NS
Thanh
Tuấn
Sau
1975,
nghệ
sĩ
Thanh
Tuấn
rất
tâm
đầu
ý
hợp
với
“bác
Bảy”
vì
“ông
già”
viết
cho
anh
nhiều
bài
hay,
dù
lúc
nổi
tiếng
trước
đó
anh
không
làm
việc
nhiều
với
soạn
giả
Viễn
Châu.
Ông
“đo
ni”
cho
chất
giọng
miền
Trung
của
Thanh
Tuấn,
trong
đó
có
bài Huế
tình
yêu
của
tôi ngọt
lịm
và
mơ
màng
như
đất
thần
kinh.
Dân
Quảng
Ngãi
mà
hát
vọng
cổ
tuyệt
vời
Thử
thống
kê
sẽ
thấy,
hầu
hết
các
nghệ
sĩ
cải
lương
nổi
tiếng
đều
sinh
ra
tại
miền
Nam,
đặc
biệt
là
vùng
Tây
Nam
bộ.
Thế
mà
có
một
trường
hợp
ngoại
lệ,
đó
là
trường
hợp
của
NSƯT
Thanh
Tuấn.
Anh
người
gốc
Quảng
Ngãi,
14
tuổi
lưu
lạc
vào
Sài
Gòn,
làm
phụ
việc
ở
một
tiệm
thuốc
bắc.
Tuy
vậy,
anh
vẫn
không
quên
chất
giọng
của
mình
từng
ca
nhạc
rất
hay,
được
thu
thanh
trên
Đài
phát
thanh
Quảng
Ngãi,
nên
lại
tầm
sư
học
đạo
tiếp
tục.
Lúc
đó
Sài
Gòn
là
đất
của
cải
lương,
Thanh
Tuấn
thường
vào
rạp
xem
“cọp”,
nên
dần
mê
luôn
cải
lương.
Thế
là
anh
đi
học
cổ
nhạc
với
thầy
Út
Trọn.
Chỉ
3
tháng
mà
Thanh
Tuấn
học
hết
3
nam
6
bắc,
vọng
cổ
và
nhiều
bài
bản
khác,
đặc
biệt
anh
ca
rất
chắc
nhịp
khiến
thầy
Út
Trọn
vô
cùng
ngạc
nhiên.
Sau
đó
anh
đến
lò
thầy
Bảy
Trạch
bên
Q.8,
người
vừa
đào
tạo
Minh
Vương
đoạt
danh
hiệu
Khôi
nguyên
vọng
cổ.
Thầy
Bảy
Trạch
dạy
anh
đi
sâu
vào
kỹ
thuật
ca
cho
từng
nhân
vật
để
sau
này
anh
có
thể
làm
kép
biểu
diễn
đàng
hoàng.
Chưa
hết,
để
nuôi
ước
mơ
đi
hát,
Thanh
Tuấn
hằng
đêm
rảo
hết
các
đoàn
lắng
nghe
thật
kỹ
giọng
của
từng
“ngôi
sao”
và
về
nhà
tập
dượt,
quyết
tâm
tìm
một
chất
giọng
riêng
cho
mình.
Quả
là
xứng
đáng.
Chất
giọng
trầm
đẹp
như
trải
gấm,
nhất
là
cách
luyến
láy
lên
bổng
xuống
trầm
của
Thanh
Tuấn
độc
đáo
không
ai
ngờ
nổi.
Người
ta
không
hiểu
thổ
nhưỡng
miền
Trung
đã
nuôi
nấng
thế
nào
mà
ra
một
giọng
ca
cải
lương
tuyệt
vời
như
thế.
Vậy
là
Thanh
Tuấn
trở
thành
kép
chánh
của
nhiều
đoàn,
trong
đó
có
Hương
Mùa
Thu
và
Kim
Chung,
sau
1975
thì
Sài
Gòn
2.
Những
dấu
ấn
không
thể
nào
quên
là
Đường
gươm
Nguyên
Bá,
Người
tình
trên
chiến
trận,
Tìm
lại
cuộc
đời,
Khách
sạn
hào
hoa...
Nhưng
thực
sự
sau
1975
thì
Thanh
Tuấn
mới
có
cơ
hội
làm
việc
với
soạn
giả
Viễn
Châu
nhiều
hơn.
Thương
cái
dấu
nặng
của
miền
Trung
Khi
gặp
Thanh
Tuấn,
Viễn
Châu
thường
gật
gù:
“Bác
Bảy
thương
cái
dấu
nặng
miền
Trung
của
con
lắm
nghen.
Để
tao
viết
cho
mầy
mấy
bài
có
chỗ
“xài”
cái
dấu
nặng
này”.
Thế
là
ông
“đo
ni”
cho
anh
những
bài
mà
giọng
miền
Trung
của
anh
trở
thành
“độc
chiêu”.
Trong
đó,
bài Huế
tình
yêu
của
tôi cho
tới
bây
giờ
Thanh
Tuấn
đi
sô
vẫn
hát
lại
hoài.
Quả
thật
cái
dấu
nặng
của
xứ
Huế
và
Quảng
Ngãi
có
phần
hơi
giống
nhau,
nó
làm
cho
bài
vọng
cổ
mà
Thanh
Tuấn
ca
tự
nhiên
lắng
xuống.
Có
những
đoạn
Thanh
Tuấn
ca
hẳn
giọng
Huế
luôn,
nghe
rất
thích.
Nghĩ
cũng
lạ,
vọng
cổ
mà
ca
theo
giọng
bắc
thì
nhiều
người
nghe
không
quen,
chưa
chấp
nhận,
nhưng
ca
bằng
giọng
Huế
thì
lại
hòa
quyện
vô
cùng.
“Tôi
yêu
những
tiếng
răng,
rứa,
mô,
tê
sao
nhẹ
nhàng
êm
dịu
và
chiếc
nón
bài
thơ
đón
gió
giữa
kinh
thành.
Xứ
Huế
thân
yêu
đã
rung
cảm
tim
mình...”.
Hình
như
“bác
Bảy”
cũng
như
nhiều
người
miền
Nam
đã
rất
yêu
xứ
Huế
qua
những
tiếng
mô,
tê,
răng,
rứa...,
cho
nên
bác
viết
hẳn
một
đoạn
như
thế
để
tả
tình
yêu
ấy,
nhờ
Thanh
Tuấn
chuyển
tải
giùm.
Nghe
mà
yêu
thật!
Thanh
Tuấn
cười:
“Bài
này
tôi
không
dám
luyến
láy
nhiều,
vì
khi
luyến
láy,
tung
tẩy
quá
thì
những
dấu
sắc,
dấu
hỏi
sẽ
lên
rất
cao,
không
ra
chất
Huế
nữa.
Cứ
ca
hơi
mộc
mạc
là
bác
Bảy
ưng
ý.
Ông
già
dễ
chịu,
nhưng
trong
nghề
thì
lại
khó
tính,
mình
phải
nắm
được
cái
hồn
bài
hát
mà
tác
giả
gửi
gắm
vào,
ca
cho
đúng,
chứ
đừng
khăng
khăng
“thi
thố”
chất
giọng.
Qua
bài
này,
tôi
rút
ra
một
điều,
là
chất
giọng
dù
hay
đến
đâu
mà
thi
thố
không
đúng
chỗ
là
tiêu
luôn
bài
hát.
Thật
sự
nghệ
sĩ
phải
tôn
trọng
tác
giả
ở
chỗ
đó,
chứ
đừng
nghĩ
là
ngôi
sao
rồi
muốn
ca
sao
thì
ca,
có
khi
phá
hư
tác
phẩm
của
người
ta.
Và
nghệ
sĩ
còn
phải
tri
ân
tác
giả
đã
viết
bài
cho
giọng
ca
mình
nổi
lên.
Dù
tôi
đã
nổi
tiếng
trước
rồi,
nhưng
khi
làm
việc
với
bác
Bảy
tôi
vẫn
tri
ân
bác.
Sau
này,
tôi
còn
nhờ
bác
viết
cho
mình
hàng
loạt
bài
mới
để
làm
album.
Một
“ông
lão”
hơn
70
tuổi
mà
vẫn
còn
sáng
tác
rất
hay,
tôi
nể
phục
quá!”.
Hoàng
Kim
Ý kiến bạn đọc