Đang
truy
cập
:
312
•Máy chủ tìm kiếm : 8
•Khách viếng thăm : 304
Hôm
nay
:
39536
Tháng
hiện
tại
:
3072186
Tổng
lượt
truy
cập
:
121340218
13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay...
ảnh VH Facebook
Người
nghệ
sĩ
luôn
mang
đến
cho
khán
giả
tiếng
cười
giòn
giã,
giờ
phải
đơn
độc
đối
diện
với
cú
sốc
lớn
nhất
cuộc
đời.
Chị
làm
gì
để
tự
lau
những
giọt
nước
mắt
của
riêng
mình?
Trở
về
Việt
Nam
theo
đúng
lịch
trình
được
vạch
sẵn
từ
trước
khi
mẹ
qua
đời,
Việt
Hương
vẫn
giữ
thái
độ
làm
việc
nghiêm
túc,
chuyên
nghiệp
và
cả
sự
tếu
táo
quen
thuộc.
Gặp
tôi,
chị
chia
sẻ
ngay
những
bức
ảnh
bikini
vừa
chụp
trong
một
chuyến
lưu
diễn
gần
đây
kèm
kiểu
bình
luận
khiến
người
khác
không
thể
nhịn
cười.
Vậy
mà
khi
bắt
đầu
công
việc,
máy
ghi
âm
được
ấn
nút,
Việt
Hương
như
trở
lại
với
chính
con
người
thật
của
mình
-
một
người
phụ
nữ
nhạy
cảm
và
cũng
có
lắm
khoảng
lặng.
Luôn
biết
mình
ở
vị
trí
nào
-
Lập
gia
đình
và
chuyển
sang
Mỹ
sinh
sống,
chị
gặp
khó
khăn
gì
ở
xứ
người?
-
Số
tôi
rất
may
mắn
vì
khi
qua
Mỹ
thì
được
nhận
ngay
vào
những
trung
tâm
lớn.
Ông
xã
tôi
ở
bên
đó
hai
mươi
mấy
năm
rồi
nên
hỗ
trợ
cho
vợ
về
giấy
tờ
cũng
như
sinh
hoạt
hàng
ngày.
Thêm
nữa,
tôi
được
khán
giả
hải
ngoại
yêu
quý
nên
việc
đi
diễn
cũng
thuận
lợi.
-
Công
việc
ở
môi
trường
mới
thế
nào?
-
Nếu
mới
lẫm
chẫm
bước
vào
nghề
thì
cũng
hơi
khó,
nhưng
vì
trước
khi
sang
Mỹ
tôi
đã
có
tên
tuổi
rồi
nên
không
bị
chèn
ép
này
nọ.
Có
điều
phải
biết
quan
sát
và
ý
thức
mình
đang
ở
đâu
để
uốn
lượn
theo
cuộc
sống
chứ
không
thể
ỷ
lại.
Ở
Việt
Nam,
mình
được
hỗ
trợ
nhiều
thứ,
còn
sang
Mỹ
chỉ
có
hai
vợ
chồng
nên
cái
gì
cũng
phải
tự
thân,
đi
máy
bay
thì
tự
kéo
vali,
đi
diễn
thì
tự
lái
xe,
ở
nhà
cũng
tự
chăm
sóc
chồng
con
chứ
không
có
người
giúp
việc.
Được
cái
cuộc
sống
của
anh
chị
em
nghệ
sĩ
ở
hải
ngoại
gần
gũi
hơn,
những
ngày
đầu
tuần
hay
tụ
họp
nên
dễ
kết
thân.
-
Thế
còn
việc
cạnh
tranh
trong
giới
thì
sao,
có
gay
gắt
như
ở
đây
không?
-
Hiện
giờ
cuộc
sống
của
vợ
chồng
tôi
rất
thoải
mái
và
không
có
sự
cạnh
tranh
khốc
liệt
về
chỗ
đứng
nào
cả.
Tôi
nghĩ
ông
trời
cho
mỗi
người
một
vị
trí,
cái
gì
của
mình
thì
sẽ
là
của
mình
và
bản
thân
phải
biết
ý
tứ
để
gìn
giữ
tên
tuổi.
Tôi
luôn
cố
làm
tốt
công
việc
của
mình
để
khẳng
định
Việt
Hương
được
mời
vì
có
tài,
vì
hỗ
trợ
tốt
cho
đạo
diễn
và
tác
giả
kịch
bản
chứ
không
nhờ
chiêu
trò.
Tôi
chỉ
muốn
tận
tụy
phục
vụ
khán
giả,
đem
đến
tiếng
cười,
niềm
vui
và
cả
những
hỉ,
nộ,
ái,
ố
trong
cuộc
đời.
-
Theo
chị
ở
hải
ngoại,
điều
cần
và
đủ
của
một
nghệ
sĩ
hài
là
gì?
-
Quan
trọng
nhất
là
mình
phải
diễn
chậm
hơn,
cách
gây
cười
cũng
khác,
nhiều
chuyện
cười
đem
ra
nước
ngoài
không
“xi-nhê”
vì
họ
không
bắt
kịp
thời
sự
trong
nước.
Những
từ
lóng,
từ
láy
không
nên
dùng
nhiều
vì
khán
giả
bên
đó
không
hiểu.
Thực
tế
có
những
tiểu
phẩm
rất
ăn
khách
ở
Việt
Nam
nhưng
không
hợp
với
sân
khấu
hải
ngoại,
nên
tôi
phải
“ăn
theo
thuở
ở
theo
thời”.
Quan
trọng
nhất
là
người
nghệ
sĩ
phải
biết
mình
ở
vị
trí
nào,
thời
thế
nào
để
dựng
câu
chuyện
cho
khán
giả
cười.
-
Ngoài
những
điều
đó,
đâu
là
áp
lực
lớn
nhất
của
chị
lúc
này?
-
Là
ngôn
ngữ
và
kịch
bản.
Ở
các
vùng,
miền
hoặc
nước
khác,
do
tiếp
xúc
quá
thường
xuyên
với
ngoại
ngữ
nên
mọi
người
không
bắt
kịp
với
tiếng
Việt
cũng
như
cách
nói
và
cách
nhả
chữ
của
mình.
Do
đó,
mình
phải
biết
cách
nhấn
nhá
để
họ
nghe
được,
hiểu
được
và
cười
được.
Cái
quan
trọng
nữa
là
kịch
bản
phải
phù
hợp
với
văn
hóa,
lối
sống
bản
địa.
Kịch
bản
vẫn
là
áp
lực
lớn
nhất
hiện
nay
của
tôi.
Việt
Hương
và
Hoài
Linh
(áo
tím)
cùng
ê-kíp
thực
hiện
bộ
phim
Nhà
có
năm
nàng
tiên
trong
lần
chị
về
nước
đóng
phim
chiếu
Tết
2013.
-
Sau
thời
gian
“lăn
lộn”
ở
trời
Tây,
vị
trí
của
Việt
Hương
hiện
giờ
ở
đâu?
-
Tôi
cũng
không
biết
nữa,
nhưng
anh
Hai
Hoài
Linh
nói:
“Mọi
lần
có
anh
Hai
bên
Mỹ
thì
anh
Hai
là
số
1,
con
bé
là
số
2,
nhưng
bây
giờ
anh
Hai
về
Việt
Nam
rồi
thì
con
bé
lên
số
1”.
Anh
Linh
là
người
dõi
theo
từng
bước
đi
và
rất
thương
quý
tôi,
tôi
diễn
cái
gì
không
vừa
lòng
anh
đều
chỉ
bảo
hoặc
mỗi
khi
tôi
làm
tốt,
anh
đều
khen:
“Cái
con
này
là
con
quỷ!”
hay
“Anh
Hai
thích
mày
làm
như
vậy”.
Khán
giả
hải
ngoại
rất
yêu
thích
nhóm
hài
Việt
Hương
-
Hoài
Tâm.
Có
được
chỗ
đứng
như
vậy,
tôi
luôn
thầm
cảm
ơn
các
anh
chị
đi
trước
đã
cho
tôi
biết
mình
đang
đứng
ở
đâu
và
nên
giữ
vị
trí
đó
bằng
cách
nào.
-
Giữa
Việt
Nam
và
Mỹ,
đồng
tiền
ở
đâu
cho
chị
cảm
giác
nhẹ
nhàng
hơn?
-
Kiếm
tiền
ở
đâu
cũng
khó,
cũng
phải
dùng
trí
não
và
khả
năng
nhưng
kiếm
tiền
ở
Mỹ
được
nhiều
hơn
vì
đồng
tiền
có
giá
trị.
Sống
ở
đâu
xài
ở
đó,
nhưng
được
cái
vợ
chồng
tôi
ngoan,
không
đánh
bài,
không
nhậu
nhẹt,
ông
xã
tôi
cũng
không
hút
thuốc,
lại
làm
phòng
thu
rồi
đi
hát
nữa,
nói
chung
hai
vợ
chồng
chỉ
lo
làm
thôi.
Tất
nhiên
“cuộc
đời
có
bao
lâu
mà
hững
hờ”,
chúng
tôi
thường
đi
du
lịch
1-2
lần
mỗi
năm
cho
vui.
Không
muốn
chức
vị
gì
ngoài
nghề
diễn
viên
-
Sau
những
tiếng
cười
mua
vui
cho
thiên
hạ,
có
bao
giờ
chị
tự
hỏi
sao
mình
cứ
phải
làm
công
việc
ấy
không?
-
Đây
là
cái
nghề
và
cũng
là
cái
nghiệp
theo
mình
suốt
đời
nên
tôi
phải
yêu
thương
nó.
Vui
nhất
là
khi
ra
đường
được
mọi
người
nhận
ra:
“Trời
ơi!
Sao
ở
ngoài
đẹp
và
ốm
quá
vậy?”
hay
“Sao
trong
tivi
dữ
quá
mà
ngoài
đời
hiền
queo?”.
Tôi
mới
nói:
“Không
có
đâu,
khi
nào
đụng
tới
em
thì
em
mới
cào
nhà”
(cười).
Nhưng
điều
tôi
trăn
trở
nhất
là
sân
khấu
hài
bị
dẹp
đi
nhiều
quá.
Nhiều
lúc
tôi
tự
hỏi:
“Trời
ơi!
Sân
khấu
hài
mất
đi
thì
mình
diễn
ở
đâu?”.
Tôi
lo
khán
giả
ở
Mỹ
lứa
trẻ
sau
này
không
biết
có
còn
nghe
và
nói
được
tiếng
Việt
không
nên
bây
giờ
gặp
đứa
bé
nào
nói
tiếng
Việt
là
tôi
vui
lắm.
Ở
Mỹ
mà
nghe
bé
nào
nói
:“Cô
Việt
Hương
ơi,
con
thích
cô
lắm!”
là
mừng
muốn
xỉu
luôn.
Có
nghĩa
là
các
bé
sẽ
đón
xem
sản
phẩm
của
tôi
và
cứ
thế
đến
lớn
vẫn
nghe
được
tiếng
Việt
và
tôi
còn
sống
được.
-
Chị
thường
vượt
qua
áp
lực,
khó
khăn
như
thế
nào?
-
Tôi
không
có
thú
đam
mê
nào
khác
ngoài
công
việc.
Từ
khi
mới
mười
mấy
tuổi,
tôi
đã
đi
hát
ở
các
vũ
trường,
quán
bar,
còn
bây
giờ
đi
diễn
hài
kịch
ở
sòng
bạc.
Nhóm
hài
của
tôi
đã
đến
phục
vụ
khán
giả
tại
khắp
những
sòng
bạc
lớn
nhất
nước
Mỹ.
Ở
Việt
Nam,
tôi
cũng
đi
khắp
từ
khách
sạn
5
sao
lộng
lẫy
đến
trải
chiếu
ngủ
đình,
ngủ
miếu
luôn.
Cái
gì
cũng
trải
qua
rồi
nên
ai
hỏi
có
khó
khăn
gì
không,
tôi
cũng
không
nghĩ
ra
được.
Tôi
hay
giỡn
với
bạn
bè
là
kiếp
sau
có
cho
làm
nghệ
sĩ
nữa
tôi
cũng
chịu,
mà
phải
là
nghệ
sĩ
nổi
tiếng
để
được
lu
bu
hoài,
bận
rộn
hoài.
-
Nếu
nói
về
điểm
yếu
của
Việt
Hương
thì
đó
là
gì?
-
Tôi
hơi
nhạy
cảm
và
hay
tự
nhốt
mình
vào
khoảng
không
riêng
chứ
không
nói
ra
khi
gặp
chuyện.
Còn
về
nghề,
nhiều
lúc
tôi
cuồng
nhiệt
quá,
“máu”
quá
nên
vô
tình
làm
người
khác
khó
chịu.
Bây
giờ
tôi
đã
biết
tiết
chế,
bình
tĩnh
hơn,
những
DVD
sau
này
tôi
sản
xuất
cũng
vậy,
cách
điều
phối
lối
diễn
cũng
tự
nhiên
hơn.
-
Một
nghệ
sĩ
hài
như
chị
có
bị
áp
lực
trong
việc
giữ
hình
ảnh
không?
-
Tôi
muốn
giữ
hình
ảnh
bằng
vai
diễn,
nghĩa
là
tôi
có
thể
làm
một
vai
thật
đẹp
mà
mọi
người
phải
trầm
trồ
“Việt
Hương
đẹp
quá”
và
tôi
cũng
có
thể
khiến
họ
hốt
hoảng
“nhìn
Việt
Hương
thấy
gớm
quá”.
Tôi
muốn
khi
ra
đường,
khán
giả
nhìn
thấy
tôi
và
gọi
tên
nhân
vật
của
tôi.
Sau
khi
tôi
diễn
với
anh
Hoài
Linh
vở
Thằng
Mắm
con
Muối,
nhiều
khán
giả
gặp
tôi
la
lên:
“Sao
con
Muối
đẹp
vậy,
hôm
nay
không
đi
bán
bánh
chưng,
bánh
giò
nữa
hả?”.
Đó
là
điều
đẹp
nhất
người
diễn
viên
để
lại.
Tôi
không
muốn
chức
vị
gì
cho
mình
ngoài
nghề
diễn
viên.
Vợ
chồng
tôi
và
Hoài
Tâm
hùn
vốn
mở
nhà
hàng
ở
Mỹ
nhưng
cổ
phần
của
tôi
ít
nên
có
thể
về
Việt
Nam
quay
phim
và
mọi
quyết
định
liên
quan
đến
nhà
hàng
đều
giao
cho
Hoài
Tâm.
Công
việc
ở
Mỹ
của
tôi
thuận
lợi,
vừa
quay
hình
đều
đặn,
vừa
sắp
xếp
được
lịch
để
về
nước
đóng
phim,
cứ
ở
mỗi
nơi
nửa
tháng.
Chúng
tôi
có
một
cơ
ngơi
mà
ai
đến
thăm
cũng
chúc
mừng.
Anh
em
nghệ
sĩ
nào
không
có
chỗ
ở,
tôi
rất
vui
đón
về
nhà
mình.
Nhà
có
tới
5
phòng
mà
chỉ
có
hai
vợ
chồng
với
con
thôi
nên
bạn
bè
thường
tụ
tập
nấu
lẩu
hay
“lai
rai
vài
chai”.
Con
tôi
ngoan
lắm,
không
bao
giờ
khóc.
Tôi
hay
nói
“con
biết
điều
thì
gặp
nhiều
may
mắn”,
bé
không
quấy
nhiễu
khi
ba
mẹ
đi
diễn
phải
gửi
cháu
sang
nhà
bạn
bè
hoặc
ba
mẹ
đỡ
đầu.
Tâm
là
ba
đỡ
đầu
của
bé
nên
những
lúc
như
thế
cũng
có
người
thay
tôi
chăm
sóc
con.
Bé
có
khiếu
thẩm
âm
tốt,
bắt
nhịp
nhạc
nhạy
lắm
và
quan
trọng
là
khi
xướng
âm
không
bị
sai
nốt
hay
phô
mà
rất
đúng
tông.
Ngoài
ra,
ở
nhà
bé
nói
tiếng
Việt
rất
giỏi.
“Tôi
không
khóc
được...”
-
Sau
khi
mẹ
qua
đời,
cuộc
sống
của
chị
thế
nào?
-
Mẹ
mất,
tôi
hụt
hẫng
dữ
lắm.
Chị
Hai
đã
ở
với
ba,
tôi
chỉ
có
một
mình
nên
luôn
thấy
bơ
vơ
và
cứ
nghĩ
mình
mồ
côi.
Tôi
không
khóc
được,
gặp
mọi
người
cứ
vui
vẻ
nói
chuyện,
đến
khi
một
mình
thì
rơi
vào
trạng
thái
im
lặng
và
chỉ
muốn
ngồi
trong
bóng
tối
nên
bác
sĩ
sợ
tôi
bị
trầm
cảm,
tự
kỷ.
Tôi
nghĩ
mình
chưa
vượt
qua
được,
nhưng
đi
làm
đừng
đem
cái
bi
lụy
riêng
tư
ra.
Anh
em
trong
nghề
cũng
khuyên
rằng
mẹ
thương
tôi
sẽ
không
muốn
thấy
tôi
đau
buồn
nên
phải
cố
lên.
Bác
sĩ
khuyên
tôi
khi
nói
chuyện
với
bạn
bè
hoặc
lúc
nhớ
về
điều
gì
mà
muốn
khóc
thì
phải
khóc
liền
chứ
không
được
dồn
nén.
Tôi
phải
uống
thuốc
giúp
dễ
ngủ
vì
cứ
thức
trắng.
Cuối
cùng,
tôi
nói
với
gia
đình
rằng
nếu
muốn
tôi
bình
thường
trở
lại
thì
hãy
để
tôi
ra
ngoài
làm
việc.
-
Mối
quan
hệ
của
chị
với
ba
có
vẻ
không
gần
gũi?
-
Bình
thường.
Ba
là
đấng
sinh
thành
nên
có
chuyện
gì
vẫn
là
ba
của
tôi.
Thật
tình
chúng
tôi
không
thân
lắm
vì
từ
nhỏ
đến
lớn
tôi
sống
với
mẹ,
thấy
ba
tôi
chỉ
biết
lễ
phép.
Bây
giờ
ba
lớn
tuổi
rồi
nên
tôi
lo
được
gì
thì
lo,
ba
thích
gì
tôi
cũng
chiều.
-
Còn
mối
quan
hệ
vợ
chồng
chị
hiện
nay
ra
sao?
Ông
xã
có
phiền
lòng
khi
thấy
vợ
đóng
cặp
với
Hoài
Tâm
và
thường
bị
khán
giả
ghép
đôi?
-
Ông
xã
là
người
trong
nghề
nên
rất
thông
cảm.
Mọi
người
cứ
nghĩ
ông
xã
trẻ
tuổi
hơn
tôi
nhưng
thật
ra
lớn
hơn.
Hoài
Tâm
cũng
vậy.
Chắc
tại
mặt
tôi
già
sẵn
nên
khi
xuất
hiện
với
chồng
hay
Tâm,
tôi
luôn
bị
“lép”
về
nhan
sắc
(cười).
Nhiều
lúc
nghe
khán
giả
ghép
đôi
Việt
Hương
và
Hoài
Tâm
là
hai
vợ
chồng
hoặc
tung
hô
ông
xã
đẹp
trai,
tôi
rất
hạnh
phúc.
Bạn
cứ
nghĩ
đi,
một
phụ
nữ
vừa
già
vừa
xấu
mà
lấy
được
hai
người
chồng
trẻ
đẹp
là
niềm
hãnh
diện
chứ.
-
Việt
Hương
và
ông
xã
gặp
nhau
trong
hoàn
cảnh
nào?
-
Ông
xã
chưa
bao
giờ
biết
tôi
là
ai
vì
anh
đã
qua
Mỹ
từ
sau
khi
tốt
nghiệp
đại
học.
Anh
có
nước
da
ngăm
đen,
mắt
to,
mũi
cao
nên
lần
đầu
tiên
gặp
nhau,
tôi
cứ
nghĩ
anh
là
người
Philippines.
Lúc
đó
tôi
vận
dụng
hết
“công
suất”
tiếng
Anh
để
hỏi
mượn
micro
và
khi
tôi
nói
xong
anh
mới
trả
lời
bằng
tiếng
Việt:
“Công
nhận
em
nói
tiếng
Anh
dở
thiệt”.
Tính
tôi
hay
nói
chuyện
huyên
thuyên
nên
tôi
nghĩ
người
nào
im
lặng
sẽ
thích
người
ồn
ào.
Chắc
tôi
lọt
vào
tầm
ngắm
của
anh
nên
anh
“phát”
tín
hiệu
trước.
-
Nhà
của
một
nghệ
sĩ
hài
chắc
luôn
đầy
ắp
tiếng
cười?
-
Thường
thì
ở
nhà
ông
xã
lại
là
người
làm
cho
tôi
vui
vì
tính
tôi
ngoài
đời
hơi
nghiêm.
Anh
cũng
hay
trách
vui:
“Bà
ra
đường
giỏi
làm
cho
người
ta
cười
chứ
còn
về
nhà
toàn
tui
làm
cho
bà
vui
không
à”
(cười).
Mã
an
toàn:

13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay chỉ thư giản thôi.
Ý kiến bạn đọc