thần
thái
diễn
xuất.
Khán
giả
cải
lương
thường
thích
nghe
ca
nhưng
Thanh
Nga
lại
chinh
phục
người
xem
chủ
yếu
bằng
nét
diễn.
Những
ai
đã
từng
xem
(dù
chỉ
qua
băng
đĩa)
và
cảm
nhận
“cơn
bão
lòng”
của
Trưng
Trắc
khi
phải
“tế
sống”
phu
quân
qua
từng
cái
nhíu
mày,
cắn
môi
hay
nhìn
nàng
Quỳnh
Nga
buông
mái
tóc
dài
quỳ
xuống
chờ
chết
với
nét
mặt
thản
nhiên
và
đôi
mắt
sáng
bừng
ánh
nhìn
cương
nghị
thì
chắc
chắn
không
thể
nào
quên.
Các
nghệ
sĩ
khác
có
thể
ca
rất
hay,
diễn
xuất
rất
tinh
tế
nhưng
“cái
thần”
của
nhân
vật
thì
chỉ
có
thể
tìm
thấy
trọn
vẹn
cùng
Thanh
Nga
-
điều
rất
khó
lý
giải
nhưng
đầy
thú
vị
của
nghệ
thuật
sân
khấu.
Sau
36
năm,
Tiếng
trống
Mê
Linh
và
Bên
cầu
dệt
lụa
trở
lại
cùng
với
bảng
hiệu
Thanh
Minh
-
Thanh
Nga
trong
một
dịp
kỷ
niệm
và
có
lẽ
cũng
là
lời
chia
tay
thực
sự
của
Thanh
Minh
-
Thanh
Nga
(một
trong
những
cái
tên
nổi
bật
nhất
trong
lịch
sử
100
năm
sân
khấu
cải
lương)
với
khán
giả
khi
những
người
từng
gắn
bó
với
đoàn
đều
đã
ở
cái
tuổi
“cổ
lai
hy”.
Để
giữ
trọn
vẹn
cảm
xúc
kỷ
niệm,
NSƯT
Bảo
Quốc
và
Hữu
Châu
quyết
định
phục
dựng
không
gian
cải
lương
xưa
với
bối
cảnh,
phục
trang,
phong
cách
diễn
xuất.
Chỉ
còn
NSƯT
Thanh
Sang,
Bảo
Quốc,
Hùng
Minh,
nghệ
sĩ
Quốc
Nhĩ
và
Xuân
Lan
trở
lại
với
những
vai
diễn
“để
đời”
của
mình,
còn
lại
là
những
gương
mặt
tài
danh
hàng
đầu
của
sân
khấu
cải
lương
đã
từng
cộng
tác
hoặc
có
cảm
tình
đặc
biệt
cùng
Thanh
Minh
-
Thanh
Nga:
NSND
Lệ
Thủy,
Ngọc
Giàu,
NSƯT
Phương
Hồng
Thủy,
Vũ
Linh,
nghệ
sĩ
Phượng
Liên,
Hồng
Nga,
Thanh
Hằng…
Dĩ
nhiên
dù
cố
gắng
đến
đâu
cũng
khó
thể
tìm
lại
cái
“chất”
của
Thanh
Minh
-
Thanh
Nga
ngày
trước
nhưng
năng
lực
ca
diễn
của
những
nghệ
sĩ
bậc
thầy
thực
sự
đem
đến
cảm
xúc
khó
quên
cho
khán
giả.
Cả
4
suất
diễn
hết
vé
từ
sớm
không
hẳn
vì
cái
tên
Thanh
Minh
-
Thanh
Nga
mà
vì
“nỗi
nhớ
cải
lương”
và
mong
muốn
gặp
lại
những
người
nghệ
sĩ
mình
yêu
mến
từ
lâu
vắng
bóng.
Đến
với
Chút
tình
gửi
lại
nhân
gian
mới
thấy
tình
cảm
của
khán
giả
với
cải
lương
vẫn
còn
sâu
nặng
lắm
nhưng
liệu
người
làm
cải
lương
có
đáp
lại
được
tấm
tình
đó
khi
mà
yếu
tố:
“ca
diễn
nghiêm
túc,
không
hát
nhép”
đáng
lẽ
là
hiển
nhiên
bỗng
trở
thành
“điểm
cộng”
cho
chất
lượng
một
chương
trình?
Tiếng
trống
Mê
Linh
(tác
giả:
Vĩnh
Điền
-
Việt
Dung,
đạo
diễn:
Ngô
Y
Linh)
và
Bên
cầu
dệt
lụa
(tác
giả:
Thế
Châu,
đạo
diễn:
NSND
Huỳnh
Nga)
được
tái
dựng
trong
chương
trình
Chút
tình
gửi
lại
nhân
gian
nhân
kỷ
niệm
64
năm
ra
đời
đoàn
Thanh
Minh
-
Thanh
Nga
và
36
năm
ngày
mất
của
“Nữ
hoàng
sân
khấu”
Thanh
Nga.
Nguồn tin: TT&VH - Facebook
Những tin mới hơn
- Vui buồn từ một bài hát (31/05/2014)
- Thư gửi cố nghệ sỹ Thanh Nga (03/06/2014)
- Tái dựng vở diễn lịch sử, bao giờ? (09/06/2014)
- Nhớ mãi tiếng cười Xuân Phát (14/06/2014)
- Hát bội Quan Công hồi cổ thành (17/05/2014)
- Hi vọng cho Cải Lương Mới (28/04/2014)
- Tình cờ gặp một nghệ sĩ xưa mới ca trên mang- Kiều Minh Trang (26/03/2014)
- Làm nghiêm túc, cải lương vẫn sống đấy thôi! (06/04/2014)
- Trăn trở trước nghệ thuật cải lương đang ngắc ngoải tìm khán giả (23/04/2014)
- Những cảm nhận ngược chiều với báo chí về: CHÚT TÌNH GỪI LẠI NHÂN GIAN (17/03/2014)
Những tin cũ hơn
- NSƯT Minh Vương buồn vì báo đăng đã chết (09/03/2014)
- Tiếng trống Mê Linh và những dấu ấn khó phai (02/03/2014)
- Nghệ Sĩ Ngọc Huyền 10 Năm Viễn Xứ: Đưa Cải Lương Chạm Đến Trái Tim Của Khán Giả (22/02/2014)
- Gìn giữ quá khứ của cải lương (29/01/2014)
- Chuyện mới kể về nghệ sĩ Đức Minh của khán giả và đồng nghiệp (17/01/2014)
- Tin như sét đánh: Nghệ sĩ Đức Minh đã ra đi mãi mãi... (15/01/2014)
- Nhìn từ Chuông vàng vọng cổ (12/01/2014)
- RỒNG NHỎ -KIM TIỂU LONG -CHÀNG HÀN MẶC TỬ THỜI NAY (05/01/2014)
- Buồn vui khi đọc một quyền sách (19/12/2013)
- Sân khấu thế kỷ 21 sẽ đi đến đâu? (16/12/2013)
Mã
an
toàn:


































Ý kiến bạn đọc