Đang
truy
cập
:
172
•Máy chủ tìm kiếm : 2
•Khách viếng thăm : 170
Hôm
nay
:
6493
Tháng
hiện
tại
:
799507
Tổng
lượt
truy
cập
:
113716388
Sắp tới đây là kỷ niệm 21 năm ngày thành lập trang web cailuongvietnam.com (13/04/2004 - 13/04/2025) Dây là trang tin tức đầu tiên của cailuongvietnam.com từ năm 2004. Còn đuọc gọi là CLVNCOM1 . Thân mời các dộc giả xem những bằi mới hơn tại trang tin tưc CLVNCOM2 theo link dưới dây https://www.cailuongvietnam.com/newscl
Hình mới nhất của SG Nguễn Phương chụp tại San Jose cùng NS trẻ Mỹ Trinh
Không
phải
hề
Vân
Trình
diễu
hay
hơn
những
danh
hề
cải
lương
khác
hay
là
anh
có
những
vai
hát
để
đời
nổi
bật
hơn
các
danh
hề
khác
trước
anh
hay
cùng
thời
với
anh
mà
chỉ
vì
“
mối
tình
si
không
giống
ai
“
của
hề
Vân
Trình
làm
cho
tôi
nhớ
anh
mãi
mãi.
Năm
1950,
đi
đoàn
hát
Phát
Thanh,
anh
Vân
Trình
làm
nhiệm
vụ
dẫn
chổ
ngồi
cho
khán
giả(
placeur)
đến
khi
mở
màn
hát,
anh
hóa
trang
làm
quân
chạy
hiệu
trên
sân
khấu.
Một
hôm
anh
chuyên
đóng
vai
quân
sĩ
có
một
vài
câu
bẩm,
báo
trong
tuồng
hát,
vì
cờ
bạc
thua,
bỏ
gánh
hát
trốn
nợ.
Hát
được
một
lúc
ông
bầu
mới
biết
nên
kêu
Vân
Trình
đóng
thế
vai,
ra
báo
trong
lớp
Lưu
Kim
Đính
đại
phá
tứ
môn
thành,
để
tướng
Dư
Hồng
ra
quân
ngăn
cản.
Vân
Trình
học
mấy
câu
báo
:
Dạ…
thậm
cấp
…thậm
cấp
Chí
nguy…chí
nguy….
Giặc
đại
phá
thành
trì
Tôi
xin
vào
báo
lại!
Vân
Trình
đánh
phấn
tô
son,
vẽ
chân
mày
rậm,
râu
bao
hàm
vì
anh
nghĩ
tướng
Dư
Hồng
mặt
đỏ,
râu
rễ
tre
thì
quân
sĩ
cũng
phải
có
một
bộ
mặt
bậm
trợn.
Anh
kép
đóng
vai
Dư
Hồng
chưa
biết
anh
đóng
vai
quân
báo
đã
bỏ
trốn
và
ông
Bầu
biểu
Vân
Trình
thế
vai.
Trống
đánh
thúc,
Vân
Trình
chạy
ra
hô
thật
lớn:
Dạ…Dạ
!
Kép
đóng
Dư
Hồng
thấy
có
một
vai
lạ,
mặt
bậm
trợn
chạy
ra,
tưởng
ông
Biện
tuồng
bày
thêm
điều
chi,
bèn
cầm
cục
ấn
bằng
cây,
đập
mạnh
xuống
bàn,
hỏi:
“
Ải!
Aỉ…Nhà
ngươi
ở
lộ
quân
nào,
khá
mau
hài
danh
hài
tánh
cho
ta
nghe,
hử
?”
Vân
Trình
nghe
đập
một
cái
bốp,
giựt
mình,
lại
nghe
Dư
Hồng
hỏi
một
câu
dài,
quýnh
quá,
quên
câu
báo,
nói:
“
“
Dạ,
thập
cấm…thập
cấm…Ủa
nói
lộn,
…thập
cấm…ý
sao
nói
lái
hoài
vậy
kìa…Dạ…Ông
đập
cái
bốp,
tôi
giựt
mình,
quên
hết
trơn,
để
tôi
vô
hỏi
coi
báo
cái
gì
rồi
ra
báo
tiếp…”
Khán
giả
cười
rân
lên,
Vân
Trình
bỏ
chạy
vô
buồng.
Dư
Hồng
tức
quá,
không
biết
lớp
đó
phải
hát
như
thế
nào.
Vân
Trình
lại
chạy
ào
ra,
làm
như
chạy
từ
mặt
trận
về,
mệt
thở
hào
hển,
báo:
“
Dạ…Dạ…Thậm
cấp,
thậm
cấp,
Chí
nguy,
chí
nguy…”
Dư
Hồng
nạt:
“
Thôi,
cho
lui,
khỏi
báo,
ta
biết
rồi…Lui
ra,
mau.!”
Vân
Trình
tức
quá,
có
một
câu
báo
mà
không
được
nói,
anh
vô
cánh
gà
hút
thuốc,
ông
bầu
lại
thúc
hối:
“
Mầy
ra
báo
có
nữ
tướng
đại
phá
tứ
môn
thành,
xin
quân
sư
phát
lạc”….
Ông
bầu
vừa
quay
lưng,
Vân
Trình
liệng
điếu
thuốc,
định
ra
báo,
không
may
gió
thổi
điếu
thuốc
bay
vô
sân
khấu,
dính
vô
vạt
áo
giáp
của
Dư
Hồng,
chổ
có
viền
lông
thỏ
nên
lửa
bén
cháy
ngay.
Vân
Trình
hoảng
hồn,
phóng
ra
sân
khấu,
nói:
Sự
nguy
chí
cấp…
chí
cấp.
Vật
khả
diên
trì…
diên
trì…
Cấp
bôn
phi…cấp
bôn
phi…
Mau
lánh
họa…hề
mau
lánh
họa…
Dư
Hồng
lại
tưởng
Vân
Trình
ra
phá,
bèn
nạt
lớn:
“
Lui…Lui!
Ta
biết
rồi,
khỏi
báo.”
Vân
Trình:
“
Tôi
ra
báo,
ông
không
cho
báo,
một
lát
cháy
áo,
ông
đừng
nói
sao
tôi
không
báo.”
Dư
Hồng
:
“
Mầy
nói
gì
cháy
áo
?”
Vân
Trình
chạy
lại
phủi
áo
giáp
của
Dư
Hồng
nhưng
không
dập
tắt
được
vì
lửa
cháy
ngúng
theo
viền
lông
thỏ,
anh
bèn
chạy
vô
buồng,
bê
nguyên
sô
nước
để
đào
kép
rửa
mặt,
chạy
ra
tạt
vô
mình
Dư
Hồng
mới
dập
tắt
lửa.
Khán
giả
được
một
phen
cười
thỏa
thích.
Dư
Hồng
bị
ướt
như
chuột
lột,
mặt
mày
lem
luốc,
tức
quá
rượt
Vân
Trình
đánh.
Vân
Trình
phóng
xuống
phòng
khán
giả,
Dư
Hồng
đuổi
theo,
khán
giả
vổ
tay,
cười
một
bửa
no
nê.
Ông
bầu
thấy
Vân
Trình
có
duyên
nên
nhận
cho
Vân
Trình
hát
vai
hề.
Vân
Trình
hát
hề
mau
nổi
danh,
lãnh
lương
cao
nên
chi
xài
rộng
rãi.
Anh
thích
ăn
nhậu
và
đàn
ca
tài
tử
nên
rủ
tôi
và
anh
Tám
placeur
sau
giờ
hát
đến
nhà
các
bạn
đàn
ca
tài
tử
ở
địa
phương
mà
anh
có
dịp
làm
quen
trước
đây.
Tết
năm
1951,
gánh
Phát
Thanh
hát
ở
thị
trấn
An
Hữu
tỉnh
MỹTho.
Từ
đêm
25
âm
lịch,
sau
khi
cúng
Tổ,
đoàn
nghĩ
hát
và
sẽ
khai
trương
hát
Tết
ngày
mùng
một.
Nhân
dịp
được
nghĩ
hát,
hề
Vân
Trình
mướn
một
chiếc
ghe
tam
bản,
rủ
tôi
và
Tám
placeur
chèo
ghe
vô
nhà
ông
Tư
Xụi,
trưởng
nhóm
đờn
ca
tài
tử
của
xã,
cách
cầu
đúc
An
Hữu
nửa
cây
số.
Lúc
đó
hơn
bảy
giờ
tối,
trăng
sáng,
nước
sông
lớn
đổ
vô
nên
ghe
tam
bản
lướt
nhanh,
tôi
nói
với
Tám
placeur:
Anh
chèo
ghe
đi
tà
tà,
tụi
mình
hóng
gió
và
thưởng
trăng.
Vô
nhà
ông
Tư
Xụi
sớm
quá,
các
bạn
chưa
tới
đông,
chờ
mất
công
lắm.
Tám
placeur,
buông
chèo,
cầm
lái
cho
ghe
trôi
từ
từ
theo
con
nước.
Hai
cô
gái
độ
mười
tám,
đôi
mươi
bơi
một
chiếc
xuồng
ba
lá
qua
mặt
ghe
của
chúng
tôi.
Hề
Vân
Trình
cao
hứng,
bảo
anh
Tám
chèo
ghe
tam
bản
cặp
theo
chiếc
xuồng
ba
lá
để
anh
hò
chọc
ghẹo
cho
vui.
Vân
Trình
cất
tiếng
hò:
Hò
ơ…ơ…Cây
trên
rừng
hóa
kiểng,
còn
con
cá
dưới
biển
hóa
rồng…ơ…ơ…Con
cá
lòng
tong
ẩn
bóng
ăn
rong….Anh
đi
lục
tỉnh
giáp
vòng…ơ…tới
đây
ông
trời
khiến
ờ…ơ…mà
đem
lòng
thương
em
ơ…ơ…
Hai
cô
gái
bơi
xuồng
ba
lá
cười
khút
khít,
cô
ngồi
bơi
mủi
xúi
cô
bơi
lái
hò
đáp.
Cô
này
bèn
lấy
giọng
hò
ơ…ơ…Phải
căn
duyên
nhà
lá
tấm
vách
nát
bộ
sạp
sập
nước
ngập
em
cũng
ngồi…ơ…ơ,
Không
phải
căn
duyên
nhà
ngói
đỏ…ơ…ơ…mà
bộ
ván
gõ
dồi
em
cũng
không
ham
ơ…ơ…
Vân
Trình
nói:
Nguyễn
Phương,
anh
tiếp
tôi
một
tay,
bất
ngờ
quá,
chưa
nghĩ
ra
được
câu
hò
đáp.
Tôi
cũng
cao
hứng,
hò
lên:
Hò
ơ…Con
cá
thia
thia
tàu
ơ…
nằm
trong
chậu
cúc
quạt
đuôi
tứ
túc
là
nổi
bọt
hồ
văn
…ơ…ơ…Chớ
đó
chê
đây
là
căn
nợ
không
bằng….ơ…ơ
kiếm
đâu
nhân
nghĩa…ơ…ơ…kiếm
đâu
nhân
nghĩa
cho
bằng
như
anh
đây
ơ…o…
Cô
gái
chắc
cũng
là
một
tay
chuyên
môn
đi
hò
cấy
hay
hò
trên
sông,
trả
lời
tức
thời….Hò
ơ….
Ơ…
Trời
cao
hơn
trán
mà
con
trăng
sáng
hơn
đèn…ơ…ơ…Kèn
kêu
hơn
quyển
mà
biển
rộng
hơn
sông
ơ…ơ…Nghĩa
nhân
lai
láng
tràn
đồng….Anh
ơi…Biểu
anh
ơ…đừng
có
thương
trước
cho
uổng
công….ơ…Để
cho
mà
thiệt
vợ
ơ…ơ…để
cho
mà
thiệt
vợ
thiệt
chồng
sẽ
mà
thương…ơ…ơ…
Vân
Trình
cao
hứng,
hò
đáp:
Hò
ơ…
Đèn
tọa
đăng
thắp
để
bàn
thờ…Ơ…ơ…Vặn
lên
nó
tỏ
mà
vặn
xuống
nó
lờ….ơ…Tôi
thương
ai
đêm
tôi
đợi
ngày
chờ…ơ…Xuống
sông
tôi
hỏi
cá…mà
lên
trên
bờ
tôi
hỏi
chim
ơ…ơ…Em
ơi,
đừng
làm
cho
chỉ
nọ
xa
kim….ơ…muỗng
nọ
xa
tiềm
…ơ…vắng
em
một
bữa
ờ…ờ…mà
anh
nằm
điềm
ờ…chiêm
bao….ơ….
Anh
Tám
placeur
bỗng
la
lên:
Ngọc…Phải
mày
đó
không
Ngọc…
Cô
Ngọc,
cô
bơi
lái
ngạc
nhiên:
Ủa
anh
Tám
!
Bác
Hai
nói
là
anh
theo
ghe
hát
mà…
Tám
placeur:
Ừ
thì
tao
theo
gánh
hát
Phát
Thanh.
Tết
nầy
hát
ở
chợ
An
Hữu,
tao
tính
sáng
sẽ
về
thăm
dì
Sáu
,
với
mấy
đứa
bây….Ngọc,
mày
bơi
xuồng
đi
đâu
vậy?
Ngọc
giọng
mếu
máo:
Em
đi
hốt
thuốc
cho
má
em…Anh
Tám
ơi!
Ổng…ổng
đánh
má
em
bầm
mình
bầm
mẫy,
má
em
bỏ
nhà
trốn
ra
ở
với
má
chị
Lan
đây…
Tám
placeur:
Sao
mà
dượng
Sáu
lại
đánh
dì
Sáu?
Chắc
rượu
vô
ba
ngù,
khảo
tiền
dì
Sáu
không
đưa
nên
ổng
kiếm
chuyện
chớ
gì?
-
Hỏng
phải!
Ổng
cha
dượng
muốn
bán
em
cho
thằng
cha
già
dê
Trưởng
ấp
để
lấy
tiền
ăn
nhậu
với
nuôi
con
bồ
nhí.
Má
với
em
hỏng
chịu,
ổng
đánh
em,
em
bỏ
trốn,
ổng
đánh
má
đó….
-
Tám
placeur:
Đi,
em
dẫn
anh
gặp
dì
Sáu,
coi
sao…
Nếu
cần
thì
anh
dẫn
dì
Sáu
với
em
ra
Hội
đồng
xã
thưa
ổng….(
Chợt
nhớ
chuyện
đi
đờn
ca
tài
tử,
anh
nói):
Anh
Vân
Trình,
hai
anh
vô
nhà
chú
tư
Xụi
trước
nhe.
Tôi
qua
xuồng
của
em
Ngọc
về
gặp
dì
Sáu
tôi
rồi
tôi
kiếm
xuồng
vô
nhà
chú
Tư
Xụi
sau.
Vân
Trình
nói:
Dì
của
anh
thì
cũng
như
là
dì
của
tụi
tôi.
Tất
cả
ba
chúng
mình
vô
gặp
dì
Sáu,
coi
coi
có
giúp
đở
được
gì
không.
Chuyện
đờn
ca
tài
tử
chỉ
là
vui
chơi
thôi
mà…
Cô
Ngọc
cập
sát
xuồng
men
vườn
tiêu
của
má
cô
Lan.
Chúng
tôi
cột
ghe
tam
bản
gần
đó.
Bước
vô
nhà
chúng
tôi
thấy
má
cô
Lan
đang
dùng
rượu
thuốc
xoa
bóp
những
chổ
bị
đánh
sưng
bầm
của
dì
Sáu,
má
cô
Ngọc.
Dì
Sáu
biết
anh
Vân
Trình
và
tôi
là
bạn
thân
của
anh
Tám
nên
Dì
không
ngại
tâm
sự.
Dì
cho
biết
chồng
của
dì
(
ba
của
cô
Ngọc)
bị
máy
bay
Pháp
bắn
chết
cách
đây
ba
năm,
người
chồng
hiện
tại
mới
gá
nghĩa
với
dì.
Ông
ta
là
người
siêng
năng,
làm
ruộng
giỏi
nhưng
sáu
tháng
nay
bị
ông
Trưởng
ấp
rủ
rê
nhậu
nhẹt,
cờ
bạc,
thua
nhiều
mang
nợ
nên
về
nhà
biểu
dì
bán
ruộng
để
trả
nợ.
Dì
không
chịu.
Ổng
biểu
gả
con
Ngọc
làm
vợ
bé
ông
Trưởng
ấp
để
trừ
nợ.
Ông
Trưởng
ấp
còn
hứa
cho
thêm
tiền
để
mua
cái
máy
đuôi
tôm
để
gắn
vô
ghe
tam
bản,
chở
mướn
trái
cây
từ
xẻo
sâu
ra
cầu
lộ
để
có
tiền
sinh
sống.
Con
Ngọc
không
chịu
làm
vợ
bé
của
thằng
cha
già
dê
trưởng
ấp
đó
nên
ổng
mượn
rượu
làm
nư,
đánh
con
Ngọc,
con
Ngọc
bỏ
trốn,
ổng
khảo
tra
tôi,
biểu
tôi
phải
đi
kiếm
đưa
con
Ngọc
về…
Tám
placeur:
Vậy
tôi
dẫn
dì
với
em
Ngọc
ra
Hội
đồng
xã
thưa
thằng
chã
Dì
Lan
nói:
“
Thưa
gởi
đâu
có
làm
gì
được….Hội
đồng
xã
cũng
một
phe
với
thằng
cha
trưởng
ấp.
Họ
thường
vô
nhà
nó,
ăn
nhậu,
bài
bạc,
nó
kiếm
gái
về
cho
tụi
kia
du
hí…Bây
giờ
muốn
yên
thân
thì
chỉ
còn
một
cách
là
bỏ
xứ
trốn
đi!
Dì
Sáu:
Nó
cướp
ruộng
của
chú
hai
Tân,
chú
đến
Hội
đồng
xã
thưa,
bị
nó
vu
cáo
Hai
Tân
là
du
kích
nên
Hai
Tân
bị
bắt,
Tây
đưa
đi
nhốt
ở
khám
Tam
Hiệp,
đến
giờ
vẫn
còn
bị
tù…Ở
An
Hữu
này
ai
cũng
biết
chuyện
đó,
có
ai
dám
thưa
gởi
gì
chúng
nó
nữa
đâu…
Vân
Trình:
Ruộng
của
dì
…nhiều
không?
-
Chỉ
có
năm
công
ruộng
hương
hỏa
nên
tôi
không
bán…Mà
nếu
có
bán
thì
chắc
cũng
không
có
ai
mua,
ruộng
ở
vùng
“
xôi
đậu
“,
ban
ngày
‘
quốc
gia
‘,
ban
đêm
du
kích
mò
về
ám
sát
ban
Hội
tề
hay
thu
thuế…Tôi
muốn
dẫn
con
Ngọc
bỏ
xứ
nhưng
không
tiền
bạc,
không
biết
đi
đâu…không
biết
làm
gì
để
sống
!
Tôi
nói:
Cô
Ngọc
có
giọng
hò
hay
lắm,
nếu
cổ
đi
theo
gánh
hát,
học
ca
cổ
nhạc,
tôi
tin
là
cô
Ngọc
sẽ
trở
thành
đào
chánh.
Nếu
dì
đồng
ý
thì
tôi
giới
thiệu
cô
Ngọc
với
ông
bầu
gánh
hát
Phát
Thanh,
tôi
tin
là
ổng
sẽ
nhận
cô
Ngọc
ngay.
Vân
Trình:
Tôi
biếu
cho
dì
năm
trăm
đồng
để
dì
và
cô
Ngọc
có
tiền
chi
dụng
khi
chưa
có
lương
của
gánh
hát.
Dì
quyết
định
đi,
có
anh
Tám
lo
chổ
ăn
ở
cho
dì
vì
ông
bầu
cũng
rất
tốt
đối
với
gia
đình
của
nhơn
viên
gánh
hát.
Dì
Sáu
và
cô
Ngọc
bàn
nhau,
đồng
ý
đi
theo
anh
Tám
placeur
ra
ở
trong
rạp
hát,
tôi
giới
thiệu
cô
Ngọc
với
ông
bầu
gánh
Phát
Thanh.
Cô
Ngọc
được
nhận
vô
làm
tỳ
nữ.
Ông
Bầu
đặt
nghệ
danh
là
Bữu
Ngọc,
giao
cho
nhiệm
vụ
ca
và
ngâm
thơ
hậu
trường,
ông
cho
Bữu
Ngọc
lương
mỗi
suất
hát
30
đồng.
Má
cô
Ngọc
giúp
việc
mặc
y
trang
cho
đào
kép
hát
nên
được
hai
chục
đồng
lương
mỗi
suất
hát.
Vân
Trình
hết
sức
giúp
đở
cho
má
con
cô
Ngọc,
từ
chổ
ăn,
ở
trong
đoàn
hát
đến
việc
học
hát
của
Bữu
Ngọc.
Anh
chi
tiền
cho
nhạc
sĩ
Năm
Hưng
để
nhờ
dạy
Bữu
Ngọc
ca.
Anh
mua
nhiều
quần
áo
đẹp
cho
cả
hai
mẹ
con
cô
Ngọc
và
giúp
cho
họ
mau
hội
nhập
với
cuộc
sống
sân
khấu.
Tôi
nhờ
nhạc
sĩ
Năm
Hưng
dạy
cho
Bữu
Ngọc
ca
cổ
nhạc.
Nhạc
sĩ
Năm
Hưng
cười:
Cô
Bữu
Ngọc
thật
là
được
Tổ
đải,
mới
vào
học
hát
mà
ông
bầu,
soạn
giả,
kép
chánh
Năm
Phồi
và
hề
chánh
Vân
Trình
đều
đích
thân
đến
nhờ
tôi
dạy
cho
cổ
ca.
Ít
có
người
nào
mới
vô
nghề
hát
mà
được
quan
tâm
nhiều
như
vậy.
Tôi
nói:
Tôi
lo
cho
Bữu
Ngọc
vì
tôi
là
người
giới
thiệu
cô
vô
đoàn
hát.
Nghe
giọng
ca
của
Bữu
Ngọc,
tôi
biết
là
cô
đó
có
triển
vọng
trở
thành
một
cô
đào
hát
thinh
sắc
lưởng
toàn.
Ông
bầu
cũng
vậy,
chúng
tôi
vì
lợi
ích
của
gánh
hát
mà
lo
việc
đào
tạo
người.
-
Đúng
vậy,
tôi
đâu
có
nói
là
thầy
tư
vị
gì
đâu.
Tôi
chỉ
khen
cái
số
tốt
của
Bữu
Ngọc
vì
khi
dạy
cho
cổ
ca,
cổ
ca
hay,
học
mau
biết,
tôi
cũng
quý
mến
người
học
trò
như
vậy
chớ
bộ…
Bữu
Ngọc
có
làn
da
trắng
mịn,
môi
hồng,
đôi
mắt
tình
tứ,
tiếng
ca
giọng
ngâm
thanh
tao,
ngân
xa
nhưng
rất
êm
dịu.
Bữu
Ngọc
có
ưu
thế
về
thinh
và
sắc,
lại
thông
minh,
học
ca,
học
hát
đều
mau
biết,
trí
nhớ
tốt
và
rất
duyên
dáng
trên
sân
khấu,
chỉ
mới
qua
bốn
tuần
lễ,
cô
Bữu
Ngọc
đã
hát
vai
đào
ba
hoặc
thế
vai
đào
nhì
của
cô
Thu
Cúc
do
đó
lương
đêm
của
Bữu
Ngọc
được
tăng
lên
60
đồng
một
suất
hát.
Bữu
Ngọc
kêu
tôi
bằng
thầy,
xưng
con.
Anh
Vân
Trình
trước
đây
là
bạn
tôi,
nay
cũng
kêu
tôi
bằng
thầy.
Lựa
lúc
vắng
người,
tôi
nói
với
Vân
Trình:
Nè
,
tôi
coi
bộ
Vân
Trình
mê
con
nhỏ
đó
rồi
nên
mới
bắt
chước
nó,
kêu
tôi
bằng
thầy.
Trong
khi
má
của
Bữu
Ngọc
kêu
Vân
Trình
bằng
anh
và
không
chịu
cho
Vân
Trình
gọi
bằng
dì
nữa
vì
bà
ta
chỉ
mới
có
37
tuổi
thôi.
Vân
Trình
không
chú
ý
điều
đó
sao?
Vân
Trình
cười
hì
hì:
Tôi
giúp
người
ta
vì
Tổ
đải
tôi,
tôi
giúp
lại
người
mới
vô
nghề,
đó
là
một
cách
đáp
ơn
Tổ.
Tôi
không
giúp
cô
Ngọc
để
rồi
lợi
dụng
hay
lợi
dụng
má
của
cô
ta!
-
Nhưng
tôi
hỏi
thiệt,
anh
có
yêu
thương
cô
Ngọc
không?
-
Thì
cũng
có
thương
chút
chút….Tôi
chờ
thêm
hai
năm
nữa,
khi
Bữu
Ngọc
được
18
tuổi,
tôi
xin
má
cổ
cho
tôi
cưới
hỏi
đàng
hoàng…Còn
bây
giờ
tôi
ráng
vun
đấp
tình
yêu
giữa
tôi
và
Bữu
Ngọc.
-
Uổng
công
anh
đào
ao
thả
cá,
Cá
thả
xong
rồi
kẻ
lạ
đến
câu!
-
Thằng
nào
muốn
chơi
cha
tôi
vậy?
-
Anh
không
để
ý
kép
chánh
Năm
Phồi
à?Anh
ấy
tối
ngày
kêu
Bữu
Ngọc
tới
gần,
khi
thì
dạy
ca,
lúc
dạy
múa,
nắn
tay
bẻ
chân.
Lửa
gần
rơm,
không
cháy
thì
cũng
trèm
trụa…
Kép
chánh
Năm
Phồi
hát
cặp
với
đào
chánh
Nguyệt
Yến
trong
tuồng
Xuyến
Vàng
Đẫm
Máu
của
tác
giả
Mộng
Vân.
Kép
Năm
Phồi
dáng
người
thon
mãnh,
hơi
ca
thật
mùi,
giọng
êm
như
ru
hồn.
Năm
Phồi
nổi
danh
qua
vai
Tỷ
Can
trong
bộ
dĩa
Asia
Mổ
Tim
Tỷ
Can
và
bộ
dĩa
Gươm
Lục
Yểm,
ca
chung
với
Tám
Thưa,
Năm
Nghĩa,
Bảy
Cao,
cô
Năm
Cần
Thơ,
cô
Tư
Bé,
khán
giả
thích
Năm
Phồi
ca
Xàng
Xê
lớp
xề
hơn
được
nghe
anh
ca
vọng
cổ.
Kép
chánh
Năm
Phồi
săn
đuổi
theo
Bữu
Ngọc,
Hề
chánh
Vân
Trình
cũng
bám
riết
theo
cô
nhưng
Bữu
Ngọc
làm
như
thơ
ngây
vô
tình,
vui
vẻ
chuyện
trò
với
mọi
người,
ai
dạy
gì
cũng
học,
ai
bảo
gì
thì
cũng
làm.
Má
của
Bữu
Ngọc
lại
thương
Vân
Trình,
bám
theo
Vân
Trình
vì
anh
khá
đẹp
trai,
vui
vẻ,
có
duyên,
lại
là
người
ơn
giúp
cho
hai
má
con
chị
thoát
khỏi
bàn
tay
cường
quyền
ác
bá
của
tên
trưởng
ấp
và
cái
thằng
chồng
tạm
bất
nhơn,
mê
cờ
bạc
rượu
chè
đến
độ
bán
vợ
đợ
con
ở
An
Hữu.
Nhờ
Vân
Trình
tận
tình
giúp
đở
mà
Bữu
Ngọc
trở
thành
đào
hát,
có
tương
lai
rực
rỡ
và
hai
má
con
chị
sống
sung
túc,
ấm
no.
Chị
Sáu(
má
của
Ngọc)
chăm
sóc
giặt
giũ
áo
quần
của
Vân
Trình,
đến
bữa
cơm
chị
thường
làm
thêm
món
ăn
ngon
cho
Vân
Trình,
nói
chuyện
với
Vân
Trình,
chị
xưng
em
nghe
ngọt
xớt
nhưng
chị
Sáu
cũng
giữ
khoảng
cách,
không
để
cho
Vân
Trình
khó
xử
hay
mang
tai
tiếng.
Vân
Trình
biết
chị
Sáu
yêu
anh
nhưng
anh
yêu
Bữu
Ngọc,
con
của
chị
Sáu,
biết
sao
bây
giờ!
Bữu
Ngọc
cũng
biết
má
của
cô
thương
Vân
Trình
mà
Vân
Trình
thì
đeo
đuổi
theo
cô,
hoàn
cảnh
khó
xử
đó
khiến
cho
Bữu
Ngọc
phải
để
toàn
tâm
toàn
ý
trong
việc
học
hát,
cô
tránh
tiếp
xúc
thân
mật
với
Vân
Trình
và
Năm
Phồi.
Một
năm
sau,
Bữu
Ngọc
đã
trở
thành
đào
chánh,
cô
có
thể
thế
vai
của
cô
Nguyệt
Yến
trong
tuồng
Chiếc
lá
vàng,
Cánh
Bườm
đen,
Trộm
Mắt
Phật.
Vân
Trình
nói
với
tôi:
đợi
sau
ngày
cúng
Tổ
năm
nay
anh
sẽ
ngỏ
ý
xin
cưới
Bữu
Ngọc.
Chị
Sáu
cũng
tâm
sự
với
tôi:
Thầy
vừa
là
người
thầy
vừa
là
người
ơn
của
gia
đình
tôi,
tôi
xin
thưa
cho
thầy
biết
là
để
bảo
đảm
cho
hạnh
phúc
của
con
gái
tôi
là
Bữu
Ngọc,
tôi
đã
bảo
cháu
nó
thương
người
nào
thì
cứ
nói
thẳng
ra,
đừng
e
ngại
gì
tôi.
Tôi
đã
tự
quyết
định
là
sau
khi
đứng
ra
gả
con
Bữu
Ngọc,
tôi
sẽ
xuống
tóc,
quy
y.
Không
biết
là
sẽ
tu
ở
chùa
nào
nhưng
nhứt
định
là
tôi
không
màn
đến
chuyện
thế
sự
nữa.
Năm
đó
hát
ở
Sóc
Trăng,
lính
partisan
dành
gái
với
bọn
công
an,
hai
bên
bắn
nhau.,
có
người
liệng
một
trái
lựu
đạn
nổ
trước
rạp.
Người
gát
cửa
bị
chết
tại
chổ.
Trong
rạp
hát,
khán
giả
chạy
ra,
đạp
nhau
bị
thương
rất
nhiều…một
số
người
chạy
lên
sân
khấu,
đạp
gảy
phong
cảnh,
làm
nát
y
trang
và
xô
bà
bầu
Nguyệt
Yến
té
gảy
xương
chậu.
Đoàn
hát
rã
gánh
tại
Sóc
Trăng.
Sau
cơn
hỗn
loạn,
nghệ
sĩ
bỏ
về
Saigòn
hay
đi
gánh
hát
khác.
Tôi
không
biết
Vân
Trình,
chị
Sáu
và
Bữu
Ngọc
đi
đâu
nên
tôi
về
Cần
Thơ
gia
nhập
đoàn
hát
Tiếng
Chuông
của
ông
Bầu
Cang.
Một
tuần
sau,
hề
Vân
Trình
gia
nhập
gánh
Tiếng
Chuông.
Gặp
lại
anh,
tôi
mới
biết
là
kép
Năm
Phồi
được
anh
Bảy
Cao
mời
về
làm
kép
độc
của
gánh
Hoa
Sen
-
Bảy
Cao.
Cô
Bữu
Ngọc
được
Năm
Phồi
giới
thiệu
nên
được
bầu
Bảy
Cao
cho
làm
đào
nhì,
đóng
chia
vai
với
các
cô
Mỵ
Lan,
Ái
Hữu,
làm
dàn
bao
cho
cô
đào
chánh
Kim
Luông,
vợ
của
Bảy
Cao.
Chị
Sáu
không
chịu
cho
Bữu
Ngọc
theo
Năm
Phồi
nhưng
vì
Bữu
Ngọc
ham
hát
và
không
có
nghề
nào
khác
dễ
kiếm
sống
hơn
nghề
đi
hát
nên
chị
đành
để
cho
Bữu
Ngọc
gia
nhập
đoàn
hát
Hoa
Sen.
Chị
cạo
đầu
quy
y,
tu
ở
chùa
Bình
Đức
-
Mỹtho.
Vân
Trình
về
gánh
Tiếng
Chuông,
hát
sa
sút
hơn
lúc
ở
gánh
Phát
Thanh.
Anh
thường
nhắc
Bữu
Ngọc
và
chị
Sáu,
khi
ở
chung
đoàn
hát
với
anh,
anh
xem
thuở
đó
là
một
thời
vàng
son,
một
thời
hạnh
phúc
nhứt
của
anh
mặc
dầu
anh
chưa
được
Bữu
Ngọc
yêu.
Ông
bầu
Cang
Tiếng
Chuông
sang
gánh
hát
cho
bầu
Tào
Hơn
nên
chúng
tôi
rời
đoàn,
về
Saigòn
gia
nhập
gánh
hát
Kim
Thoa
của
ông
bầu
Ngô
Thiên
Khai
và
bà
Kim
Thoa.
Hề
Vân
Trình
ở
sân
khấu
Kim
Thoa
không
nổi
bật
được
vì
đoàn
Kim
Thoa
có
hề
Minh
là
hề
ca,
hề
Bảy
Xê
là
hề
diễn.
Hề
Vân
Trình
lại
tương
tư
cô
Bữu
Ngọc,
lúc
nào
anh
cũng
như
người
mất
hồn
mất
vía,
hát
thì
hay
quên
tuồng.
Tôi
hỏi
anh
tại
sao
vậy?
Anh
tâm
sự:
Phải
chi
hồi
trước
tôi
ưng
lấy
chị
Sáu
thì
Bữu
Ngọc
vẫn
còn
ở
chung
với
chúng
mình,
tôi
còn
nghe
được
giọng
ca
tiếng
hò
của
Bữu
Ngọc,
bây
giờ
không
biết
cô
ấy
ở
đâu,
phiêu
lạc
tới
xứ
nào
rồi…Tôi
nhớ
Bữu
Ngọc
nên
không
còn
tinh
thần
nào
để
hát
hề,
đem
niềm
vui
cho
khán
giả.
Tôi
nát
ruột
nát
gan
đây,
làm
sao
mà
chọc
cho
thiên
hạ
cười
được
?
Tôi
nói:
Anh
mâu
thuẩn
quá!
Anh
biết
là
vì
Bữu
Ngọc
biết
má
của
cô
yêu
anh
nên
cô
ta
phải
giả
bộ
lơ
là
với
anh
để
anh
bước
tới
với
má
của
cỗ.
Anh
không
bước
tới
với
má
cỗ,
mà
cũng
ngập
ngừng
không
dám
tới
với
Bữu
Ngọc,
rốt
cuộc
lại,
Ba
người
đều
khổ,
người
này
nhường
cho
người
kia,
rốt
cuộc
keo
rã
hồ
tan,
không
ai
dính
được
với
ai
cả.
Chị
Sáu
thì
đi
tu,
cô
Bữu
Ngọc
bơ
vơ
một
mình
ở
một
đoàn
hát
lạ,
anh
thì
cũng
như
người
mất
hồn,
tối
ngày
tiếc
nuối
chuyện
đã
qua…
Mã
an
toàn:

Sắp tới đây là kỷ niệm 21 năm ngày thành lập trang web cailuongvietnam.com (13/04/2004 - 13/04/2025) Dây là trang tin tức đầu tiên của cailuongvietnam.com từ năm 2004. Còn đuọc gọi là CLVNCOM1 . Thân mời các dộc giả xem những bằi mới hơn tại trang tin tưc CLVNCOM2 theo link dưới dây https://www.cailuongvietnam.com/newscl
Ý kiến bạn đọc