Đang
truy
cập
:
634
•Máy chủ tìm kiếm : 8
•Khách viếng thăm : 626
Hôm
nay
:
107613
Tháng
hiện
tại
:
2180560
Tổng
lượt
truy
cập
:
120448592
13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay...
GS Ngọc Dung, Khôi Nguyên, SG Nguyễn Phương, Mỹ Trinh
Đây
là
bô
môn
nghệ
thuật
giá
trị
và
độc
đáo,
vốn
văn
hóa
của
miền
đồng
bằng
Nam
Bộ
mà
nếu
không
được
nhắc
đến,
e
rằng
sẽ
bị
mai
một.
Đó
là
một
di
sản
văn
hóa
lớn
trong
ngành
nghệ
thuật
sân
khấu
của
nước
Việt.
Về
vấn
đề
này,
tạp
chí
Văn
Học
Nghệ
Thuật
Đài
Á
Châu
Tự
Do
hân
hạnh
được
soạn
giả
Nguyễn
Phương
dành
cho
một
cuộc
phỏng
vấn,
xin
mời
quý
thính
giả
theo
dõi:
Phạm
Điền:
Kính
chào
soạn
giả
Nguyễn
Phương.
Xin
ông
vui
lòng
cho
thính
giả
của
đài
Á
Châu
Tự
Do
biết
khái
quát
tiểu
sử
và
kinh
nghiệm
trường
trải
của
soạn
giả
với
sân
khấu
cải
lương
cũng
như
việc
trở
thành
một
nhà
soạn
tuồng
cho
bộ
môn
này.
Nguyễn
Phương:
Chào
ông
Phạm
Điền,
xin
chào
thính
giả
Đài
Á
Châu
Tự
Do.
Tôi
tên
là
Nguyễn
Phương,
tôi
sanh
ngày
1
tháng
7,
1922.
Sanh
quán
ở
làng
Điều
Hòa
,
Mỹ
Tho.
Tôi
tốt
nghiệp
trường
Bách
nghệ
Sài
Gòn
năm
1940
,
sau
đó
thì
tôi
đi
học
tiếp
ở
Hà
Nội,
trường
Kỹ
Thuật
Chuyên
Nghiệp
2
năm.
Năm
1943
tôi
được
bổ
nhiệm
làm
cho
Sở
Bưu
Điện
ở
Sài
Gòn,
phòng
kỹ
thuật.
Nhà
tôi
ở
đường
hẻm
Cá
Hấp
ở
gần
rạp
hát
Thành
Xương
với
đường
Cầu
Quang,
nên
tôi
thường
tới
coi
hát
vậy
nên
tôi
quen
với
nhiều
nghệ
sĩ
lắm.
Tới
1948
thì
bạn
tôi
rủ
tôi
theo
gánh
hát.
Gánh
hát
Tiếng
Chuông
của
Bầu
Căn.
Từ
năm
1948
cho
tới
luôn
năm
1989,
tôi
bỏ
luôn
nhiệm
sở
theo
gánh
hát
liên
tục
hơn
40
năm,
tôi
học
viết
tuồng
rồi
tôi
trở
thành
soạn
giả.
Tôi
cọng
tác
với
các
đòan
như
đòan
Tiếng
Chuông
Bầu
Căn,
Đòan
Ánh
Sàng
bầu
Tập.
Đòan
Diễn
Kịch
Năm
Châu,
Đòan
Kim
Thoa,
Đòan
Thanh
Minh
của
bầu
Nghĩa,
Đòan
Thanh
Minh
Thanh
Nga
của
Bầu
Thơ,
Đòan
Dạ
Lý
Hương
của
Bầu
Xuân
.
Lúc
đó
thì
tôi
cũng
là
Trưởng
Ban
Cải
Luơng
Phát
Thanh
Phương
Nam,
cải
lương
của
Đài
Phát
Thanh
Sài
Gòn,
rồi
tôi
là
trưởng
ban
của
Kịch
Phương
Nam,
đài
Truyền
hình
Sài
Gòn.
Tôi
viết
kịch
thường
xuyên,
kịch
Sống
của
Túy
Hồng,
ban
kịch
của
Kim
Cương,
ban
kịch
của
Thẩm
Thúy
Hằng
với
cái
Chương
Trình
Lúc
Không
Giờ
của
Đài
Truyền
Hình
do
đạo
diễn
Lê
Hòang
Hoa
phụ
trách
.
Về
phim
thì
tôi
là
tác
giả
của
các
truyện
phim
Triệu
Phú
Bất
Đắc
Dĩ,
của
Mỹ
Vân
phim.
Sống
Đời
Tôi
với
Lệnh
Bà
Xã
là
của
Mỹ
Ảnh
phim,
Chàng
Ngốc
Gặp
Hên
của
Trùng
Dương
phim,
Con
Ma
Nhà
Họ
Hứa
của
Dạ
Lý
Hương
phim.
Sau
năm
1975
thì
tôi
lại
chuyên
viên
kỹ
thuật
sân
khấu
của
các
đòan
hát
Thanh
Nga,
rồi
Sài
Gòn
3,
đòan
Phước
Chung,
đòan
Hương
Nam,
Đòan
Sài
Gòn
2.
Phạm
Điền:
Thưa
ông
Nguyễn
Phương,
xin
cho
biết
ông
đã
soạn
tất
cả
bao
nhiêu
vở
tuồng
rồi
cho
đến
nay?
Nguyễn
Phương:
Tội
soạn
hơn
100
kịch
bản
Cải
Lương
và
kịch
nói
mà
bây
giờ
thì
tôi
có
thể
nhớ
những
tác
phẩm
tiêu
biểu
như
Đôi
Mắt
Người
Xưa,
Ngã
Rẽ
Tâm
Tình,
Bọt
Biển,
Tình
Xuân
Muôn
Tuổi,
Hoa
Đồng
Cỏ
Nội,
Tình
Của
Biển,
Chuyện
Tình
17,
Tiền
Rừng
Bạc
Biển,
Chén
Trà
Của
Quỷ...
Năm
1989
tôi
định
cư
ở
Canada,
tới
nay
là
15
năm
rồi.
Phạm
Điền:
Thưa
soạn
giả
Nguyễn
Phương,
ông
đã
có
kinh
nghiệm
trường
trải
trong
ngành
cải
lương.
Ông
đánh
giá
như
thế
nào
về
sân
khấu
cải
lương
sao
với
các
bộ
môn
nghệ
thuật
trình
diễn
khác.
Nguyễn
Phương:
Theo
tôi
đó,
đánh
giá
một
bộ
môn
Cải
Lương
trong
cái
ngành
nghệ
thuật
chung
của
nước
mình
thì
đó
là
một
việc
rất
lớn,
bao
quát,
phải
phân
tích,
phải
dẫn
chứng
.
So
sánh
giữa
nghệ
thuật
Cải
Lương
với
các
bộ
môn
sân
khấu
khác,
hát
Bội
cũng
như
kịch
nói
,
kịch
thì
mới
có
thể
làm
nổi
bật
lên
được
cái
tính
ưu
việt,
cái
tính
đặc
sắc
của
Cải
Lương
.
Trong
một
buổi
nói
chuyện
ngắn
ngủi
như
vậy
đó
,
nhất
là
không
đủ
tài
liệu
để
minh
hoạ,
khi
đề
cập
đến
mọi
khía
cạnh
đặc
sắc
của
cải
lương.
Ở
nước
mình
đó,
có
nhiều
người
thì
thích
kịch
nói
vì
cho
kịch
nói
đó
là
một
nghệ
thuật
tân
tiến.
Có
người
lớn
tuổi,
hòai
cổ,
thì
thích
nghệ
thuật
Hát
Bội,
vì
cho
đó
là
nghệ
thuật
kinh
điển.
Có
người
lại
thích
nghe
Vọng
Cổ,
coi
hát
Cải
Lương,
nhưng
mà
ngay
trong
số
những
người
thích
coi
hát
cải
lương
đó
thì
có
những
người
có
thành
kiến,
cải
lương
là
một
cái
gì
không
thật,
phóng
đại,
đương
nói
bỗng
ca,
gần
chết
rồi
mà
còn
ca
vọng
cổ
mà.
Thành
ra
cái
vấn
đề
sân
khấu
cải
lương
có
rất
nhiều
khía
cạnh,
nhiều
vấn
đề,
nhất
là
cần
phài
bàn
cho
rõquan
niệm
của
người
mình
xem
hát
cải
lương
như
thế
nào.
Những
cái
đặc
trưng
của
nghệ
thuật
sân
khấu
cải
lương
ra
sao
thì
mới
có
thể
hiểu
được
sân
khấu
cải
lương.
Chắc
là
phải
có
nhiều
lần
nói
chuyện
mới
từ
từ
nói
hết
được
cái
hay,
cái
đặc
biệt,
cái
đặc
sắc
của
cải
lương
.
Bữa
nay
đó
thì
tui
chỉ
đóng
khung
trong
cái
nhìn
khái
quát
về
nghệ
thuật
sân
khấu
cải
lương
thôi.
Phạm
Điền:
Cái
khung
đó,
nếu
bây
giờ
nói
một
cách
khái
quát
thì
nó
như
thế
nào
thưa
ông?
Nguyễn
Phương:
Theo
tôi
đó,
sân
khấu
cải
lương
là
một
loại
hình
nghệ
thuật
kỳ
diệu,
thật
là
kỳ
diệu
là
bởi
vì
nó
có
rất
nhiều
hình
thức
để
thực
hiện
rất
là
độc
đáo.
Có
thể
nói
cuộc
sống
phong
phú
bao
nhiêu
thì
sân
khấu
cải
lương
cũng
đa
dạng
bấy
nhiêu
.
Ở
cải
lương
có
đủ
cả
thi,
ca,
vũ
nhạc,
kịch,
hội
hoạ.
Trong
cách
thể
hiện
và
văn
phong
cải
lương
thì
có
tính
cách
ước
lệ,
tính
tượng
trưng
,
tả
thực,
tả
ý,
tả
tình
,
lịch
sử
,
trữ
tình.
Nói
chung
,
nó
là
một
nghệ
thuật
tổng
hợp
phong
phú
và
hấp
dẫn
Chỉ
nói
riêng
về
khả
năng
chuyên
chở
đề
tài
của
nghệ
thuật
cải
lương
.
Về
khả
năng
chuyên
chở
của
đề
tài
cải
lương
đó
thì
tôi
thấy
rằng
nó
có
một
sức
chuyên
chở
vô
tận.
Phạm
Điền:
Thưa
soạn
giả,
như
thế
hẳn
lịch
sử
cải
lương
cũng
để
lại
các
sắc
thái
đặc
sắc
trong
quá
trình
hình
thành
của
nó?
Nguyễn
Phương:
Tôi
xin
mời
ông
Phạm
Điền
và
thính
giả
luớt
qua
lịch
sử
hình
thành
nghệ
thuật
cải
lương
và
quá
trình
phát
triển
của
nó,
trong
hơn
80
năm
thì
sẽ
thấy
cái
đặc
điểm
này
.
Cái
đặc
điểm
mà
theo
lối
các
loại
nghệ
thuật
sân
khấu
khác
là
không
có
làm
được
.
Cái
hồi
cải
lương
mới
ra
đời
tôi
chỉ
nhắc
từ
năm
1910
thôi.
Cải
lương
còn
sơ
khai
trong
cái
hình
thức
ca
rao
bộ
thì
cải
lương
đã
diễn
ca
Lục
Vân
Tiên
Bùi
Kiệm
gặp
Nga,
những
nhân
vật
trong
Lục
Vân
Tiên
của
tác
giả
Nguyễn
Đình
Chiểu
ở
trong
cái
thời
xa
xưa,
nhưng
mà
khán
giả
coi
hát
cảm
khái
như
là
cái
chuyện
xảy
ra
trong
thời
đại
hôm
nay.
Tới
cái
chuyện
ông
Trang
Tử
Cổ
Bồn
Ca
của
ông
Mạnh
Tư
Trương
Như
Tỏan
nói
chuyện
ông
Trang
Tử
giả
chết
để
thử
bụng
dạ
vợ
mình
.
Chuyện
là
chuyện
cổ
bên
Tàu,
diễn
viên
ăn
mặc
theo
y
phục
cổ
trang.
Trên
sân
khấu
cải
lương
nhân
vật
Tàu
được
ca
hát
bằng
tiếng
Việt
Nam,
khán
giả
vẫn
chấp
nhận,
thưởng
thức
nội
dung
cốt
chuyện
đó.
Sau
đó
thì
ông
Mộc
Quán
Nguyễn
Trọng
Huyền
viết
chuyện
Phụng
Nghi
Đình,
tuồng
Quan
Công
Phục
Huê
Dung
Đạo
....Lữ
Bố
Hí
Điêu
Thuyền,
Lữ
Bố
tròng
ghẹo
tình
tứ
với
Điêu
Thuyền,
Điêu
Thuyền
mê
hoặc
Đổng
Trác,
rồi
trong
tuồng
Mê
Dung
Đạo,
Tào
Tháo
thua
trận
Xích
Bích
tới
rớt
râu
sút
mão,
rồi
ca
vọng
cổ
quên
đếm
mình,
tưởng
Tháo
đã
chết
nên
Tháo
khóc
một
cách
ngon
lành.
Chuyện
ở
bên
Tàu
đời
nhà
Hán
cách
nay
mấy
ngàn
năm,
tướng
Tàu,
đào
Tàu
đều
ca
vọng
cổ,
ca
bài
bản
nhạc
Việt
Nam.
Khán
giả
nghe
như
chính
người
Việt
Nam
nói
chuyện
với
nhau.
Sự
khác
biệt
về
ngôn
ngữ
Tàu
Việt,
khác
về
lối
sống,
khác
vì
dân
tộc
tính
không
ngăn
cản
được
cái
sự
cảm
thụ
của
khán
giả
khi
khán
giả
xem
tuồng
Tàu
dưới
dạng
diễn
của
nghệ
thuật
cải
lương.
Đó
cũng
chưa
hết
kỳ
diệu
đâu,
phải
kể
tới
cái
thời
ông
Năm
Châu,
soạn
giả
Nguyễn
Thành
Châu,
chuyện
Tây,
hết
Tàu
rồi
bây
giờ
đem
chuyện
Tây
Ba
Người
Ngự
Lâm
Pháo
Thủ
thành
tuồng
cải
lương,
d''Artagnan
mặc
y
phục
của
Pháp,
kể
chuyện
tình
của
hòang
hậu
nước
Pháp
với
vị
quận
công
nước
Anh
,
vậy
mà
các
nhân
vật
nước
Anh,
nước
Pháp
đó
đều
ca
vọng
cổ
,
ca
bài
bản
Việt
Nam,
nói
tiếng
Việt
Nam
,
câu
chuyện
tình
trên
đây
được
chuyên
chở
dưới
dạng
cải
lương
thì
khán
giả
thưởng
thức
một
cách
trọn
vẹn
ngọt
sớt
như
cái
chuyện
đời
xưa
nào
đó
của
Việt
Nam,
hổng
phải
ở
đâu
hết.
Nghệ
sĩ
Năm
Châu
viết
rất
nhiều
kịch
bản
lấy
kịch
Pháp
như
là
Tứ
Hoa
Vương
Nữ...Trong
cái
thởi
kỳ
cải
lương
hát
tuồng
phương
tây
đó
,
nội
dung
cốt
chuyện,
tình
cảm,
nhân
vật
,
nước
Anh,
nước
Pháp,
nước
Tây
Ban
Nha.
Sân
khấu
Việt
Nam
nhưng
giống
như
người
Việt
Nam
chánh
gốc.
Hòang
hậu
Mã
Nhi
Nương
Bửu
trong
Gió
Ngược
Chiều
do
nữ
nghệ
sĩ
Thanh
Nga
thủ
diễn
.
Tâm
tình
của
Hòang
Hậu
mã
Nhi
Nương
Bửu
được
Thanh
Nga
ca
vọng
cổ
khán
giả
cải
lương
rất
là
đồng
cảm.
Khán
giả
đã
khóc
vì
cuộc
đời
bi
thương
của
hòang
hậu,
khán
giả
đã
khóc
vì
Trà
Hoa
Nữ
.
Tôi
thì
tôi
cảm
giác
cái
hàng
rào
ngôn
ngữ
của
các
quốc
gia
khác
biệt
không
có
hiện
diện
khi
ta
đưa
câu
chuyện
ngoại
quốc
vào
kịch
cải
lương.
Đó
rồi
nói
tới
cái
thời
kỳ
tuồng
tiên,
tuồng
Phật
,
tuồng
Tôn
Tẫn
Bàng
Quyên,
Lê
Huê
Phá
Hồng
Thủy
Trận
,
tuồng
Phật
Quan
Âm
Diệu
Thiện
,
Quan
Âm
Thị
Kính,
Phật
Nhập
Niết
Bài,
Thích
Ca
Cầu
Đại
Nhân,
những
câu
Nam
Mô
N=Bổn
Sư
Thích
Ca
Mâu
Ni
Phật,
Sắc
Tức
Thị
Không,
Không
tức
thị
Sắc
vô
vọng
cổ
lúc
Thái
tử
Sít
Đạt
ta
bỏ
hòang
thành
đi
,
cứ
ca
vọng
cổ
thì
không
còn
thấy
dạng
niệm
Phật
của
câu
tụng
kinh
nữa
mà
nó
trở
thành
một
câu
vọng
cổ,
nghe
rất
là
êm
dịu.
Cái
thời
đó
hát
rất
là
đông
khách.
Tới
thời
Nhật
Bổn,
tuồng
Nhật
Bổn
,
các
nhân
vật
như
là
Khi
Hoa
Anh
Đào
Nở
của
Hà
Triều
Hoa
Phượng
với
Tô
Điền
Sơn
Thành
Được
,
cái
đầu
trán
sói
bóng
lưỡng
,
búi
tóc
nhỏ
sau
lưng,
mặc
áo
kimono,
gươm
võ
sĩ
đạo
trên
lưng
Tô
Điền
Sơn
Thành
Được,
một
kiếm
sĩ
Nhật
Bổn
ca
vọng
cồ
nghe
mùi
riệu.
Tới
ngày
nay
,
hơn
40
năm
sau
tôi
còn
nghe
khán
giả
nhắc
tới
Tô
Điền
Sơn
Thành
Được.
Cái
nghệ
thuật
mà
hát
cải
lương
móp
đưa
được
những
cái
đó
.
Hát
Bội
cũng
thử,
diễn
cái
tuồng
Le
Cid
của
Ưng
Bình
Thúc
Dạ
ở
Huế
ông
viết,
ồng
đề
tựa
là
Nàng
Chim
Anh
Lộ
Địch
,
nhưng
mà
Hát
Bội
vô
cái
tuồng
đó
không
hay
bằng
cái
tuồng
giá
trị
của
Năm
Châu.
Có
đưa
thử
Roméo
Julliette,
nhưng
ma
khi
diễn
Quan
Công
Phò
NHị
Tẩu,
hay
Hán
Sở
Tranh
Hùng
thì
cái
kịch
người
ta
coi
thành
một
cái
hài
kịch
thôi.
Phạm
Điền:
Thưa
soạn
giả,
những
vở
tuồng
có
gia
trị
như
thế
có
được
giữ
lại
trong
kho
tài
liệu
văn
hóa
nghệ
thuật
hay
không?
Nguyễn
Phương:
Tôi
muốn
nói
thêm
một
điều
nữa
tiếc
một
điều
tiểu
thuyết
thì
có
ấn
bản,
có
sách
in
lưu
hậu
thế,
tuồng
tích
,
nhiều
tuồng
văn
chương
đối
thoại
thiệt
là
hay,
nhưng
mà
không
có
in
thành
sách
cho
nên
khi
hát
xong
rồi,
qua
một
thời
gian
không
còn
lưu
dấu.
Mấy
năm
sau
này
thì
có
cái
in
dĩa,
thu
thanh,
rồi
DVD
,
nghệ
sĩ
trẻ
còn
lưu
được.
Một
điểm
nữa
tôi
nghĩ
là
các
sân
khấu
khác
không
có
cái
đặc
điểm
của
cải
lương.
Sân
khấu
cải
lương
sản
sinh
ra
rất
nhiều
nghệ
sĩ
tài
danh,
khán
giả
ái
mộ,
tặng
cho
rất
nhiều
danh
hiệu,
giả
tỉ
như
Út
Trà
Ôn
là
Vua
Vọng
Cổ
Út
Trà
Ôn,
Hòang
Đế
Dĩa
Nhựa
Tấn
Tài,
Vua
vọng
cổ
Hài
Văn
Hường,
Vua
viết
Vọng
Cổ
Viễn
Châu,
Nữ
Hòang
Sân
Khấu
Thanh
Nga,
Kỳ
nữ
Kim
Cương,
Tiếng
Hát
Liêu
Trai
Mỹ
Châu,
Giọng
ca
Vàng
Hữu
Phước,
Giọng
Ca
Nhung
Lụa
Ngọc
Giàu,
Hòang
Hậu
Cải
Lương
Kim
Lan
,
Mỹ
Nhân
Sân
Khấu
Thanh
Tùng,
Vua
Cắc
Bùm
Bảy
Cao,
Vua
Xàng
Xê
Minh
Trí,
Đệ
Nhất
Hương
Kim
Thoa,
Quái
Kiệt
Ba
Vân
,
Hề
Râu
Thanh
Việt,
Tô
Điền
Sơn
Thành
Được,
Kép
Trọc
Trường
Xuân,
Chế
Bồng
Nga
Hòang
Giang,
Cậu
Ấm
Thân
Việt
Hùng,
Phá
Ca
Thanh
Nga....
Quá
nhiều...Chưa
thấy
nghệ
thuật
nước
nào
giống
như
nghệ
thuật
sân
khấu
cải
lương,
một
nền
nghệ
thuật
có
thể
chuyên
chở
tất
cả
những
chuyện
ngoại
quốc
và
Việt
Nam
hóa
được
hết
những
chuyện
ngoại
quốc
đó.
Những
nhân
vật
Tây
Tàu
khi
vô
cải
lương
được
Việt
Nam
hóa
rất
tài
tình.
Chỉ
có
một
cái
quan
điểm
khán
giả
và
nghệ
thuật
chưa
gắn
bó
với
nhau
đó
là
tại
sao
đương
hát
lại
ca,
tới
cái
phút
đó
còn
ca
,
điều
này
đó
thì
tôi
thấy
cái
Opéra
Pháp
với
Mỹ
cũng
ca
hòai,
ca
liên
tục,
tôi
thấy
không
có
ai
đặt
vấn
đề.
Phạm
Điền:
Đến
đây,
chúng
tôi
xin
cảm
ơn
soạn
giả
Nguyễn
Phương
đã
đến
với
tạp
chí
Văn
Học
Nghệ
Thuật
để
cho
thính
giả
có
dịp
hiểu
nhiều
hơn
sân
khấu
cải
lương
giá
trị
của
Việt
Nam.
Chào
ông.
Phạm
Điền
Mã
an
toàn:

13/4 đến rồi 13/4 về cũng như ngày Tết vậy, sinh nhật web lần thứ 22 của web cailuongvietnam.com lại đến, xin chúc trang web và Àdmin luôn được nhiều sức khoè. được sự tin yêu của bạn đọc và luôn là nơi dừng bước của khách mộ điệu nghệ thuật cải lương, quá khứ vàng son hay một tương lai vô định với những giấy phút tìm về, trăn trổ hướng đi, phát triển... hay chỉ thư giản thôi.
Ý kiến bạn đọc